Giang Sơn Một Màu - Chương 47

Chương 47: Chuyện cũ

Cốc Lương đem ly nước để về trên chỗ cũ, thấy nàng dáng dấp này không biết có nên kêu tỉnh nàng không, có loại thất vọng dường như đang mơ. Trùng hợp Phương Nghi tiến vào điện, dò hỏi cô có thể về Hàm Nguyên điện không, cô nằm ở nơi đó nhìn thẳng nóc giường phía trên, cách sau một hồi mới lười nhác phân phó nói: "Không đi, nếu có người đến, tùy ý tìm lý do lấp liếm cho qua."

Phương Nghi ở ngoài bức bình phong ngẩn người, kinh ngạc nói: "Bệ hạ, hôm nay cũng không đi qua?"

"Ừm" Sau khi nhàn nhạt trả lời, nghiêng người quay về bên cạnh giường.

Đế vương nói như vậy, Phương Nghi nào dám làm trái, chỉ đành thấp lời xưng vâng, vội vã xuống an bài.

Khi Bách Lý Trường Thiên lần thứ hai tỉnh lại, vừa vặn nhìn thấy Cốc Lương dựa nghiêng vào ở trên lan can giường, ngồi ở chỗ đó như đang suy tư, nhưng chính mình hơi động, ánh mắt của cô thì tìm đến phía nơi này, trong con ngươi màu mực ngậm lấy tình cảm dị dạng, không nhanh không chậm nói: "Tỉnh rồi!"

Một câu nói không có gì đặc biệt, lại làm cho Trường Thiên có loại cảm giác của nhà, đúng, nên có thể gọi là nhà, có người có thể ở lúc nàng bệnh canh giữ ở bên người. Sau khi tỉnh lại có thể cũng là đầu tiên nhìn nhìn thấy, trong không khí nhàn nhạt tốt đẹp chen lẫn vui mừng nhợt nhạt, sâu sắc suy tư, cái này cũng là bình thường cực kì, nhưng mà đế vương vô tình, phần ân tình này có thể duy trì đến khi nào.

Sau khi tỉnh lại con ngươi đen thui chuyển động, nhưng chưa mở miệng nói chuyện, Cốc Lương đưa tay thăm dò trán của nàng, "Không thoải mái sao? Làm sao tỉnh rồi cũng không nói chuyện."

Tay chưa chạm được người thì cái tay khác nắm chặt cô, Cốc Lương cũng mặc nàng như vậy, ống tay áo lướt xuống, lộ ra lụa trắng trên cổ tay, lúc này mới nhớ tới chuyện sau giờ ngọ, sai người mang tới thuốc trị thương băng gạc mới, tự mình thay nàng đổi thuốc, một lần nữa quấn lấy lụa trắng.

Động tác thành thục, cường độ nhẹ nhàng chậm chạp, chắc là thường thường từng làm những những chuyện tương tự này, Trường Thiên nhìn chằm chằm cổ tay mình sững sờ, nói: “Ngươi trước đây cũng đã làm những thứ này sao?"

"Đúng, nhưng mà trước đây thật lâu, lâu đến ngươi còn chưa sinh ra," Cốc Lương tùy ý trả lời một câu, ở trong chậu đồng rửa sạch tay, hơi nước mịt mờ, dưới mi mắt mặt mày tinh xảo nhiễm phải một ít, Trường Thiên nghiêng đầu nhìn sang, hơi có chút tư vị trong sương nhìn hoa.

Chờ người lại tiếp tục ngồi trở lại, hai tay giấu ở bên trong chăn duỗi ra nắm lấy Cốc Lương, lưu luyến giống như nhắm mắt lại, trước mắt đen kịt một màu, bên tai lại là thanh âm trêu ghẹo của Cốc Lương, "Lại có vấn đề gì muốn hỏi, nói thẳng ra không cần lại quanh co lòng vòng."

"Mẫu thân, ngài có tin tức về nàng không?" Ngón tay mò tới ngọc bội bên hông, ngọc tốt ấm lạnh, tính chất nhẵn nhụi, không nhịn được ngước mắt liếc nhìn, lặng lẽ mở nút, nắm ở trong tay.

Cốc Lương bị nàng đột nhiên vừa hỏi, trong đầu có chút chưa từng phản ứng lại, "Tin tức của ai?"

Đây là quên đi hay là không để ý chút nào, Trường Thiên có chút bất đắc dĩ, vốn cho rằng cô sẽ lúc nào cũng để ở trong lòng, nhưng hỏi rồi cũng không biết là ai, lập tức ngẩng đầu nhìn cô chăm chăm, lên giọng, "Tuần Kỳ Hoan!"

Nụ cười tinh khiết khóe môi ngưng tụ một chút cay đắng, cường độ trên tay Cốc Lương tự dưng chặt hơn chút nữa, bỗng bị người nắm chặt, có chút cảm giác mát mẻ, không giống hai tay của chính mình xưa nay đều là ấm áp, rất nhiều năm trước ở trước mắt hiện ra, đứa trẻ còn nhỏ kia ở bên cạnh mình lớn đến tròn tuổi, thân thể mềm mại, con ngươi long lanh đen thui, thỉnh thoảng sẽ phun ra mấy chữ không rõ ràng, nhưng mà một hồi mưu tính hung tàn phá huỷ tất cả những thứ này...

"Có, đứt đứt quãng quãng," Cốc Lương nắm lấy tay của Trường Thiên, một mình nói rằng: "Ngươi cùng nàng chắc là không giống."

"Không giống chỗ nào?" Ngọc bội ở trong tay nắm đến nóng bỏng, mơ hồ có chút mồ hôi, Trường Thiên rất muốn biết hai người ở trong lòng người mẹ Cốc Lương này có cái gì không giống.

Ngày đông sắc trời tối đến sớm, bóng dáng màu đen ngoài điện lọt vào bên trong, tối tăm không rõ. Cung nhân đúng lúc đi vào đốt vài chiếc đèn, lại sáng sủa như ban ngày. Dưới ánh nến, sắc mặt Cốc Lương bình thản, trong con ngươi đã thấy không tới khí tức tươi sống, không có một gợn sóng, hàn khí bức người, "Nếu biết thân phận của ngươi, thì sẽ không để ngươi ở bên cạnh mấy năm mà không nhận thức. Nàng, chắc là biết thân phận của mình."

Trường Thiên mang theo từng tia từng sợi hi vọng còn sót lại, nỗ lực an ủi: "Tròn tuổi mà thôi, sẽ không có ký ức gì."

"Bỏ đi, nếu nàng trở về thì trở về, không trở lại cưỡng cầu không được, ta cuối cùng không thể đem nàng bắt về," Cốc Lương nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mắt có chút thoải mái, mặt mày cong lên cuối cùng mang về một chút nhu tình.

Bắt về... Không đúng, Trường Thiên nhíu mày, có chút không vui, "Vậy ngài không phải phái người bắt ta trở về sao, ngươi lại dùng mánh khóe của khi xưa thế nào cũng được?”

Không cam lòng nồng đậm, Cốc Lương không khỏi nở nụ cười, chắc là bị lời của đứa trẻ nàng đây chọc phát cười, giơ tay chạm đến vành tai nàng, không nhẹ không nặng véo một hồi, trách mắng: "Ngươi ném cho trẫm một hỗn loạn lớn như vậy, mẫu đơn kiện vạn phần sục sôi còn ở trên ngự án của trẫm, ngươi đừng hòng trốn ở trong nhà trọ thanh nhàn, nàng không muốn trở về là chuyện của nàng, có liên quan gì tới ngươi? Nếu ngươi dám đi nữa, Tuần Kỳ An, ngươi thử xem, chân trời góc biển ta cũng sẽ đem ngươi bắt về, ném về Vân Tiêu Các, nhốt ba năm năm."

Trong lời nói lơ là chín phần uy hiếp, những chuyện cũ kia Cốc Lương không muốn nhiều lời, mình cũng không muốn hỏi lại, chỉ chọc giận cô thương tâm cũng là không tốt, nhưng vẫn là không kiềm chế nổi hiếu kỳ trong lòng, ánh nến ở con mắt lấp loé, cẩn thận từng li từng tí một hỏi: "Ngươi nhớ nàng không?"

Cốc Lương rõ ràng hàm ý trong lời nói của nàng, không đáp, cười mà hỏi ngược lại nàng: "Trường Thiên, trước đây ngươi có nhớ ta không?"

"Nói thật, không có," Trường Thiên nhìn chằm chằm ngọc bội trước mắt, vuốt lên hoa văn nho nhỏ phía trên, lặng yên giây lát, lại nói tiếp: "Chỉ là ước ao đứa trẻ trong thôn có ba mẹ thôi, cô cô chết rồi, ta là ăn cơm trăm nhà lớn lên, phu tử thấy ta cả ngày không có việc gì mới để cho ta đi học đường đọc sách theo, nếu không hiện tại ta chắc còn chạy long nhong ở trong thôn.”

Trong điện yên tĩnh, Cốc Lương cũng hiếm thấy ngậm miệng không nói, chờ nàng đem đoạn sau nói xong.

"Kỳ thực không tồn tại chuyện nhớ cũng vô dụng, ta biết những câu nói này ngài có lẽ sẽ tức giận, nhưng mà ta thật sự không nghĩ tới mình còn có mẫu thân. Có lẽ Tuần Kỳ Hoan sẽ hận ngài, nhưng mà ta lại không cách hận ngài, không biết cớ gì, trước đây đã nghĩ ở trong lòng ngài có một vị trí, nhưng mà sau đó ngài lại nói cho ta biết, bồi dưỡng ta chỉ vì tân quân, khi đó tình cảm chiếm số nhiều, cho nên mới là từ quan."

Cuối cùng, lại có chút chột dạ, hỏi một ít lời đã từng không dám hỏi, "Mẫu thân, cảm tình ngài khi đó đối với ta có sự khác biệt với triều thần bình thường không?"

"Có, ngươi nên biết không phải người nào có thể từ quan thăng đến có nhanh chóng như ngươi vậy, thấy được ngươi, ta sẽ thường xuyên nghĩ đến con của chính mình, đặc biệt không biết ngươi là con của ta, trời xanh có lẽ không tệ với ta. Khi Bạch Hân tới tìm ta, ta có chút không thể tin được."

Cốc Lương tự giễu cười cười, chỉ trỏ cái trán của đứa trẻ, ngữ khí thăng lên theo: "Trước đây cảm thấy ngươi làm việc vô cùng thận trọng, có lúc càng không cảm thấy như đứa trẻ. Hiện tại không biết là cùng ngươi tiếp xúc nhiều rồi hay là cớ gì, ngươi cập kê từ lâu lại như đứa trẻ chưa lớn lên, làm việc thiếu hụt đúng mực ngày xưa, tựa như lần này ngươi để người ta đi Hình Bộ kích trống cáo trạng, quá mức lỗ mãng."

Nói đến chuyện này, lông mày Trường Thiên nhíu chặt, không thể nào giãn ra, "Không phải ta, ngoại trừ mẫu đơn kiện là ta viết, cái khác giống nhau không có quan hệ gì với ta, chuyện này là người khác gây nên."

Đối với Thu Thủy người này, không thể nào tra sâu, chẳng biết vì sao trong đáy lòng trước sau có một âm thanh đang gào théc chính mình, nàng cũng không phải người trăm phương ngàn kế, nhưng các loại dấu hiệu cho thấy nàng tiếp cận chính mình tất có nguyên nhân.

"Bất kể có phải người phương nào gây nên, nhưng ở trong lòng Hoài An vương, bên trong lòng dân thiên hạ chính là ngươi gây nên."

Cốc Lương hứng thú chợt giảm rất nhiều, không quá đồng ý nhắc lại chuyện này, Trường Thiên biết được trong lòng cô đã có phương pháp xử trí, nàng cũng không thể xen vào nữa, dừng một chút, nói tránh đi: "Mẫu thân, tổ mẫu để ta về nhà cũ, ngài muốn cùng đi không?"

"Tự mình đi, nàng nhớ ngươi, cũng không phải nhớ ta, ta đi làm chi, còn nữa ta rất bận rộn ngươi không biết sao?" Một câu nói cự tuyệt triệt để, sửng sốt là để người chọn không ra nửa điểm tật xấu.

Trường Thiên buông lỏng tay ra quay đầu đi chỗ khác, tiếng trầm nói: "Ngươi rõ ràng ở đây chờ nửa ngày rồi."

Cốc Lương hơi chậm lại, đầu ngón tay vuốt nhẹ bộ tóc đẹp của Trường Thiên thu hồi, đứng lên nói: "Dậy dùng bữa đi, sau đó dẫn ngươi đi một chỗ."

"Nơi nào?" Con mắt trong suốt của Trường Thiên lóe ra mấy phần ánh sáng tò mò.

"Ngươi không phải là muốn nghe câu chuyện sao, để ngươi một lần nghe đủ, cũng bớt lần sau lại thay đổi cách quấn lấy ta." Cốc Lương sửa sang lại vạt áo, muốn ra ngoài dặn dò cung nhân dọn cơm, nhưng đi vài bước ngừng lại, nhìn bên hông trống rỗng, khóe môi cong cong, lại quay trở lại, đưa tay ra với nàng, lặng lẽ nói: "Lấy ra."

Tóc đen buông xuống che khuất hơn nửa dung nhan, cũng che ở ánh mắt dò xét của Cốc Lương, Trường Thiên cầm trong tay ngọc bội nắm thật chặt, nghiêng đầu, lưu quang uyển chuyển, yêu kiều cười khẽ, cười nói: "Tặng ta được không?"

Nếu bàn về bình thường, Cốc Lương tất nhiên cười đáp ứng, chỉ là hiện nay ánh mắt lóe lóe, lại đưa tay lên trước mấy tấc, thu nụ cười nghiêm mặt nói: "Đừng làm rộn, nếu ngươi yêu thích, trong phòng kho rất nhiều ngươi tùy ý đi chọn, chỉ là cái này không được."

Đừng làm rộn... Ba chữ cực kỳ giống răn dạy đứa bé không hiểu chuyện, Trường Thiên mím môi không nói, lại là cầm ngọc bội nắm chặt không tha trong tay đưa cho trong tay Cốc Lương, hừ lạnh một tiếng, "Hẹp hòi."

Khóe mắt nhiễm mấy phần cười, Cốc Lương tiếp nhận ngọc bội, một lần nữa thắt ở trên bên hông, trong miệng thúc giục: "Chậm trễ nữa ta có thể về Hàm Nguyên điện rồi."

Đêm, lạnh thấu.

Tuyết, liên miên đêm tối.

Đèn lồng chập chờn phía trước, tiếng bước chân xào xạc sau đó, mông lung dưới mấy ánh đèn đậu hiện ra cái bóng mơ hồ Vị Ương Cung, sáng tắt khó phân biệt, Cốc Lương tiếp nhận đèn lồng trong tay cung nhân, đẩy ra cửa cung của Vị Ương Cung.

Sau khi vào điện, tự mình từng cái đốt đèn đuốc trong điện, màn tơ màu đỏ ở dưới ánh đèn buổi tối càng màu đỏ tươi, giống máu tươi bên trong thể người, càng giống như là ma quỷ đến từ địa ngục, yêu diễm quỷ dị.

Trường Thiên đứng trước cửa điện, nhìn cái bóng dưới ánh nến, nhưng cũng không dám đến gần, mãi đến tận Cốc Lương đốt sáng lên tất cả chân nến, ngồi ở trên giường, vẫy tay về phía nàng, kêu: "Đứng xa như vậy làm cái gì, qua đây."

Nghe vậy sau khi đến gần, Cốc Lương đem bản địa lý chí kia đưa cho nàng, "Phía trên này ghi lại rất nhiều nơi, có chú thích đều là phụ thân ngươi đi qua, hắn quanh năm mang binh đánh giặc, vào nam ra bắc đi qua rất nhiều nơi, mà ta cùng với hắn thuở nhỏ liền đính hôn. Hắn cũng không phải hoàng tử tổ phụ ngươi sủng ái nhất, nhưng là tướng quân lợi hại nhất của Đại Tề."

"Bọn họ huynh đệ bốn người, ngoại trừ đại bá phụ của ngươi không bị ràng buộc không để ý tới chuyện ra, còn lại ba huynh đệ đều là nhìn trúng ngôi vị hoàng đế. Tổ phụ ngươi bị chết quá mức cấp tốc, vẫn chưa đúng lúc nói rõ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho người nào. Tranh giành ngôi vị hoàng đế, tất nhiên là cửa cung đẫm máu, phụ thân ngươi thắng. Ta vốn cho rằng sau khi hắn đăng cơ sẽ cùng ta giải trừ hôn ước, dù sao gia sản Cốc Lương không quá tiểu môn tiểu hộ thôi.

Trường Thiên lẳng lặng nghe, hình ảnh huynh đệ cùng cùng người trước cũng không có gây nên sự chú ý của nàng, lưu ý lại là cảm tình giữa ba mẹ, dường như cùng trong đầu nàng tình cảm sống chết một trời một vực, không khỏi hỏi: "Hắn không yêu ngài sao?"

Lời nói xong, chính là trầm mặc. Cốc Lương đem nàng kéo qua, vuốt ve góc viền trên địa lý chí ố vàng, sau một hồi mới nói tiếp: "Hắn chẳng những không có giải trừ hôn ước, trái lại tự mình đến nhà cầu thân, phụ thân ta không biết thiên tử ý gì, nhưng theo hôn ước cũng đồng ý. Ta thuận lý thành chương tiến vào Vị Ương Cung. Sau đó, ta mới biết trong cung vẫn còn có một vị công chúa — Tuần Thế Nguyên."

"Trưởng công chúa Tuần Thế Nguyên?" Trường Thiên cơ hồ cả kinh cắn lưỡi.

Cốc Lương gật đầu: "Đúng, ta ở dân gian cơ hồ chưa từng nghe nói qua một vị công chúa như vậy, gặp được tất nhiên là giật mình, hỏi phụ thân ngươi, hắn trả lời đến cơ hồ giống như lời đồn trong cung, Tuần Thế Nguyên không bị tổ phụ ngươi yêu thích, mẫu phi lại bị đày vào lãnh cung, vì vậy mới có thể không bị ngoại giới biết được."

Cốc Lương sẽ đề cập trưởng công chúa, trong chuyện cũ tất nhiên không thiếu được nàng tham dự, nhưng vẫn là không nhịn được truy hỏi: "Nhưng mà nàng vì sao mất tích?"

"Mất tích? Không phải, nàng là tự mình đi," Tinh Hỏa trong mắt Cốc Lương lấp loé, lắc đầu nói: "Sau đại hôn, ta theo phụ thân ngươi lên chiến trường, cho nên mới hiểu thuật băng bó đơn giản. Sau khi trở về, ta liền mang thai, nhưng mà phụ thân ngươi vẫn chưa nạp phi, điểm ấy ta rất vui vẻ. Sau đó sau khi sinh ra đứa trẻ, phụ thân ngươi từ nhỏ bệnh cũ tái phát, thái y bó tay, hắn còn trẻ tuổi như vậy, nếu hăn không chết tại sao năm đó ta bị ép cục diện  dùng đứa trẻ tế tự.

"Hắn nói cho ta biết sự tồn tại của ngươi, cũng nói cho ta biết..." Cốc Lương bỗng dưng không nói, màu ngươi chợt biến, thống khổ thê lương, ngữ khí chưa bao giờ có trầm thấp, "Nói cho ta biết, Tuần Thế Nguyên cũng không phải là con ruột của Tuần gia, mà là giang hồ nữ tử ở trên chiến trường cứu hắn."

Hết chương 47.



 

 

👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48