Kim Chủ Nan Vi - Chương 144
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 144: Tôi sẽ lập tức quên đi chị.
Đêm
nay đối với Kiều Mạn Tích mà nói là một ngày quan trọng, dù sao cô là muốn cầu
hôn với Trầm Thư Đường, Trầm Thư Đường nếu như đáp ứng, hiểu lầm của hai người
là có thể giải trừ. Hôm nay Kiều Mạn Tích cố ý nghỉ không đi làm, từ sáng sớm
thức dậy thì đang làm thẫm mỹ, lại cố ý đi làm riêng lễ phục mới, lại làm tóc.
Đợi đến thời gian hẹn, Kiều Mạn Tích để tài xế đưa cô đi công ty của Trầm Thư
Đường đón người, Trầm Thư Đường rõ ràng 5 giờ mới tan ca, Kiều Mạn Tích lại rất
sớm thì đến, sau đó liền thấp thỏm ở nơi đó chờ.
Đúng
như dự đoán, 5 giờ vừa đến, Kiều Mạn Tích nhìn thấy Trầm Thư Đường đi ra, không
thể chờ đợi được nữa từ trong xe đi xuống, cô vừa xuống, cũng thành công hấp dẫn
sự chú ý lui tới ven đường, còn có những đồng nghiệp khác. Trầm Thư Đường không
nghĩ tới chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm Kiều Mạn Tích lại long trọng như vậy,
cô mặc một bộ lễ phục nhỏ màu đen, thiết kế lộ vai làm cho bờ vai đẹp đẽ của cô
bại lộ ở bên ngoài, váy bao bọc lấy hông của cô, đem vóc người hoàn mỹ của cô lộ
ra không bỏ sót.
Thấy
được cô đạp giày cao gót màu đen chân thành mà đến phía chính mình, thì như
minh tinh đi show xuất hiện ở trước mặt mình, Trầm Thư Đường biết tất cả mọi
người đang nhìn cô, Kiều Mạn Tích chính là một người tự mang vật phát sáng, vẻ
đẹp của cô không chỉ là vóc người và dung mạo, còn có phần khí chất ngưng tụ
trong xương này, cộng thêm mê hoặc quyến rũ tận xương, thử hỏi người như vậy,
có thể đem tầm mắt từ trên người cô dời đi đây?
"Kiều
Mạn Tích, cô..." Trầm Thư Đường đột nhiên cảm giác được có chút lúng túng,
dù sao nàng không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ mặc long trọng như vậy, mà trái lại
chính mình, cũng chỉ đồ công sự mà thôi.
"Tôi
quá nhớ A Thư, thì đến sớm rồi, đi thôi, tôi mua lễ phục cho em." Kiều Mạn
Tích nói xong, đã ở trong mắt những đồng nghiệp khác của Trầm Thư Đường đem Trầm
Thư Đường mang đi, Duệ Kỳ xa xa đứng đó thấy cảnh này, không tự chủ được huýt
sáo.
Sau
khi đến trên xe, Trầm Thư Đường được Kiều Mạn Tích dẫn đến khách sạn, sau đó
thay đổi một cái lễ phục. Trầm Thư Đường thích hợp màu nhạt, mà hôm nay Kiều Mạn
Tích vẫn vì nàng chuẩn bị lễ phục màu trắng, cổ áo và làn váy thêu hoa văn màu
vàng tinh xảo, mà phía sau lưng là tơ lụa vải the tổng hợp chạm trỗ, nhìn qua lại
có mấy phần cảm giác áo cưới.
Trầm
Thư Đường đứng trước gương, không có gì bất ngờ xảy ra thấy được ánh mắt kinh
diễm của Kiều Mạn Tích, nàng có chút ngại ngùng, lỗ tai không yên phận nổi lên
màu đỏ, biến hóa nhỏ bé như vậy bị Kiều Mạn Tích thấy được cười lên. Kiều Mạn
Tích đỡ lấy Trầm Thư Đường đến trên ghế salông, sau đó lấy ra giày chính mình vì
nàng làm riêng, Trầm Thư Đường mắt thấy Kiều Mạn Tích nửa ngồi nửa quỳ ở đó, vì
chính mình chu đáo mang vào giày cao gót. Thời khắc này, Trầm Thư Đường thấy được
dung mạo nghiêm túc của Kiều Mạn Tích, suýt chút nữa liền muốn ở trong đó.
"Kiều
Mạn Tích, tự mình tôi làm được rồi." Trầm Thư Đường không dễ chịu, đặc biệt
là dáng vẻ giờ khắc này của Kiều Mạn Tích quá mức thâm tình, khiến người ta
nhìn nhập thần.
"Không
sao, tôi giúp A Thư mang thì được rồi. Em xem, rất nhanh sẽ xong rồi." Kiều
Mạn Tích đang khi nói chuyện đã đem giày của Trầm Thư Đường mang xong. Cô nhìn
phía nữ nhân ngồi ở trên ghế salông tao nhã như nữ thần, không nhịn được kéo Trầm
Thư Đường lên dẫn nàng đi ra khỏi phòng.
"Đi
thôi, nữ thần của tôi." Kiều Mạn Tích khẽ cười nói, mà Trầm Thư Đường nghe
được câu này, lại không nhịn được ở trong lòng phản bác, rõ ràng vẫn là Kiều Mạn
Tích đẹp hơn một ít. Tầng cao nhất khách sạn, nơi này là phòng ăn không trung lộ
thiên, cũng là giá cả không ít. Bình thường nơi này đều có người đến ăn cơm,
nhưng hôm nay bị Kiều Mạn Tích bao hết.
"A
Thư, hôm nay tôi tìm em đến, kỳ thực không phải chỉ đơn giản như vậy."
Bưng một ly rượu lên, thu được ánh mắt ra hiệu của Trầm Thư Đường, vừa khổ não
để người đổi thành nước trái cây, thấy được dáng vẻ của cô, Trầm Thư Đường cười
nói. Hôm nay trường hợp này, Kiều Mạn Tích hơi uống một chút cũng không sao.
An
tĩnh ăn đồ trước mặt, nhưng hiển nhiên họ đều không ăn mấy miếng, Kiều Mạn Tích
càng là chỉ ăn một chút salad sau đó thì dừng lại nhìn chính mình. Trầm Thư Đường
bị cô nhìn đến có chút không dễ chịu, ngẩng đầu nhìn dung mạo nghiêm túc của
Kiều Mạn Tích.
"A
Thư, tôi cảm thấy có thể gặp được một người là một chuyện rất kỳ diệu. Lúc trước
tôi ở trước cửa Tinh Quán thấy được em, vào lúc ấy tôi liền cảm thấy em là cô
gái tốt. Em lại như một tấm giấy thuần trắng, cho nên tôi không chút do dự muốn
có được em, mà tôi cũng biết rõ, em vào lúc ấy cần tôi."
"Tôi
có thời điểm sẽ nghĩ mà sợ, nếu như lúc trước tôi không có gặp phải em sẽ là
chuyện đáng sợ như thế nào. Nhưng mà vẫn tốt, tôi đem em dẫn tới bên cạnh tôi,
tuy tôi lại đem em làm mất rồi, nhưng cảm tạ em, có thể cho tôi một lần cơ hội
tới gần em nữa. Tôi lúc trước từng nói rất nhiều lần xin lỗi với em, nhưng hôm
nay tôi không muốn xin lỗi."
Kiều
Mạn Tích nói tới chỗ này, dừng một chút, sau đó, pháo hoa từ giữa không trung nổ
tung, hình thành màu sắc xán lạn. Trầm Thư Đường nhìn, lại quay đầu lại, Kiều Mạn
Tích bỗng nhiên lấy ra một cái hộp, ở trong đó nằm hai cái nhẫn kim cương nữ,
cũng làm cho nhịp tim của Trầm Thư Đường lỡ một nhịp
"Kiều
Mạn Tích, cô..."
"A
Thư, tôi là thật lòng muốn ở cùng với em, trước đây tôi cảm thấy yêu một người
đối với tôi mà nói là chuyện rất buồn cười cũng rất không giải thích được. Tôi
chán ghét luôn đối mặt cùng một người, yêu thích cuộc sống tự do tự tại. Nhưng
mà đối mặt với em, tôi lại không thể chờ đợi được nữa muốn bị em ràng buộc lấy.
