Phân Cách - Chương 65
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 65: Đây là một chuyện tỷ tỷ nên làm sao?
Quý
Thanh Cừ lâu không thấy ra ngoài, sau khi cùng Tống Ngôn Khê đi quán bar uống mấy
ly cùng nàng trở về biệt thự suối nước nóng trước kia. Nàng làm như vậy là có
ý trốn tránh Quý Hâm Thư, càng là bởi vì hiếm thấy ở dưới tình huống không có
người theo đi ra ngoài. Cái cảm giác này không khác nào ở ngục giam đợi mấy năm
được thả ra, Quý Thanh Cừ cảm thấy cả không khí phía ngoài đều là ngọt.
Nàng ở
nơi đó của Tống Ngôn Khê một đêm, giữa trưa ngày thứ hai mới về nhà, thời gian
này Quý Hâm Thư đi làm, trong nhà không có ai ở, ngay cả vệ sĩ trước cửa cũng đều
không thấy, Quý Thanh Cừ tùy ý đá rơi giày, lười nhác ngồi ở trên ghế salông.
Nàng còn nhớ chính mình thời cấp ba có đoạn thời gian rất lưu ý cái nhìn của
Quý Hâm Thư đối với mình, cố ý mô phỏng theo tỷ tỷ ưu tú.
Không giống
với mình, Quý Hâm Thư coi như là ở nhà cũng hầu như là một bộ dáng dấp tao nhã
thận trọng. Tỷ như cô chưa bao giờ sẽ giống như chính mình ngồi phịch ở trên ghế
salông, Quý Thanh Cừ học dáng dấp của cô, ở trên sô pha ngồi nghiêm chỉnh, chỉ
mấy phút liền cảm thấy được mệt mỏi. Khi đó nàng liền biết, chính mình vĩnh viễn
không đuổi kịp Quý Hâm Thư, ưu tú của tỷ tỷ, là chính mình còn lâu mới có thể kịp.
Quý
Thanh Cừ không biết mình làm sao nhớ đến chuyện lâu lúc trước, nàng lấy ra hộp
nhẫn trong túi đặt ở trong tay thưởng thức, đây là nhẫn trước đó nàng mua
cho Trương Minh, đến bây giờ vẫn không
có cơ hội tặng đi. Quý Thanh Cừ mở ra hộp bao bì, nhẫn không cẩn thận từ trong
hộp rơi ra. Nàng vội vàng xoay người lại kiếm, lúc này, một đạo ánh sáng nhạt
màu đỏ lóe qua, mặc dù chỉ là trong nháy mắt, lại làm cho Quý Thanh Cừ thấy rõ.
Nàng khẽ
nhíu mày, đem thân thể cúi xuống để nhìn vị trí phát sáng dưới bàn, ở nơi mép
tìm tới một máy móc nhỏ vô cùng. Nó chỉ có khoảng nửa ly, loại một cục màu đen
cẩn thận khéo léo, phần cuối dán vào ở trên bàn, một đầu khác thì là đầu
camera. Quý Thanh Cừ lập tức nhận ra, đây là máy thu hình ẩn giấu tiên tiến nhất
hiện nay, thể tích nó khéo léo không dễ dàng bị phát hiện, ở bên trong thể tích
nhỏ như vậy lại cất giấu con chip vô cùng tinh vi, video ghi ra độ rõ ràng rất
cao.
Thấy được
dưới bàn xuất hiện một đồ vật như vậy, Quý Thanh Cừ đương nhiên không cho là
trùng hợp, một cái ý nghĩ nào đó từ trong lòng sinh ra, nàng ở trong phòng đi
lại, có ý thức tìm kiếm, kết quả xác thực không để cho nàng thất vọng. Không
chỉ là ở dưới bàn, phòng khách những vị trí khác, bao gồm nhà bếp và phòng nghỉ
ngơi, cơ hồ toàn bộ phòng đều hiện đầy loại máy thu hình này.
Càng là
tìm, trong lòng Quý Thanh Cừ lại càng lạnh, nàng như là có một loại suy đoán
nào đó, vội vàng chạy đến thư phòng trên lầu. Nơi này là thư phòng dùng chung
của mình và Quý Hâm Thư, nhưng Quý Thanh Cừ không làm sao đọc sách, cho dù xem
cũng sẽ ở phòng ngủ nằm xem, rất ít ở thư phòng lưu lại thời gian dài. Cửa sổ nhẹ
mở ra khe hở nho nhỏ trong phòng, đem rèm cửa sổ trong suốt thổi mà lên, Quý
Thanh Cừ không có tâm tình gì đi thưởng thức, nàng đi tới trước máy vi tính ấn
nút mở máy, nhắc nhở chính mình cần nhập mật khẩu.
Quý Hâm
Thư sẽ thiết trí mật mã máy tính đây là Quý Thanh Cừ không nghĩ tới, dù sao máy
vi tính này bình thường chỉ có một mình cô dùng, Quý Thanh Cừ cũng chưa bao giờ
sẽ chạm đồ vật của cô, mật mã xuất hiện đến quá mức khác thường, để Quý Thanh
Cừ không thể không hoài nghi. Nàng nhập vào sinh nhật của mình, nhắc nhở mật
mã sai lầm, còn có hai lần cơ hội, nếu như toàn bộ sai lầm, máy tính sẽ tự động
cách thức hóa, hết thảy nội dung toàn bộ tiêu hủy.
Lần thứ
hai nàng nhập vào sinh nhật của Quý Hâm Thư, vẫn cứ là sai lầm. Quý Thanh Cừ
mím môi, bởi vì quá mức khẩn trương, mồ hôi thái dương theo gương mặt nhỏ giọt
trên bàn. Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng sinh nhật của hai người đồng thời nhập
vào, ngay sau đó máy tính đột nhiên tối màn hình, ngay ở thời khắc Quý Thanh Cừ
cho rằng thất bại, lại phát hiện chương trình khởi động, máy tính khởi động máy
bình thường.
Quý
Thanh Cừ tâm trạng kinh hỉ, nàng nhìn thấy file rườm rà phía trên, cũng không
có nhìn ra có địa phương gì không đúng. Quý Thanh Cừ chưa từ bỏ ý định, nàng mở
ra chương trình ẩn giấu phía trên, lúc này mới ở chỗ thấp nhất tìm tới một file
chính mình chưa từng thấy. File bị ẩn giấu đi, cần nhập vào loại mật lệnh mới
có thể khởi động. Quý Thanh Cừ đối với phương diện này có chút nghiên cứu,
nàng nhập vào một mật mã, đem file thành công mở ra, cuối cùng thấy được nội
dung bên trong.
Đây là một
file rất lớn, bên trong ngoại trừ lượng lớn bức ảnh ra, tất cả đều là lít nha
lít nhít hành trình ghi chép. Những hành trình này đều không liên quan với bản
thân Quý Hâm Thư, nội dung ghi chép phía trên, tất cả đều là chuyện của chính
mình. Phần ghi chép này từ chính mình cấp ba cho tới bây giờ, cập nhật gần đây,
là chuyện chính mình tối hôm qua cùng Tống Ngôn Khê đi ra ngoài uống rượu ngủ lại
ở nhà nàng.
Ở cùng
bên trong file là bức ảnh mình và Tống Ngôn Khê, những bức hình kia rõ ràng cho
thấy chụp trộm, cự ly rất xa, thế nhưng cũng có thể thấy rõ mình và Tống Ngôn
Khê đang làm gì, đi qua nơi nào, ngay cả chính mình uống rượu gì đều ghi chép
đến rõ rõ ràng ràng. Tim Quý Thanh Cừ đập tăng nhanh, ngực có loại cảm giác bị
đồ vật ngăn chặn nghẹt thở. Nàng không thể tin nhìn những file cơ hồ đem hết
thảy sinh hoạt của chính mình toàn bộ ghi chép, quần áo sau lưng bị mồ hôi ướt
nhẹp.
Nàng tiếp
tục lướt xuống, ở cái file cuối cùng thấy được Trương Minh, còn có hành
trình của hắn, cùng với chuyện càng để Quý Thanh Cừ không thể tin tưởng. Ở
trong file giữ một ít tư liệu công ty của Trương Minh, dính đến chuyện cơ mật
thương mại cũng bị ghi lại ở trong đó. Bên trong ảnh không chỉ có ảnh Trương
Minh cùng mình ở chung, bao gồm ảnh khi hắn xảy ra tai nạn xe cộ cũng rõ rõ
ràng ràng.
Những
văn kiện này, hoàn toàn nói rõ một chuyện. Tỷ tỷ của chính mình trước sau đang
nhìn trộm cuộc sống của chính mình, mỗi một bạn trai chính mình giao du, đã làm
gì, xảy ra chuyện gì, đi qua nơi nào, cô đều có ghi chép, ngay cả mình và bạn
bè cùng giới đi ra ngoài, Quý Hâm Thư cũng sẽ để người theo dõi chụp trộm, sau
đó đem bức ảnh gửi xuống.
Không hề
có việc riêng tư, không hề tự do, thậm chí ngay cả một ít công việc phương
diện nhiếp ảnh của mình, đều có vi diệu liên quan với Quý Hâm Thư, dường như
cuộc đời của chính mình cũng không phải bản thân nàng đi ra, mà là cục Quý Hâm
Thư bố trí tỉ mỉ lên kế hoạch, để cho mình như con rối bước đi theo chờ mong của
cô.
Quý
Thanh Cừ tay run run đóng lại những file này, trong lúc vô tình đụng phải cái phần
mềm gì đó, ngay sau đó, từng cái từng cái phân tán ra vieo nhỏ xuất hiện ở trên
màn hình máy vi tính. Có khi là hình ảnh bình thường, có một ít thì là màu đen.
Quý Thanh Cừ nhìn một chút, phát hiện địa phương của hình ảnh bình thường là
phòng ngủ và phòng tắm của mình, những địa phương đen kịt kia, rõ ràng cho thấy
vị trí máy thu hình bị chính mình dỡ xuống.
Quý
Thanh Cừ không thể tin nhìn hình ảnh bên trong
màn ảnh, cuống họng dường như bị đồ vật kẹp lại, làm cho nàng cảm thấy
hô hấp đều trở nên cực kỳ gian nan. Trước mắt nàng biến thành màu đen, thân thể
không bị khống chế run rẫy, rõ ràng là mùa hè, nàng lại cảm giác thân thể của
mình như là tiến vào bên trong nước lạnh, kích thích đến nàng lạnh cả người.
Một sự
thật đặt tại trước mắt, nàng ở trước mặt Quý Hâm Thư không có bất kỳ tự do
cùng việc riêng tư, toàn bộ việc riêng tư của nàng đều bị tỷ tỷ ruột của mình
dò xét. Quý Thanh Cừ viền mắt đỏ lên nhìn chằm chằm màn hình, lúc này, ở trước
máy thu hình trong đó, bỗng nhiên xuất hiện một gương mặt trắng bệch. Gương mặt
đó không có chút hồng hào, con ngươi đen nhánh thẳng tắp nhìn sang, rõ ràng
cách máy thu hình, Quý Thanh Cừ lại cảm thấy Quý Hâm Thư thì ra là đang nhìn
chính mình.
Nàng sợ
đến toàn thân phát tê, đột nhiên từ chỗ ngồi đứng dậy. Cùng lúc đó, trong hình ảnh
xuất hiện bóng người của Quý Hâm Thư, cô từng bước một đi tới, giày cao gót
đạp ở trên thang lầu phát ra tiếng vang lanh lảnh, thanh âm "Lộp cộp lộp
cộp" đánh ở trong lòng Quý Thanh Cừ. Nàng chưa từng sợ hãi qua cái gì, từng
sợ hãi người nào như vậy, nhưng bây giờ, Quý Hâm Thư tới gần, làm cho nàng sợ
hãi, khủng hoảng.
Theo tiếng
bước chân tiếp cận, cửa thư phòng bị đẩy ra, Quý Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư đứng
trước cửa. Cô trở về đến mức rất vội vàng, tóc cũng có dấu vết ngổn ngang. Cô
đứng ở đó yên tĩnh nhìn mình, Quý Thanh Cừ đọc không hiểu ý tứ trong mắt cô muốn
truyền đạt. Nhưng thời điểm này Quý Hâm Thư làm cho nàng cảm thấy xa lạ cực kỳ,
hoặc là nói, từ sau khi thấy được những thứ đó trong máy vi tính, Quý Thanh Cừ
lại càng ngày càng không hiểu Quý Hâm Thư con người này rồi.
"Đồ
vật trong máy vi tính của chị, em đều thấy được rồi." Quý Thanh Cừ nghẹn cổ
họng nói, nàng cũng rõ ràng Quý Hâm Thư biết mình nhìn thấy những thứ này, bằng
không cũng sẽ không vội vàng chạy về như thế. "Cho nên thì sao? Thanh Cừ
đang giận chị sao?" Quý Hâm Thư ngước mắt, ôn nhu hỏi, ngữ khí của cô giống
như là hỏi một chuyện bình thường, thái độ như vậy để Quý Thanh Cừ nổi lên tức
giận.
"Nếu
không thì sao? Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Tại sao chị phải làm những
việc này? Bắt đầu từ cấp ba của em, chị vẫn đang quản chế em sao? Cuộc sống của
em, người em qua lại, thậm chí việc riêng tư của em, chị biết tất cả. Quý Hâm
Thư, đây là một chuyện tỷ tỷ nên làm sao?" Quý Thanh Cừ nhìn ánh mắt của
Quý Hâm Thư tràn ngập không thể tin tưởng, nàng căn bản là không có cách lý giải
Quý Hâm Thư tại sao phải làm những việc này, lẽ nào cũng bởi vì cô là tỷ tỷ của
chính mình? Quý Thanh Cừ không thể nào hiểu được, càng không muốn lý giải.
"Thanh
Cừ sẽ tức giận cũng là phải, chị làm như vậy, chỉ là muốn càng hiểu rõ Thanh Cừ,
muốn cho quan hệ của chúng ta càng thân mật. Chị muốn thời khắc thấy em, muốn
biết em làm cái gì, thích cái gì. Đương nhiên, chị cũng phải ngăn cản những người
muốn đem em cướp đi kia. Chị làm như vậy,
là vì để Thanh Cừ ở lại bên cạnh chị."
Thanh âm
của Quý Hâm Thư ôn nhu trước sau như một, nhưng lời nói này ở khi Quý Thanh Cừ
nghe tới chỉ cảm thấy không thể nói lý. Nàng nhìn thấy Quý Hâm Thư, như là quái
vật đang nhìn mổ xẻ không dứt. Quý Thanh Cừ không thể nào tiếp thu được, không
có ai sẽ đồng ý nhất cử nhất động của mình đều ở dưới sự giám thị người khác
sinh hoạt, huống chi, Quý Hâm Thư làm không chỉ là giám thị chính mình.
"Ngoại
trừ giám thị em, chị cũng làm thương tổn những người bên cạnh em kia. Những bạn
trai giao du với em kia, bao gồm Trương Minh bây giờ, còn có bằng hữu bình thường,
chị đối với bọn họ làm cái gì, chị rất rõ ràng." Quý Thanh Cừ viền mắt ửng
hồng, chuyện hôm nay phát hiện, ngoại trừ khiếp sợ và không rõ ra, nàng cũng
rất khó vượt qua, nàng không hiểu Quý Hâm Thư tại sao phải thương tổn tới người
chung quanh của mình.
"Thanh
Cừ, chỉ có chuyện này chị sẽ không giải thích cái gì, là bọn họ sai rồi, bọn họ
muốn đem em từ bên cạnh chị cướp đi, giờ nào khắc nào cũng đang cướp đoạt thời
gian một chỗ của em cùng chị. Em là của chị, tại sao chị không thể làm những việc
này? Hay là nói, Thanh Cừ bởi vì Trương Minh nổi nóng với chị? Vì người kia, em
muốn rời khỏi chị sao?"
Quý Hâm
Thư hùng hổ doạ người chất vấn, lời nói này để Quý Thanh Cừ cảm thấy không hiểu
ra sao. Dưới cái nhìn của nàng, Quý Hâm Thư đối với Trương Minh cùng bạn bè của
mình làm chuyện xác thực rất quá đáng, nhưng nàng tức giận cũng không phải những
thứ này. Trong lòng Quý Thanh Cừ có phân biệt chủ yếu và thứ yếu, người nàng để
ý nhất mãi mãi cũng là Quý Hâm Thư, nhưng bây giờ Quý Hâm Thư làm cho nàng cảm
thấy xa lạ, cảm thấy sợ hãi.
"Quý
Hâm Thư, đến cùng chị đang nói cái gì? Em là em gái chị, là người độc lập,
không phải con rối của chị. Chúng ta là người nhà lẫn nhau, cho dù em cùng bọn
họ thân cận cũng sẽ không rời khỏi chị. Nhưng em không phải của một mình chị, chị
hiểu không?" Quý Thanh Cừ cảm thấy trạng thái của Quý Hâm Thư rất không
bình thường, đặc biệt là sau khi chính mình nói xong câu nói này, nàng nhìn thấy
con ngươi đen nhánh đối phương đỏ lại đỏ, cô đem môi dưới cắn phá xuất huyết, cứ
như vậy nhìn chằm chặp chính mình.
"Không,
Thanh Cừ là của chị, em đang nói lời tức giận có đúng không? Em nói, em sẽ một
mực bên cạnh chị, nói cho chị biết, em sẽ làm như vậy." Quý Hâm Thư đi tới
trước mặt Quý Thanh Cừ, ôm thật chặt nàng. Số lần hai người ôm ấp không ít,
nhưng không có một lần sẽ giống như bây giờ, Quý Thanh Cừ bị Quý Hâm Thư ôm làm
cho có chút nghẹt thở. Nàng cau mày, dùng khí lực toàn thân đem Quý Hâm Thư đẩy
ra.
Hai người
khí lực cách biệt không ít, thêm nữa Quý Hâm Thư không có phòng bị còn mang
giày cao gót. Cô ngã nhào trên đất, mắt cá chân ở trong lúc vô tình bong gân,
khuỷu tay chấm đất trước, ở khi té ngã phát ra một tiếng vang trầm thấp.
Hết
chương 65.

Nhận xét
Đăng nhận xét