Giang Sơn Một Màu - Chương 37

Chương 37: Quà mừng.

Vốn là không khí vô cùng hòa hoãn đột nhiên ngưng trệ xuống, tay lão phu nhân cầm vòng ngọc ngừng ở giữa không trung, ánh mắt lướt qua Trường Thiên gần trong gang tấc rơi vào trên người Cốc Lương có hơn vài bước, nghi hoặc mà nhướng mày, hôm nay bên trong nhà cũ treo đèn đỏ, người của Cốc Lương gia bất luận bận hơn đều từ đế kinh chạy tới nơi này, cũng không muốn bị một câu nói đơn giản này làn rối loạn.

Cốc Lương nhận được tất cả ánh mắt không hiểu của mọi người, âm u một lát, tiến lên tiếp nhận vòng tay của lão phu nhân, chụp vào trên cổ tay mảnh khảnh của Trường Thiên, cười giải thích: "Lời của vị cô cô kia của ngươi lại không thể tin, bây giờ ngươi còn muốn tin sinh nhật ngày lễ quỷ gì của nàng sao? Ai cũng biết con gái tiên đế sinh ở ngày mười hai tháng tám, sau ba ngày chính là ngày hội trung thu, lẽ nào ngươi không hề nghĩ rằng sao, tổ mẫu ngươi đều bị ngươi dọa sợ rồi, còn không mau đi tạ lỗi."

Mọi người thở ra một hơi, Trường Thiên lại là đứng ở nơi đó không động đậy, nhìn mình chằm chằm vòng ngọc trên cổ tay không biết nghĩ cái gì, mãi đến tận đầu ngón tay trắng nõn của Cốc Lương nhấc lên cằm của nàng, một chút lời đe dọa một chút an ủi một chút thúc giục: “Ngươi không tin ta sao?"

Trường Thiên đón nhận ánh mắt nhu hòa của Cốc Lương, khóe miệng khẽ nhếch, dường như cười yếu ớt, cười nàng còn trẻ không hiểu chuyện, vừa rồi trong lòng mơ hồ khó chịu cũng dần dần tản đi, thản nhiên nhận lấy vòng ngọc, thả xuống tay áo của chính mình, xoay người lại xin lỗi nói với lão phu nhân: "Tổ mẫu, vừa rồi là Trường Thiên không hiểu chuyện, cô phụ ý tốt của ngài, ngài đừng nóng giận."

Cốc Lương đối với mẫu thân của mình không có bất kỳ giấu giếm gì, đem tất cả chuyện năm đó đều cho hay, nàng cũng biết nhiều hơn so với bất cứ người nào, cũng rõ ràng nghi hoặc trong lòng Trường Thiên, cũng không chú ý hành động vô ý vừa rồi của nàng, cười nói: "Không sao ta bà già gần đất xa trời tâm nhãn sẽ nhỏ nhen như thế,  hôm nay đúng là sinh nhật ngươi, cố gắng chơi đi."

Trường Thiên chuyển mắt nhìn Cốc Lương, rất lâu mà nhìn chăm chú, mãi đến tận Cốc Lương Tín đứng trước mắt nàng, nàng mới không thể không đưa mắt rơi vào trên người hắn. Có lẽ Cốc Lương Tín e ngại Cốc Lương Du Chi ở đây, nói chuyện không hề làm việc không đâu vào đâu như vậy, chỉ là trong tay cũng cầm một hộp gấm, mặc kệ Trường Thiên có vui vẻ nhận không, một mạch trực tiếp nhét vào trong tay nàng, nói: "Đừng cám ơn ta a, tổ mẫu khăng khăng để ta tặng quà cái gì, ta nghĩ mấy ngày đoán được có cô mẫu ở, ngươi nhất định cái gì cũng không thiếu, cho nên loại hình đồ trang sức gì cũng không thích hợp ngươi, nhưng cái này trong tay ngươi hiện tại tuyệt đối thích hợp với ngươi."

Mấy câu nói nói tới đêm sâu khó lường, dẫn đến nàng sinh lên tâm thái tò mò, mở ra hộp gấm, bên trong cũng chỉ có một tờ giấy mỏng, một tấm khế đất, một khu nhà  nhà cách cửa cung rất gần, hình như diện tích không lớn, sân trước ngôi nhà chính ba vào ba ra*. Nàng đem hộp gấm đậy lạy, nắm trong tay, ngước mắt quay về nói Cốc Lương Tín: "Cám ơn ngươi, nếu đã là quà tặng, vậy ta nhận, nhưng mà bạc không có."

*Ba vào ba ra: Loại nhà kiểu như tứ hợp viện, là kiểu xây theo hình chữ U, bước vào cổng là nhà chính, hai bên trái phải thì có nhà phụ, mỗi căn nhà thì có thêm cửa sau, nên gọi là vào ba ra ba á.

Cốc Lương Tín ngồi nghiêng ở trên ghế, quạt xếp cầm trong tay, chống đỡ đầu của chính mình, bên môi vẫn duy trì một tia nếp nhăn trên mặt khi cười, "Bạc không cần, không đáng kể, đến kêu tiếng biểu ca nghe thử, trong nhà đều là ta nhỏ nhất, bây giờ ngươi còn nhỏ hơn ta, không thể lãng phí tài nguyên tốt đẹp đúng không, tòa nhà ta đây hơn vạn lượng bạc đó, đổi một tiếng biểu ca của ngươi, ngươi cũng không thiệt thòi."

Trường Thiên lẳng lặng mà nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Tiểu công tử, ngươi có thể dùng tiền đi ra bên ngoài thuê một đám biểu muội, để họ cả ngày ở phía sau cái mông ngươi gọi, ngươi không phải cũng rất thoải mái."

Người trước nghiêm túc thận trọng Cốc Lương Uyên cũng nhịn không được ý cười, một ngụm trà suýt chút nữa phun ra ngoài, vội vàng dùng tay lau đi vệt nước khóe miệng, dường như Cốc Lương Tín giống như bình thường cười khẩy bất kham, ngược lại Trường Thiên sau khi thấy được hắn, làm như nhớ ra cái gì đó, đem con chồn nhỏ một bên rơi rớt ở trên ghế trả lại hắn.

"Cốc Lương tướng quân, ta bình thường không có thời gian gì, sợ là không biết chăm sóc nó, hôm nay vừa vặn ngươi đang ở đây, ta liền trả lại cho ngươi."

Con chồn nhỏ ê a kêu hai tiếng, làm như có chút không tình nguyện, Cốc Lương Uyên nâng lên hai hàng lông mày, cười có chút tự tin, nói: "Xem đi, nó ở chỗ của ngươi ở đến thật thoải mái, cái này vốn chính là quà sinh nhật ta tặng ngươi, thế nào, tòa nhà của tam đệ có thể nhận, con chồn của ta thì không thể nhận sao?"

Dường như dính lên hai chữ quà tặng, thì không thể cự tuyệt, Trường Thiên yên lặng mà đi trở về đến tại chỗ, quay đầu nhẹ nhàng cười nói: "Ta có thể giúp nó thay tên không? Hai chữ Tiểu Hắc thực sự không phù hợp với nó."

"Tiểu Hắc?" Cốc Lương Uyên sắc mặt oai hùng rất nặng, ngồi ở chỗ đó cùng Cốc Lương Tín khéo đưa đẩy không giống, dáng người kiên cường như tùng, khuôn mặt màu lúa mạch vào triều khí bừng bừng, hắn nghiêng người nhìn tam đệ một bên, hỏi: "Ngươi nói cho nàng biết con chồn trắng tên Tiểu Hắc?"

"Tiểu Hắc, tốt vô cùng a, so với Quỳnh Cửu kia tốt nhiều, rất thuận miệng, Tiểu Hắc không thích liền gọi Tiểu Bạch, nói chung đừng đặt cái tên líu lưỡi kia, kêu cũng kêu không tới," Cốc Lương Tín biếng nhác tựa ở nơi đó.

Ngược lại Trường Thiên tiếp nhận đề tài, mềm nhẹ sờ sờ đầu con chồn trắng, trong lòng hơi động, mặt mày mềm mại, cười nói: "Quỳnh Cửu quả thật không tệ, như vậy cũng bớt đổi lại."

Cốc Lương Tín giơ chân, không vui nói: "Hai người ngươi thực sự là cổ hủ, sắp so sánh với lão già rồi, Tiểu Hắc Tiểu Bạch tốt hơn."

Trường Thiên cùng Cốc Lương Uyên sâu sắc liếc mắt nhìn nhau, hai mặt mà cười, Trường Thiên cúi đầu lại vuốt bộ lông của 'Quỳnh Cửu, lông mày cong cười yếu ớt.

Buổi chiều trăng sáng mới lên, trăng lưỡi liềm như móc câu.

Hữu tướng Đại Tề phong trần mệt mỏi Cốc Lương Chỉ chạy tới, Trường Thiên một chút quan sát được  hắn  trong lòng cả kinh, hữu tướng ở bên trong Đế Kinh thâm nhập trốn tránh, ngoại trừ lâm triều ra rất ít có thể nhìn thấy hắn, mà ngày hôm nay lại đi tới nơi này, dưới thường phục có thêm thái độ nho gia và và thân cận.

Hữu tướng cùng bệ hạ giữa lông mày vẫn có một chút tương tự, vừa nhìn liền có thể biết quan hệ giữa hai người. Hắn đi tới trước mặt lão phu nhân hơi cúi người chắp tay, gian ngoài lại là nhân vật phong vân thế nào, đến nơi này chính là lão phu nhân lớn nhất, "Mẫu thân, nhi tử có việc làm trễ nãi rồi, ngài bao hàm một chút."

"Không sao, hôm nay tiệc nhà mà thôi, nhiều nghi thức xã giao như vậy làm cái gì," Lão phu nhân cười nâng dậy hắn, liếc mắt nhìn Trường Thiên, người sau hiểu rõ ý của nàng, ánh mắt hơi đông lại, từ phía sau đế vương đi ra, quay về hữu tướng thi lễ một cái, nhẹ giọng con cháu, "Hữu... Cậu."

Hai chữ tiệc nhà vốn là nói khoác, nhưng có người đem lời này coi là thật, người bên ngoài chuyện phiếm việc nhà, Cốc Lương Tín không biết đánh ý định gì, liên tiếp kính rượu với Bách Lý Trường Thiên, các loại lời nói đều dùng làm một lần, bắt đầu Trường Thiên không dễ có uống mấy chén, sau đó nghi ngờ nhìn ly rượu không ngừng, đẩy ra.

Bên trong nhà cũ hồi lâu không thấy thời gian thích ý ấm áp nhất, Trường Thiên đến nay chưa cảm thụ qua tình cảnh như thế, nàng chỉ nhìn chén rượu trên bàn của mình chằm chằm, một ly rượu thanh ở đèn đuốc óng ánh chiếu ra dung nhan đẹp đẽ của nàng, trong phòng trầm hương kéo dài, bầu không khí điềm đạm ôn hòa. Cốc Lương một bên không biết làm sao đứng dậy đi ra ngoài, bóng lưng mềm mại yểu điệu, ánh mắt mát lạnh lóe lóe, bưng chén rượu lên uống vào trong bụng, viền mắt dần dần mê ly.

Cốc Lương Tín thấy nàng đẩy ra chén rượu của chính mình cũng ở nơi đó một mình uống rượu, lại ở trong chốc lát liên tục uống vài chén, sắc mặt như bạch ngọc mềm mại, cơ như mỡ đông, môi đỏ thẫm bĩu một cái, đẹp như quả đỏ. Hắn nhanh chân đi gần, gõ bàn một cái, nhắc nhở nàng ngẩng đầu, mới nói: "Trường Thiên, kêu câu biểu ca nghe một chút."

Trường Thiên đột nhiên cảm thấy người trước mắt không buông tha mắc cười, đứng thẳng người lên, ngẩng đầu trả lời: "Tiểu công tử, ngươi coi ta như đứa trẻ ba tuổi dễ dỗ như vậy, lấy cục đường dỗ gạt một chút thì được?"

"Ngươi không có say?" Cốc Lương Tín có chút không tin tửu lượng của thiếu nữ trước mắt, vài chén rượu xuống còn tỉnh táo như vậy, lẽ nào tửu lượng kinh người như vậy?

Trải qua câu này, Trường Thiên tâm tư đột nhiên trống trải, rõ ràng vừa rồi nguyên nhân chúc rượu cho nàng, thì ra là muốn quá chén nàng, động cơ quá mức rõ ràng, nàng lại bưng chén rượu lên đưa cho trước mắt hắn, nghiêm mặt nói: "Vừa rồi ngươi mời ta, giờ khắc này nên đến phiên ta mời ngươi."

