Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 141

Chương 141: Nếu như có thể cùng chết với chị, thật ra là chuyện không tệ.

Tụ huyết trong đầu Quý Thanh Cừ không nghiêm trọng lắm, khối máu rất nhỏ, căn bản không tính là thủ thuật lớn cái gì. Đến buổi tối nàng tỉnh lại, cơ hồ là ngay lập tức mở mắt thì thấy được Quý Hâm Thư ngồi ở bên giường. Cô dùng hai tay nắm tay của chính mình, thấy mình tỉnh rồi, lập tức đứng dậy ấn gọi chuông đầu giường, cúi người chăm chú đến nhìn mình.

Quý Thanh Cừ hoảng hốt cảm thấy, Quý Hâm Thư ánh mắt như thế, nàng đã rất lâu chưa từng thấy. Không chỉ là ba năm tách biệt kia, mà là sau khi gặp lại cũng không gặp lại Quý Hâm Thư dùng ánh mắt như thế nhìn chính mình. Ôn nhu cùng chăm chú không che giấu, và trước đó cô cố ý tránh né là hoàn toàn bất đồng. Quý Thanh Cừ vẫn rất thích cùng Quý Hâm Thư đối diện, nàng thích nhìn con mắt đen thui sâu thẳm của người này, cặp mắt kia thời điểm nhìn chính mình luôn là mang theo ánh sáng nhu hòa, để Quý Thanh Cừ nhìn một chút lập tức không nhịn được sa vào trong đó. Chính mình thất lạc Quý Hâm Thư rất lâu, hiện tại Quý Thanh Cừ mới có loại cảm giác người này cuối cùng trở về.

"Quý tiểu Thư, chị khóc rồi." Quý Thanh Cừ phát hiện Quý Hâm thư cố ý hoá trang che giấu, nhưng con mắt hơi phát sưng và đuôi mắt ửng đỏ vẫn là bại lộ cô.

"Không có khóc, chỉ là con mắt có chút không thoải mái." Quý Hâm Thư nghe Quý Thanh Cừ mở mắt lại vạch trần chính mình, trên mặt có chút không nhịn được. Ở khi đối mặt Thanh Cừ, cô luôn là giả vờ hung hăng, chí ít ở trong ký ức của Quý Hâm Thư, chính mình chưa bao giờ khóc ở trước mặt Thanh Cừ.

"Không thoải mái còn có thể đem con mắt làm sưng sao? Quý tiểu Thư rõ ràng đã khóc, là quá đau lòng em có đúng hay không? Em đã thấy dáng vẻ chị khóc, giống y với bây giờ, đáng thương tội nghiệp." Quý Thanh Cừ mới vừa tỉnh lại thì lời cợt nhả không ngừng, thêm vào sau khi nàng tỉnh lại tiếng nói trầm thấp lại khàn khàn, càng nhiều một phần gợi cảm. Nghe được nàng nói mình tội nghiệp, Quý Hâm Thư có loại ảo giác bị đối phương đùa giỡn, rõ ràng... Trước đây Thanh Cừ là rất kính trọng mình, ngược lại cũng không phải loại kính trọng đối với trưởng bối kia, mà là rất nghe lời, trừng nàng một chút sẽ ngoan, nhưng bây giờ... Tỉnh lại thì "Bắt nạt" chính mình.

"Ta lúc nào đã khóc ở trước mặt ngươi." Quý Hâm Thư nỗ lực duy trì uy nghiêm "Tỷ tỷ" của chính mình, nhưng mà sau khi cô hỏi qua liền nghe được Quý Thanh Cừ bỗng nhiên cười lên, trêu đùa trong mắt càng rõ ràng hơn. "Đó là đương nhiên là thời điểm em muốn chị, vào lúc ấy chị khóc rất đẹp." Quý Thanh Cừ lúc nói chuyện cố ý ngẩng đầu lên, đem khí tức thổi ở trên lỗ tai Quý Hâm Thư. Nhiệt khí thêm lời của nàng nữa, để Quý Hâm Thư trong nháy mắt thì mặt đỏ triệt để.

Cô tức giận mắc cỡ nhìn Quý Thanh Cừ, nhìn vào mặt nàng còn có chút mặt tái nhợt, lời hung ác gì nữa đều nói không ra. Ở khi hai người đang khi nói chuyện, bác sĩ Lý đã chạy tới, hắn kiểm tra tình huống của Quý Thanh Cừ, xác nhận không có việc lớn gì, cuối cùng để Quý Hâm Thư triệt để yên lòng. Quý Thanh Cừ đề xuất muốn về nhà an dưỡng, dù sao phẫu thuật đã làm xong, không nhiễm trùng cũng không những vấn đề khác, nàng ở bệnh viện nghỉ ngơi và ở nhà không khác nhau gì cả.

