Kim Chủ Nan Vi - Chương 150
Chương 150: (Cp phụ) Cầu xin cậu đừng rời khỏi mình.
Hạ
Úc An ngày hôm sau thức dậy không thấy bóng người của Giang Tầm Y, nhưng mà đối
với ký ức tối hôm qua của nàng vẫn là rất rõ ràng. Nàng nhớ tới Giang Tầm Y
xông vào phòng tắm, nhớ tới nụ hôn nóng bỏng của cô, vuốt ve không thể chờ đợi
được nữa, còn có chính mình dễ như chơi thì bị cô... Nghĩ đến tất cả tối hôm
qua, sắc mặt của Hạ Úc An khẽ biến thành ửng đỏ, nhưng trong lòng lại xoắn xuýt
lên.
Nàng
không muốn chính mình cùng Giang Tầm Y dây dưa tiếp nữa, nhưng bây giờ tất cả
phát sinh căn bản không như ý của chính mình. Nàng thừa nhận nàng còn yêu
Giang Tầm Y, thậm chí, đời này cũng không thể sẽ vứt bỏ tình yêu đối với cô.
Chính mình chỉ là sợ rồi, khiếp đảm rồi, mệt rồi cũng muốn chạy trốn rồi.
Nàng muốn ở chung với Giang Tầm Y, nhưng trong lòng hoảng sợ sự lừa gạt của
cô. Rối rắm như thế, Hạ Úc An hoàn toàn
không chú ý tới Giang Tầm Y bưng bữa sáng đi vào, mãi đến tận đối phương vỗ vỗ
bờ vai của chính mình nàng mới lấy lại tinh thần.
"Úc
An, ăn một chút đồ đi." Giang Tầm Y từ buổi sáng bận đến bây giờ, cô vừa tới
bệnh viện này, chuyện muốn làm cũng rất nhiều, còn muốn làm bữa sáng cho Hạ Úc
An, nhưng rõ ràng là bận đến thời gian uống nước đều không có, cô cũng rất hưởng
thụ thời gian bận rộn như vậy. Đặc biệt là nghĩ đến dáng vẻ của Hạ Úc An tối
hôm qua nở rộ ở trong tay mình, Giang Tầm Y mỗi khi nghĩ đến đều có loại cảm
giác vô cùng dư vị.
Có
lẽ “ăn” được một lần thì càng muốn ăn
thêm nữa chính là như vậy, cô đã từng bởi vì không xác định cảm tình đối với Hạ
Úc An do đó kháng cự đối với sự va chạm của nàng, nhưng bây giờ, tình cảm xác định
rồi, cô lại càng không cách nào khống chế phần dục vọng của mình muốn thân mật
cùng Hạ Úc An, muốn thỏa mãn nàng, chiếm hữu nàng, Loại dục vọng này, tên là
tình dục, là cảm tình chỉ có giữa người yêu mới có.
"Ừm,
cám ơn cô." Hạ Úc An không dám nhìn Giang Tầm Y, đặc biệt là nghĩ đến
chính mình tối hôm qua nhanh như vậy thì cái đó ở trên tay cô, trong lòng chính
là một trận e lệ. Kỳ thực Hạ Úc An lúc trước cũng suy nghĩ qua, tại sao mình ở
chỗ Giang Tầm Y luôn là không hề có sức đề kháng như vậy, trước đó cũng vậy, rõ
ràng đối phương còn không có đi vào, chỉ là sờ soạng nàng mấy lần nàng thì đến
rồi.
Nếu
như tình huống như vậy đổi thành nam nhân, không phải là một loại bệnh sao?
Nhưng mà mình là nữ nhân, cũng không tính là bệnh chứ? Hạ Úc An cau mày, nàng
cúi đầu từng ngụm nhỏ uống cháo, Giang Tầm Y nhìn nàng một hồi, không nhịn được
cười lên, sờ lên tóc dài nhu thuận của nàng, cúi người cứ như vậy ở trên mặt
nàng hôn nhẹ xuống.
"Úc
An, mãi mãi cũng đừng nói cám ơn với mình. Cùng với nói cảm tạ, mình hiện tại
càng muốn nghe cậu nói yêu mình." Giang Tầm Y sau khi đi tới nơi này, đều
là nói những thình thoại lúc trước không biết nói, mỗi một lần nghe được cô
dùng ngữ khí ôn nhu như thế nói ra, Hạ Úc An đều là sẽ có loại cảm giác toàn
thân tê liệt, lần này càng là như vậy. Nàng nghiêng đầu chưa quen không nói lời
nào, Giang Tầm Y tựu như giống vuốt lông cho mèo con, từng cái một vuốt tóc dài
của nàng.
Trầm
Vân ở bên ngoài đem tình cảnh này nhìn ở trong mắt, không nhịn được cười lên,
nhưng trong lòng lại lo lắng. Giang Tầm Y sau khi đi làm, Trầm Vân đi vào phòng
bệnh, nhìn khuê nữ chính mình sau khi không có Giang Tầm Y nụ cười trên mặt ít
rồi, nàng liền biết, đối với Hạ Úc An mà nói, hữu hiệu nhất xưa nay cũng không
phải thuốc, mà là bản thân Giang Tầm Y.
"Tiểu
An a, Tiểu Y nói con gần đây thân thể điều trị không tệ, con xem thử lúc nào phẫu
thuật?" Trầm Vân đi tới ngồi ở một bên, giường bệnh, nàng mắt sắc phát hiện
trên cổ Hạ Úc An để lại dấu, Trầm Vân người từng trải lúc này mới chợt hiểu ra,
thì ra hai đứa trẻ này cứ như vậy âm thầm làm rồi? Nhưng mà khuê nữ chính mình
sợ là còn kẹt ở trong ngõ cụt không đi ra thôi.
"Mẹ,
kỳ thực lúc nào cũng được, con không sao." Hạ Úc An nhẹ giọng nói, chỉ là
sa sút trong tầm mắt trốn không thoát con mắt của Trầm Vân, nàng biết Giang Tầm
Y đến để tình huống thân thể của Hạ Úc An không chỉ một chút, nhưng mà khúc mắc
của nha đầu này không mở ra, Trầm Vân thì sẽ không yên tâm để nàng lên bàn phẫu
thuật. Nghĩ như thế, Trầm Vân bỗng nhiên có chủ ý, kỳ thực nàng cũng không muốn
quản chuyện của người trẻ tuổi, nhưng nhìn đến hai người cứ như vậy cô cùng lo
lắng, trong lòng nàng đều gấp hơn ai.
Lúc
xế chiều, Trầm Vân đặc biệt giao phó y tá của bệnh viện đem Hạ Úc An mang đi địa
phương xa một chút, đừng đi hoa viên thường đi kia, sau đó nàng nhanh chóng để
người bệnh viện đem phòng của Hạ Úc An thu thập xong, giả vờ dáng vẻ Hạ Úc An
đã rời đi. Sau khi chuẩn bị xong tất cả thứ này, Trầm Vân lo lắng ngồi ở trong
phòng bệnh, đúng như dự đoán, lúc xế chiều Giang Tầm Y đẩy cửa đi vào, phát hiện
trong phòng chính mình còn có phòng bệnh thu thập sạch sành sanh, sắc mặt liền
trắng rồi.
"Bác
gái, Úc An đâu?" Giang Tầm Y chưa bao giờ hoang mang qua như thế, cô cảm
giác nhịp tim của mình rất nhanh, khủng hoảng trong lòng quấn quanh cả toàn
thân, để cô cả tiếng đều là run.
"Aiz...
Tiểu Y a, bác gái cũng hết cách rồi, Tiểu An đứa nhỏ này vẫn không chịu tin tưởng
con, vừa rồi nó và Nghiêm Lạc đi rồi, ta muốn liên lạc nó, nhưng nó không cho."
Trầm Vân vành mắt đỏ nói xong, ngay
sau đó thì thấy được Giang Tầm Y lùi lại mấy bước, sững sờ đứng bên giường. Nơi
đó để đồng phục bệnh nhân thay đổi của
Hạ Úc An, là Trầm Vân cố ý đặt ở đó. Phía trên lưu lại hương trái cây nhàn nhạt
trên người Hạ Úc An, là mùi vị Giang Tầm Y ngửi quen. Cô không nghĩ tới chuyện
đến nước này, Hạ Úc An vẫn là vội vả như vậy muốn rời khỏi chính mình. Cô cho rằng
chính mình còn có rất nhiều thời gian chứng minh với Hạ Úc An cảm tình của
chính mình đối với nàng, nhưng mà... Tại sao Úc An cứ như vậy vội vã muốn thoát
khỏi cô chứ?
