Kim Chủ Nan Vi - Chương 1
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 1: Tôi không phải sói.
Muốn vào tập
đoàn Kiều thị làm việc, tuyệt đối là một kỹ thuật sống, muốn vào công ty này,
không chỉ phải có thực lực, còn phải có nhan trị (mức độ xinh đẹp). Cũng ví dụ
như tổng tài Kiều Mạn Tích bây giờ, tuyệt đối là một người có mức độ xinh đẹp
đang đứng trên đỉnh kim tự tháp của tập đoàn Kiều thị.
Còn về danh đứng
thứ hai ba, cũng thường năm được đại bí (thư kí) và nhị bí (thư kí thứ hai) bá
chiếm. Dương Hân Du, đại bí của Kiều Mạn Tích, tên chức nghiệp đầy đủ là thư kí
tổng tài doanh nghiệp Kiều thị, gọi tắt là đại bí, cô ấy là người thân cận nhất
của Kiều Mạn Tích, tự nhiên đối với một số hành vi và thói quen của Kiều Mạn
Tích quen như lòng bàn tay. Dùng lời nói của Dương Hân Du, Kiều Mạn Tích tuyệt
đối không phải người, là yêu tinh, một yêu tinh thứ thiệt.
Đứng ở trước
thang máy VIP của công ty, Dương Hân Du nhìn thời gian, quả nhiên mỗi ngày đều
đúng 8 giờ 59 phút, nghe được tiếng giày cao gót tiêu hồn kia ở sau lưng. Lộp
bộp lộp bộp, thanh thúy lại có cảm giác tiết tấu giàu có, cùng với hôm qua lại
có một chút không quá giống, không cần nhìn cũng biết, lão bản nhà mình lại
đổi giày mới, hôm nay là cuối tháng, cũng chính là nói, nhiệm vụ một tháng có thể
mang lại một đôi giày, lại chưa thể đạt được.
Mang theo nụ
cười công thức hóa, Dương Hân Du quay đầu nhìn người đến, tuy sớm thì quen rồi,
nhưng lần nữa thấy được mặt của Kiều Mạn Tích, Dương Hân Du vẫn không kìm được
cảm khái, cám ơn dáng dấp mình còn không tệ, có thể bước vào Kiều thị, mỗi ngày
thấy được người mẫu catwalk rành rành như vậy, cũng tính là đáng rồi.
Căn cứ vào tài
liệu nhiều năm qua Dương Hân Du nắm được và cô ấy thống kê ra báo cáo biểu thị
thói quen cuộc sống của Kiều Mạn Tích, đó là một phần số liệu hoàng kim, bất cứ
người nào thấy được cũng sẽ đố kị. Kiều Mạn Tích, năm nay 27 tuổi, có xe có
nhà, cha mẹ đều mất, không hôn tộc (theo chủ nghĩa tự do, không kết hôn), thân
thích còn lại cũng chỉ có bà nội và một thúc thúc không quá thân và đứa con độc
nhất của hắn.
Kiều Mạn Tích
biết trãi qua cuộc sống, cuộc sống này tự nhiên không phải cái loại ý nghĩa
sống đạm bạc, mà là quá biết hưởng thụ, hưởng thụ đến quá mức. Kiều Mạn Tích có
tiền tự nhiên là điều không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng cô lại là còn có sắc.
Chiều cao người mẫu 175, vóc dáng gợi cảm lại mảnh mai, ngực to, mông đẹp, đặc
biệt là gương mặt đó, hoàn toàn mỗi lần thấy được đều cho rằng là rành rành
thấy được minh tinh.
Thời điểm này,
mắt thấy lão bản nhà mình một đầu tóc xoăn màu cafe bị gió thổi phất đi, cô mặc
váy ngắn màu đỏ giống như đi catwalk, thiết kế cổ áo khoét sâu chữ V, còn hết
lần này đến lần khác lộ ra viền ren áo lót màu đen ở bên trong. Trên chân đạp
giày cao gót màu nude, đó là đồ mới hôm qua vừa đến thành phố, toàn cầu giới
hạn đại khái cũng liền mấy đôi như vậy.
