Giang Sơn Một Màu - Chương 63
Chương 63: Nguyên tiêu.
Tết nguyên tiêu, trong cung bởi vì
căn dặn của Bách Lý Trường Thiên cũng treo lên đèn lồng tựa như con rồng, đứng
chỗ cao phóng tầm mắt nhìn tới, toàn bộ đế kinh nằm ở bên trong nhân gian ánh
đỏ, ngàn vạn đèn đuốc sáng, hương tuyết trãi đầy đất, mây nhỏ tản đi, ánh
trăng từ bầu trời nhô lên trên lầu gác, nhi đồng sáu phố chơi nháo đèn đuốc,
bóng người không đều, ánh sáng trong veo tỏa sáng.
Viên Tử Thần e ngại ngày thượng nguyên
đang làm nhiệm vụ, liền lôi kéo Bách Lý Trường Thiên muốn xuất cung đi phố đèn
tham gia trò vui, thống lĩnh cấm quân bồi tiếp công chúa xuất cung không tính
thất trách. Nhưng Trường Thiên e ngại mệnh lệnh chép sách của Cốc Lương mà
không có thời gian ra ngoài, Viên Tử Thần chỉ đành vây quanh nàng cọ xát kéo lấy,
bút trong tay người sau mực liên tục, dường như chưa từng nghe.
Mắt thấy sắc trời đã tối rất nhiều,
mà Bách Lý Trường Thiên vẫn không có chuẩn bị xuất cung, Viên Tử Thần đi tới,
nhích gần trước bàn, làm như nhắc nhở nàng: "Trường Thiên, hôm nay trước
khi ra cửa A Tâm nói muốn gặp ngươi, nàng hiếm thấy gặp phải tháng ngày náo
nhiệt, lại thích hoa đăng, ngươi thì không thể xuất cung gặp nàng một chút
sao?"
Khí tức nóng rực dâng lên ở bên
tai, Trường Thiên cuối cùng thì để bút xuống, cảm thấy không chủ định, "Nếu
ngươi muốn đi ra ngoài, ta liền đi cầu xin bệ hạ cho ngươi nghỉ, ngươi ở bên
tai ta ta đều không biết muốn chép đến khi nào."
"Không muốn, bệ hạ chắc chắn
nói ta bỏ rơi nhiệm vụ, không lý do chịu một trận giáo huấn, ngươi phải chép
bao lâu, không bằng ta giúp ngươi chép, hai người dù sao cũng hơn một người
nhanh rất nhiều," Nói qua liền muốn nắm giấy bút trên bàn, nhưng bị Bách
Lý Trường Thiên tay mắt lanh lẹ đè xuống một cái.
"A Thần, bệ hạ so với bất cứ
người nào đều quen thuộc bút tích của ta, ngươi không thể giúp, ngươi ở một bên
chờ, ta tận lực nhanh chóng được không."
Viên Tử Thần ngượng ngùng thu tay về,
cũng biết tính nghiêm trọng, lại đứng ở một bên lẳng lặng chờ.
Chờ đợi là mệt nhọc nhất, huống chi
là tâm tính chờ đợi không được, Viên Tử Thần nhìn ánh nến một bên ngẩn ra.
Trong phòng yên tĩnh chỉ nghe tiếng
thở dài vô tận của Viên Tử Thần, người võ công trong người nhĩ lực là nhạy bén
nhất, dưới hành lang truyền tiếng bước chân nhỏ vụn, nàng ngẩn người, lập tức
chạy tới mở cửa.
Phương Nghi còn chưa đến gõ cửa, cửa
cũng đã mở ra, mặt mày Viên Tử Thần hớn hở thì xuất hiện trước mắt nàng, nàng
bị chọc vui rồi, cười nói: "Tết nguyên tiêu đèn phố náo nhiệt như vậy,
ngươi vậy mà nhịn được tính tình ở đây bồi tiếp nàng chép sách."
Viên Tử Thần hô to bất đắc dĩ,
"Cô cô ta hôm nay đang làm nhiệm vụ, không thể tùy ý đi ra ngoài."
Phương Nghi vỗ vỗ bờ vai của nàng,
cười nói: "Đi ngoài Hàm Nguyên điện chờ đợi đi, không chắc bệ hạ sau đó muốn
kêu ngươi."
Ánh mắt chiếu đến đèn lồng màu đỏ
tươi dưới hành lang,, như sao băng lóe lóe, Viên Tử Thần rõ ràng ý tứ của
Phương Nghi, cơ hồ nhảy vọt qua ngưỡng cửa, vui mừng mà nói: "Vậy ta đi
ngoài điện bảo vệ, trong phòng người gàn bướng kia thì giao cho ngài"
Một bước ba nhảy rời khỏi Vân Tiêu
Các, động tĩnh ngoài phòng đã sớm đã kinh động Bách Lý Trường Thiên, nàng đứng
dậy đi tới, nhìn bóng lưng vui vẻ kia, ngưng mắt nhìn lại Phương Nghi: "Bệ
hạ, thả nàng xuất cung rồi?"
