Phân Cách - Chương 142
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 142: Đại tiểu thư có hai mặt.
"Quý
tiểu Thư, chào buổi sáng." Quý Hâm Thư từ trên lầu đi xuống, còn không có
thấy được người Quý Thanh Cừ, liền nghe được đối phương ở dưới lầu chào hỏi
cùng mình. Quý Hâm Thư cong khóe miệng, trong mắt mang theo ý cười không cầm được,
rồi lại ở trước khi xuống lầu cố ý dẫn đi. Trong phòng bếp, trên người Quý
Thanh Cừ buộc vào tạp dề, đem bữa sáng làm tốt bưng lên.
Đồ
vật đều là hai người thích ăn, bắt tay vào làm không tính nhẹ nhõm, chí ít cần
một giờ. Bắt đầu từ thời điểm trấn An Tắc, đổi thành Quý Thanh Cừ phụ trách một
ngày ba bữa giữa hai người. Quý Hâm Thư cũng từng đề nghị hai người bọn họ kỳ
thực một người đổi phiên một ngày, không cần Quý Thanh Cừ mỗi ngày dậy sớm như
vậy làm bữa sáng, nhưng Quý Hâm Thư dậy sớm, Quý Thanh Cừ thì càng dậy sớm hôn
cô đến làm xong bữa sáng, Quý Hâm Thư hết cách với nàng, sau khi mấy lần khuyên
bảo không có kết quả thì thỏa hiệp rồi.
"Thanh
Cừ, bữa sáng không cần phiền phức như vậy, chị nhớ tới em luôn luôn yêu thích
ngủ nướng." Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, Quý Thanh Cừ đem cái sandwich
cuối cùng đặt ở trong cái đĩa, dính nhơm nhớp lấy đến bên người Quý Hâm Thư
ngồi xuống.. Trước đây hai tỷ muội ăn cơm đều là ngồi đối mặt nhau, nhưng bây
giờ, Thanh Cừ yêu thích vị trí càng dính, mỗi lần đều nhất định phải ngồi ở bên
cạnh mình ăn cơm mới bằng lòng ngoan.
"Trước
đây yêu thích ngủ nướng, nhưng bây giờ em cảm thấy nấu cơm cho chị là chuyện
còn vui vẻ hơn ngủ nướng. Hiện tại em không cần đi công ty, chị lại bận rộn như
vậy, em làm sao cam lòng chị buổi sáng làm bữa sáng." Quý Thanh Cừ đem đầu
tựa ở trên bả vai Quý Hâm Thư, ngữ khí trở nên mềm ngọt, Quý Hâm Thư bị
nàng đột nhập thân cận lên làm cho gò
má nóng lên. Cô biết, Thanh Cừ đây là "Lại" bắt đầu rồi.
Quan
hệ của hai người ở trong lúc Thanh Cừ nằm viện thay đổi, hiện tại Quý Hâm Thư
đã bỏ mặc hình thức các nàng lấy người yêu ở chung, cho dù còn không có triệt để
xác lập quan hệ, nhưng các nàng sẽ hôn, sẽ ôm ấp, Thanh Cừ thỉnh thoảng sẽ dính
chính mình cùng ngủ, chuyện như vậy cũng không thể phát sinh ở giữa tỷ muội
thông thường.
Quý
Hâm Thư ở sau khi hoàn thành hồi phục chức năng một lần nữa trở lại Quý thị, mà
cô trở về đã ở toàn bộ trấn Hoài Ninh nhấc lên sóng lớn không nhỏ, thậm chí
còn đang đứng đầu đầu đề đưa tin của weibo và kinh tế tài chính. Ba năm trước
Quý Hâm Thư "Chết" đến không minh bạch, người không rõ nội tình chỉ
cho là tin tức hào môn, mà người có thể chạm được trong toàn bộ giới Quý gia đều
cho rằng thủ đoạn của Quý Thanh Cừ, mục đích chính là đoạt quyền.
Nhưng
ba năm qua này, Quý Thanh Cừ trước sau không dừng lại tìm Quý Hâm thư, cũng từ
từ dập tắt loại ngôn luận không thật này. Ai cũng cảm thấy Quý Hâm Thư khẳng định
chết rồi, mà Quý gia thuộc về sở hữu của Quý Thanh Cừ, nàng thành tổng tài của
Quý thị. Nhưng bây giờ ba năm qua đi, Quý Hâm Thư bỗng nhiên trở về, loại chuyện
kịch hóa này cả điện ảnh cũng không dám diễn như thế, lại xuất hiện ở trên thực
tế.
Không
ít gia tộc và xí nghiệp tặng lễ cho Quý thị, mục đích chính là muốn nịnh bợ Quý
Hâm Thư, cho dù khi Quý Thanh Cừ làm tổng tài bọn họ cũng nịnh bợ không ít,
nhưng không ai rõ ràng, năng lực của Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư là có chênh lệch,
bây giờ Quý Hâm Thư trở về, toàn thể trấn Hoài Ninh có thể sẽ lại một lần nữa đối
mặt xáo bài lớn.
Đương
nhiên, những người a dua nịnh hót này Quý Hâm Thư cũng không để ý, cô sẽ trở lại
Quý thị, chỉ là không muốn Thanh Cừ khổ cực như vậy, cô cũng biết Thanh Cừ sợ
chính mình rời khỏi, các nàng đều khuyết thiếu cảm giác an toàn, cho nên đều
đang tận hết khả năng chính mình làm cho đối phương an tâm.
Đối
với quản lý Quý thị, Quý Hâm Thư bắt vào tay, được cho là ung dung. Chỉ có điều,
đối mặt Quý Thanh Cừ, cô lại có khổ não trước nay chưa có. Cô khát vọng người
này nguyên do đã lâu, Thanh Cừ trước đây đối với mình tránh không kịp, hiện nay
lại thật giống như ngược lại như thế. Những ngày gần đây, Thanh Cừ lời ngon tiếng
ngọt cơ hồ lấp lỗ tai Quý Hâm Thư, Thanh Cừ chủ động để Quý Hâm Thư kinh hỉ
không chống đỡ được, nhưng trong lòng đích thật là thích, ai sẽ không thích người
yêu kề cận chính mình chứ?
"Chị
chỉ là sợ em ngủ không đủ." Quý Hâm Thư giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa tóc dài
của Quý Thanh Cừ. Nghe được lời của cô, Quý Thanh Cừ cười lên, nàng đứng dậy dạng
chân đến đối đầu Quý Hâm Thư, từ trên cao nhìn xuống nâng mặt cô. "Đúng
vậy a, đối với Quý tiểu Thư, đích thật là ngủ không đủ." Quý Thanh Cừ có
ý riêng phải nói, Quý Hâm Thư nghe xong phản ứng lại, lỗ tai đột nhiên nóng đỏ.
Ở
trên quan hệ của hai người, Quý Hâm Thư trước đây là phía truy đuổi kia, nhưng
cũng không đại biểu cô thì thật sự cường thế chủ động da mặt dày. Khoảng thời
gian này, Quý Thanh cừ ăn nói lung tung luôn là để Quý Hâm Thư không chống đỡ
được, thêm vào cô da trắng, màu đỏ rất dễ dàng lên mặt lên mặt bị nhìn ra. Quý
Thanh Cừ chính là yêu thích dáng vẻ Quý Hâm Thư sau khi bị chính mình đùa giỡn mặt
đỏ còn giả vờ bình tĩnh, đáng yêu cực kỳ.
"Chị
đi công ty, buổi tối chị sớm chút trở về." Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, con
ngươi đen mang theo một vệt ánh nước, ôn nhu đến nhìn Quý Thanh Cừ. Cảm thấy cô
đưa tay sờ lên mặt của mình, sau đó chủ động đem nụ hôn rơi ở khóe miệng chính
mình. Theo tới gần của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ ngửi được trên người cô nhớ tới,
cảm nhận được hô hấp của cô thổi ở bên miệng chính mình.
Quý
Thanh Cừ ở trước khi Quý Hâm Thư muốn rút ra, ấn lại bờ vai của cô em cô đặt ở
trên ghế, nụ hôn này sâu hơn. Quý Thanh Cừ giờ mới hiểu được, thì ra yêu thích
một người, thật sự sẽ không khống chế được đến muốn thân cận cô, muốn hôn cô,
nhìn thấy một mặt cô trước mặt người khác không từng thấy. Quý Thanh Cừ nhắm mắt
lại sâu sắc thêm nụ hôn này, tay không thành thật đến dò vào trong âu phục của
Quý Hâm Thư, mở ra nút buộc của áo sơ mi cô, cách áo lót vò vật mềm của cô.
Trải
qua khoảng thời gian điều trị này, để Quý Thanh Cừ vui vẻ nhất chính là thân thể
Quý Hâm Thư từ từ dưỡng cho tốt, thân thể cũng không gầy gò như vậy nữa, cuối
cùng có chút thịt, ngay cả nơi này đều lớn theo. Quý Thanh Cừ yêu cực kỳ hai vật
mềm này, có lẽ loại yêu thích này nghe vào có chút xấu xa, nhưng nàng thật sự
thật thích nơi này của Quý tiểu Thư nhà mình.
"Thanh
Cừ... Đừng... Quần áo sẽ nhăn nheo." Quý Hâm Thư bị Quý Thanh Cừ ôm, một nụ
hôn để sắc mặt cô càng thêm hồng hào, nhìn cô như vậy vùi ở trong lồng ngực của
mình, Quý Thanh Cừ cảm giác trong óc mình ở mấy hơi thở rót đầy phế liệu màu
vàng. Nàng rất muốn tỷ tỷ, cũng muốn để tỷ tỷ mạnh mẽ muốn chính mình. Nhưng
mà... Quý tiểu Thư của ba năm sau tại sao không có cổ dục vọng của trước đây rồi
chứ? Chẳng lẽ là mị lực của mình không đủ?
Quý
Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư suy nghĩ lung tung, một lúc rối rắm mị lực của chính
mình, một lúc lại bắt đầu hoài nghi Quý Hâm Thư có phải là còn đối với quan hệ
của hai người có kiêng kỵ gì. Nếu như nàng đem ý nghĩ nói ra, thì sẽ biết những
ý niệm này thật ra là dư thừa. Quý Hâm Thư chưa bao giờ phủ nhận dục vọng của
mình đối với Quý Thanh Cừ, chỉ là phần dục vọng này phần lớn là yêu chiếm đa số,
mà dục vọng chẳng qua là đồ gia vị trong đó.
Quý
Hâm Thư yêu Quý Thanh Cừ, đương nhiên cũng muốn có được nàng, Quý Thanh Cừ
trước kia chống cự phần cảm tình này, cũng làm cho Quý Hâm Thư nóng lòng thông
qua tình dục và dục vọng thân thể đi có được người yêu này. Nhưng bây giờ,
hai người tâm ý tương thông, cô cũng không vội vã thân mật. Chỉ cần nghĩ đến
Thanh Cừ là người yêu của mình, các nàng mỗi ngày đều ở cùng nhau, trình độ như
thế này thì đầy đủ để Quý Hâm Thư thỏa mãn, nếu như kéo tới chuyện càng thân mật,
cô có lẽ sẽ hạnh phúc chết đi.
"Quý
tiểu Thư, chị có biết hay không, dáng vẻ bây giờ của chị, để em rất muốn bắt nạt
chị, lại như lần trước ở trấn An Tắc như vậy. Lâu như vậy không có làm, chị cũng
không nhớ sao?" Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua ở bên tai Quý Hâm Thư, cuối
cùng còn không quên liếm liếm vành tai cô. Địa phương mẫn cảm bị Quý Thanh Cừ
trêu chọc, thân thể Quý Hâm Thư hơi run rẩy.
"Thanh
Cừ, chị... Bây giờ còn là sáng sớm, hôm nay có một hội nghị quan trọng."
Quý Hâm Thư nghe ra ý ngoài lời của Quý Thanh Cừ, nàng không nghĩ tới Thanh Cừ
có thể còn sốt ruột hơn so với chính mình, vốn dĩ Quý Hâm Thư là không muốn
nhanh như vậy tiến hành bước kế tiếp, bởi vì cô còn đang hưởng thụ thời kì đầu ở
chung với Thanh Cừ, cũng chính là rất chìm đắm ở trong khoái hoạt hai người ôm ấp
hôn môi, thân mật nho nhỏ liền để cô thỏa mãn. Nhưng mà, vào lúc này nghe được
Thanh Cừ muốn, Quý Hâm Thư mới ý thức tới, có lẽ Thanh Cừ là muốn tiến thêm một
bước.
"Được
rồi được rồi, em không nghĩ hiện tại làm gì chị mà, nhưng mà, em muốn để tỷ tỷ
biết, chuyện gần đây em thích chính là, sáng sớm gọi tỷ tỷ, buổi tối tỷ tỷ gọi,
Quý tiểu Thư đồng ý thỏa mãn em không? Hoặc là, buổi tối muội muội gọi cũng được."