Trên mặt cô đeo
mắt kính màu đen, nhìn thấy mình theo thói quen nhíu nhíu lông mày, môi mỏng
thoa son đỏ lộ ra nụ cười nhạt, môi đỏ rất đẹp đem Dương Hân Du hận không thể
ngay bây giờ thì mở miệng hỏi thương hiệu và màu số. Vì có kính mát làm nổi
bật, gương mặt lớn chừng bàn tay kia thì càng thêm nhỏ gọn
"Em yêu, cô
nhìn tôi như vậy, tôi sẽ cho rằng cô muốn lên giường với tôi" đem tằm mắt
chú ý của Dương Hân Du thu ở trong mắt, Kiều Mạn Tích tháo kính mát, nhẹ nhàng
vuốt tóc, cô có một phần tư huyết thống châu Âu, vì tổ phụ của Kiều Mạn Tích là
người nước Pháp, tuy cô nhìn ra cùng người Trung Quốc không gì khác biệt, nhưng
tỉ mỉ qua sát thì sẽ phát hiện, con mắt của cô càng gần như lam thẫm, mà không
phải màu đen thuần.
Vốn dĩ là một
gương mặt yêu cơ câu người gây họa cho nước, lúc này nhìn thấy mình càng lộ ra
nụ cười lẳng lơ, Dương Hân Du che lấy ngực, vội vã lắc đầu. Cô ấy sở dĩ như vậy
chính là vì, Kiều Mạn Tích quá biết chơi rồi. Nhưng liên quan đến điểm này,
chắc là chỉ có người quen thuộc với Kiều Mạn Tích mới biết, bên ngoài cũng đều
là lời đồn lộn xộn mà thôi.
Kiều Mạn Tích
tuy là người con gái đẹp trong mắt nam nhân, đối thủ cạnh tranh trong lòng nữ
nhân, nhưng kỳ thực lại là một lesbian trăm phần trăm. Đây là một les thuần
trời sinh, giới tính nữ, loại người thích nữ nhân, nếu nói ra nữ nhân từng cùng
Kiều Mạn Tích lên giường, trên tay của Dương Hân Du có tài liệu và số liệu chi
tiết, chung quy mấy người đó có tuyệt đại bộ phận đều là mình liên lạc sắp xếp.
Kiều Mạn Tích sở
thích rộng rãi, đối với định nghĩa tình nhân cũng rất mơ hồ. Đối tượng của Kiều
Mạn Tích qua lại rất ít, cũng là bốn năm người, hơn nữa mỗi một người chỉ duy
trì được mấy ngày, dài nhất một tháng. Bạn giường ngược lại rất nhiều, nhưng
mấy bạn giường đó, đa số cùng cô có quan hệ bao nuôi, trong đó không thiếu đại
minh tinh nổi tiếng và học sinh trẻ tuổi ở trường.
Cho nên nói, đây
chính là hưởng thụ. Mỗi ngày thấy mấy nữ nhân xinh đẹp trong tay lão bản nhà
mình, Dương Hân Du thật sự không kìm được cảm khái, vẫn may lão bản là nữ nhân,
nếu là nam nhân... ước tính phải chết trẻ.
"Lão bản,
người buông tha tôi đi, hôm nay đúng lúc có người mới đến." Dương Hân Du
vừa nói, mở điện thoại liếc nhìn tài liệu, cái gọi là người mới đương nhiên
không phải người đến làm việc, mà là...con mồi mới của lão bản.
"Ân, đến
rồi sao?"
"Sáng sớm
thì đến rồi, tôi để nàng ở phòng nghỉ đợi người đó."
"Nga, vậy
bây giờ thì qua đó xem thử đi."
Mắt thấy Kiều
Mạn Tích thay đổi con đường đi phòng làm việc, mà chuyển đi phòng nghỉ ngơi,
Dương Hân Du liếc nhìn thời gian, ai yoo, mới sáng sớm hơn 9 giờ, lão bản,
người thật gấp...làm theo quy tắc, Dương Hân Du chỉ đi theo đến trước cửa phòng
nghỉ ngơi thì không có bước vào, Kiều Mạn Tích đẩy cửa mà vào, rất nhanh thì
thấy được nữ sinh thận trọng ngồi trên sofa, vác ba lô, người mặc váy dài màu
lam nhạt, chân đạp dép quay hậu.