Gả cho tôi hoặc là cưới tôi, em chọn một như thế nào?"
Kiều
Mạn Tích nghiêm túc vô cùng, mà câu cuối cùng, cô nhướng mày, khát vọng mà nhìn
mình. Trầm Thư Đường ở lúc tuổi còn trẻ cũng từng ảo tưởng cảnh tượng cầu hôn,
vào lúc ấy nàng chắc chắn sẽ không nghĩ đến cầu hôn với mình là nữ nhân. Nhưng
bây giờ, Kiều Mạn Tích nửa quỳ ở trước mặt mình, chân thành nhìn mình. Cô nói để
cho mình gả cho cô, cũng hoặc là cưới cô. Quá giảo hoạt rồi, rõ ràng hai cái lựa
chọn đều là ở cùng với cô, căn bản không có cơ hội lựa chọn.
Trầm
Thư Đường sắc mặt có chút ửng hồng, nàng do dự hồi lâu, trong lòng cũng đang do
dự không quyết định giữa chấp nhận và không chấp nhận. Cuối cùng, nàng vẫn cảm
thấy quá nhanh rồi. Nàng biết mình là yêu Kiều Mạn Tích, thậm chí hiện tại muốn
so với trước đây còn muốn lưu ý cô. Thay đổi của Kiều Mạn Tích nàng nhìn ở
trong mắt, nói không động lòng là giả.
Nếu
như nói Kiều Mạn Tích trước đây là hoa hồng xán lạn nở rộ, cô câu dẫn vô số người,
rồi lại mang theo gai sắc bén, đem chính mình cam tâm tình nguyện từ ảo thành
thực thương tổn sâu nhất. Nhưng Kiều Mạn Tích bây giờ trái lại càng giống như
là hương Roland trải qua lễ rửa tội, cô lắng đọng cùng vẻ đẹp tuổi tác tương xứng,
so với trước đây càng thêm cảm động, có thêm một phần kiên cố và nghiêm túc,
người như vậy, là Trầm Thư Đường không cách nào chống cự.
Dù
vậy, nàng vẫn cảm thấy hiện tại thì định ra không khỏi quá sớm, cho nên ở dưới
chờ mong của Kiều Mạn Tích, Trầm Thư Đường áy náy nói hi vọng cô cho chính mình
một ít thời gian nữa. Kiều Mạn Tích trong mắt thất vọng, nhưng cũng không có
quá khổ sở, cô biết Trầm Thư Đường đồng ý cho mình cơ hội, đã đủ rồi. Hai người
thay đổi quần áo đơn giản, Kiều Mạn Tích muốn cùng Trầm Thư Đường đơn độc đi một
chút, hai người liền lái xe, đi tới cạnh biển hơi an tĩnh.
Các
nàng mang giày thể thao thoải mái đi ở trên bờ biển, Kiều Mạn Tích đi ở phía
trước, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Trầm Thư Đường một chút, sau đó lại không
nhịn được đi tới nắm lấy tay nàng. Rõ ràng đã là nữ nhân hơn 30 tuổi, nhưng loại
chuyện lãng mạn này lại không có hàm hồ chút nào. Trầm Thư Đường bị cô chọc cho
cười, không nhịn được cũng cùng với cô ấu trĩ lên.
Sau
khi đi dạo đủ rồi, Kiều Mạn Tích lái xe dự định trước tiên đem Trầm Thư Đường
đưa về nhà, vừa tới bên cạnh xe liền phát hiện một nam nhân đang dựa vào xe của
cô đang hút thuốc lá, Kiều Mạn Tích nhíu nhíu mày, đến gần vừa nhìn, phát hiện
nam nhân không phải người khác, lại là Kiều Bằng. Mặc dù hiếu kỳ hắn là làm sao
tìm được tới nơi này, nhưng trên người hắn mang theo mùi rượu dày đặc, rõ ràng
cho thấy mới vừa uống nhiều rượu.
