Phân Cách - Chương 162
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 162: Mình và Quý tiểu Thư không phải chị em ruột.
Lễ
cưới của Thẩm Khanh Vãn và Tống Ngôn Khê gây ra náo động không nhỏ, thân là bạn
bè của các nàng, Quý Hâm Thư và Quý Thanh Cừ đương nhiên cũng đi tham gia. Hai
người không có ở lại hòn đảo nhỏ, mà là suốt đêm ngồi máy bay trở lại thành phố
Hoài Ninh. Trên đường trở về, Quý Thanh Cừ không ít coi nhẹ Tống Ngôn Khê, nói
kẻ này chính là thích cảm giác nghi thức như vậy, còn đem lễ cưới làm cho lãng
mạn như thế.
Quý
Hâm Thư nghe ra được, tuy Quý Thanh Cừ trong lời nói tràn đầy trêu chọc đối với
Tống Ngôn Khê, nhưng ước ao trong mắt nàng là không lừa được người. Trước đó ở
trong hôn lễ Thanh Cừ thì trong lúc vô tình lộ ra dáng dấp ngóng trông, Quý Hâm
Thư biết, Thanh Cừ cũng khát vọng có thể có lễ cưới như vậy, nhưng hai người
là quan hệ tỷ muội, vốn là thế nhân không thể nào tiếp thu được, bản thân Quý
Hâm Thư cũng chưa từng nghĩ tới cô và Thanh Cừ có thể có một trận lễ cưới cả thế
giới nhìn vào.
Hổ
thẹn sinh ra trong lòng Quý Hâm Thư ở sau khi về đến nhà ngay lập tức ôm lấy
Quý Thanh Cừ, bỗng nhiên bị người ôm vào lòng, Quý Thanh Cừ quay đầu lại nhìn
Quý Hâm Thư đem mặt tựa ở trên bả vai chính mình, ở trên mặt cô hôn một cái.
"Làm
sao vậy? Đem em ôm chặt như thế ?" Quý Thanh Cừ bình thường yêu thích dính
Quý Hâm Thư, nàng cũng biết đối phương cũng yêu thích dính chính mình. Ý muốn
sở hữu là lẫn nhau, nàng và Quý Hâm Thư đều có cố chấp tuyệt đối lẫn nhau.
"Thanh
Cừ, em có hối hận ở cùng với chị hay không, bởi vì chị mãi mãi cũng không có
cách nào cho em một lễ cưới lãng mạn, quan hệ của chúng ta, cũng không thể
tuyên cáo với bên ngoài." Thanh âm của Quý Hâm Thư sa sút cực kỳ, bộ dáng
dấp thất bại này là Quý Thanh Cừ chưa từng gặp, ý thức được cô lại đang nghĩ
lung tung chuyện như vậy, Quý Thanh Cừ khẽ nhíu mày, nàng xoay người lại ôm lấy
Quý Hâm Thư, mang theo cô ngồi vào trên ghế salông.
"Quý
tiểu Thư, chị lại đang suy nghĩ lung tung cái gì? Em thừa nhận, Tống Ngôn Khê
cái tên này làm ra lễ cưới em là có chút ước ao, nhưng cũng chỉ là một chút
thôi. Hai chúng ta trải qua nhiều như vậy, có thể ở cùng nhau em cũng rất vui vẻ,
còn về lễ cưới chuyện như vậy, không có cũng không sao, huống chi, hai chúng ta
nếu như thật sự muốn kết hôn, cũng có thể làm một lễ cưới tư nhân, làm được
càng đẹp hơn so với Tống Ngôn Khê. Sau này, không cho phép suy nghĩ chuyện lung
tung như vậy."
Quý
Thanh Cừ rất nghiêm túc nói một đoạn lời nói dài như vậy, nàng biết mình và
Quý Hâm Thư đã sớm không để ý vấn đề huyết thống, các nàng là tỷ muội, là người
yêu, hai loại quan hệ này sẽ chỉ làm các nàng càng thêm chặt chẽ không thể tách
rời, chỉ cần nghĩ đến bên trong thân thể mình chảy đồng dạng huyết dịch với Quý
Hâm Thư, trái lại cảm thấy lãng mạn, có phải là tỷ muội không, có lễ cưới hay
không, đều là không sao.