Cốc Lương Tín trợn to hai mắt, một trái tim căng thẳng lên, lướt nhanh một vòng gian nhà cũng không có tìm tới bóng người của bệ hạ, nếu không uống chắc mất mặt mũi, xoay người lại cầm chén rượu lên uống vào, trái lại Trường Thiên, vẻ mặt tự nhiên, tư thế ngồi vững vàng, dưới lông mi thon dài dày đặc ở trên mí mắt ném ra một mảnh khuất bóng không có gợn sóng chút nào.

Cốc Lương Du Chi đi tới thấy được Cốc Lương Tín như ăn con ruồi, lại nhìn Trường Thiên một chút bình tĩnh đến giống như mặt hồ nước, dường như hiểu rõ cái gì, bước lên trước, sờ gò má nàng, bất đắc dĩ nói: "Ngươi lại say rồi." Lời nói nhạt mà lướt nhẹ, hết sức nhu hòa.

"Không có say, nàng vừa còn đem lời kích ta, rất thanh tỉnh," Cốc Lương Tín lại là không tin lời này.

"Rượu không say lòng người người tự say," Cốc Lương Du Chi cười cười, duỗi ra năm ngón tay trắng nõn rõ ràng hướngvề phía nàng, "Nguyện ý theo ta đi bên ngoài nhìn thử không? Gian ngoài cảnh sắc hình như không tệ, chỉ là vết thương chưa tốt, không thể uống nữa."

Trường Thiên ngẩng đầu nhìn Cốc Lương, chống lên đầu, biểu hiện có mấy phần mông lung mấy phần do dự, Cốc Lương Tín đột nhiên tin câu 'ngươi lại say rồi' của bệ hạ kia.

Bên ngoài ngoại trừ vài chiếc đèn lồng ra, loá mắt nhất chính là trăng đêm nay dị thường sáng sủa rồi. Bên dưới ngọn núi cảnh đêm yên tĩnh, nguyệt quang sáng sủa, khe cỏ thưa thớt, tinh tế có thể thấy được ánh sáng đom đóm hiếm thấy.

Trường Thiên đứng trước hồ nước, dưới tàng cây hơi nước phả vào mặt dường như thanh tỉnh một chút nàng nhìn về phía Cốc Lương Du Chi một bên, ngón tay không tự giác leo lên cánh tay của cô, đầu di chuyển hướng về nơi đó, gần rồi lại có một luồng mùi thơm ngát không biết tên lướt qua trong mũi, dưới ánh trăng lộ ra hai cái bóng người mơ hồ.

"Bệ hạ, có phải là nên về rồi, cửa cung sắp khóa rồi."

"Gấp cái gì, còn sớm, ngẩng đầu nhìn một chú,” Thanh rơi cảnh tượng trước mắt đột nhiên trở nên sáng sủa, ngẩng đầu chỉ thấy dây mơ rễ má hỏa tuyến đang tràn ra, ở trong bầu trời hắc ám, hoa rơi giữa không trung đám khói ấm, cung cấp hoa vừa nở, muôn hồng nghìn tía, mê ly tốt đẹp lướt qua trước mắt, huyễn hỏa lưu kim, đèn hoa rực rỡ, gió sớm trăng sáng, sương khói tuyệt mỹ, hai mắt Trường Thiên giống như mơ mộng lóe qua từng đoá từng đoá mây khói óng ánh áp đảo người, hoa đầy ánh mắt khói đầy mây, nàng si ngốc nhìn, mãi đến tận kết thúc giữa bầu trời lại một lần nữa lên màu mực mới chậm rãi hòa hoãn tinh thần, nhìn người bên cạnh trù hoạch nói: "Không phải chỉ có trong cung mới có thể có pháo hoa sao?"

Cốc Lương nhìn thân hình cao bình thường cùng cô trước mắt, lẳng lặng mà nhìn, dưới trang dung tinh xảo nụ cười lôi kéo người ta quý mến, cũng như thường ngày giống như bên trong kiệt ngạo ngậm lấy một chút nhạt nhẽo, lời nói nhẹ ngàng, “Pháo hoa đến từ trong cung, đây có gì có mâu thuẫn?"

Trường Thiên muốn phản bác một chút, nhưng phía sau không biết ai kêu một câu, "Mau nhìn. Thật nhiều đèn Khổng Minh."

Bên dưới trăng sáng, bên trên thanh sơn, vô số đèn Khổng Minh đóng giữa trăng khép mây tầng, như ánh nắng chiều giống như chiếu rọi ở chân trời, nước trời đụng vào nhau, hồ nước phản chiếu đèn đuốc, lưu quang trong sáng.

Bên trong đêm yên tĩnh, trung thu sắp tới vài chiếc đèn Khổng Minh có lẽ sẽ không có gì kỳ quái, cũng không phải trên đỉnh núi nơi xa chậm rãi dâng lên đèn đuốc trăm ngọn, chiếu sáng toàn bộ giữa núi. So với pháo hoa trong nháy mắt biến mất vừa rồi mang đến kinh diễm nhiều hơn, gió thu lạnh lẽo có chút đèn đuốc theo gió thổi thổi vào sân trước ngôi nhà chính, đọng ở trên đầu cành cây, so với đèn lồng màu đỏ tươi còn muốn đẹp hơn.

Trong mắt Trường Thiên giấu diếm ánh sáng đốm lửa nhỏ, cuộc sống lần đầu tiên nhìn thấy đèn Khổng Minh còn có thể rực rỡ như vậy, vượt qua hào quang bạc trắng của ánh trăng mang đến, nàng bỗng nhiên đặt mình trong đám mây, giơ tay có thể sờ trăng lặn.

Nàng thường xuyên có thái độ bình thản và nhìn xa trông rộng đối với mọi thứ, bất luận chuyện gì nàng luôn vẫn duy trì ba phần bình tĩnh, bảy phần thái độ bình thường. Nhưng hôm nay không biết là say rượu hay bị cảnh tượng trước mắt kinh sợ, nàng có chút không cầm nổi nội tâm của chính mình, nhẹ nhàng nở nụ cười, lại là nói rằng: "Thật nhiều đèn Khổng Minh, ta trước đây đã gặp gộp lại cũng không nhiều bằng đêm nay như vậy."'

"Trường Thiên, đây là một trăm chín mươi chiếc đèn Khổng Minh," Thanh âm của Cốc Lương vô cùng trong suốt vô cùng rõ ràng, nếu không phải bên trong mấy bước chỉ có hai người nàng, chỉ sợ cũng không nghe thấy.

"Một trăm chín mươi đèn.." Trường Thiên lẩm bẩm con số này, bỗng nhiên nghĩ rõ ràng cái gì, trong giọng nói có mừng rỡ nàng không nhẫn nại được, "Ngài đây là muốn đem trước đây đều bù đắp cho ta sao?"

Hai con mắt sáng sủa như đèn Khổng Minh lại là âm u nhạt, Cốc Lương lắc đầu một cái, vẫn cứ nói rằng: “Nếu như có thể ta cũng muốn hết mức bồi thường ngươi, nhưng mà bỏ qua chính là bỏ qua, ta là một đế vương chí cao vô thượng cũng không cách nào bổ khuyết trống vắng nội tâm ngươi trôi qua trong năm tháng lưu lại."

Hai người sóng vai đứng, Trường Thiên bước chân lung lay một hồi, Cốc Lương kéo lại thân thể sắp ngã xuống, không nỡ mà nhìn đèn đuốc không trung, xoa xoa huyệt Thái Dương đau nhức chính mình, lại là ngữ khí bình thường quá mức, "Mẫu thân, chúng ta trở về được không."

Bóng đêm thâm trầm, Cốc Lương cũng có tâm ý trở lại, nghe được lời ấy của nàng cũng gật gật đầu, dặn dò người đi theo bẩm báo một tiếng với lão phu nhân, hai người nàng rời đi trước. Nhưng sau khi đi được vài bước bỗng nhiên nhìn lại, ánh mắt thật sâu khóa ở trên khuôn mặt không rõ lắm của Trường Thiên, không thể ngăn chặn vui sướng ở trong lòng như yên hỏa tràn ra, nhẹ giọng hỏi nàng: "Ngươi... Ngươi vừa rồi kêu ta cái gì?"

Hết chương 37.



 

👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48