Cô
biết rõ Úc An không tin mình yêu nàng, nhưng mà chính mình còn có thể làm thế
nào đây? Cô không ngừng mà nói yêu nàng, thậm chí cứng rắn làm chuyện thân mật
với nàng, cô không khống chế được yêu thích đối với nàng, mỗi thời mỗi khắc đều
muốn thân cận nàng. Nhưng mà Úc An cuối cùng là không tin đâu? Đều trách chính
mình, nếu như không phải lúc trước cô đem Úc An tổn thương thành như vậy, nàng
cũng sẽ không hoài nghi nhiều như vậy.
"Bác
gái... Xin lỗi...Là con không tốt, không có thể làm cho cậu ấy tin tưởng con. Kỳ
thực con thật sự rất ngốc, cái gì cũng không thể làm tốt với cậu ấy. Con không
biết nói cái gì, không có cách nào dùng ngôn ngữ nói cho cậu ấy biết con rất
yêu cậu ấy. Mỗi tối khi ôm cậu ấy, kỳ thực con đều rất sợ con nhắm mắt lại cậu ấy
sẽ biến mất, cậu ấy thì sẽ giống như ngày đó cả người là máu nằm ở trên giường
như thế."
"Con
rất hối hận chính mình trước đây tại sao phải do dự không quyết định, con lại
như kẻ ngu si, rõ ràng cậu ấy ngay ở bên cạnh con, nhưng mà con lại không cách
hạ quyết tâm. Hiện tại con nghĩ thông rồi, nhưng mà cậu ấy cũng không tiếp tục
chịu tin tưởng con." Giang Tầm Y chưa bao giờ từng khóc đến bất lực như thế,
cô ôm lấy quần áo của Hạ Úc An quỳ trên mặt đất, ủy khuất đến giông như đứa bé.
Trầm
Vân không nghĩ tới Giang Tầm Y sẽ chịu phải đả kích lớn như vậy, nàng sững sờ
đứng ở đó, bỗng nhiên không biết nên làm gì mới tốt, chỉ là, khi nàng ngẩng đầu
lên, thấy được Hạ Úc An đứng trước cửa, Trầm Vân yên lặng đi ra khỏi phòng, lúc
gần đi vỗ vỗ bờ vai của Hạ Úc An. Nàng không hy vọng hai đứa trẻ này bỏ lỡ nữa,
nàng nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.
Hạ
Úc An không nghĩ tới chính mình chỉ là cùng y tá đi tới địa phương hơi xa đi dạo
vài vòng, trở về thì thấy được dáng vẻ Giang Tầm Y sụy đổ, nàng trở về hồi
lâu, cũng đem đối thoại của Trầm Vân và Giang Tầm Y toàn bộ nghe được. Tuy mẫu
thân chính mình lại tự biên tự diễn trận đùa này làm cho nàng rất kinh ngạc,
nhưng nàng càng thêm kinh ngạc chính là... Giang Tầm Y lại sẽ khóc thành như vậy.
Rốt
cuộc là bao lâu chính mình lại không thấy qua người này khóc? Giang Tầm Y từ nhỏ
đã là dũng cảm, tựa hồ không có chuyện cô làm không được. Nàng luôn là bình
tĩnh trầm ổn, tao nhã ôn nhu, chuyện gào khóc như vậy đối với cô mà nói, có lẽ
đối với cô mà nói, có lẽ cả đời cũng sẽ không từng trãi qua, nhưng thời điểm
này, cô chật vật quỳ trên mặt đất, ôm đồng phục bệnh nhân của mình khóc đến như
đứa trẻ.
Hạ
Úc An có thể cảm giác được trái tim của chính mình đang ẩn ẩn phát đau, nhưng
mà lại ẩn giấu một phần vui sướng không nói ra được ở bên trong. Nàng chậm rãi
đi vào, cầm lấy khăn giấy đưa cho Giang Tầm Y. "Làm sao khóc thành như vậy,
A Tầm." Hạ Úc An biết, chính mình lại phải chịu thua rồi, nàng thật sự đối
với Giang Tầm Y không có cách nào. Thấy được dáng vẻ của người này yếu đuối gào
khóc, nàng đều đau lòng hơn ai khác.
Giang
Tầm Y nghe được thanh âm của Hạ Úc An, cả người đều cứng đờ sau đó cô không thể
tin ngẩng đầu lên, ở thời khác nhìn thấy được Hạ Úc An, vẻ mặt của cô từ kinh
ngạc chuyển thành mừng rỡ, sau đó lại như là điên rồi ôm chặt chính mình. Hạ Úc
An cảm thấy thân thể bị cô ôm có chút đau, rồi lại hưởng thụ lấy cái ôm của
Giang Tầm Y.
"Úc
An! Úc An! Cậu chưa đi...Cậu còn ở đây! Mình không phải nằm mờ, có đúng không?
Bác gái nói cậu đi rồi, mình thật sự rất sợ, thật sự rất sợ cậu không cần mình
nữa. Mình yêu cậu, Úc An mình yêu cậu. Mình không có nói dối, không có lừa cậu,
không phải bất luận người nào để mình làm như vậy, là ý nguyện của Giang Tầm Y
mình."
"Mình thấy được cậu thì muốn
ôm chặt cậu, mỗi tối sau khi thấy được cậu ở trong lồng ngực mình ngủ say mình
đều muốn hôn cậu, muốn chiếm hữu cậu, muốn nhìn thấy gương mặt của cậu chỉ có
mình có thể thấy kia. Buổi tối ngày đầu tiên mình ở lại chỗ này ngủ cũng là vì
câu dẫn cậu, mình không tiếc bất cứ giá nào đều muốn để cậu tin tưởng mình yêu
cậu, Úc An, đừng rời bỏ mình, không có cậu
mình thật sự sẽ điên mất chết mất."
"Mình
cho rằng tính cách của mình sẽ không mãnh liệt yêu ai như vậy, nhưng mà mình hiện
tại chính là yêu cậu phát điên rồi. Mình xưa nay cũng chưa bao giờ yêu Tô Hạo
Triết, nhẫn cưới hắn cho mình cũng bị mình ném đi rồi. Úc An, người mình yêu
xưa nay cũng chỉ có một mình cậu, cậu muốn mình chứng minh như thế nào cũng được,
chỉ là cầu xin cậu đừng rời khỏi mình."
Giang
Tầm Y chưa bao giờ kích động qua như vậy, càng không có liên tiếp nói ra nhiều
lời như vậy. Nghe cô hung hăng tỏ tình, Hạ Úc An chẳng biết lúc nào cũng đỏ cả
vành mắt. Đây là nàng tha thiết ước mơ, lại không nghĩ rằng còn cần mẹ của
chính mình hỗ trợ mới có thể nghe được. Nhìn Giang Tầm Y vùi ở trong lồng ngực
của mình hiếm thấy khóc đến thương tâm lại yếu ớt như vậy, Hạ Úc An bỗng nhiên
nở nụ cười.
Nàng
vuốt lấy mặt cô, đến gần đem vệt nước mắt của gò má cô hôn đi, lại từng chút một,
chậm rãi hôn lên bờ môi cô. Hai người ôm chặt lẫn nhau, ai cũng không muốn
buông ai ra trước, mãi đến tận họ đều cảm thấy khó thở mới lưu luyến kết thúc nụ
hôn này.
"A
Tầm, mình không có đi, đi nữa. Mình a, rõ ràng theo đuổi cậu dùng nhiều sức lực
của mình như vậy, nhưng mà cậu theo đuổi mình trái lại đơn giản như vậy. Nếu
như sau này cậu chọc mình tức giận nữa, mình thì thật sự rời khỏi cậu, sẽ không
trở về nữa" Trên mặt Hạ Úc An mang nụ cười, nước mắt cũng tràn ra tới.
Nàng bỗng nhiên lùi về sau một chút, quay về bờ vai của Giang Tầm Y dùng sức cắn
xuống, lần này rất nặng, thậm chí để hàm răng của Hạ Úc An đều đau rồi, Giang Tầm
Y cau mày chịu đựng Hạ Úc An gặm cắn, trên mặt lại mang theo nụ cười thỏa mãn.
Úc
An, mình trước đó cho rằng bản thân sẽ không yêu cậu, nhưng đến bây giờ mình mới
phát hiện cho rằng của lúc trước chỉ là bản thân mình tự cho đúng, Mình dùng 15
năm rõ ràng đạo lý này, hy vọng sẽ không quá muộn.
Hết
chương 150.

Nhận xét
Đăng nhận xét