Nghe được kiến nghị của nàng, Quý Hâm Thư phản đối đầu tiên, cho dù biết thân thể Quý Thanh Cừ không có quá đáng lo, cô cũng không yên tâm đến muốn cho Quý Thanh Cừ ở bệnh viện thêm mấy ngày. Nếu quả như thật đã xảy ra chuyện gì, cũng dễ lập tức dùng biện pháp. Quý Hâm Thư sợ hãi, cô không muốn nhìn tới Quý Thanh Cừ ngã xuống ở trước mặt mình nữa, đến bây giờ hồi tưởng lại vẫn là lòng vẫn còn sợ hãi.

Bị vướng bởi Quý Hâm Thư không đồng ý, Quý Thanh Cừ cũng không có cách nào, nàng không đề xuất chuyện xuất viện nữa. Sau khi kiểm tra, bác sĩ Lý rời khỏi, trong phòng bệnh lại chỉ còn hai tỷ muội. Quý Thanh Cừ nhìn tay Quý Hâm Thư buông xuống một bên, nàng nhẹ nhàng nắm chặt, cùng cô ngón tay liên kết.

"Quý tiểu Thư, có phải chị sẽ không đi rồi? Tình huống bây giờ của em, bác sĩ cũng nói em không thể quá mệt nhọc, công tác của Quý thị em có thể tạm thời không có cách nào xử lý, huống chi em vốn là cũng không có hiểu Quý thị như chị, chị giúp em một chút đi." Quý Thanh Cừ rất rõ ràng làm nũng thế nào có thể làm cho Quý Hâm Thư nhẹ dạ, huống chi bây giờ xác thực nàng không cách nào công tác, yêu cầu như thế cũng không thể chỉ trích nặng.

Chỉ có điều trong này còn có một điểm nhỏ tâm tư của Quý Thanh Cừ, nàng biết Quý Hâm Thư động tới ý nghĩ rời đi, người này phải đi, chính mình không ngăn được, nhưng nàng có thể dùng những chuyện khác kiềm chế lại Quý Hâm Thư, chỉ cần cô trở lại Quý thị, nằm ở công tác và phụ trách, Quý Hâm Thư thì sẽ không dễ dàng rời khỏi. Mà tình huống của mình bây giờ, càng là một biện pháp thật là tốt lưu lại Quý Hâm Thư.

Quý Thanh Cừ trong lòng đã nghĩ xong lời giải thích, nhưng mà nàng không nghĩ tới, chính mình nói cũng không nói xong, Quý Hâm Thư thì gật đầu nhận, không chỉ có đồng ý trở lại Quý thị, còn có thể lưu lại. Quý Thanh Cừ sững sờ đến nhìn cô, cô mơ hồ cảm thấy thái độ đối phương tựa hồ nhờ vào lần bất ngờ này thay đổi. Đối với Quý Thanh Cừ mà nói là chuyện tốt, nếu như nàng sớm biết chính mình sinh bệnh có thể kiếm về cảm tình Quý Hâm Thư đối với mình, nàng đồng ý bệnh trên tám lần mười lần cũng không sao.

"Quý tiểu Thư, có phải chị đồng ý làm bạn gái của em?" Quý Thanh Cừ cầm thật chặt tay của Quý Hâm Thư, tay của hai người liên kết vào nhau, đan xen nắm lấy nhau, Quý Thanh Cừ thấy được sau khi đối phương nghe qua câu nói này cơ thể khẽ run, Quý Thanh Cừ đưa ánh mắt rơi vào trên mặt bên cô, không chịu bỏ qua bất cứ vẻ mặt nhỏ bé nào của cô.

Quý Hâm Thư không có trả lời ngay, cũng không phải trong lòng cô không đáp án, mà là cô đang tổ chức ngôn ngữ, đang suy tư chính mình nên làm sao đem lời nói rõ ràng ra. Quý Thanh Cừ thấy được cô không trả lời, đứng dậy đi kéo cô, Quý Hâm Thư sợ nàng đau đầu, vội vàng để nàng nằm xuống, nhưng Quý Thanh Cừ vặn vẹo mạnh mẽ tới, đương nhiên sẽ không đơn giản nghe lời như vậy.

"Quý tiểu Thư, chị đều ngồi cả buổi trưa rồi, theo em nằm một chút đi, em cho chị thời gian, chờ thời điểm chị muốn nói với em." Quý Thanh Cừ lôi kéo Quý Hâm Thư không chịu buông, Quý Hâm Thư biết nàng là sợ chính mình quá mệt mỏi, trên thực tế thân thể của Quý Hâm Thư cũng xác thực cảm giác được mỏi mệt. Côg hồi phục sức khỏe còn chưa hoàn thành, thời gian dài ngồi xác thực dễ dàng mệt

Cô ừ một tiếng, cởi áo khoác trên người, chỉ mặc váy bên trong nằm ở bên người Quý Thanh Cừ. Hai người không có đối mặt lẫn nhau, Quý Hâm Thư đưa lưng về phía nàng, cũng không phải chống cự. Lời tiếp theo cô nói không cách nào đối mặt Quý Thanh Cừ nói ra khỏi miệng, có lẽ như vậy cũng không làm mất biện pháp tốt.