"Xin
lỗi, là chị nghĩ lung tung, Thanh Cừ, ngày mai là tròn năm kết hôn của ba mẹ, em
phải nhớ mang tới rượu ba mẹ thích nhất." Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói qua, cẩn
thận tính toán, hai người cũng có hơn mười năm không trở lại nhà cũ Quý gia rồi.
Các nàng rất sớm ngủ đi, bởi vì thân thể uể oải, hiếm thấy không có dằn vặt đến
sáng ngày thứ hai, Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư tay nắm tay, cùng nhau trở lại địa
phương tràn ngập hồi ức.
Nhà
cũ Quý gia là tân phòng của ba Quý và mẹ Quý kết hôn, đối với cái phòng này, ký
ức của Quý Thanh Cừ khá là mơ hồ, nhưng đối với Quý Hâm Thư mà nói, nơi này lại
là địa phương cô ở hơn mười năm. Nhà cũ duy trì rất tốt, cho dù hai người sau
khi rời khỏi sẽ không có cùng nhau qua, nhưng nơi này sẽ tìm người định kỳ quản
lý, cũng không có tro bụi dư thừa.
"Tỷ,
chị xem, nơi này còn có dấu vết lưu lại của em đó." Quý Thanh Cừ là lâu
không gặp về tới đây, nàng có loại cảm giác mới mẻ và hoài niệm, nàng dùng
tay chỉ vào thước gỗ treo cao trên phòng khách, phía trên này tràn đầy đều là đồ
họa bút màu nước lưu lại, đại đa số là dấu quẹt không có ý nghĩa gì, Quý Hâm Thư đi tới nhìn như là cũng bị
khơi gợi lên hồi ức, không nhịn được cười lên.
"Thanh
Cừ vào lúc ấy chỉ tới ngực của chị, hiện tại đã cao hơn chị rồi..." Quý
Hâm Thư dùng tay vuốt vết xước trên thước gỗ, trong mắt tràn đầy hoài niệm. Hai
người hôm nay đều mang giày cao gót, mà Quý Thanh Cừ thông thường vì phối hợp
chiều cao của Quý Hâm Thư, luôn là sẽ chọn gót rất thấp, cũng là một loại xây dựng
ảo giác nàng thấp một chút hơn Quý Hâm Thư. Nghe được lời của Quý Hâm Thư, lông
mày Quý Thanh Cừ nhíu lại, cười xấu xa hôn lên vành tai cô.
"Không
chỉ cao hơn tỷ tỷ, còn có thể bắt nạt tỷ tỷ rồi." Quý Thanh Cừ nhỏ giọng
nói qua, chỉ dùng âm thanh hai người có thể nghe được, từ sau lúc các nàng ở
cùng nhau, cái từ bắt nạt vốn nên là nghĩa xấu thì thay đổi mùi vị, nghĩ đến bắt
nạt Quý Thanh Cừ cho mình, lại nghĩ đến đây là phòng cưới của ba mẹ, Quý Hâm
Thư oán trách đến liếc nhìn nàng một cái, dùng tay vỗ cái mông của nàng, không
để cho nàng nói lung tung. Bị đánh cái mông rồi, Quý Thanh Cừ ủy khuất ngậm miệng,
như con gấu túi từ phía sau ôm lấy Quý Hâm Thư, theo cô ở trong phòng đi lại.
"Thanh
Cừ, chị đi làm cơm trưa, ấn tượng của em đối với nơi này cũng không quá sâu, em
có thể đi dạo khắp nơi." Quý Hâm Thư biết Quý Thanh Cừ đối với tòa nhà này
rất tò mò, nghe cô nói như vậy, Quý Thanh Cừ gật gù, liền buông ra Quý Hâm Thư,
ở trong phòng khắp nơi mà đi. Nàng lên thư phòng lầu hai, nơi này đối với nàng
mà nói là hoàn toàn xa lạ.
Khi
đó Quý Thanh Cừ còn nhỏ, ấn tượng đối với thư phòng không tốt lắm, nàng chỉ nhớ
rõ chính mình mỗi lần phạm lỗi lầm, ba sẽ gọi mình vào thư phòng răn dạy, mỗi lần
đều là Quý Hâm Thư đi qua nói chuyện cho chính mình, đem mình mang ra ngoài an ủi,
sau đó cô thay thế chính mình nghe phụ thân thuyết giáo. Sau mấy lần, Quý Thanh
Cừ thì cũng chưa từng tới thư phòng nữa.
Vào
lúc này trở lại, Quý Thanh Cừ có loại cảm giác hoàn toàn bất đồng, trong thư
phòng rất sạch sẽ, bày biện sách của phụ thân và tỷ tỷ xem qua, Quý Thanh Cừ
dùng tay xoa những thư tịch kia, lại ở trong phòng di chuyển lung tung khắp
nơi, ở vị trí góc viền tủ sách tìm thấy một địa phương lồi lõm. Quý Thanh Cừ hiếu
kỳ, hơi đè ép xuống, thư phòng truyền đến tiếng vang lanh lảnh của máy móc,
ngay sau đó, một két sắt rất nhỏ từ trong ngăn kéo trượt ra ngoài.
Quý
Thanh Cừ không nghĩ tới trong nhà còn có loại thiết bị này, nàng có chút ngạc
nhiên đến ngồi xổm xuống đem két sắt lấy ra, chuyện kỳ quái, két sắt cũng
không có mật mã, tựa hồ tất cả biện pháp bảo vệ, cũng chỉ có cơ quan rất dễ
dàng liền phát hiện vừa rồi kia. Nàng trực tiếp mở ra két sắt, đặt ở phía trên
nhất là một phần ca bệnh án, trên bệnh án viết tên của mẹ Quý, hẳn là một ít
ghi chép của bệnh viện mẫu thân năm đó.
Quý
Thanh Cừ khẽ nhíu mày, không hiểu bệnh án của mẹ Quý tại sao phải nhọc lòng
khóa lại. Nàng đem giấy khám bệnh lấy ra, nhưng nội dung của tờ thứ nhất lại
làm cho Quý Thanh Cừ mở to hai mắt, hai tay cũng hơi run lên. Đây không chỉ là
bệnh án phương diện bệnh tật tinh thần của mẹ Quý, còn có một phần bệnh án sẩy
thai. Phía trên rõ ràng viết, mẹ Quý ở thời điểm mang thai 7 tháng đẻ non, đứa
trẻ bởi vì vốn sinh ra đã kém cỏi, vừa ra đời thì bất ngờ tử vong.
Quý
Thanh Cừ tâm trạng hơi kinh ngạc, nàng tiếp tục lật xuống tiếp, cuối cùng ở
phía dưới bệnh án lật tới một phần văn kiện khác, phần văn kiện này bị cặp văn
kiện màu đen niêm phong lại, Quý Thanh Cừ trực tiếp mở ra, phát hiện trong này
là một phần thỏa thuận mua trẻ con cũng không tính hợp pháp, người ký tên là ba
Quý, mà trẻ con mua... Là chính mình.
Quý
Thanh Cừ bưng lấy trái tim cơ hồ muốn từ trong thân thể nhảy ra, nàng có chút
không thể tin tưởng, thậm chí hoài nghi mình nhìn nhầm cái gì, Quý Thanh Cừ
lần nữa mở ra những thứ đồ này, cuối cùng ở phía dưới cùng tìm được bức thư
ba Quý tự tay viết viết xuống, đem đầu đuôi sự tình sửa lại rõ ràng.
Năm
đó mẹ Quý xác thực mắc bệnh tinh thần có nghiêm trọng và bệnh trầm cảm, nghiêm
trọng lên thậm chí có khuynh hướng tự sát, tình huống như thế mãi đến tận có đứa
trẻ thứ hai mới có tốt. Chỉ đáng tiếc, bởi vì nguyên nhân thân thể, đứa trẻ thứ
hai của mẹ Quý đẻ non, vừa ra đời không bao lâu liền chết trẻ. Ba Quý sợ hãi
cái chết sẽ tăng thêm bệnh tình của mẹ Quý, vẫn giấu diếm lấy sự tình, đồng thời
đã ở bên ngoài tìm kiếm trẻ con thích hợp, định dùng đến lừa dối mẹ Quý, nói
cho nàng biết đây chính là con gái của bọn họ. Đứa trẻ và mẹ Quý ngũ quan rất
giống, ngay cả nhóm máu cũng là nhóm A giống như mẹ Quý, mà đứa trẻ này, chính
là Quý Thanh Cừ.
Nàng
không nghĩ tới, mình không phải là đứa trẻ ruột của ba mẹ, ba mẹ nàng bởi vì tai
nạn đã qua đời, ở trước khi giao cho cô nhi viện, bị ba Quý vừa ý nàng mang về,
cứ như vậy cho rằng con gái thứ hai dưỡng dục…Cho nên nói, mình và Quý Hâm Thư
cũng không có quan hệ máu mủ, cái này cũng là nguyên nhân tại sao, tỷ tỷ di
truyền bệnh tật tinh thần của mẫu thân, mà chính mình lại không có.
Quý
Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư cũng tương tự bị lừa gạt ở bên trong, hai người ai
cũng không biết chân tướng này chôn giấu hơn ba mươi năm. Quý Thanh Cừ tâm tình
rất phức tạp, nàng không thể nói được trong lòng mình là khổ sở hay là vui vẻ.
Dù sao người thân chân chính của nàng đã mất, mà người thân chính mình trước
sau cho rằng, lại cũng không phải ba mẹ chân chính của chính mình.
Nhưng
phương diện khác, Quý Thanh Cừ biết ba Quý đối xử chính mình vẫn rất tốt, hắn
là thật sự coi mình là con gái đối xử. Có lẽ ai cũng không nghĩ tới, sau nhiều
năm như vậy, mình và Quý Hâm Thư sẽ yêu lẫn nhau, mà quan hệ của tỷ muội các
nàng, đã từng một lần trở thành trở ngại lớn nhất. Nghĩ đến những thống khổ kia
mình và Quý Hâm Thư trải qua, Quý Thanh Cừ nhìn những báo cáo này, vậy mà cảm
thấy có chút kỳ diệu.
Ở
thời điểm quan hệ máu mủ chính mình chú ý nhất, nàng không biết chân tướng. Mà
sau đó nàng đã không để ý phần quan hệ luân lý này, rồi lại biết được, nàng
và Quý Hâm Thư không phải tỷ muội chân chính. Thượng đế luôn là yêu thích đùa
giỡn, Quý Thanh Cừ không biết phải hình dung tâm tình của mình bây giờ như thế
nào. Nàng không hối hận, cũng không có không vui, chỉ là vui mừng, mình và Quý
Hâm Thư không có bỏ lỡ nhau. Cho dù phần chân tướng này không có bị chính mình
bất ngờ phát hiện, Quý Thanh Cừ cũng không cảm thấy sẽ ảnh hưởng quan hệ của
mình và Quý Hâm Thư.
Nàng
yêu Quý Hâm Thư, mặc kệ đối phương có phải tỷ tỷ của mình không, phần cảm tình
này sẽ không có bất kỳ thay đổi. Chẳng bằng nói, coi như là chị gái, mình cũng
trước sau như một yêu cô. Mặt khác, dù cho không có quan hệ máu mủ, Quý Hâm Thư
cũng vĩnh viễn là tỷ tỷ của chính mình. Người yêu và tỷ tỷ, hai thân phận này,
cũng không mâu thuẫn, cũng tuyệt không tương phản nhau.
Quý
Thanh Cừ đem văn kiện đặt ở trong túi của chính mình mang đến, sau đó lại đem két
sắt trở về tại chỗ. Bỗng nhiên biết được chân tướng của chuyện, ngoại trừ kinh
ngạc mới bắt đầu, hiện tại trong lòng trong mắt Quý Thanh Cừ đều là mừng rỡ.
Cũng không phải bởi vì nguyên nhân thân phận, mà là nàng có những ý nghĩ khác,
nếu mình và Quý tiểu Thư không phải chị em ruột, hai người bọn họ là có thể
quang minh chính đại kết hôn.
Nàng
muốn cho Quý Hâm Thư một lễ cưới, một nghi thức càng lãng mạn hơn so với Tống
Ngôn Khê. Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ vui vẻ đi xuống lầu, nhìn Quý Hâm Thư còn ở
nhà bếp làm cơm, trực tiếp đi tới từ phía sau ôm lấy cô.
"Quý
phu nhân, em tới giúp chị làm cơm có được hay không?"
Hết
chương 162.

Nhận xét
Đăng nhận xét