Cô còn nhớ được
con người này tên là Trầm Thư Đường, là tiểu khả ái mình trùng hợp ở trước cửa
Tình Quán nhặt về. Tình Quán là địa phương gì, mọi người ở trấn Gia Hải đều
biết, địa điểm phong nguyệt lớn nhất, mà Trầm Thư Đường ngày đó ở trước cửa
chần chừ bao lâu, mình thì nhìn nàng bấy lâu, cũng rốt cuộc trước một khắc
nàng sắp bước vào, đem người kéo trở lại
"Xin...xin
chào." lần thứ hai thấy được Kiều Mạn Tích, TrầmThư Đường ngược lại thận
trọng hơn so với lần trước. Thấy nàng vội vã từ trên sofa đứng lên, cả nhìn
cũng không dám nhìn mình, Kiều Mạn Tích cười rồi cười, nàng đem túi để ở một
bên, chậm rãi đi qua, lại gần sau tai của Trầm Thư Đường, hít một hơi. Quả
nhiên, hương cam quýt quen thuộc lại pha trộn một chút xíu hương vị ngọt của
kẹo tràn đầy chóp mũi, khi đó cô quyết định bao người con gái này, cũng là vì
mùi vị trên người nàng. Không phải mùi vị nước hoa, dễ ngửi vô cùng tự nhiên.
"Trước khi
đến tắm rồi chưa?" Kiều Mạn Tích câu lên khóe môi, nhẹ hỏi, cảm thấy cô
thổi ra nhiệt khí phả ở bên tai mình, Trầm Thư Đường gật gật đầu. Sau khi nghe
cô nói như vậy, Kiều Mạn Tích tâm trạng càng tốt, cô rút lên một điếu thuốc, cứ
như vậy đứng trước mặt Trầm Thư Đường, tỉ mỉ đánh giá nàng.
Người con gái ăn
mặc tuy đơn giản mộc mạc, nhưng mặc trên người nàng, lại rất hợp cũng rất xinh
đẹp. Tính chất tóc của nàng rất tốt, màu đen rất tự nhiên, cũng trơn mượt, hình
dáng chắc từ trước đến giờ chưa làm qua nhuộm uốn, gương mặt đó mang theo sự
non nớt của học sinh, tràn đầy collagen. Lông mày được sửa chữa chỉnh tề, con
mắt lớn mà có thần bộc lộ chút bất an, gò má có chút hồng, nhưng tuyệt không
phải hóa trang mà tạo thành, cái mũi tinh xảo mang theo chút mồ hôi, cánh môi
mím chặt không khỏi lộ ra nàng đang khẩn trương.
"Tiểu khả
ái, tôi không phải sói, cũng sẽ không ăn em, em đừng sợ tôi như vậy. Ngày đó
không nhìn kĩ em, hôm nay vẫn thật sự cảm thấy tôi chọn đúng người rồi. Khuôn
mặt nhỏ nhắn non nớt này để tôi muốn bóp một cái, mùi vị cũng là tôi thích. Ầy
em là xử nữ sao?" Kiều Mạn Tích vừa nói, đã bắt đầu động tay động chân,
cảm thấy cô dựa gần, hai người một mang giày cao gót, một mang dép quai hậu đáy
bằng, lại thêm chênh lệch chiều cao, để khí thế của Kiều Mạn Tích càng mạnh.
Cảm thấy cô dùng
tay ôm lấy eo của. mình, đối với mông của mình bóp xuống, mặt của Trầm Thư
Đường lập tức đỏ hoàn toàn, nàng có chút kháng cự lui ra phía sau mấy bước,
khiếp đảm nhìn nữ nhân trước người. Giống y như Kiều Mạn Tích, khi lần đầu tiên
họ gặp mặt, bản thân cũng không có nhìn kĩ cô, khi đó mình cũng không có tâm
trạng nhìn người khác như vậy.
Trầm Thư Đường
năm nay 21 tuổi, là học sinh vừa lên đại học năm ba, tình hình trong nhà nàng
luôn không quá tốt, cha khi bản thân còn nhỏ thì qua đời rồi, luôn đều là mẹ
chăm sóc mình và em gái còn nhỏ, nhiều năm lao lực cũng mệt đến sinh bệnh. Mấy
năm qua càng thêm nghiêm trọng, rốt cuộc ở tuần trước vào bệnh viện, nói là
không phẫu thuật thì sẽ chết.
Hai chị em Trầm
Thư Đường khi nghe được tin dữ này thì không biết sao, chính mình mới 21, mà em
gái cũng mới 15 mà thôi, họ ở đâu có cách lấy ra nhiều tiền như vậy, cho dù
không học lên, đi làm khắp nơi cũng góp không tới nhiều như vậy. Hai người tìm
thân thích giúp đỡ, nhưng mà giúp đỡ được hoàn toàn là chẳng thấm vào đâu, dưới
tình huống không hề có cách, Trầm Thư Đường mới được người giới thiệu, biết
được Tình Quán.
Ở Gia Hải không
ai không biết Tình Quán, cho dù là đứa nhỏ Trầm Thư Đường này ngoan ngoãn từ
nhỏ đến lớn, cũng biết rõ đó là nơi làm cái gì. Nàng từng qua lại với bạn trai,
chẳng qua chỉ là đến bước nắm tay hôn, Trầm Thư Đường hiểu rõ, tướng mạo mình
không tệ, đi chỗ đó đại khái thì có thể kiếm được tiền thăm bệnh mẹ, nhưng
mà...cuộc sống tiếp theo của mình, đại khái thì triệt để hủy rồi.
Nhưng cũng hết
cách, nàng không thể để em gái và mình cùng nhau khó chịu, không thể để mẹ
bệnh chết, trong thời khắc nàng dự định đi Tình Quán kia, lại gặp phải Kiều
Mạn Tích. Con người này thật sự rất xinh đẹp, nói là lão bản của công ty, nhưng
nhìn ra lại giống như minh tinh một dạng chói mắt. Không sai, đối với Kiều Mạn
Tích, Trầm Thư Đường nghĩ nữa ngày, cũng chỉ có thể dùng chói mắt để hình dung.
Cô ngũ quan rất
tinh xảo, là cái loại hình gọi là hoàn mỹ. Gò má rất nhỏ, cái mũi nhỏ nhắn
tinh xảo mà thẳng đứng, đặc biệt là mi mắt của cô, là bộ phận cho là đẹp nhất.
Chân mày của Kiều Mạn Tích rất đẹp, không cần hóa trang thì vô cùng có cảm
giác yêu nhiêu (hấp dẫn, mê hoặc), hai mi mắt rất rõ, con mắt rất lớn, mà màu
sắc con ngươi lại đặc thù như vậy. Đúng là vì nàng dáng dấp rất xinh đẹp, cho
nên khi Kiều Mạn Tích nói muốn bao nuôi mình, giúp mình giải quyết khó khăn,
Trầm Thư Đường mới kinh ngạc như vậy.
Mình cũng là nữ
nhân, Kiều Mạn Tích bao nuôi mình, cũng chính là nói...cô là loại người thích
nữ nhân đó. Từ trong hồi ức trở lại, Trầm Thư Đường phát hiện Kiều Mạn Tích còn
đang đợi mình trả lời, nàng gật gật đầu, cho được đáp án khẳng định. Mà sau đó
phát hiện, trong thời gian này, tay của Kiều Mạn Tích luôn đang bóp mông của
mình, luôn luôn không có buông ra.
"Ân, là xử
nữ thì tốt, tôi thích con gái trong trong sạch sạch." Kiều Mạn Tích vừa
nói, vừa nắm lấy bàn tay của Trầm Thư Đường cầm đến trước mắt, thấy cô đối với
ngón tay của mình sờ tới sờ lui, lại giống như đo lường cái gì, còn sờ sờ đầu
ngón tay. Trầm Thư Đường chú ý được, khi sờ ngón tay của mình, trên mắt Kiều
Mạn Tích luôn luôn treo nụ cười hài lòng, cuối cùng còn không quên liếm liếm
môi dưới.
Kỳ thực Kiều Mạn
Tích cũng không phải có ý làm ra hành động như vậy, trận này cô không tìm cái
gì tiểu sủng vật mới, gặp được Trầm Thư Đường cũng hoàn toàn là ngoài ý muốn,
lại không ngờ được để mình hài lòng như vậy. Ngón tay của Trầm Thư Đường vừa
nhỏ vừa dài, mà khung xương còn nhỏ. Kiều Mạn Tích từng tìm nữ nhân rất nhiều,
yêu cầu cô cơ hồ có thể dùng bới lông tìm vết để hình dung, cũng làm cho người
để cô hài lòng càng ngày càng ít. Nghĩ đến đã có một tháng chưa làm qua, khó mà
gặp được tiểu gia hỏa hài lòng như vậy, cô thì có chút nhịn không được rồi.
"Biết tiếp
hôn không? "Kiều Mạn Tích nhẹ giọng hỏi, người đã tiến đến trước mặt của
Trầm Thư Đường, thấy được gương mặt đến gần của cô Trầm Thư Đường trước tiên là
sửng sốt người, ngay sau đó lắc lắc đầu. Nàng xác thực không biết, lúc trước cùng
bạn trai thử qua mấy lần, nhưng đều là nhẹ nhàng chạm rồi thì tách ra.
"Để tôi dạy
em." Kiều Mạn Tích nói xong, ôm lấy Trầm Thư Đường ngã lên sofa, cảm thấy
cánh môi của cô dán lên hai môi của mình, hai đầu lưỡi đó mềm mại ướt trơn quấn
lấy cánh môi của mình liếm tới liếm lui, mang đến cảm giác vừa nhột vừa khó
chịu, Trầm Thư Đường đã không để ý đến xấu hổ, mà là triệt để sửng sốt ở đó,
ngay cả khi mình khi nào mở miệng cũng không biết.
Vật mềm mại giàu
có tính xâm chiếm tiến vào trong miệng, ở bên trong càng quét khoấy động, hốc
mắt của Trầm Thư Đường dâng lên màu đỏ, vì quá mức xấu hổ mà sinh ra bạc lệ.
Cảm thấy nàng đần độn không biết hồi đáp, nhưng Kiều Mạn Tích lại rất hài lòng
cảm giác này, cả tiếp hôn cũng không biếtt, còn có cái loại phản ứng non nớt
ngượng ngùng, chắc là xử nữ, tiểu gia hoả đáng yêu.
Tuy Trầm Thư
Đường không có ở trạng thái, nhưng ngửi mùi vì dễ ngửi như cũ của nàng, hôn lấy
hai môi non mềm của nàng, trái lại Kiều Mạn Tích có được cảm giác. Cô luôn biết
mình rất nhạy cảm, hơn nữa cũng thích hưởng thụ. Cảm thấy ướt át giữa chân,
Kiều Mạn Tích buông Trầm Thư Đường ra, từ từ đem y phục cởi đi, chỉ giữ lại áo
lót và quần lót.
Thấy được động
tác của cô, Trầm Thư Đường tựa hồ hiểu rõ cái gì rồi, nàng liền nhìn quần lót
của Kiều Mạn Tích, lại nhanh chóng đỏ mặt xê dịch ra, vì cái quần lót đó, thật
sự vô cùng trưởng thành rồi. Hoa văn ren màu tím thẫm ở xung quanh quần lót,
nhưng phía trước là hoa văn ren lụa, cả lông bên trong cũng có thể thấy rõ.
"Tiểu khả
ái, giúp tôi cởi." lúc này, Kiều Mạn Tích mở lời, nghe thấy cô ấy nói như
vậy, Trầm Thư Đường cả đầu cũng không dám ngẩng, cơ hồ là nhắm mắt, đem quần
lót và áo lót của Kiều Mạn Tích cởi đi. Đem phản ứng của đối phương nhìn ở
trong mắt, Kiều Mạn Tích cười nhạt, cô ôm lấy Trầm Thư Đường, mang cô ấy đến
trước thân, nắm lấy tay của nàng nhẹ nhàng sờ lên bộ ngực của mình.
"Tiểu khả
ái, em vẫn không biết làm à, hôm nay dùng miệng giúp tôi được rồi.”
Hết chương 1.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét