Kim Chủ Nan Vi - Chương 125
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
125: (Cp phụ) Mãi mãi cũng chỉ là khuê mật, bạn bè, mà không phải người yêu.
Hạ
Úc An và Giang Tầm Y ở Hokkaido bảy ngày về nước, trước khi đi, hai người đều
có chút không muốn, Giang Tầm Y là không nỡ lòng bỏ không khí và phong cảnh nơi
này, mà Hạ Úc An lại là không nỡ thời gian hai người chung đụng ở đây. Họ xuống
máy bay, có tài xế của Hạ gia tới đón họ, đem họ đưa đến trong nhà. Tuy thân thể
uể oải, nhưng Giang Tầm Y vẫn là theo thói quen vừa đến nhà liền bắt đầu thu dọn
hành lý.
Đồ
vật họ mua không nhiều, đại đa số cũng chỉ là một ít quà tặng mang cho ba mẹ,
còn có cho Hạ Dụ Lâm mua món đồ chơi và đồ ăn vặt. Hạ Úc An đi tắm trước, Giang
Tầm Y ở trong phòng đem quần áo của hai người phân biệt treo ở trong ngăn kéo,
khi đang mở đáy tủ, chợt thấy một đồ vật để cô cơ hồ lãng quên.
Đó
là một cái hộp đặt ở phía dưới cùng của tủ quần áo, ở trong hộp là một nhẫn kim
cương nữ tinh xảo. Đây là Giang Tầm Y nhiều năm trước chọn để ở chỗ này, cũng
là nhẫn cưới lúc trước Tô Hạo Triết tặng cho chính mình. Thời gian qua đi nhiều
năm lại lấy ra ngoài, Giang Tầm Y hoảng hốt nghĩ đến, chính mình tựa hồ đã có rất
lâu không nghĩ tới Tô Hạo Triết nữa, cũng không phải bởi vì nguyên nhân của Hạ
Úc An, mà là đối với nam nhân này, cô xác thực đã rất lâu không nhớ lại nữa.
Lúc
trước lựa chọn ở cùng với hắn, Giang Tầm Y là bởi vì yêu thích, nguyên nhân
càng to lớn hơn là Tô Hạo Triết là người tốt. Cô đã từng thì biết cô cũng không
yêu Tô Hạo Triết, bởi vì cô tính tình đạm bạc, vốn là loại hình không phải sẽ rất
kịch liệt đi yêu một người. Thêm vào ba mẹ song phương thúc hôn, Tô Hạo Triết cầu
hôn, chính mình cũng đáp ứng rồi.
Mà
khi Tô Hạo Triết chết rồi, Giang Tầm Y lúc này mới phát hiện, cảm tình của
chính mình đối với hắn, vô cùng kém xa trong tưởng tượng. Sự rời khỏi của hắn đối
với mình mà nói, có lẽ chính là một người lưu ý bỗng nhiên rời đi, khổ sở, luống
cuống trong lòng, cũng không phải thời gian không cách nào chữa trị. Giang Tầm
Y hiện tại rất khẳng định mình thích Hạ Úc An, hơn nữa phần yêu thích này rõ
ràng cùng lúc trước đối với Tô Hạo Triết không giống nhau.
Có
lẽ là cảm giác so với yêu thích càng dày đặc hơn, chí ít, chỉ cần nghĩ đến Hạ
Úc An có ngày sẽ rời khỏi chính mình, Giang Tầm Y sẽ sợ hãi, thậm chí không
thể nào tiếp thu được chuyện như vậy. Nghĩ tới những thứ này, Giang Tầm Y không
nhịn được cười lên. Cô quyết định tìm thời gian nói thẳng với Hạ Úc An tâm
tình của chính mình, hay là nên chuẩn bị đến lãng mạn một ít, mặc dù chính
mình không am hiểu, cô cũng phải nỗ lực để Hạ Úc An vui vẻ, còn về chiếc nhẫn
này... Giang Tầm Y đem nó để tới trong túi quần áo, cô không dự định giữ lại
nữa, có lẽ làm như vậy là một loại phủ định đối với quá khứ của chính
mình, nhưng Giang Tầm Y hiện tại chỉ muốn đối tốt với Hạ Úc An, chiếc nhẫn
này, sớm thì không cần lưu lại.
"Úc
An, mình muốn đi ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ trở về." Giang Tầm Y
nói qua, mà Hạ Úc An chỉ là cúi đầu, ngồi ở trên ghế salông phòng khách trầm thấp
ừ một tiếng, Giang Tầm Y muốn mau sớm xử lý tốt chuyện này, cho nên cũng không
chú ý tới cảm xúc khác thường của Hạ Úc An, mãi đến tận cô rời khỏi, cửa phòng
chậm rãi đóng lại, Hạ Úc An mới mắt đỏ, nhìn về phía cửa cô rời đi.