"Hắc,
tỷ, cùng tiểu tình nhân ngươi đây đi dạo xong rồi hả?" Kiều Bằng đại khái
là ở chỗ này chờ rất lâu, trên đất tràn đầy tàn thuốc, Kiều Mạn Tích nhíu nhíu
mày, nhìn về phía, bên kia dừng mấy chiếc xe, bên trong hẳn là ngồi mấy nam
nhân, cảnh giác của Kiều Mạn Tích để cô lén lút bấm điện thoại của Dương Hân
Du, cứ như vậy vẫn duy trì trạng thái trò chuyện đặt ở trong túi áo khoác.
"Kiều
Bằng, ta nói rồi ta và ngươi không có gì có thể bàn, công ty của ngươi và thúc
thúc thế nào không có quan hệ gì với ta." Kiều Mạn Tích nắm chặt tay của
Trầm Thư Đường, người sau cảm giác được cô căng thẳng, tựa hồ cũng phát hiện
không đúng.
"Tỷ,
chúng ta đều là họ Kiều, ngươi hà tất đuổi tận giết tuyệt? Lại nói, lúc trước
phụ thân ngươi có thể lập Kiều thị, còn không phải kết quả của ông nội bất
công, nói thế nào Kiều thị này cũng có một phần của ta và cha ta chứ? Ngươi bây
giờ làm như thế, chính là đem hai cha con chúng ta bức vào chỗ chết không phải
sao?"
Kiều
Bằng nói qua, chậm rãi đi tới, sau đó mấy người bên trong chiếc xe xuống xe đi
tới, trong chớp mắt Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường bị chừng mười người đàn ông
vây nhốt, tình huống này nhìn thế nào đều không giống như bàn chuyện.
"Kiều
Bằng, ngươi nên rõ ràng động ta sẽ có cái kết cục gì, bà nội sẽ không bỏ qua
ngươi, ngươi bây giờ chí ít còn là một người tự do, đừng trách ta đưa ngươi và
thúc thúc đi vào ăn cơm tù." Kiều Mạn Tích là người từng thấy sóng to gió
lớn mặc dù ở vào thời điểm này cũng không biểu hiện ra hoảng loạn. Cô đem Trầm
Thư Đường bảo hộ ở phía sau, hành động nhỏ bé như vậy để trong lòng Trầm
Thư Đường ấm lên, lại cũng càng lo lắng Kiều Mạn Tích.
"Mẹ
kiếp ở đâu ra gái điếm thúi, huynh đệ người ngươi nói muốn thu thập là đây? Dứt
khoác đem nàng trói lại muốn tiền chuộc!" Người Kiều Bằng mang đến hiển
nhiên là nhân vật lưu manh du côn, thấy được gương mặt và vóc người của Kiều Mạn
Tích và Trầm Thư Đường đã sớm không thành thật, Kiều Bằng nghe hắn nói như vậy
nhíu mày, hắn chỉ là muốn uy hiếp Kiều Mạn Tích cùng mình nói chuyện, cũng
không phải muốn bắt cóc cô.
"Mẹ
nó đừng nói bậy, đây là tỷ ta, ngươi nếu như trói nàng, chúng ta đều phải chịu
không nổi.” Kiều Bằng không nhịn được mắng, nhưng những du côn lưu manh kia hiển
nhiên không nghe hắn, đã rục rịch ngóc đầu dậy, một người đàn ông đi tới liền
muốn động thủ sờ Kiều Mạn Tích, Trầm Thư Đường cũng không nhịn được nữa, nàng
trực tiếp nhấc chân một cước đem cái tiểu lưu manh kia đá văng.
Một
cước này trực tiếp đem tiểu lưu manh kia đạp lăn trên mặt đất, không chỉ là lưu
manh khác ngay cả Kiều Mạn Tích cũng lấy làm kinh hãi. Kỳ thực đây là Trầm Thư
Đường ở phòng rèn luyện thân thể nhiều năm như vậy luyện ra được, công phu đánh
khẳng định không được, nhưng đối phó với những du côn lưu manh này thừa sức.