"Thanh Cừ, chị rất xin lỗi, ba năm qua chị cố ý né tránh em. Kỳ thực chị không nghĩ tới em sẽ từ đầu đến cuối đều cảm thấy chị không có chết, cũng không nghĩ tới còn có thể gặp mặt lại em. Mặc kệ em có tin hay không, cảm tình của chị đối với em vẫn không từng thay đổi. Chị chỉ là... Sợ cũng mệt mỏi, thậm chí không cách nào tìm tới lý do cho mình ở cùng em."

"Ở bên trong trận hỏa hoạn kia, chị suýt chút nữa giết em, nếu như không phải cứu viện chạy tới, em đã bị chị hại chết rồi. Chị không thể cho phép chị như vậy có được em, chị cũng sợ yêu thích của em đối với chị chỉ là bị chị rời khỏi kích thích đến mà sinh ra ảo giác. Thanh Cừ, chị chưa bao giờ phủ nhận điên cuồng và cố chấp của chính mình đối với em, chị không dám hứa chắc, sau khi ở cùng với em, chị có phải sẽ biến trở về dáng vẻ trước kia không, chị ưm !"

Lời của Quý Hâm Thư im bặt đi, môi bị Quý Thanh Cừ hôn, tất cả lời nói cũng theo nụ hôn này bị ngăn cản lại. Quý Hâm Thư bị Quý Thanh Cừ quay người qua, hai người từ nằm nghiêng đã biến thành một trên một dưới. Cảm thấy thân thể Quý Thanh Cừ ấm áp đặt ở trên người mình, phần trọng lượng này sẽ không để cho người cảm thấy khó chịu trái lại có loại an tâm không nói ra được.

Hai người nhắm mắt lại, chìm đắm ở nơi bên trong nụ hôn tràn đầy thân mật và tất cả lời nói thẳng này, Quý Thanh Cừ lén lút mở mắt, nàng nhìn thấy Quý Hâm Thư bị chính mình hôn sắc mặt đỏ lên, dáng dấp tùy ý chính mình muốn gì cứ lấy, thân thể cũng mềm thành một mảnh. Sau khi hôn qua Quý Thanh Cừ nhẹ thở gấp thả ra Quý Hâm Thư, cô tựa ở trong lòng nàng, hai người khí tức giao hòa, hô hấp vuốt lấy hô hấp.

"Quý tiểu Thư, em a, thật sự không nghĩ tới trong lòng chị là nghĩ tới như thế này. Trước đây chuyện chị làm em chưa từng trách chị, em thậm chí không biết chị sẽ vì chuyện lần đó hổ thẹn. Nếu như không phải chị sớm nói cho Tống Ngôn Khê biết, hai chúng ta đã sớm cùng chết rồi. Chị biết không, ở thời điểm cứu trở về, trong lòng em là mất mác, vào lúc ấy em liền suy nghĩ, nếu như có thể cùng chết với chị, thật ra là chuyện không tệ."

"Lúc đó sự nhát gan và khiếp nhược của em cho chị suýt chút nữa rời khỏi em, là em tỉnh ngộ quá muộn, mới có thể để hai chúng ta bỏ qua nhiều như vậy. Quan hệ máu mủ, thân phận tỷ muội, em biết cảm tình của hai chúng ta nhất định không chiếm được người khác tán thành, nhưng mà vậy thì như thế nào? Em đã nói rồi, chị là tỷ tỷ em, cũng là Quý tiểu Thư của em."

"Chị nên tự tin chút, cũng đối với tình cảm của chúng ta tín nhiệm nhiều một chút, chị có biết có bao nhiêu người yêu thích chị hay không, mà em là một may mắn nhất trong đó." Quý Thanh Cừ ôm Quý Hâm Thư không chịu buông tay, nghe lời của nàng, sắc mặt của Quý Hâm Thư thành một loại màu phấn hồng mật đào. Nàng trước đây chưa hề biết, Thanh Cừ sẽ nói lời tâm tình như thế.

"Thanh Cừ, chị có lẽ còn có thể làm ra một ít chuyện điên cuồng, rất nhiều lúc, chị không khống chế được." Quý Hâm Thư mở mắt ra, trong con ngươi cô còn tồn tại hơi nước sinh ra vừa rồi khi hôn môi, một đôi mắt ướt át sáng sủa, để Quý Thanh Cừ nhìn liền không nhịn được muốn thương yêu cô. Nghe được lời của cô, Quý Thanh Cừ đột nhiên cảm giác thấy, tỷ tỷ nhà mình kỳ thực nên tự tin nhiều một chút, trước đây thời điểm mình không thể tiếp thu cô đều không cách nào tức giận đối với cô, huống chi là hiện tại.

"Quý tiểu Thư, tại sao chị có tự tin cảm thấy chị bây giờ còn có thể nhốt lấy em? Em a, ước gì mỗi ngày lười biếng bên chị dính lấy chị, ngược lại là chị, trước đó còn từng nói muốn chạy trốn. Em cảm thấy, là em ngược lại đem chị nhốt lại mới đúng.. Đem Quý tiểu Thư khóa ở trên giường của em, mỗi ngày bắt nạt chị, đối với chị muốn làm gì thì làm."

Hết chương 141.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45