Phương Nghi nhìn người đầu óc chậm
chạp, cười cười, câu nói không rõ nói: "Chắc là vậy đó, nhưng mà hiện tại
bệ hạ muốn gặp ngươi, ngươi đổi thân quần áo đơn giản đi tìm nàng."
Lần này đến phiên Trường Thiên ngẩn
ra, cúi đầu liếc mắt nhìn cung trang trên người mình, cái gì gọi là đơn giản?
Đợi đến khi Cốc Lương nhìn thấy người,
lẳng lặng mà xem kỹ đứa trẻ trước mắt một lần, đây không phải trang phục đơn
giản, mà là trang phục trắng thuần khiết, trên váy thêu từng chút mai đỏ, trên
dưới quanh người không hề có một chút tô điểm không hề có một chút quý giá,
trên sợi tóc mấy đóa hoa Quyên vẫn tính còn được, gió lạnh qua, càng hiện ra mỏng
manh chút.
“Ngài cũng muốn xuất cung?"
Trường Thiên một tiếng khẽ hỏi, Cốc
Lương ở trong cung rất ít ăn mặc trang phục việc nhà, hôm nay ở ngoài một thân
lụa mỏng màu tím nhạt, sợi bạc giữa cổ thêu cạn mấy đám hoa gấm, trên dưới
quanh người lại không một tia ngang ngược của đế vương, dáng vẻ đoan trang nhiều
hơn mấy phần cô gái hiền hoà của dân gian.
Ra khỏi cửa cung mới biết gian
ngoài từ lâu là náo nhiệt vang trời, tết nguyên tiêu đương nhiên không phải ngồi
ở trong xe ngựa lượn quanh thành một vòng, mấy người đang tới gần phố chính hoa
đăng liền xuống xe ngựa, xuống xe ngựa liền cảm nhận được bầu không khí nồng nặc
của ngày lễ, trước cửa nhà đều bày hoa đăng đủ loại, có bán ra, có lại là ngàn
vàn cũng không bán, phía trên lại nhấc theo một mặt đố chữ, khách hàng đoán
đúng liền có thể lấy đi.
Có lẽ là lần kia xuất cung du ngoạn
bị đâm mang đến ảnh hưởng cho Trường Thiên, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây
thừng, ánh mắt của nàng không phải trên hoa đăng đủ loại, mà là người đi đường
phụ cận lui tới không dứt chen vai thích cánh, khắp nơi cảnh giác.
Có lẽ vị trí của Viên Tử Thần nên để
nàng tới làm, Cốc Lương thấy dáng dấp của nàng, kìm lòng không đặng nắm tay
nàng, buồn cười nói: "Ngươi ra ngoài làm cái gì, như thế nào cùng như đề
phòng cướp, may mà ngươi không có võ công, nếu không thì không phải thấy người
vẻ mặt gian xảo đều muốn tiến lên đánh một trận."
Trường Thiên bước chân dừng lại
lo lắng trả lời: "Ngài làm sao nghĩ đến xuất cung, ngài không sợ xảy ra
nguy hiểm sao?"
Cốc Lương nghiêng người, cầm thật
chặt cổ tay gầy gò của nàng, xinh đẹp mà cười, mang theo mị lực đầu độc lòng
người, "Yên tâm, nếu ta đã ra ngoài rồi liền an bài xong, ngươi không
thích hoa đăng sao?" Viên Tử Thần mấy người theo sau lưng, cùng hai người cách
xa mấy bước.
Hai người đi mấy bước, đột nhiên
Viên Tử Thần phía sau cực lực gọi nàng, làm như có việc gấp, hai người lại vòng
lại.
Trước cửa một cửa tiệm vây quanh một
ít người, ầm ĩ chen chúc, đều đang chỉ đèn lồng trước mắt nghiêng đầu trò chuyện,
Viên Tử Thần đem nàng kéo gần đoàn người, chỉ vào một chiếc đèn thỏ hồng nhạt
nói: "Trường Thiên, ta muốn đem cái kia tặng cho A Tâm chơi."
Đèn thỏ, toàn thân hồng nhạt, hai
con mắt cực kỳ linh động đáng yêu, buộc lấy rất là tinh xảo, Trường Thiên thấy
cũng cảm thấy thích hợp đứa trẻ năm, sáu tuổi chơi đùa, liền cười nói: "Vậy
ngươi mua lại thì được, nếu không bạc, để ta mua."