Vừa
rồi nàng không phải cố ý đi nhìn lén Giang Tầm Y, chỉ là nàng đi tới phòng y
vật thì một cách tự nhiên thấy được tình cảnh đó. Nàng không nghĩ tới Giang Tầm
Y từ đầu đến cuối đem nhẫn cưới của Tô Hạo Triết tặng cô lưu lại ở
đó, thậm chí ở vừa rồi còn lấy ra hoài niệm. Vừa rồi Giang Tầm Y cười rất
ôn nhu, là nghĩ đến chuyện trước kia của cô và Tô Hạo Triết mới có thể
như vậy sao? Vậy cô vội vã đi ra ngoài, có phải cũng là vì đi thương tiếc Tô
Hạo Triết không?
Rất
nhiều ý nghĩ suy đoán, Hạ Úc An từng cái một ở trong lòng hãy còn xác định,
nàng nhớ tới, thậm chí nói nhớ đến rất rõ ràng, ở lễ giáng sinh của ba
năm trước kia, chính mình tặng Giang Tầm Y nhẫn, cô lại không chịu nhận. Chiếc
nhẫn kia chính mình đã từng đeo vào trên cổ, sau đó bị nàng dấu đi. Không phải
nàng không muốn cho Giang Tầm Y, mà là nàng mong mỏi có ngày, Giang Tầm Y có
thể triệt để muốn chính mình, sau đó, họ có thể đi nước ngoài kết hôn, chính
mình sẽ lại một lần nữa đem chiếc nhẫn kia tặng cho Giang Tầm Y.
Đáng
tiếc, những ảo tưởng này, căn bản là không tồn tại đâu? Có lẽ A Tầm xưa nay đều
không có quên Tô Hạo Triết, có lẽ từ trước đến giờ đều dù là một
chút xíu yêu thích chính mình, đối với nàng mà nói, chính mình mãi mãi cũng
chỉ là khuê mật, bạn bè, mà không phải người yêu...
Ý
thức được những thứ này, Hạ Úc An trái lại cười lên, nàng cười che đi thân thể
đau đớn, rõ ràng mới bắt đầu vẻn vẹn chỉ là đau dạ dày mà thôi, nhưng bây giờ
đã liên lụy đến toàn thân đều đang đau. Cảm thấy mùi máu tanh trong cổ họng, Hạ
Úc An biết, thân thể của chính mình đại khái xảy ra vấn đề gì rồi, nhưng mà
nàng không muốn quản, cũng không tâm tình đi quản rồi.
Chỉ
cần thân thể của mình tốt rồi, A Tầm sẽ rời khỏi, cho dù thân thể của
mình không tốt, luôn ích kỷ đem cô giữ ở bên người, lại mãi mãi cũng không
có được tình yêu của cô, có lẽ còn sẽ bị cô chán ghét.
Nghĩ
như thế, Hạ Úc An thấp giọng cười, khởi đầu cũng thật là nụ cười ngột ngạt,
nhưng sau đó lại giống như thất thần, cất tiếng cười to. Nàng đi tới nhà bếp,
nhìn con dao trên giá dao, thất thần dùng tay cầm lấy, chậm rãi chống ở
trước ngực. Nàng biết, chỉ cần đâm vào, tất cả của tất cả đều sẽ kết
thúc. Từ nay về sau, tồn tại của Hạ Úc An, sẽ từ trên thế giới biến mất.
Ba
mẹ có Dụ Lâm, sau này sẽ không phải không có ai chăm sóc. Đệ đệ so với mình
càng hiểu chuyện, thân thể rất khỏe mạnh, sau này cũng sẽ xuất sắc ưu tú hơn
mình rất nhiều. Mà A Tầm...Cô cuối cùng có thể thoát khỏi chính mình, thoát
khỏi con người chính mình đây ở bên người cậu ấy bồi bạn 30 năm. Cô sẽ vì
cái chết của mình khổ sở không? Có phải là chỉ có chính mình chết rồi, mới có
thể vượt qua vị trí của Tô Hạo Triết ở trong lòng Giang Tầm Y không?
Hạ
Úc An tuyệt vọng suy nghĩ, nhưng tay nắm dao găm lại siết chặt không có hướng
xuống một bước. Nàng không phải sợ, càng không phải là không cách nào ra
tay. Chuyện như vậy, nàng đã sớm vì Giang Tầm Y từng làm vô số lần, nhưng bây
giờ, Hạ Úc An còn muốn cuối cùng lưu lại cho mình một ít hồi ức. Nếu như nhất
định phải dựa vào làm như vậy mới có thể làm cho Giang Tầm Y nhớ kỹ chính mình,
vậy ít nhất ở trước khi chính mình triệt để buông tay, muốn lưu lại một chút
ký ức tốt đẹp thôi...
Biết
Giang Tầm Y chút nữa sẽ trở về, Hạ Úc An không muốn để cho cô nhìn thấy
dáng vẻ mình bây giờ, nàng suy nghĩ một chút, thay đổi quần áo, trực tiếp lái
xe đi công ty. Sau khi đến công ty, nàng lại gọi điện thoại cho Giang Tầm Y,
nói là công ty đột nhiên có việc, nhất định muốn chính mình đi một chuyến. Đối
phương nói tiếng được, còn hỏi chính mình buổi tối ăn cái gì. Hạ Úc An cười
nói rất nhiều món ăn, nhưng mà cũng chỉ có bản thân nàng biết, nàng bây giờ,
ăn cái gì cũng đã không ra không ra mùi vị.
Công
ty không ít người đều biết Hạ Úc An đi ra ngoài du lịch hôm nay trở về, lại
không nghĩ rằng nàng vừa trở về thì sẽ đến công ty. Mắt thấy Hạ Úc An
gương mặt trắng bệch đi tới văn phòng, Nghiêm Lạc có chút ngạc nhiên đi
theo. Thứ nhất là cô cảm thấy dáng vẻ hiện tại của Hạ Úc An có chút không
đúng, thứ hai là, lâu như vậy không thấy Hạ Úc An, cô thật có chút nhớ
nàng.
Nghiêm
Lạc gõ gõ cửa, qua khá lâu không nghe thấy đáp lại, cô chậm rãi đem cửa đẩy
ra, nhưng mới vừa vào thì thấy được Hạ Úc An hết sức thống khổ đỡ lấy bàn.
Lưng gầy gò của nàng cao cao nhô ra, mồ hôi theo gương mặt chảy xuống, chau
mày đến đẹp đẽ, môi dưới cũng bị nàng cắn ra vết máu. Nghiêm Lạc biết thân thể
của Hạ Úc An không tốt, cũng ngờ được nàng sẽ có thời điểm thống khổ như vậy,
lập tức không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đi qua.
"An,
cô thế nào? Tôi giúp cô gọi xe cứu thương." Nghiêm Lạc không chút suy
nghĩ, lấy điện thoại di động ra muốn gọi ra, Hạ Úc An lúc này cuối cùng khôi
phục một ít ý thức. Nàng kéo lấy tay của Nghiêm Lạc, người sau lúc này mới
phát hiện, tay của Hạ Úc An lạnh như băng, giữa bàn tay kia mồ hôi mỏng li
ti, chỉ là động tác đơn giản nắm lấy chính mình thì để Hạ Úc An không đứng
thẳng được, toàn thân đều đang run rẩy.
"Không
có chuyện gì... Đừng kêu xe cứu thương, tôi nghỉ ngơi một chút là tốt rồi."
Hạ Úc An cơ hồ là cắn răng phun ra mấy chữ này, thấy được nàng lảo đảo đi tới
sofa, Nghiêm Lạc nhíu chặt lông mày, không nhịn được đi tới ôm lấy nàng, làm
cho nàng nửa nằm trên ghế sa lông. Đột nhiên xuất hiện ôm ấp để Hạ Úc An vô lực
càng rõ ràng, nàng biết đây là Nghiêm Lạc, biết đây không phải cái ôm chính
mình chờ mong, nhưng ở thời điểm yếu ớt này, Hạ Úc An đã mệt đến không có
cách nào chống cự nữa. Nàng nửa khép mắt, mệt mỏi mà vất vả thở hổn hển.
"Nghiêm
Lạc, nói với người khác. Tôi chỉ cần nằm chút...thì được rồi." Hạ
Úc An không quên giao phó, Nghiêm Lạc nghe qua, bất đắc dĩ cười cười.
"Cô
thực sự là sợ người kia biết à." Nghiêm Lạc chỉ là lầm bầm lầu bầu,
cũng không có kỳ vọng Hạ Úc An trả lời, nhưng Hạ Úc An lại cười lên, gật gật
đầu.
"Phải,
tôi không muốn để cho cậu ấy biết, như vậy cậu ấy sẽ lo lắng cho tôi, mà
tôi... Muốn không phải là lo lắng của cậu ấy."
Hết
chương 125.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét