Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 158

Chương 158: Tống Ngôn Khê không nhìn nổi có người ở dưới mí mắt chính mình bắt nạt Thẩm Khanh Vãn.

"Tống tổng, ta không biết rõ, nguyên nhân ngươi gần đây nhằm vào Uông thị, hợp tác lần này Uông thị thì vào cổ phần rất sớm, ngươi bây giờ muốn đem chúng ta đá ra ngoài, không quá đạo nghĩa chứ?" Uông Vũ Phi ngồi ở phòng tiếp khách, con mắt bình tĩnh nhìn Tống Ngôn Khê, sự thù hận trong mắt cơ hồ muốn tràn ra ngoài, lại vẫn là sẽ đối Tống Ngôn Khê mặt mỉm cười.

Tống thị mấy năm qua ở thành phố Hoài Ninh phát triển không tệ, từ vốn chỉ là một công ty nhỏ không có tiếng tăm gì đã thành xí nghiệp ra thị trường. Sau lưng Tống thị không chỉ có Tống thị, còn có ba mẹ của Tống Ngôn Khê, cùng với Quý gia giao hảo cùng nàng. Không biết bắt đầu  từ lúc nào, Tống thị vậy mà cũng thành sự tồn tại không dễ chọc, mà Tống Ngôn Khê bây giờ tìm chính mình phiền phức, Uông Vũ Phi cũng không thể không sợ. Nàng sợ không chỉ là Tống Ngôn Khê, đương nhiên còn có Quý thị sau lưng Tống Ngôn Khê, cùng với hai nhà Nhậm Diêu.

"Uông tổng, trên chuyện làm ăn không nói chuyện giao tình, tuy ta cũng rất thưởng thức ngươi, nhưng Uông thị bây giờ xác thực không quá thích hợp gia nhập trận hợp tác này. Rất đáng tiếc, hạng mục liên danh lần này, Uông thị sẽ bị loại bỏ." Tống Ngôn Khê nhẹ giọng nói qua, trong lời nói đều là xem thường đối với Uông Vũ Phi, nàng và Thẩm Khanh Vãn du lịch trở về, chỉ thiếu một chút chính là quan hệ người yêu. Ở trong lòng Tống Ngôn Khê đã tha thứ cho Thẩm Khanh Vãn, thậm chí bắt đầu kế hoạch chuyện ăn ở sau khi hai người ở cùng nhau, nhưng một mực Uông Vũ Phi người này vẫn dính chặt lấy đối với Thẩm Khanh Vãn.

Nếu nói dính chặt lấy, cũng không phải ở bề ngoài quang minh chính đại theo đuổi, mà là nàng ở trong bóng tối làm một ít động tác, ác ý loại trừ chèn ép Thẩm Khanh Vãn, nói trắng ra là, thủ pháp và mục đích nàng theo đuổi người cũng không thuần túy, thậm chí còn ác ý trộm lấy một ít bản thảo bảng thiết kế của Thẩm Khanh Vãn, ý đồ giội nước bẩn cho cô.

Tống Ngôn Khê không phải người ghen tị như vậy, Uông Vũ Phi đơn độc lấy ra một chút thủ đoạn theo đuổi bình thường, Tống Ngôn Khê đều nguyện ý cạnh tranh công bằng cùng Uông Vũ Phi, hoặc là trực tiếp nói cho nàng biết quan hệ của Thẩm Khanh Vãn cùng mình. Đáng tiếc, Uông Vũ Phi người này tâm thuật bất chính, cùng Lục Mật lúc trước dùng là một tâm cơ. Tống Ngôn Khê không nhìn nổi có người ở dưới mí mắt chính mình bắt nạt Thẩm Khanh Vãn, đương nhiên phải ra tay đem Uông Vũ Phi cái phiền toái này giải quyết.

"Tống Ngôn Khê, ngươi đừngquá đáng, ngươi nhằm vào ta, có ý gì?" Đến nơi này một chút, Uông Vũ Phi cuối cùng không nhịn được phẫn nộ, nàng đột nhiên đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nhìn nhìn thẳng Tống Ngôn Khê, nhận ra được nàng thẹn quá thành giận, Tống Ngôn Khê khẽ cười thành tiếng, giương mắt đều là xem thường.

"Uông tổng, nói nhằm vào không khỏi buồn cười quá, ta không cho là ngươi có tư cách để ta nhằm vào, mời trở về đi." Tống Ngôn Khê nói xong, trực tiếp kêu bảo an, đem Uông Vũ Phi mời khỏi. Đối phương đi rồi, nàng nhìn thời gian, phát hiện đã đến thời điểm tan ca rồi, trên mặt Tống Ngôn Khê mang lên nụ cười, đi đến phòng vẽ tranh của Thẩm Khanh Vãn.

Người này một khi tập trung vào công tác sẽ quên mình, hoàn toàn quên đi bác sĩ từng giao phó xương cổ của cô không thể lại công tác mệt nhọc thời gian dài. Kỳ thực Thẩm Khanh Vãn động trận phẫu thuật kia Tống Ngôn Khê là biết đến, nàng không chỉ có rõ ràng tất cả trải qua, cũng từng gạt tất cả mọi người đi thăm Thẩm Khanh Vãn làm giải phẫu, chuyện này là bí mật bản thân Tống Ngôn Khê mới biết, nàng cũng không có dự định nói với Thẩm Khanh Vãn.

"Thẩm tổng còn đang bận?" Tống Ngôn Khê thấy cửa phòng vẽ tranh không có khóa, trực tiếp đẩy cửa ra đi vào, không biết là lúc nào nuôi thành thói quen "Xấu", Tống Ngôn Khê luôn là yêu thích ở công ty gọi Thẩm Khanh Vãn Thẩm Tổng, mỗi lần nghe được nàng gọi chính mình như vậy, Thẩm Khanh Vãn đều sẽ bất đắc dĩ đến liếc nhìn nàng một cái, như là xem thấu kế vặt của nàng.

"Phải a, Tống tổng không phải cũng còn chưa đi sao?"

“Bởi vì Thẩm Tổng còn đang bận, tôi làm sao dễ đi trước như vậy chứ? Không biết tối nay tôi lại không có cơ hội cùng Thẩm Tổng ăn một bữa cơm, bàn bạc buổi khai mạc biểu diễn của chúng ta mấy ngày tới đây?" Tống Ngôn Khê cười nói xong, mà Lý Tiếu một bên nghe hai người ở bề ngoài khách sáo, lại ôm ở cùng nhau, yên lặng không lên tiếng đến nhìn, tạm thời coi mình là một người trong suốt.

"Ngôn Khê, em đừng náo loạn, tôi làm xong bảng sân bãi cuối cùng cái này liền đi, được không?" Thẩm Khanh Vãn vuốt ve trên mặt Tống Ngôn Khê đang trên eo chính mình sờ loạn, nụ cười trên mặt lại càng sâu. Cô biết, Tống Ngôn Khê cùng mình quan hệ bây giờ càng thân mật hơn ba năm trước rồi, dù cho sau khi du lịch trở về các nàng cũng không có tìm thời gian đem quan hệ nói rõ ràng, thế nhưng các nàng có thể ôm ấp có thể hôn môi, mặc dù không có giao lưu càng sâu, nhưng Thẩm Khanh Vãn lại cảm thấy hai người so với bất cứ lúc nào đều phải cận kề.

Lại qua ba ngày chính là buổi khai mạc biểu diễn liên danh, nói như vậy, hàng xa xỉ loại đẳng cấp như W&R này liên danh biểu diễn sẽ tổ chức hai buổi biểu diễn lớn, một buổi chính là buổi biểu diễn khai mạc, mà một buổi khác thì là buổi biểu diễn phần kết. Nếu như bán ra đồ vật tiếng vọng mãnh liệt, giữa chừng còn có thể có thêm buổi biểu diễn đặc biệt.

 

Thân là buổi biểu diễn khai mạc quan trọng nhất, Thẩm Khanh Vãn không chỉ có là nhà thiết kế châu báu, đương nhiên cũng là tổng giám toàn thể ánh đèn cũng và sân khấu. Mấy ngày nay cô vô cùng bận, thường thường là bận đến cả nước đều quên đi uống. Nếu như không phải Tống Ngôn Khê thỉnh thoảng để Lý Tiếu đi đưa nước và đồ ăn, sợ là cô có thể kéo dài một ngày chỉ lo công tác, cái gì cũng quên làm.

Cuối cùng làm xong một chỗ cuối cùng, Thẩm Khanh Vãn và Tống Ngôn Khê kéo lấy lẫn nhau rời khỏi. Lúc này công nhân của công ty đã rời khỏi hơn nửa, hai người cũng không có ý nghĩ che giấu quan hệ, cũng không sợ bị thấy được. Tống Ngôn Khê để Thẩm Khanh Vãn ngồi ở vị trí kế bên tài xế, sát người buộc chặt dây an toàn cho cô, lại không nhịn được hôn xuống ở gò má của cô. Các nàng thân mật không coi ai ra gì, mà tình cảnh này, toàn bộ rơi vào trong mắt Uông Vũ Phi buổi chiều bị Tống Ngôn Khê đưa đi nhưng từ đầu đến cuối không rời đi.

Nàng trừng hai con mắt ửng đỏ. Trong nháy mắt cuối cùng đã rõ ràng nguyên nhân Tống Ngôn Khê đối phó chính mình. Nghĩ đến quan hệ của nàng và Dư Ninh đã kết hôn, nhìn lại một chút hình ảnh thân mật của nàng và Thẩm Khanh Vãn. Uông Vũ Phi thấp giọng cười, nàng không cần thiết yêu sách quan hệ của hai người, dù sao hào môn mặt ngoài thông gia, lén lút ai đi đường nấy rất thông thường, thế nhưng... trận biểu diễn sau ba ngày, chính mình người hợp tác đã từng này, là thời điểm tặng một món quà lớn cho các nàng rồi.

Sau ba ngày, thân là sự kiện thời thượng lớn nhất hàng năm, “toàn tân” cuối năm của W&R liên danh tuyệt đối là tiêu điểm giới thời trang quan tâm, mà “toàn tân” của Thẩm Khanh Vãn truyền cảm thiết kế đương nhiên cũng là vị trí tụ quang của các tạp chí lớn tranh nhau đưa tin. Ngày này, Thẩm Khanh Vãn và Tống Ngôn Khê đến rất sớm rồi.

*Toàn tân: sự thay đổi hoàn toàn bộ mặt cũ.

Sân bãi, ý nghĩa trọng đại của buổi biểu diễn này không cần nói cũng biết, các nàng ai cũng không hy vọng xuất hiện sơ suất vào lúc này.

Tống Ngôn Khê và Trần Cửu Túy vội vàng bắt chuyện một ít nhân sĩ thâm niên của truyền thông và giới thời trang, mà Thẩm Khanh Vãn thì ở hậu đài bận rộn cùng người mẫu còn có nhân viên làm việc xác nhận công việc cuối cùng. Lúc này, một người giao hàng cầm đồ bên ngoài đưa tới bỏ vào, lúc này người người đều đang bận rộn, cũng sẽ không chú ý tới hắn. Sau khi hắn đem đồ vật thả xuống, thấy không ai thấy được chính mình, liền vòng vào phòng điều khiển của hậu đài, qua hồi lâu khoang dung bên trong đi ra.

Đến buổi tối 19 giờ, biểu diễn khai mạc chính thức bắt đầu. Vì phối hợp chủ đề, sân khấu thiết kế lần này cũng bỏ ra rất nhiều công sức, sân khấu thiết kế là hai tầng trên dưới, sau lưng là màn hình truyền cảm toàn bộ tin to lớn, ở trong sân biểu diễn to lớn trước sau nổi lơ lửng mùi thơm thoang thoảng, loại vị thơm này đối với mỗi người mà nói đều là mùi vị không giống, sẽ theo tâm tình bất đồng có rất nhiều loại giải thích.

Toàn bộ sân khấu từ hoá trang đến an bài đều vô cùng để tâm, mà sản phẩm mới Thẩm Khanh Vãn thiết kế ra cũng rất được hoan nghênh, thậm chí biểu diễn khai mạc còn không có kết thúc, rất nhiều trang web lớn và phần mềm xã giao, lời liên quan với Thẩm Khanh Vãn và W&R đều tăng vọt đến ba vị trí đầu. Ở khi buổi biểu diễn sắp kết thúc, Trần Cửu Túy thân là người quản lí chính và Tống Ngôn Khê là nhà đầu tư lớn nhất lên đài, cùng Thẩm Khanh Vãn đi ở phía trước nhất, phía sau là người mẫu đi show đêm nay.

Tống Ngôn Khê đứng ở một bên, nghe Thẩm Khanh Vãn nói linh cảm liên quan với thiết kế của cô, trong đó rất nhiều chi tiết nhỏ chính mình biết, đặc biệt là khi biết được Thẩm Khanh Vãn ở khi thiết kế đa số nghĩ đến chính mình, trong lòng lại như mật ong. Ngay ở khi tất cả mọi người cho rằng buổi biểu diễn khai mạc này sẽ hoàn mỹ hạ màn kết thúc, màn hình to lớn bỗng nhiên phát sinh nổ tung, mà vũ đài đặc biệt dựng cũng bởi vì chấn động ra to lớn bắt đầu rung động.

Không biết là cái giá nào xảy ra vấn đề, ầm ầm sụp đổ, mà phản ứng dây chuyền mang đến chính là toàn bộ sân khấu đều tan vỡ theo. Tống Ngôn Khê mang theo Thẩm Khanh Vãn lập tức nhảy xuống sân khấu, muốn đem cô dẫn đến hậu đài. Lúc này, sân khấu bỗng nhiên đổ xuống, mảnh vỡ sắc bén lẫn vào thép sân khấu rơi xuống.

Tống Ngôn Khê mắt thấy mảnh vỡ màn hình to lớn ném tới phía đỉnh đầu Thẩm Khanh Vãn, nàng không chút suy nghĩ, trực tiếp đem Thẩm Khanh Vãn bảo hộ ở dưới thân. Toàn bộ buổi diễn hỗn loạn một cục, tiếng kêu gào và thanh âm của vật nặng rơi trên mặt đất hỗn loạn không ngừng, Thẩm Khanh Vãn ngửi thấy được mùi máu tanh trên người, chất lỏng sềnh sệch mà nóng bỏng rơi vào trên mặt. Cô ngẩng đầu lên, nhìn mặt tái nhợt của Tống Ngôn Khê ở trước mặt mình, rõ ràng muốn kêu ra tiếng, nhưng cuống họng lại như là bị món đồ gì kẹp lại, không có cách nào phát ra âm tiết.

Hết chương 158.



 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45