Mắt
thấy Trầm Thư Đường lại đem một gã lưu manh đánh ngã trên mặt đất, Kiều Mạn
Tích ở một bên nhân cơ hội để Dương Hân Du mau mau gọi cảnh sát và vệ sĩ lại
đây, sau đó lo lắng nhìn Trầm Thư Đường. Những thứ lưu manh kia có lẽ bị Trầm
Thư Đường chọc giận rồi. Một người từ trong túi móc ra một cây dao, bay thẳng đến
chọc tới Trầm Thư Đường. Kiều Mạn Tích sao có thể nghĩ đến đám người họ còn có
thể động dao đối với nữa, cô không còn kịp suy tư nữa, vọt thẳng qua đem Trầm
Thư Đường ôm lấy, sau đó, đâm nhói ở bên eo lan tràn ra.
Máu
đỏ tươi theo bên hong Kiều Mạn Tích chảy xuống trên đất, trong nháy mắt liền
đem quần áo trên người cô nhuộm đến đỏ chót, mấy tên lưu manh thấy được đổ
máu, lại nghĩ tới Kiều Mạn Tích là người có tiền, trong nháy mắt sợ đến vắt
chân lên cổ chạy, Kiều Bằng càng là người ở thời điểm mới bắt đầu đánh nhau
thì bất lực chạy rồi. Trầm Thư Đường vội vàng ôm lấy Kiều Mạn Tích, nàng muốn
dùng tay che lấy vết thương của cô, rồi lại sợ cô đau.
"Kiều
Mạn Tích, chị thế nào? Tôi hiện tại liền gọi xe cứu thương, chị chờ một chút, bọn
họ lập tức tới ngay rồi!" Trầm Thư Đường hoảng loạn đến âm thanh đều đang
run, nói chuẩn xác, nàng toàn thân đều là run. Thấy được Trầm Thư Đường bấm điện
thoại kêu xe cứu thương đến Kiều Mạn Tích xác thực rất đau, cũng rất sợ. Cô
cũng không phải sợ chết, mà là sợ chính mình nếu như thật sự chết rồi, Trầm Thư
Đường nên làm cái gì bây giờ? Vẫn may, đồ vật đều cho nàng rồi.
"A
Thư, đừng sợ... Không thương tổn đến chỗ yếu." Kiều Mạn Tích toàn thân đều
là mồ hôi, lại vẫn là chống lấy an ủi Trầm Thư Đường. Cô vốn là loại người mẫn
cảm đối với đau, cây dao kia cả chuôi đao đều cắm vào, không đau là căn bản
không thể nào.
"Kiều
Mạn Tích, chị đồ ngốc này, chị tại sao phải xông qua, rõ ràng là người sợ đau
như vậy, chị đứng ở nơi đó không phải tốt rồi!"
Trầm
Thư Đường là lần đầu tiên lớn tiếng như vậy đối với Kiều Mạn Tích, nghe thấy sự
oán trách của nàng, nhìn nàng hai mắt đỏ bừng, Kiều Mạn Tích trái lại cười
lên. Kỳ thực cô cũng không biết tại sao phải xông đến, rõ ràng chính mình sợ
đau sợ muốn chết, biết rõ sẽ rất đau nhưng thân thể chính là không tự chủ được
xông qua. Cô có thể làm sao đây? Bởi vì so với Trầm Thư Đường đau, cô thà rằng
chính mình đau. Nhưng mà lời lập dị như thế, cô không nói ra được.
"A
Thư, em bây giờ tin rồi chưa? Tôi sẽ không rời khỏi em, tôi không phải Kiều Mạn
Tích trước đây rồi.... Tôi yêu em, em tin rồi chưa?" Kiều Mạn Tích không
muốn từ bỏ cơ hội tỏ tình lần này, cô muốn Trầm Thư Đường biết cảm tình của
mình, có lẽ đây không phải một lần nói cuối cùng, lại là thời điểm cô muốn nói
nhất.
"Không
tin, tôi không có chút nào tin chị, Kiều Mạn Tích chị hãy nghe cho kỹ, nếu như chị
không tốt lên, tôi sẽ lập tức quên đi chị" Trầm Thư Đường ngoài miệng nói
qua lời nổi nóng, trên mặt lại tràn đầy nước mắt. Nhìn thấy dáng vẻ của nàng,
Kiều Mạn Tích cong lấy khóe miệng, nỗ lực ngẩng đầu ở trên mặt nàng hôn xuống.
"Cô
gái ngốc..."
Hết
chương 144.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét