Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 144

Chương 144: Thanh Cừ, tỷ tỷ muốn bắt nạt em rồi.

Quý Hâm Thư đương nhiên rõ ràng cái gọi là bắt nạt là cái gì, chỉ là cô không nghĩ tới, Thanh Cừ sẽ chủ động như vậy nằm ở phía dưới. Quý Hâm Thư trước đây muốn dùng quan hệ thân thể lưu lại Quý Thanh Cừ, nhưng sau đó mới phát hiện, Thanh Cừ không thích chính mình, thế nào đều là phí công. Cô vốn cũng không phải là một người nặng tình dục, toàn là bởi vì Thanh Cừ, cô mới có thể nắm giữ khát vọng và dục vọng.

Hai người ba năm sau ở cùng nhau, Quý Hâm Thư tự giác đem Thanh Cừ quy về phía làm chủ động kia, bất kể là lúc đó ở trấn An Tắc nàng đối với mình mọi cách đòi lấy, vẫn là sau đó sau khi trở về nơi này, Thanh Cừ thỉnh thoảng đến ôm ấp hôn môi và xoa xoa. Những cái này Quý Hâm Thư thừa nhận, cũng hoàn toàn quên đi làm chủ đạo kia. Hiện tại Thanh Cừ nói, nàng muốn để chính mình bắt nạt nàng, trong lòng Quý Hâm Thư vui lớn hơn kinh ngạc.

Cô muốn Thanh Cừ, phần khát vọng này bị cô đè nén, nhưng cũng không phải hoàn toàn biến mất rồi. Lúc trước Thanh Cừ chống đối chính mình chạm nàng như vậy, xác thực ở trong lòng Quý Hâm Thư rơi xuống một khối che lấp, đến mức hiện tại cô cũng không dám chủ động đòi lấy. Nhưng bây giờ, Thanh Cừ để cho mình muốn nàng rồi, Quý Hâm Thư còn có loại cảm giác phù phiếm không thiết thực.

"Chị có thể muốn Thanh Cừ không?" Hai con mắt Quý Hâm Thư ửng đỏ, mờ mịt đến nhìn Quý Thanh Cừ dưới thân. Phát giác tâm tình của cô, Quý Thanh Cừ không biết Quý Hâm Thư là thế nào, tại sao bỗng nhiên khổ sở chứ? Em vốn là của chị, Quý tiểu Thư làm sao thế?" Quý Thanh Cừ giơ tay vuốt mặt của Quý Hâm Thư, nàng không tìm thấy nước mắt, lại cảm thấy Quý Hâm Thư dáng vẻ ấy so với khóc còn để cho mình đau lòng hơn.

"Không có gì, chỉ là chị... Chỉ là thật là vui, coi chính mình đang nằm mơ." Quý Hâm Thư cười lên, con mắt màu đen đọng lại một tầng ánh nước, để cặp mắt kia nhìn qua càng mềm mại. Quý Thanh Cừ ít nhiều đoán được cô muốn cái gì, người này quá khuyết thiếu cảm giác an toàn, là chính mình tạo thành, nhưng Quý Thanh Cừ sẽ dùng hết thảy thời gian còn sót lại để Quý Hâm Thư an tâm.

"Quý tiểu Thư ngốc, em ngay ở bên cạnh chị, tại sao có thể là nằm mơ, chị có đau không?" Quý Thanh Cừ nói qua, véo mặt của Quý Hâm Thư, nàng không dám dùng quá dùng sức, nhưng cũng đủ khiến đối phương cảm động đến lôi kéo nhẹ nhàng, Quý Hâm Thư nở nụ cười, cô nằm xuống đặt ở trên người Quý Thanh Cừ, hai người tim dán vào nhau.

"Ch biết, Thanh Cừ là thật, Thanh Cừ là của chị, ngay ở dưới thân chị, chị đè lên Thanh Cừ, Thanh Cừ thì sẽ không chạy đi." Quý Hâm Thư vào lúc này có vẻ đặc biệt ấu trĩ, Quý Thanh Cừ không cho cô nói nữa, chủ động cong lấy khóe môi của nàng hôn lên cô. Hai người từng hôn qua rất nhiều lần, đã sớm quen thuộc hơi thở và mùi vị của nhau.

Quý Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư không chịu được chính mình liếm cằm trên cô nhất, mà Quý Hâm Thư cũng biết, Thanh Cừ yêu thích mình quấn quýt cùng lưỡi mềm của nàng. Cái lưỡi ướt mềm của hai người quấn quanh lấy lẫn nhau, chặt chẽ dán vào đối phương không chịu thả ra trước một bước. Bên trong hô hấp ngổn ngang, Quý Thanh Cừ không thể chờ đợi được nữa đến kéo quần ngủ trên người Quý Hâm Thư, chỉ để lại áo lót và quần lót.  Nàng cũng lôi kéo tay của Quý Hâm Thư, đem váy mỏng manh trên người của mình kéo đi.

Da thịt hai người dán vào nhau, cùng Quý Hâm Thư bất đồng là, trên người Quý Thanh Cừ không còn váy ngủ liền cũng không còn bất kỳ y vật nào. Nàng không có mặc áo lót, càng không có mặc quần lót. Quý Thanh Cừ cảm thấy dù sao là phải cởi, có mặc không cũng không có quan hệ gì. Đúng là Quý Hâm Thư không nghĩ tới nàng sẽ trạng thái chân không qua đây, nhìn thân thể trắng tươi dưới thân, trong lúc nhất thời sửng sốt.

Đối với Quý Hâm Thư mà nói, thân thể của Quý Thanh Cừ nàng là không xa lạ gì, theo một ý nghĩa nào đó, Thanh Cừ là chính mình nuôi lớn. Nàng sau khi sinh ra, từ hòm giữ nhiệt ra ngoài, người đầu tiên ôm nàng là chính mình, sau đó chăm sóc nàng, người vì nàng tắm rửa thay tã cũng là chính mình. Loại hồi ức này vào thời khắc này có sắc thái dị dạng xấu hổ, Quý Hâm Thư thậm chí còn không có làm cái gì thì chính mình đỏ mặt.

Nhiệt độ trên mặt Quý Hâm Thư truyền tới trong lòng bàn tay, Quý Thanh Cừ không nhịn được cười lên. Trước đây hai người là khi quan hệ tỷ muội, Quý Thanh Cừ không ít ở trước mặt Quý Hâm Thư loã lồ thân thể, khi đó Quý Hâm Thư chỉ có thể né tránh để cho mình nhanh chóng trở về mặc mặc quần áo, Quý Thanh Cừ rất ít sẽ thấy dáng vẻ cô xấu hổ. Nhưng bây giờ, dáng dấp Quý Hâm Thư mặt đỏ đã sớm ở trong trí nhớ nàng hạ xuống, nàng lúc này mới phát hiện, chính mình bình tĩnh tự tin của trước đây, tỷ tỷ tao nhã lại đoan trang, nhưng thật ra là người rất dễ dàng xấu hổ.

"Tỷ tỷ, muốn chị." Quý Thanh Cừ biết mục đích tối nay của mình là bị bắt nạt, mà không phải bắt nạt Quý Hâm Thư, chí ít, bây giờ còn là không tới thời điểm. Nàng yểu điệu phải nói, mị nhãn lấy ra sắc khí cùng câu hoặc, nàng lôi kéo tay của Quý Hâm Thư đè ở trước ngực, dù là Quý Thanh Cừ, đến nơi này một chút cũng không khỏi trên mặt nóng lên.

"Tuy không lớn như tỷ tỷ, thế nhưng... Sờ lên vẫn tốt chứ?" Quý Thanh Cừ nhỏ giọng nói qua, con mắt nàng nửa khép, nghiêng đầu không nhìn tới Quý Hâm Thư. Vật mềm trong tay tồn tại cảm giác rất rõ ràng, Quý Hâm Thư không nhịn được thu nạp ngón tay, dùng sức nắm. Cảm thấy đồ vật mềm mại đàn hồi ở trong tay mình tràn đầy lên, hạt đậu xinh xắn trên đỉnh ở trong lòng bàn tay.

Quý Hâm Thư từng ở trong mộng từng mơ rất nhiều lần, nhưng trên thực tế cơ hội tự tay chạm được lại là đã ít lại càng ít. Thanh Cừ xuất mồ hôi, trên người che kín một tầng mồ hôi óng ánh long lanh, ở dưới đèn giường hơi yếu toả ra dường như vi mô của bầu trời sao. Thân thể Thanh Cừ cô xem qua rất nhiều lần, ở trong mơ, ở trên thực tế, cũng ẩn giấu ở sau máy thu hình.

Nhưng mà, giống như bây giờ, có được cho phép của Thanh Cừ đến xem, đi đụng vào, lại là lần đầu chưa bao giờ có Bộ ngực nàngcó  hai cái nửa cung tròn xinh xắn đáng yêu, xác thực nhỏ hơn một chút so với mình, nhưng cảm giác  một cái tay nắm ở lòng bàn tay lại tốt quá đi. Màu sắc của đỉnh chóp là màu sắc tươi đẹp lệch hồng, như hạt lựu chín rục, dáng ngọc yêu kiều đến ngẩng đầu lên, bướng bỉnh đội lòng bàn tay của chính mình.

Đến giờ phút này rồi, Quý Hâm Thư cuối cùng mới có cảm giác thực Thanh Cừ sắp thuộc về mình, không phải ép buộc, cũng không có bất kỳ thuốc và chất rượu thôi thúc hóa, là Thanh Cừ cam tâm tình nguyện đến thuộc về mình. Cái nhận thức này để Quý Hâm Thư nhếch miệng, không khống chế được tràn ra ngọt ngào, càng không cách nào khống chế độ cong nụ cười. Lúc Quý Hâm Thư cười lên mắt hoa đào có thể so với bình thường càng quyến rũ, nốt ruồi kia ở trước mắt cô nhẹ nhàng lấp lóe, để cả người Quý Hâm Thư nhìn qua sắc khí rất nhiều.

Loại sắc khi này cùng khi Quý Thanh Cừ bắt nạt cô thể hiện ra nhu mị không giống, mà là mang theo hung hăng, mang theo sắc và dụ công chiếm. Dường như tay thợ săn tuyệt hảo câu dẫn con mồi, cô sẽ không chủ động xuất kích, mà là sẽ lấy bản thân làm mồi nhử, câu dẫn chính mình làm con mồi chủ động đưa tới cửa. Quý Thanh Cừ phát hiện, chỉ là bị Quý Hâm Thư xoa xoa bộ ngực như vậy, chính mình thì ướt rối tinh rối mù rồi.

"Quý tiểu Thư, hư." Quý Thanh Cừ từ dưới lên đến nhìn Quý Hâm Thư, màu sắc vốn có trên mặt hoàn toàn bị sau động tình ửng hồng thay thế được. Nàng dùng chân kẹp lấy chân đặt trong đó của Quý Hâm Thư, tìm tới vị trí đầu gối, trên dưới ma sát. "Là Thanh Cừ để chị bắt nạt em, không phải sao?" Quý Hâm Thư đến nơi này một chút rốt cuộc tìm được khí tràng bình thường ở Quý thị, cô đem tóc dài bị mồ hôi thấm ướt vén lên, con mắt chuyên chú rơi vào trên người nàng, như lửa nóng rực.

"Đúng vậy a, vậy tỷ tỷ khi nào thì bắt đầu bắt nạt bắt nạt, đừng luôn vò nơi này có được hay không? Nơi đó muốn chị." Nơi đó trong miệng của Quý Thanh Cừ là nơi nào, Quý Hâm Thư lại quá là rõ ràng, đầu gối bị địa phương mềm chăm chú kẹp, Thanh Cừ không an phận chà chà, để phần ướt át kia càng thêm rõ ràng.

"Thanh Cừ thật sốt ruột, chị chỉ là muốn thương yêu em nhiều." Quý Hâm Thư không có tâm tư đùa cợt, chỉ là muốn đem trận vui thích này lại kéo dài một ít, nghe được cô nói như vậy, Quý Thanh Cừ lắc đầu, đem mặt chôn ở trong lòng cô, chủ động cong lên thân thể.

"Chúng ta có thể làm rất lâu, một lần kết thúc, còn có lần thứ hai lần thứ ba,em muốn tỷ tỷ bắt nạt em, hiện tại liền muốn." Quý Thanh Cừ giục Quý Hâm Thư không thể không nghe, Thanh Cừ rơi vào tình dục trở nên ấu trĩ hơn bình thường, nhưng phần ấu trĩ này vẻn vẹn chỉ là ngữ khí của nàng, còn về thân thể của nàng, thần thái của nàng, bao gồm mỗi cái ánh mắt và thở dốc của nàng, đều là độc dược mê hoặc câu người.

Lời đã đến đây, Quý Hâm Thư không tìm được bất kỳ lý do gì lại kì kèo tiếp, huống chi, cô cũng đã sớm không thể chờ đợi được nữa muốn người này thuộc về mình. Quý Hâm Thư cúi đầu, hôn lên môi thở dốc khép mở của Quý Thanh Cừ, tay phải trượt xuống, đi tới nơi chỗ kín cô chưa từng dò hỏi.

"Thanh Cừ, tỷ tỷ muốn bắt nạt em rồi."

Hết chương 144.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45