"Không phải, nếu là có thể
mua, ta liền mua chỉ là đây là hoa đăng của câu đối, đố đèn cực kỳ xảo quyệt,
không có thứ gì, thì một tấm giấy trắng."
Ánh đèn tràn vào bên trong con
ngươi đen nhánh của Trường Thiên, yên lặng chốc lát, lại ở chỗ sâu trong con
ngươi một chút hiện lên, nàng nghiêng người ở bên tai Viên Tử Thần nhẹ nhàng
nói một lời, cười cười thối lui ra khỏi đoàn người, đi trở về bên người Cốc
Lương, mặt mày cong thành trăng lưỡi liềm trong đêm tối.
Cốc Lương chỉ vừa nhìn liền nhìn ra
ý nghĩ trong lòng nàng, cười hỏi: "Đoán được đố đèn gì?"
"Thì một tấm giấy trắng."
Ánh trăng loang lổ, bên trong một mảnh
hoa ảnh sáng tắt, lờ mờ phản chiếu bóng người của hai người, Cốc Lương lặng im
mỉm cười, "Ngươi câu đố đèn này dễ đoán, ngươi cũng là ngốc, càng trực tiếp
đem đáp án nói cho ta biết, ngươi có phải cũng phải cho ta một chiếc hoa đăng
hay không."
Trong tròng mắt Trường Thiên giống
như màu xám, cô đơn chiếu đến bóng cắt li ti một mình Cốc Lương, hơi mê hoặc
con ngươi, "Ta cũng không phải chủ quán, còn nữa cũng không phải ta ra đố
đèn, chủ quán đem đèn thỏ đẹp như vậy dùng ở trên đố đèn đơn giản như vậy, thực
sự là lãng phí, nhưng mà ngài muốn hoa đăng dạng gì, ta thắng một cái về cho
ngài thì được rồi."
"Thắng, có niềm tin như vậy? Vậy
ta chờ," Cốc Lương nắm lấy tay nàng, bên dưới ánh nến, phong hàn không giảm,
vẫn cứ ôn nhu.
Trên lâu thành pháo hoa hiện ra, hỗn
loạn trời xanh, Cốc Lương ngửa đầu mà nhìn, đột nhiên cảm thấy khói pháo hoa
hôm nay so qua mỗi một năm đều phải đẹp hơn, xem qua mây trôi, chìm chìm nổi nổi,
ngư long sáng nhấp nháy, khói lửa phai màu, say rồi lại tỉnh, nhân gian từ xưa
giờ đã như vậy.
Chờ khi cúi mắt, ngón tay trắng ngần
của thiếu nữ bên cạnh đã nắm một chiếc đèn hoa đào, tốc độ nhanh như vậy, không
khỏi cười nói: "Ngươi tay không tốc độ chụp hoa đăng vẫn là rất mau."
Trường Thiên cười trả lời:
"Trước đây thường thường chơi, thấy được hoa đăng thích liền thử một lần,
đố đèn này càng đơn giản, là hai ba bốn năm, sáu bảy tám chín*.”
(*) Hai ba bốn năm, sáu bảy tám
chín: Là câu nói bỏ lửng, thiếu một và mười, trong đó một là thiếu quần áo, mười
là thiếu đồ ăn, do chữ một và mười đồng âm với từ quần áo và thức ăn nha.
Hai người đi tới một chỗ nơi sáng sủa,
trăng sáng mười dặm, soi chiếu Quỳnh hoa, ánh đèn nhàn nhạt nổi lên ánh sáng lộng
lẫy trong trơn như nước, Cốc Lương hơi ngẫm nghĩ chút, cười nói: "Thiếu quần
áo thiếu đồ ăn."
"Đúng vậy, đầu thiếu một, đuôi
thiếu mười, xem ra chủ quán hộ này cũng là quan tâm dân sinh."
Một lời vừa xong, bên cạnh đi qua một
người con gái, đầu đội nón rộng vành, quần áo trắng thuần, dưới đèn đuốc, dáng
người lả lướt, mặt cơ hồ bị khăn lụa hết mức che khuất, khi hàn phong qua,
khăn lụa chập trùng, mơ hồ thấy được cổ trắng sáng như tuyết của nữ tử, giống
như ánh trăng.
Dừng lại, hỏi: "Không biết phu
nhân có biết nhà trọ đệ nhất đi nơi nào không?"
Âm thanh lạnh như nước, Trường
Thiên rõ ràng cách nàng gần đây, nàng lại bỏ gần cầu xa đi hỏi Cốc Lương ở
ngoài vài bước, Cốc Lương đều là thần sắc bình tĩnh, phất phất tay, lạnh giọng
trả lời: "Xin lỗi, ta đối với nơi này cũng không quen biết, ngươi đi hỏi
người khác."
Nữ tử cũng không quấy rầy, cúi người
thi lễ liền rời đi.
Tầm mắt của Cốc Lương vẫn giữ ở
trên bóng lưng cô gái, Trường Thiên đến gần trước nghiêng nghiêng đầu, chặn lại
tầm mắt của cô, "Người đi xa rồi, ngài còn nhìn cái gì, tướng mạo che đến
chặt chẽ, một tia không lọt, có cái gì có thể nhìn."
Cốc Lương theo thường lệ liếc nàng
một chút, giơ tay nặn nặn mũi xinh xảo của nàng, cong môi cười nói: "Thế
nào, bình dấm chua lật đổ rồi?"
"Nào có, chỉ là người kia quá
mức kỳ quái, rõ ràng cách ta rất gần, lại một mực hỏi ngài, dường như chính là
nhắm đến ngài."
Thân thể Cốc Lương chấn động, nhìn
về phía mấy người cách đó không xa, gật gật đầu, ra hiệu đuổi tới tìm hiểu ngọn
ngành.
Động tác thật nhỏ như vậy, Trường
Thiên tất nhiên là không để ý, hai người lại lần nữa bước lên phố đèn.
Có lẽ là trước đó Cốc Lương an bài,
lần này xuất cung thuận buồm xuôi gió, chưa lại nổi lên trắc trở.
Sau khi qua tháng giêng, hai tháng hai
lại là tháng ngày rồng ngẩng đầu*, Định Quốc hầu phủ, ý xuân dạt dào, Hoàng Phủ
Trăn từ ngoài cửa xuống ngựa, trực tiếp tiến vào bên trong phủ, tìm được Bạch
Hân đang trong phòng cắt sửa cành hoa.
(*)Lễ hội rồng ngẩng đầu:
Longtaitou thường được tổ chức vào ngày 2/2 âm lịch, đánh dấu sự khởi đầu của
mùa xuân cùng những ước vọng về mùa màng tươi tốt của người nông dân Trung Quốc…
Bước chân thả nhẹ, chạy bộ qua, từ
phía sau ôm lấy Bạch Hân, người sau hai tay cắt sửa cành lá dừng một chút, trước
mắt khẽ nhúc nhích, hai con mắt đầy tràn nhu tình, cười nói: "Hôm nay sao
trở về đến sớm như vậy?"
Hoàng Phủ Trăn ôm nàng thật chặt,
an tâm nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một chút, mới chậm rãi nói: "A nương, hôm
nay hai tháng hai, chúng ta đi ra ngoài xem múa rồng múa hổ được không?"
Lại là một năm hai tháng hai, Bạch
Hân buông xuống cây kéo, xoay người lại nhìn nàng chằm chằm, thoáng trấn an
nói: "Đế kinh không thịnh hành cái này, buổi chiều không có cái này, ngươi
muốn đi nơi nào chơi xem?"
"Không có, vậy chúng ta về Hồ Hương
được không, đế kinh luôn không thoải mái giống Hồ Hương, A Thần cùng Trường
Thiên ngày ngày bận rộn, luôn không thấy bóng dáng, quan trường chìm nổi, đến
cùng không thuộc về ngươi và ta."
Bạch Hân thấy nàng lông mày lo sầu,
giơ tay xoa xoa mặt mày của nàng, ngạc nhiên nói: "Hôm nay làm sao vậy, ở
bên ngoài có người bắt nạt ngươi?"
Hoàng Phủ Trăn lắc đầu, màu ngươi
thâm trầm âm u, càng hiếm thấy xuất hiện thái độ ưu sầu không thuộc về nàng,
nàng lôi kéo Bạch Hân ngồi ở trên cái ghế một bên, đầu ngón tay tinh tế trắng
mịn vuốt ve ống tay áo của Bạch Hân, bất an nói: "Mẫu thân, ngài cũng biết
Kỳ Hoan công chúa trở về rồi."
"Nàng trở về có liên quan gì
tới ngươi, ngươi sầu lo như vậy làm cái gì?" Bạch Hân sau khi hơi khiếp sợ,
hai tay dọc theo cánh tay của nàng di chuyển lên, dung nhan như tuyết ấm áp mềm
mại, đem người như khi còn bé ôm ở trong lòng, "Trăn nhi, việc hoàng gia,
không thể trọng tình, đứng nhìn thì được rồi."
Bên trên trời xanh gian ngoài, mây
trôi sương sương, thỉnh thoảng gió mát qua, ở ngoài cửa sổ bóng cây bỗng nhiên
hỗn loạn, dẫn tới Bạch Hân ngước mắt nhìn tới, lạnh nhạt nói: "Lại lên gió
rồi."
Đế kinh bình tĩnh gần hai mươi năm,
có lại sẽ đưa tới một lần bão táp hay
không.
Hết chương 63.

Nhận xét
Đăng nhận xét