Quý Thanh Cừ như một con tiểu hồ ly khôn khéo, mị nhãn nửa khép, đưa ra ám chỉ
quá mức rõ ràng. Quý Hâm Thư thậm chí cảm thấy, Thanh Cừ ba năm sau chính là một
con riểu hồ ly linh hoạt, mỗi ngày chỉ muốn làm sao câu dẫn mình, một mực chính
mình đối với nàng không quá sức đề kháng.
"Thanh
Cừ, chị biết rồi, trước tiên em thả chị ra ta đi dặm trang." Quý Hâm Thư
biết son môi mình khẳng định loạn đến không ra dáng, áo lót cũng sớm đã bị
xoa bóp vừa rồi của Thanh Cừ thay đổi vị trí. Nghĩ đến Đường Khởi còn đang chờ
bên ngoài, Quý Hâm Thư nghiêng đầu, giơ tay lên chỉnh lại sợi tóc, che giấu e lệ
của chính mình. Quý Thanh Cừ cũng không dính người nữa, ngoan ngoãn đến buông
cô ra cùng cô đi dặm trang.
Cuối
cùng đem tất cả thu thập xong, Quý Hâm Thư chuẩn bị đi làm, ở trước khi cô đẩy
cửa rời đi, Quý Thanh Cừ đứng ở sau lưng cô, ôm cô thật chặt, xem như là ôm ấp
trước khi đi làm. Đường Khởi ở cửa thấy được hành động của hai người, trong mắt
mang theo chút vui mừng. Kỳ thực nàng đã sớm nhìn ra quan hệ của Quý Hâm Thư
và Quý Thanh Cừ không giống với lúc trước, ba năm qua đi, hai người cuối cùng
đi tới cùng nhau.
Thân
là người đúng ngoài cuộc, Đường Khởi biết Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ khó khăn
biết bao, thân phận của hai người có lẽ rất khó được người khác tán thành,
nhưng Đường Khởi lại tìm không ra bất kỳ lý do gì nói các nàng như vậy có cái
gì không đúng. Quý Hâm Thư vì yêu Quý Thanh Cừ chịu khổ quá nhiều, mà Quý Thanh
Cừ cũng thay đổi nhiều lắm. Đường Khởi sinh ra chút cảm giác vui mừng của mẹ
già, lòng lòng vòng vòng nhiều năm như vậy, Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ ở
cùng nhau, chính là kết quả tốt nhất.
Khi
lên xe, trên mặt Quý Hâm Thư trước sau mang theo nụ cười, phần nụ cười này và
trước kia là bất đồng. Quý Hâm Thư trước kia thường thường sẽ ở trước mặt Quý
Thanh Cừ miễn cưỡng vui cười, thời điểm đối với người ngoài căn bản không nhìn
thấy cô lộ ra nụ cười. Nhưng bây giờ, người kia cầm điện thoại, nghĩ cũng biết
là cùng Quý Thanh Cừ đang gửi tin nhắn, nụ cười trên mặt thì chưa từng dừng.
Ở
khi đến công ty, Đường Khởi trơ mắt đến nhìn Quý Hâm Thư ôn nhu gửi ra một cái
tin tức ngữ âm: "Thanh Cừ, chị đến công ty rồi." Sủng nịch trong ngữ khí
nhiều đến cơ hồ muốn tràn ra ngoài. Nhưng mở cửa xe, sau khi xuống xe, nụ cười
của Quý Hâm Thư biến mất, cả người cũng đổi lại tao nhã đoan trang bình thường,
dáng vẻ người sống chớ gần mà tiến vào.
"Đường
Khởi, sửa sang một chút tư liệu hội nghị hôm nay, thông báo các lãnh đạo bộ
ngành của công ty, đúng giờ đem bảng chấm công đưa tới." Quý Hâm Thư nhẹ
giọng nói qua, công nhân đối mặt chào hỏi cùng cô chỉ khẽ gật đầu một cái. Nhìn
dáng dấp nữ vương Quý Hâm Thư này, Đường Khởi yên lặng đuổi theo, đồng thời ở
trong lòng làm phán định.
Đại
tiểu thư có hai mặt, một mặt là đối với nhị tiểu thư, một mặt khác là đối với
người khác...
Hết
chương 142.

Nhận xét
Đăng nhận xét