Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 116

Chương 116: (Cp phụ) Nên cắt đứt thì kịp lúc cắt đứt đi.

Hạ Úc An lái xe đi quán bar Raining, nàng cũng gọi điện thoại cho Trầm Thư Đường, hi vọng nàng đến bồi chính mình uống vài ly. Trầm Thư Đường biết, mỗi lần buổi tối Hạ Úc An tìm chính mình đơn độc ra ngoài uống rượu, đều là lúc tâm tình không tốt, nàng không muốn ở vào thời điểm này từ chối Hạ Úc An, thế là nàng quay đầu lại liếc nhìn cửa phòng của Kiều Mạn Tích đóng chặt, không hề nói gì, thay xong quần áo thì rời đi.

Sau khi đến quán bar, Hạ Úc An thông lệ ở trong phòng khách họ thường đi, Trầm Thư Đường đẩy cửa mà vào, phát hiện trên bàn đã mở ra mấy bình rượu, chỉ là Hạ Úc An còn không có uống bao nhiêu, mà là nhìn những rượu kia đờ ra. Khoảng thời gian này không gặp, Trầm Thư Đường cảm thấy Hạ Úc An tựa hồ so với trước gầy chút, nàng không rõ người này có phải lại cùng Giang Tầm Y náo loạn mâu thuẫn không thế nhưng... Có thể làm cho Hạ Úc An không vui như thế, có lẽ cũng chỉ có Giang Tầm Y thôi?

"Úc An tỷ, thân thể chị không tốt, uống ít một chút." Trầm Thư Đường đến ngồi ở một bên, nàng chợt phát hiện, tựa hồ người bên cạnh mình đều là thích uống rượu. Kiều Mạn Tích uống rượu, uống đến dạ dày xuất huyết. Mà Hạ Úc An cũng vậy, rõ ràng thân thể không tốt, lại vẫn là sẽ tìm chính mình ra ngoài uống rượu. Lẽ nào say rồi thì thật có thể quên hết mọi thứ sao? Cho dù trong thời gian ngắn có thể quên mất thống khổ, nhưng tỉnh lại vẫn là phải đối mặt, đó vẫn chi bằng luôn thanh tỉnh.

"Đường Đường, xin lỗi a, muộn như vậy gọi em ra ngoài." Hạ Úc An thấp giọng nói qua, con mắt đẹp đẽ mang theo chút cô đơn, Trầm Thư Đường cũng rót cho mình một chén rượu từng miếng nhỏ uống, nàng biết lúc này không cần chính mình nói thêm cái gì, lắng nghe thì được rồi.

"Không sao, dù sao em đêm nay cũng không có gì chuyện làm. Úc An tỷ, chị và bác sĩ Giang..." Quả nhiên, nghe được nghe được nhắc đến Giang Tầm Y, nụ cười trên mặt của Hạ Úc An trở nên càng cay đắng, nàng ấy tựa ở trên bả vai chính mình, Trầm Thư Đường do dự một chút, vẫn là đưa tay ôm lấy nàng ấy.

"Đường Đường, tôi có chút mệt rồi, hoặc là nói, tôi thật sự không biết nên dùng biện pháp gì, mới có thể để quan hệ của tôi và A Tầm có biến hóa. Cậu ấy a, nơi nào cũng tốt, nhưng cậu ấy đối với tôi, từ đầu đến cuối không có cảm giác đối xử của người yêu. Yêu một người chính là muốn chiếm hữu, không phải sao? Nhưng mà cậu ấy nhìn người khác hôn tôi, cậu ấy lại không có chút nào lưu ý, chuyện này để tôi vẫn làm sao lừa gạt chính mình đây?"

Hạ Úc An thấp giọng nói qua, nàng giọng mũi rất nặng, cổ họng có chút khàn khàn, nghe được sự miêu tả của nàng ấy, mặc dù chỉ là mấy câu nói ngắn ngủi, nhưng Trầm Thư Đường đã rõ ràng đại khái xảy ra chuyện gì. Kỳ thực đối với chuyện giữa Hạ Úc An và Giang Tầm Y, Trầm Thư Đường vẫn luôn cảm giác mình không thể nói quá nhiều, nhưng đứng ở góc độ người đứng xem, nàng là đau lòng Hạ Úc An.

Người này có bao nhiêu yêu Giang Tầm Y, chỉ cần là người quen biết họ, đều biết rõ rõ ràng ràng. Trầm Thư Đường biết bệnh trầm cảm của Hạ Úc An là thế nào tới, cũng biết nàng đã từng vì là Giang Tầm Y thương tổn qua thân thể của chính mình, càng rõ ràng người này rất nỗ lực yêu Giang Tầm Y. Tình thâm mà hướng tới, cuối cùng cũng bị tổn thương, có lẽ đây là một câu nói phù hợp Hạ Úc An.

Trầm Thư Đường có thể hiểu được tâm tình của Hạ Úc An, bởi vì nàng đã từng đối với Kiều Mạn Tích cũng là như thế. Chỉ là chính mình chạy trốn rồi. Nhưng Hạ Úc An cũng không nơi có thể trốn. Trầm Thư Đường biết chuyện tình cảm không có cách nào cưỡng cầu, thì như lúc trước Kiều Mạn Tích không thích chính mình như thế. Nhưng nàng vẫn là đau lòng Hạ Úc An, nếu như nàng ấy không yêu Giang Tầm Y, có lẽ sẽ hạnh phúc rất nhiều đó.

"Tôi rất mệt." Hạ Úc An nhẹ giọng nỉ non, nhìn ra tiều tụy trên mặt nàng ấy, Trầm Thư Đường lo lắng thân thể của nàng ấy, muốn gọi điện thoại cho Giang Tầm Y để cô tới đón người, lại bị Hạ Úc An đưa tay ngăn cản.

"Đừng gọi cho cậu ấy, tôi đêm nay không muốn trở về, một lúc tôi sẽ gọi tài xế của Hạ gia tới đón tôi." Hạ Úc An trước khi ra ngoài cũng đã quyết định không trở về nơi đó của Giang Tầm Y, nàng không muốn đối mặt cô, cũng chỉ có thể trốn về đến ba mẹ nơi đó

Biết Hạ Úc An dự định về Hạ gia, sau một lát, tài xế của Hạ gia tới đón Hạ Úc An, nhìn có người đem nàng ấy đón đi, Trầm Thư Đường cũng yên tâm rất nhiều. Nghĩ đến cái gọi là chiếm hữu trong miệng của Hạ Úc An, Trầm Thư Đường lại không giải thích được nghĩ đến Kiều Mạn Tích.

Hạ Úc An bỗng nhiên trở về, Hạ Minh và Trầm Vân tự nhiên là vui vẻ, hai người già đã lâu không gặp nàng, dự định cùng nàng tâm sự, nhưng Hạ Úc An hiện tại không có gì tâm tình cũng không có thể lực nói nhiều. Nàng qua loa cùng họ nói vài câu, sau đó bỏ chạy đến trong phòng của Hạ Dụ Lâm. Tiểu tử ba tuổi ngủ thiếp đi, an ổn nằm ở trên giường đáng yêu kia. Nhìn đệ đệ, Hạ Úc An ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vuốt đầu của hắn, nhưng Hạ Dụ Lâm chợt tỉnh rồi.

"Xin lỗi, tỷ tỷ đánh thức ngươi rồi?" Thấy con mắt ánh sáng của tiểu gia hỏa đang nhìn mình, ngực Hạ Úc An có chút khó chịu, so với đối mặt ba mẹ, nàng càng muốn tâm sự với Hạ Dụ Lâm, tiểu hài tử nghe không hiểu quá nhiều lời nói phức tạp, chỉ có như vậy, Hạ Úc An mới có thể yên tâm nói với hắn không cách nào nói với bất kỳ người nào, bởi vì Hạ Dụ Lâm hắn không hiểu, chính mình có thể ở trước mặt hắn thể hiện ra tất cả yếu đuối.

"Không có, tỷ tỷ trở về rồi, vui vẻ." Hạ Dụ Lâm cũng là rất lâu không gặp Hạ Úc An, lúc này thấy được nàng, vội vàng vung lên tay nhỏ đi sờ mặt của Hạ Úc An, thấy được bộ dáng của hắn, Hạ Úc An cười cười, nhưng Hạ Dụ Lâm bỗng nhiên nhíu mày. Hạ Úc An biết, đệ đệ của mình so với tiểu hài tử bình thường mẫn cảm hơn, chỉ là nàng không nghĩ tới tiểu tử lại thông minh như vậy.

"Tỷ tỷ, ngươi lại không vui, ngươi mỗi lần không vui, đều là dáng dấp này." Hạ Dụ Lâm nhìn dáng vẻ của Hạ Úc An, khuôn mặt nhỏ nhíu chung một chỗ, rõ ràng cho thấy đang lo lắng chính mình. Nhận ra được đệ đệ hiểu chuyện như thế, Hạ Úc An trái lại mở rộng lòng.

"Đúng vậy a, tỷ tỷ không vui, bởi vì tỷ tỷ rất vô dụng, cái gì cũng làm không được." Hạ Úc An cay đắng cười, trước mắt có chút hơi nước, nàng dùng tay sờ sờ mặt, phát hiện mình ở trong lúc vô tình khóc lên, rõ ràng người đã sắp 30 rồi, cư nhiên còn ở trước mặt đệ đệ khóc. Hạ Úc An cảm thấy có chút mất mặt, nhưng thời điểm này, Hạ Dụ Lâm chợt đưa tay ôm lấy nàng.

"Tỷ tỷ, có phải là Giang tỷ tỷ lại để ngươi không vui rồi, tỷ tỷ, ngươi đừng khóc." Hạ Dụ Lâm tự nhiên là nhận thức Giang Tầm Y, tâm tư của hắn đơn thuần, nhìn thấy thứ người khác không nhìn ra. Hắn tuổi nhỏ cảm thấy Hạ Úc An vẫn luôn không vui, đặc biệt là lúc đối mặt Giang Tầm Y, Hạ Dụ Lâm luôn cảm thấy ánh mắt của Hạ Úc An nhìn Giang Tầm Y ẩn giấu rất nhiều thứ.

Nghe được lời của hắn, Hạ Úc An lau lau nước mắt, nàng lắc đầu một cái nói không có chuyện gì, quay người ra khỏi phòng. Hạ Úc An gửi tin nhắn cho Giang Tầm Y, nói chính mình về nhà thăm ba mẹ. nhìn trên tin nhắn Giang Tầm Y hỏi mình ăn xong cơm tối chưa, Hạ Úc An không có trả lời, đơn giản tắm rửa sạch sẽ, nằm đến trên giường.

Hạ Úc An đã quên đóng cửa, Trầm Vân và Hạ Minh đến, chậm rãi đi vào trong phòng, hai người già sớm thì nhìn ra sắc mặt của Hạ Úc An không đúng lắm, trên người cũng có mùi rượu, chuyện kỳ quái nhất, đêm nay nàng bỗng nhiên trở về, lại cũng không ở cùng Giang Tầm Y. Lúc này thấy Hạ Úc An ngủ cũng không đóng cửa, Trầm Vân không yên lòng nhìn bóng lưng của nàng, cùng Hạ Minh cùng nhau thở dài.

"Hạ Minh, ông xem đứa nhỏ này, làm sao một tháng không gặp, hình như lại gầy rồi. Thân thể nó không tốt còn uống nhiều rượu như vậy, tôi thật không yên tâm." Trầm Vân nhỏ giọng nói qua, nhìn bóng lưng gầy gò của Hạ Úc An, đầy mắt đều là đau lòng.

"Aiz, đoán chừng là cùng Tiểu Y đứa bé kia cãi nhau rồi, người trẻ tuổi không phải là cãi nhau như thế. Chỉ có điều... Hiện tại thân thể Tiểu An tốt rồi, bà nói chúng ta có phải nên nói với Tiểu Y xem, để tụi nó nên cắt đứt hay không?"

"Nhưng mà Tiểu Y đứa bé kia trước đó không phải cũng nói, đối với Tiểu An không phải không có cảm tình gì. Nếu như hai người bọn họ cứ như vậy luôn ở với nhau, kỳ thực cũng tốt vô cùng không phải sao?" Trầm Vân nghe được Hạ Minh nhắc lại việc này, trong nháy mắt bất mãn, nàng so với ai khác đều để ý Hạ Úc An, tuy nói rất ích kỷ như vậy, nhưng Trầm Vân ngược lại là hi vọng Giang Tầm Y có thể đùa mà thành thật, cứ như vậy ở cùng với Hạ Úc An tốt nhất.

"Tiểu Vân, bà đây là nói gì vậy, lúc trước Tiểu Y bởi vì chúng ta thỏa hiệp, nó đã chăm sóc Tiểu An nhiều năm như vậy rồi, cũng đủ rồi. Lão Giang nhà bọn họ thì có một đứa bé Tiểu Y này, nhất định là ngóng trông nó kết hôn, bà bây giờ cứ như vậy để nó ở cùng với Tiểu An, tôi như thế nào cùng lão Giang họ bàn giao. Nói chung, bà tìm một cơ hội nói chuyện với Tiểu Y, xem nó có phải có dự định khác không, tôi thấy tình huống của Tiểu An cũng ổn định rồi, nên cắt đứt thì kịp lúc cắt đứt đi."

Hai người già nói xong, thay Hạ Úc An đắp kín mền, lúc này mới thở dài rời đi. Chỉ là, ở sau khi họ đóng cửa, Hạ Úc An vốn nên là ngủ chợt mở mắt ra. Nàng ngồi dậy, nhìn cửa đóng lại, vẻ mặt dại ra không có một tia di động, con ngươi cũng cơ hồ là tan rã. Hạ Úc An động động thân thể, bỗng nhiên vừa nghiêng người, từ trên giường mới ngã xuống.

Hết chương 116.




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45