Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 145

Chương 145: Cho dù mệt cũng là gánh nặng ngọt ngào.

Ngón tay của người phụ nữ vừa nhỏ vừa dài, lúc ở lần đầu mở khuếch trương cũng sẽ không mang đến bao nhiêu đau đớn, mặc dù như thế, mỗi cái động tác của Quý Hâm Thư vẫn cứ là cẩn thận từng li từng tí một. Cô dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ kín kia, nơi đó làm bàn tay mình ướt nhẹp, làm cho mỗi nơi của lòng bàn tay đều tràn đầy chất lỏng sền sệt tinh mịn. Quý Hâm Thư theo tính thăm dò đến dùng lòng bàn tay ấn ấn đĩnn hạt nhân căng lên, Thanh Cừ mẫn cảm đến cong người lại.

"Tỷ tỷ, ôn nhu một chút." Quý Thanh Cừ đương nhiên biết cho dù chính mình không nói Quý Hâm Thư cũng sẽ như vậy, nhưng nàng chính là muốn làm điều thừa phải nói lời nói này, mục đích tự nhiên là vì làm nũng. Nghe được yêu cầu của nàng, cúi người ở môi nàng hôn một cái, nụ hôn này dần dần trượt đi tới cằm, cái cổ, xương quai xanh. Quý Hâm Thư nhớ được Thanh Cừ rất yêu thích ở trên người mình lưu vết, đồng dạng, cô cũng yêu thích làm chuyện đồng dạng.

Đặc biệt là Thanh Cừ mấy ngày nay không đi Quý thị, không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất lưu vết. Quý Hâm Thư như ong mật cần cù, làm không biết chán ở trên cổ trên bả vai, còn có nơi xương quai xanh lưu lại minh chứng cô từng đến của Quý Thanh Cừ. Quý Thanh Cừ rất yêu thích loại hành vi tuyên thệ chủ quyền này, nàng chính là yêu thích tỷ tỷ đem dấu vết ấn đầy thân thể của chính mình, nói cho tất cả mọi người biết mình là của cô.

"Tỷ tỷ, nhiều hơn một ít nữa, em muốn dấu vết của tỷ tỷ ấn đầy em." Quý Thanh Cừ giơ tay ôm lấy bờ vai của Quý Hâm Thư đem cô mang về phía trong lồng ngực của mình. Đồng thời lắc mông, dùng múi thịt ướt át đi cọ lòng bàn tay của Quý Hâm Thư áp sát chính mình. Cảm thấy thịt mềm ướt cộc cộc trong lòng bàn tay, Quý Hâm Thư theo tính thăm dò đem ngón tay đưa vào đi một ít. Vừa mới tiến vào một đốt ngón tay, ở trong đó liền chăm chú hấp thụ thu nạp chính mình, giống như bọt biển hút nước, hận không thể đem hết thảy nước đều chứa đựng trong đó.

"Thanh Cừ." Quý Hâm Thư cúi đầu nhìn Quý Thanh Cừ, cô không nghĩ đối phương nói cái gì, chỉ là muốn vào lúc này gọi tên người yêu, Quý Thanh Cừ nghe được, nàng ngẩng đầu lên, hai người dựa vào là rất gần, chóp mũi chỉ có cách mấy ly. Bốn mắt nhìn nhau, Quý Hâm Thư nhìn phong tình vạn chủng bên trong mặt mày của Quý Thanh Cừ, thấy được nàng thể hiện ra yêu mị cùng mê hoặc chính mình xa lạ rồi lại quen thuộc. Xác thực, yêu mị của Thanh Cừ ở trước đây chưa bao giờ sẽ cho chính mình, đó là chính mình nhìn lén được, trộm được, nhưng bây giờ, tình dục của nàng phóng túng, cũng bởi vì chính mình mà lên.

Quý Hâm Thư yêu thích cái cảm giác này, yêu thích đem khoái ý Thanh Cừ hoàn toàn khống chế. Phần ý muốn sở hữu bị cô một lần đè nén mở ra lao tù, từ từ thả ra. Thanh Cừ là của mình, là em gái của mình, cũng là người yêu của chính mình.

Tâm trạng Quý Hâm Thư kích động, cuối cùng đem ngón tay hoàn toàn đưa vào trong thân thể Thanh Cừ, nơi này chưa bao giờ có người đến tìm hiểu, bên trong đối với người đến đầu tiên biểu hiện ra hiếu kỳ cùng nhiệt tình. Nó là hành lang nhỏ mà cấm đoán, bốn phía đều dài đầy thịt đẹp mềm mại mà ướt át. Chúng nó bởi vì Quý Hâm Thư đến trở nên hưng phấn, dồn dập căng thẳng co rút lại, chăm chú quấn lấy tiếp nhận ngón tay dài nhỏ.

"Quý tiểu Thư ở bên trong em, thật thỏa mãn, tỷ tỷ làm em." Quý Thanh Cừ ba năm trước cũng không phải là chân chính mâu thuẫn Quý Hâm Thư chạm nàng, nếu như nàng thật sự không thể nào tiếp thu được, cũng sẽ không bị Quý Hâm Thư đưa lên cao trào nhiều lần. Nàng là khát vọng, bất luận ba năm trước hay là hiện tại, phần khát vọng này chỉ tăng không giảm. Tỷ tỷ một xưng hô ám muội như vậy, thêm nữa quan hệ huyết thống của hai người, vào thời khắc này trở thành chất xúc tác cấm kỵ nhất. Một tiếng tỷ tỷ này bị Quý Thanh Cừ làm cho uyển chuyển dài lâu, pha thêm thở dốc quyến rũ, Quý Hâm Thư mắt đỏ, là thẹn là dục vọng, hai loại trộn lẫn nhau.

"Thanh Cừ hình như rất yêu thích vào lúc này liền gọi ta tỷ tỷ." Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, cô chầm chậm rút ra đưa vào ngón tay trong thân thể Thanh Cừ, nơi đó còn quá chặt, cô không dám động quá nhanh. "Bởi vì, chị chính là tỷ tỷ em, tỷ tỷ đang bắt nạt em. Chị biết không? Ở...Ưm... Ở ba năm nay chị đi, em cuối cùng là nằm ở trên giường này, nhớ chị tự an ủi, cũng dùng qua những món đồ chơi nhỏ chị lưu lại kia, tỷ tỷ, nhanh một chút." Quý Thanh Cừ đứt quãng mà nói, vẫn như cũ không cách nào giảm thiểu những câu nói trình độ xấu hổ của bản thân này.

Quý Hâm Thư đỏ mặt, dứt khoác cúi đầu hôn nàng, ở dưới thúc giục của nàng từ từ tăng số. Quý Thanh Cừ cũng không cảm thấy đau, có lẽ nàng đối với cảm giác đau cũng không mẫn cảm, cũng có thể là nàng quá khát vọng Quý Hâm Thư. Ở trong nháy mắt đối phương tiến vào, nàng chỉ cảm thấy thoải mái, hoàn toàn không có cái gọi là đau cùng không thoải mái. Mặc dù là lần đầu tiên đi vào, Quý Hâm Thư lại đã sớm ở trong mơ diễn luyện qua vô số lần.

Cô cong lấy ngón tay, nỗ lực để bụng ngón ta đi xoa bóp từng tầng từng tầng nhăn nhúm cùng thịt mềm mẫn cảm trong thân thể Thanh Cừ, những tường thịt kia dường như từng viên một thịt châu nhô ra, chúng nó chăm chú bao bọc ngón tay của chính mình, tham lam ở trên ngón tay hạ xuống nụ hôn đặc biệt. Quý Thanh Cừ lại rất phối hợp tiết tấu của Quý Hâm Thư, nàng ở lúc Quý Hâm Thư tiến vào cong người lại, lại ở khi đối phương rút ra hạ xuống, Quý Thanh Cừ không thích kiềm chế âm thanh, điểm này trùng hợp là ngược lại với Quý Hâm Thư.

Thanh âm sau động tình của Quý Thanh Cừ so với bình thường còn muốn quyến rũ, trong ngày thường nàng nói chuyện luôn có loại cảm giác Quý Thanh Cừ lười biếng tùy ý, âm cuối sẽ hơi rơi thấp. Nhưng thời điểm này, thanh âm của Thanh Cừ trộn thêm nước, mềm mại cảm động. Nàng kêu tên của chính mình, hoặc là cố ý nói xấu hổ chút khiến chính mình mặt đỏ. Quý Hâm Thư nghe, bụng dưới căng thẳng, quần lót đã sớm ướt đẫm dán sát ở chỗ riêng tư, bộ ngực đầy đặn bị áo lót che phủ đau đớn.

"Tỷ tỷ, thật thoải mái, tỷ tỷ ở trong thân thể em va chạm thật là nhanh, a.... Em không chịu nổi, tỷ tỷ muốn cho em cao triều rồi." Quý Thanh Cừ không quen nhẫn nại, huống chi nàng cũng không có ý định một lần thì kết thúc, đương nhiên sẽ không hết sức áp chế cao trào. Nàng ngửa cao đầu, đem cằm tựa ở trên bả vai Quý Hâm Thư, ôm thật chặt cô.

Ngứa ngái tụ tập bên trong càng ngày càng tê dại, mấy lần sau khi ra vào, Quý Thanh Cừ nâng lên âm thanh, kẹp thật chặt ngón tay của Quý Hâm Thư, bị đưa lên đỉnh điểm vui thích. Quý Hâm Thư ôm nàng, không có lập tức đem ngón tay hút ra, Mà là chầm chậm ở trong cơ thể nàng nhẹ nhàng ma sát, thong thả dư vị cho nàng. Quý Thanh Cừ thoải mái vùi ở trong lòng cô, dùng gò má ướt át sượt bờ vai của Quý Hâm Thư.

"Thanh Cừ, chị giúp em lau một chút đi." Cảm giác Quý Thanh Cừ dư vị qua đi, Quý Hâm Thư dự định đêm nay chấm dứt ở đây, dù sao Thanh Cừ là lần đầu tiên, cô không muốn huyên náo quá lợi hại. Nhưng ngắn ngủi lần này này, đối với Quý Thanh Cừ mà nói lại là thiếu xa. Nàng phát hiện Quý Hâm Thư đây thì muốn kết thúc, bĩu môi ôm chặt cô, không cho cô đi.

"Tỷ tỷ, em còn muốn, em còn không có bị cho ăn no, nơi đó đều đói bụng đến phải chảy nước miếng." Quý Thanh Cừ sắc khí tràn đầy mà nói, lại cố ý dùng ngữ khí khi còn bé nói ra những lời này, sắc mặt Quý Hâm Thư đỏ lên, muốn nói cái gì, rồi lại xấu hổ đến không mở miệng được.

"Chị sợ em mệt."

"Cho dù mệt cũng là gánh nặng ngọt ngào, lại như lần trước em bắt nạt Quý tiểu Thư như thế, em cũng muốn để tỷ tỷ bắt nạt em thêm mấy lần, chị tới đây, em dẫn chị đi một nơi."

Quý Thanh Cừ lôi kéo Quý Hâm Thư xuống giường, sau đó dẫn cô đi tới tầng gác của tầng cao nhất. Nơi này ở sau khi Quý Hâm Thư trở về còn chưa lên, cô biết Thanh Cừ đem cửa khóa lại, chỉ cho rằng nơi này đổi thành phòng tạp vật, cũng không có suy nghĩ thêm cái gì. Nhưng một chút này, thấy được Quý Thanh Cừ dùng vân tay mở cửa, sau đó, lồng sắt màu vàng to lớn trong phòng ánh vào tầm mắt.

Đó là một lao tù vàng rồng rất lớn, ở trong lòng giam là một cái giường hình tròn, trên tủ bên cạnh có dải lụa và còng tay, còn có một chút đai lưng trói nhìn qua thì không giống như có công dụng bình thường. Quý Hâm Thư ngơ ngác đến nhìn những thứ đồ này, lập tức ý thức được là Quý Thanh Cừ đặc biệt làm riêng.

"Tỷ, chị đã từng muốn đem em nhốt ở trong lồng, nhưng cái lồng sắt kia không thoải mái, hiện tại em thay đổi cái lớn." Quý Thanh Cừ kéo Quý Hâm Thư đi vào nằm ở trên giường tròn to lớn, đem cửa của cái lồng khóa lại. Quý Hâm Thư không nghĩ tới Quý Thanh Cừ sẽ giấu chính mình làm ra thứ này, kỳ thực cô không muốn để cho Thanh Cừ nhớ tới những hồi ức không tốt này. Cũng không chờ cô mở miệng, Quý Thanh Cừ đã ấn lại cô đem cô đè xuống giường.

"Xuỵt, Quý tiểu Thư, em biết chị muốn nói cái gì, chị lại đang suy nghĩ lung tung có đúng hay không? Em không muốn lời xin lỗi của chị, bởi vì em căn bản không trách chị, em chỉ là cảm thấy, cái lồng thật ra là đồ vật rất có tình. Chị a, trước đây thật đúng là một người muộn tao mà." Quý Thanh Cừ cười chỉ trỏ quần lót thấm ướt của Quý Hâm Thư, kỳ thực từ lúcc vừa rồi nàng liền phát hiện tỷ tỷ nhà mình ướt đẫm, mới có thể cố ý đem người mang đến nơi này.

"Quý tiểu Thư cũng muốn rồi, nhưng mà, lại cho em một lần có được hay không? Chờ em no rồi, thì phụ trách cho Quý tiểu Thư ăn no." Quý Thanh Cừ dùng ngón tay chọc lấy cằm dưới của Quý Hâm Thư, nàng nắm chặt tay cô buông xuống một bên, lấy ra ngón tay trỏ vả ngón giữa dài nhất, đặt ở trong miệng liếm láp. Quý Hâm Thư hô hấp dần nặng, cô nửa khép con mắt, nhìn cảnh cực kỳ tình dục này.

Giờ khắc này Thanh Cừ lại như hồ yêu tham lam, nàng không biết đủ tản ra mị lực của chính mình, khát vọng chính mình cho nàng càng nhiều nữa. Kẻ ngón tay bị nàng liếm ướt, cái lưỡi ở lòng bàn tay lướt qua, mang đến ngứa đặc biệt mãnh liệt. Phần ngứa này, không chỉ là ở trong lòng bàn tay, còn thẳng tắp đâm vào trong lòng.

Quý Hâm Thư có chút không khống chế được chính mình, cô khát vọng Thanh Cừ, muốn đem Thanh Cừ ôm vào trong ngực, cố gắng bắt nạt muội muội kiêu ngạo này. Đại khái là nhìn ra ý đồ của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ dùng tay đè lên bờ vai của cô.

"Tỷ tỷ, để cho em làm.'" Quý Thanh Cừ nói qua, đem ngón tay Quý Hâm Thư bị chính mình liếm đưa đến phía dưới, sau đó vểnh lên khe mông mượt mà, chầm chậm lắc mông đem nó nuốt vào. Khoái ý bị lấp đầy để Quý Thanh Cừ cao ngâm lên tiếng, nàng đỡ eo của Quý Hâm Thư, ở trên cao nhìn xuống đến nhìn mặt càng ngày càng đỏ và khó bỏ khó phân trong mắt của Quý Hâm Thư

"Như vậy, tỷ tỷ tiến vào thật sâu, em rất yêu thích loại tư thế này." Quý Thanh Cừ nói tới phóng đãng phong tình, Quý Hâm Thư nhìn nàng như vậy, tất cả lý trí tựa hồ cũng vào đúng lúc này biến mất rồi. Đây là Thanh Cừ của mình, là người chính mình khát vọng đã lâu. Quý Hâm Thư ôm lấy eo của Quý Thanh Cừ, giúp nàng ở trên người mình chập trùng, thỉnh thoảng sẽ ý xấu đến đỡ nàng không cho nàng tăng tốc, mỗi khi đến lúc này, Thanh Cừ thì sẽ úy khuất nhìn sang, ánh mắt kia để trong lòng Quý Hâm Thư nóng lên.

Tầng gác cũng không có kéo rèm cửa sổ, phía ngoài đèn đường là ánh sáng nhạt màu cam hơi nóng, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào. Chênh chếch đến rơi vào cái lồng màu vàng, lại xuyên qua chiếu vào trên người hai người. Trên người các nàng tỏa ra bóng nhạt của cái lồng, nhưng hai người rõ ràng trong lòng, giờ khắc này ràng buộc các nàng, không còn là cái lồng, mà là hai bên cam tâm tình nguyện.

Hết chương 145.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45