Phân Cách - Chương 143
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 143: Quý tiểu Thư, đêm nay, đổi thành tỷ bắt nạt em.
Quý
Hâm Thư cố ý đem việc công đặt ở buổi sáng, vì chính là buổi tối có thể đúng giờ
tan sở. Cô lái xe trên đường trở về mua kẹo mềm Quý Thanh Cừ thích ăn, tiệm này
ở phố Hoài Ninh chỉ có mấy nhà, trước đó đi mua đều phải cố ý lái xe vòng tới
những khu khác, lần này kế bên mở ra một nhà, Quý Thanh Cừ trước đó không ít
nhắc, Quý Hâm Thư đương nhiên sẽ không thiếu khẩu vị của nàng.
Mang
theo kẹo đóng gói tinh xảo trở lại, Quý Hâm Thư ở cửa cởi giày, lập tức ngửi thấy
được từ phòng bếp truyền tới vị thơm. Cô đi tới phòng ăn, phát hiện Quý Thanh Cừ
đúng lúc bưng một chén nước đi ra. "Quý tiểu Thư, hoan nghênh về
nhà." Quý Thanh Cừ đã sớm nghe được thanh âm bên ngoài, sớm chuẩn bị nước
chanh cho Quý Hâm Thư, đây là hai người khoảng thời gian này đã thành thói
quen, Quý Hâm Thư đương nhiên tiếp nhận, từng miệng nhỏ nhấp môi.
Nhưng
mà, cô một ngụm nước không nuốt xuống, ở lúc Quý Thanh Cừ xoay người, suýt chút
nữa sặc ở trong cổ họng. Quý Thanh Cừ ăn mặc tạp dề, vẫn là cái bình thường màu
lam nhạt kia, vừa rồi Quý Hâm Thư không chú ý, vào lúc này mới phát hiện, phía
dưới tạp dề Quý Thanh Cừ, ngoại trừ một cái quần lót màu tím đậm, còn lại, vậy
mà cái gì cũng không mặc.
Tạp
dề đơn bạc che khuất thân trước của nàng, cũng ở thời khắc quay người lộ ra mảng
lưng trần trắng nõn, đường eo Quý Thanh Cừ rất dài, thêm nữa rèn luyện tập thể
hình, vân da sau lưng nàng rõ ràng lại đẹp đẽ. Trên phần gáy trắng nõn là dây
đeo tạp dề màu lam nhạt, bị nàng cột thành một cái nút chết, Thanh Cừ không phải
không biết thắt hình dáng khác, mà là thời điểm không nhìn thấy, tay nàng sẽ
trở nên rất ngốc, thường thường không có cách nào thắt ra nơ con bướm đẹp đẽ,
lâu dần, đơn giản trực tiếp thắt thành công cái nút chết.
Dây
lưng màu xanh lam nhạt buông xuống một phần, rơi vào trên da thịt non mềm, cách
một khoảng cách, Quý Hâm Thư còn có thể thấy được lông tơ tỉ mỉ trên cổ Thanh Cừ,
nàng cũng không có quay đầu, tiếp tục đi về phía nhà bếp, theo đi lại của
nàng, hai viên hõm eo trũng xuống chầm chậm nhún nhảy chập trùng, eo thon mang
theo dây nhỏ tạp dề, mỗi lần đi lại, nút buộc cũng sẽ cùng da thịt của nàng ma
sát. Thời khắc này, Quý Hâm Thư thậm chí có chút đố kị sợi dây của tạp dề, bởi
vì nó lại có thể gần kề Thanh Cừ như vậy, ma sát da thịt nhẵn nhụi của Thanh Cừ.
Quý Hâm Thư rõ ràng chính mình ghen đến không hiểu ra sao, đem nguyên nhân đổ lỗi
ở trên nước chanh.
"Thanh
Cừ,em..." Quý Hâm Thư sắc mặt khẽ biến thành hồng, không biết nên nói cái
gì cho phải. Cô không nỡ lòng đem tầm mắt từ trên người Quý Thanh Cừ dời đi, lại
sợ chính mình nhìn ra quá chăm chú sẽ bị Thanh Cừ trêu đùa. "Đẹp mắt
không? Em nghe nói, rất nhiều người sẽ thích người yêu mặc thành như vậy làm
cơm cho mình, Quý tiểu Thư thích không?" Quý Thanh Cừ đem bò bít tết và
cơm tây làm xong bưng đến trên bàn, đồng thời nhấn rèm che nắng tự động xung
quanh phòng ăn.
Lúc
này bên ngoài vẫn là ban ngày, không có sáng như buổi chiều vậy, đã là tiếp cận
hoàng hôn, sau khi rèm che nắng hạ xuống, trong phòng ăn tối lại, sớm đến buổi
tối. Quý Thanh Cừ đem cây nến hương Huân trên bàn nhen lửa, một bàn ánh nến
tinh xảo bữa tối xuất hiện. Quý Hâm Thư có thể nhìn ra đây là Quý Thanh Cừ cố ý
chuẩn bị, cô đưa tay ra với Quý Thanh Cừ, người sau cười đi tới.
"Tỷ,
giúp em đem tạp dề lấy xuống có được hay không?" Quý Thanh Cừ ôn nhu nói,
khí tức thổi mà ra rơi vào màng tai chính mình, để Quý Hâm Thư nghe được thân
thể như nhũn ra. Cô biết trên người Thanh Cừ chỉ có một cái quần lót, nếu như cởi
tạp dề sẽ trở thành trạng thái thế nào. Quý Hâm Thư lấy tay vòng tới sau cổ
Quý Thanh Cừ, từ mặt bên nhìn lại, hai người dựa vào rất gần, thật giống như
Quý Hâm Thư đem Quý Thanh Cừ ôm vào trong ngực.
Tay
cô hơi lạnh lướt qua sau gáy, đảo qua da thịt, để thân thể mẫn cảm của Quý
Thanh Cừ nổi lên ga gà nhỏ tỉ mỉ. Sau đó, dây lưng trên cổ buông ra hạ xuống,
dây lưng sau eo cũng bị mở ra, tạp dề dư thừa này cứ như vậy rơi trên mặt đất.
Quý Thanh Cừ đem Quý Hâm Thư ôm càng chặt, hai người thân mật không kẽ hở đến dựa
lẫn nhau, không nỡ lòng bỏ thả ra, lần này đúng là Quý Thanh Cừ hồi phục tinh
thần trước.
"Quý
tiểu Thư, nhanh đi tắm rửa sau đó xuống ăn cơm, bò bít tết nguội sẽ không ăn
ngon rồi." Quý Thanh Cừ đối với tay nghề làm cơm tây của mình vẫn có tự
tin nhất định, đặc biệt là Quý Hâm Thư đi rồi, Quý Thanh Cừ ở trong ngày tháng
nhớ nhung nàng, cũng học tập không ít chuyện, ngoại trừ làm sao yêu tỷ tỷ,
đương nhiên còn có làm cơm. Quý Thanh Cừ không dám nói trù nghệ mình bây giờ
hơn được đầu bếp, nhưng cùng Quý Hâm Thư hẳn là gần như nhau.
"Được,
em cũng tắm một chút đi, nhà bếp sẽ có vị khói dầu."
"Em
biết rồi, Quý tiểu Thư ghét bỏ mùi vị trên người em."
Nghe
được Quý Hâm Thư nói trên người có vị khói dầu, Quý Thanh Cừ phồng miệng, cố ý
giả vờ tức giận, Quý Hâm Thư đương nhiên biết nàng lại đang làm nũng, lắc đầu
xoa xoa gò má của nàng, lại ở trên sợi tóc của nàng hạ xuống nụ hôn nhạt.
"Không có ghét bỏ em, mùi vị của Thanh Cừ, mặc kệ thế nào chị đều yêu
thích. Chỉ là, vị thịt trên người em, sẽ làm chị cảm thấy rất đói bụng."
Quý Hâm Thư nhỏ giọng, khi tiếng nói của cô đối mặt chính mình phần nhiều là ôn
nhu ngạo mạn, loại cảm giác đó lại như một ly nước ấm, để Quý Thanh Cừ nghe liền
cảm thấy an tâm thư thích thoải mái.
Nhưng
mà, ở sau khi động tình, tiếng nói của Quý Hâm Thư lại sẽ mang theo khàn khàn
cùng từ tính hiếm thấy, lại như hiện tại, nước ấm nhỏ vào mực nước màu
lam đen, nó chậm rãi rót vào trong nước,
triền miên kiều diễm, từ một ít nhỏ từ từ khuếch tán. Là mê hoặc, mê hoặc muốn
ngừng mà không được. Quý Thanh Cừ nghe thanh âm của Quý Hâm Thư, bụng dưới
không nhịn được hơi co lại. Cảm thấy Quý tiểu Thư đáng ghét, luôn là câu dẫn
mình như thế.
"Được,
vậy chúng ta tách ra tắm, sớm một chút cơm nước xong, nghỉ sớm một chút."
Quý Thanh Cừ cố ý cắn nặng hai chữ nghỉ sớm một chút, dụng ý khác trong đó đúng
là hết sức rõ ràng. Quý Hâm Thư đại khái đoán được ý nghĩ của nàng, đỏ mặt gật
đầu, không có từ chối lại nói tiếng được, vào lúc này đúng là lại khôi phục tiếng
nói nhu mềm.
Hai
người tách ra tắm rửa sạch sẽ, lại dựa vào nhau ăn xong bữa tối ánh nến lãng mạn.
Sau khi ăn qua, Quý Hâm Thư lên lầu trước, cũng không lâu lắm, Quý Thanh Cừ
cũng gõ cửa đi vào, trong tay nàng mang theo bình rượu đỏ hai người không uống
xong, lại chỉ mang theo một cái ly, Quý Hâm Thư ngồi dựa vào ở trên giường, Quý
Thanh Cừ cũng chui vào, tựa ở trên bả vai cô.
"Quý
tiểu Thư, bữa tối ánh nến đêm nay còn hài lòng không?" Quý Thanh Cừ tranh
công mà hỏi, kỳ thực đáp án nàng đã sớm biết, Quý Hâm Thư lượng ăn nhỏ, nhưng đêm
nay lại ăn đến đều nhiều hơn một ít so với thường ngày. Nếu không Quý Thanh Cừ
sợ dạ dày cô khó chịu đem đồ vật còn lại phía sau cướp đi, e sợ Quý Hâm Thư sẽ
toàn bộ ăn đi. Nhưng mà, Quý Thanh Cừ chính là muốn nghe Quý Hâm Thư khen ngợi
chính mình.
"Ăn
thật ngon, ba năm nay, mỗi ngày em đều đang nấu cơm sao?" Quý Hâm Thư đã sớm
phát hiện trù nghệ Quý Thanh Cừ tinh tiến không ít, ba năm qua, Thanh Cừ biết
mình trãi qua, nhưng chính mình lại chỉ có thể trong miệng người khác lẻ loi rời
rạc nghe được Thanh Cừ đang làm gì. Đường Khởi nói nàng đem công ty xử lý rất
tốt, nói nàng rất mệt, thân thể cũng vẫn không tốt.
Những
câu nói này Quý Hâm Thư nghe, đau trong lòng, cô biết mình lúc trước đi thẳng một
mạch đối với Thanh Cừ tạo thành thương tổn không nhỏ, cũng không nghĩ tới ở
nơi này người sẽ nhọc nhằn khổ sở tìm chính mình ba năm, mỗi một ngày đều khổ cực
như vậy. Bữa tối ánh nến tối hôm nay, mỗi một món ăn đều rất tinh xảo, Quý Hâm
Thư biết Quý Thanh Cừ bây giờ có thể đem món ăn làm đến tốt như vậy, nhất định
là dùng qua tâm tư.
"Kỳ
thực, cũng không phải mỗi ngày đều có làm, có lúc công tác quá mệt mỏi lười rồi.
Thời điểm không mệt mỏi như vậy, em sẽ làm bữa của phần hai người, em luyện tập
món ăn chị thích ăn, hiện tại đã có thể làm được rất khá. Sau khi tìm được chị em
rất vui vẻ, bởi vì em cuối cùng có thể đem những đồ vật chị thích ăn kia làm
cho chị." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, thanh âm nàng rất bình tĩnh,
cũng không có khổ sở và oan ức nhiều, nhưng viền mắt lại nhiễm ửng đỏ. Nhìn gò
má của nàng, Quý Hâm Thư nghiêng người ôm lấy nàng.
"Thanh
Cừ, xin lỗi." Đây là Quý Hâm Thư nợ Quý Thanh Cừ lời xin lỗi, chuyện năm
đó hai người ai cũng không trách ai. Thanh Cừ không thể nào tiếp thu được chính
mình, mà mình cũng bởi vì phần lựa chọn thống khổ này kết thúc sinh mệnh. Hiện
tại, ba năm qua đi các nàng cùng nhau đi tới, Quý Hâm Thư kỳ thực không hối hận
hành động trước đây của chính mình, có lẽ trở lại lúc trước, cô có lẽ còn có thể
làm y như vậy
Lựa
chọn, đây là chấp niệm Quý Hâm Thư đối với Quý Thanh Cừ, chỉ cần cô còn yêu Quý
Thanh Cừ, thì vĩnh viễn thay đổi không được.
"Không
có, Quý tiểu Thư không hề có lỗi với em. Là em quá ngốc rồi, cũng quá nhát gan,
em luôn tự cho là đúng đi suy đoán tình cảm của chị. Hoài nghi tình yêu chị đối
với em. Ở sau khi chị đi rồi em mới phát hiện, em đối với chị đã sớm biến chất.
Quan hệ chị em đem em vây ở trong ngõ cụt, em phát hiện đến quá muộn. Quý tiểu
Thư, chị còn trách em sao?"
Quý
Thanh Cừ không thể nào tưởng tượng được là trình độ tuyệt vọng cỡ nào, mới
có thể để Quý Hâm Thư một người như vậy mấy lần kết thúc sinh mệnh. Ở bên trong
trí nhớ của nàng, tỷ tỷ là tồn tại không gì không làm được. Cô chăm sóc chính
mình, ở sau khi phụ thân rời đi, gánh vác tất cả gánh nặng. Quý thị được cô xử
lý rất tốt, cô đem tất cả khó xử bó ở trên người bản thân cô, ngay cả cảm
tình đối với mình cũng trước sau đè nén. Quý Thanh Cừ không thể nào tưởng tượng
được những năm kia Quý Hâm Thư trải qua khổ nhiều, nàng càng nghĩ thì càng
không nhịn được muốn đối tốt với Quý Hâm Thư.
"Thanh
Cừ, em không nên hỏi như vậy, kỳ thực chị không trách em cái gì." Quý Hâm
Thư nhắm mắt lại, mặc cho Quý Thanh Cừ ôm lấy cô. Cô là không trách Thanh Cừ,
dù cho Thanh Cừ hận cô nhất ghét nhất cô vào lúc ấy, cô cũng không có nghĩ tới
đi hận Thanh Cừ. Vào lúc ấy, Thanh Cừ nói nàng không muốn mình, bốn chữ này phá
huỷ lý trí cuối cùng của Quý Hâm Thư. Coi như là vào lúc ấy, cô cũng chỉ là hận
mình là tỷ tỷ của Thanh Cừ, không có cách nào để Thanh Cừ yêu cô.
Hiện
tại hết thảy đều tốt lên, người ôm mình là Thanh Cừ, các nàng là tỷ muội, càng
là người yêu.
"Quý
tiểu Thư, em muốn hôn chị." Quý Thanh Cừ tới gần, hai người nằm nghiêng,
dính sát vào nhau. Quý Hâm Thư biết câu hỏi của nàng chỉ là một hình thức, xưa
nay cũng sẽ không chờ mình trả lời, lần này cũng là một dạng. Quý Thanh Cừ uống
một ngụm nhỏ rượu, cúi người hôn Quý Hâm Thư. Đôi môi mềm mại nhẹ nhàng ngậm đồng
loại, rượu đỏ tinh khiết và thơm ngọt ngào ở trong miệng nở rộ lẫn nhau. Quý
Thanh Cừ dùng đầu lưỡi quấn quanh lấy lưỡi mềm của Quý Hâm Thư, thời khắc hô hấp
giao hòa, tuy hai mà một.
Hôn
môi để hai người động tình, mà các nàng lần trước thân mật lại phải tìm hiểu đến
lần hơn một tháng trước ở trấn An Tắc
kia. Khi đó Quý Hâm Thư còn đang chống cự chính mình, lấy danh nghĩa của tỷ tỷ
quật cường lại ngoan cường mà chống lại, cuối cùng lại bị chính mình bắt nạt
khóc rồi. Lần thân mật kia đối với Quý Thanh Cừ mà nói là đủ để mỹ thực dư vị
nhiều lần, Quý Hâm Thư chính là tuyệt hảo mê hoặc.
Cách
lâu như vậy, hai người cũng đến cái tuổi nhu cầu dồi dào, thân thể mẫn cảm cực
hạn, một khi nhen lửa chính là tư thế lửa cháy lan ra đồng cỏ. Quý Thanh Cừ muốn
bắt nạt Quý Hâm Thư, nhưng mà, ở trước khi bắt nạt, nàng còn muốn đem mình cho
cô. Nói đến, Quý tiểu Thư còn không có triệt để ăn đi chính mình đó. Đầu tiên
là muội muội gọi, sau đó tỷ tỷ gọi cũng không tệ. Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ trở
mình, để Quý Hâm Thư đặt ở trên người mình.
"Quý
tiểu Thư, đêm nay, đổi thành chị bắt nạt em."
Hết
chương 143.

Nhận xét
Đăng nhận xét