Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 23

Chương 23: Chắc là thích rồi.

Khi thời gian chờ đợi sẽ bị vô hạn kéo dài, mà bình thường lại nhanh đến như là thoáng qua.Mắt nhìn thời gian trên lịch, Trầm Thư Đường lúc này mới phát hiện, thì ra Kiều Mạn Tích đã rời khỏi sắp ba tháng rồi, từ khu nghỉ mát trở về đến bây giờ, từ mùa thu của trấn Gia Hải qua đến mùa đông, lúc đó nàng còn mặc váy, bây giờ lại không thể không mặc quần dài và áo khoác.

Trong trường học hôm nay khắp nơi đều hiện ra xao động, nam sinh, nữ sinh, có người yêu, hoặc là độc thân. Nguyên nhân tự nhiên là bởi vì, hôm nay là lễ Giáng Sinh, một ngày từ từ trở thành ngày lễ quan trọng,nhưng đối với Trầm Thư Đường mà nói, ngày này mỗi năm, nàng đều cùng mẫu thân và em gái cùng nhau trãi qua. Năm nay, mẫu thân ở bệnh viện,mà Trầm Ức lại nói có bạn học tìm em ấy ra ngoài chơi,người cô đơn chân chính, là được như Trầm Thư Đường.

Hôm nay rất nhiều người xinnghỉ phép, Trầm Thư Đường cũng chỉ có buổi trưa lên lớp, sau khi nàng tan học rất sớm thu dọn đồ trở về nhà. Căn nhà đó vẫn rất trống rỗng, ngoại trừ Kiều Mạn Tích trước khi rời khỏi đưa đến
thiết bị điện gia dụng,đồ đạc của mình thì chỉ có một chút xíu. Ngồi trên sofa, Trầm Thư Đường không ngừng nhìn điện thoại, thường xuyên thì liếc nhìn một cái, rõ ràng lúc trước nàng không có loại thói quen này,nhưng từ sau ngày đó bất ngờ gọi điện thoại cho Kiều Mạn Tích,người đó thì dùng wechat nói cho mình biết, có thểgửi wechat cho cô tán gẫu, cũng có thể gọi điện qua wechat.

Sau ngày đó, Trầm Thư Đường thường xuyên liên lạc Kiều Mạn Tích một chút, thậm chí mỗi ngày gửi tin nhẳn hoặc là gọi điện cho Kiều Mạn Tích. Những điều này đã trở thành chuyện nàng chờ đợi nhất. Phát triển như vậy để bản thân Trầm Thư Đường cảm thấy kì quái, nàng phát hiện chính mình đối với Kiều Mạn Tích sản sinh ỷ lại quá mức mà
không biết rõ sự ỷ lại.Loại cảm giác ỷ lại này,vào hôm nay càng nghiêm trọng.


Trầm Thư Đường không phải tiểu nữ sinh cái gì cũng khônghiểu, nàng hiểu rõ một người nếu như đối với một người khác sản sinh loại cảm giác này là
dấu hiệu gì,nhưng nàng vẫn chưa xác định, cũng là không dám xác định. Như vậy suy nghĩ, nàng vẫn là nhịn không được gửi tin tức cho Kiều Mạn Tích,thấy được ảnh chân dung của người kia từ mới bắt đầu là trống không đã biến thành một cái mông nữ Âu Mĩ màu trắng đen,Trầm Thư Đường liếc nhìn có chút ngại ngùng, lại cảm thấyloại ảnh chân dung này xác thực phù hợp phong cách của Kiều Mạn Tích

Bình thường chỉ cần mình gửi tin tức, Kiều Mạn Tích đều sẽ rất nhanh trả lời, nhưng hôm nay đợi cả gần một tiếng cũng không có bất cứ động tĩnh gì. Trầm Thư Đường
buồn chán chờ đợi, vừa mới hơi mất tập trung thì dựa vào ở trên sofa chậm rãi ngủ thiếp đi,khi lần nữa tỉnh lại, sắc trời đã từ trắng chuyển tối, cũng không biết trãi qua bao lâu rồi.

Trầm Thư Đường không ngờ được chính mình sẽ ngủ lâu như vậy, nàng vội vàng ngồi dậy cầm lấy điện thoại mở wechat ra lại phát hiện vẫn cứ không có bất kì thông báo tin tức nào, mấy tin tứckia gửi cho Kiều Mạn Tích như đá rơi xuống nước, nghĩ đến là sớm thì chìm đến nơi nào không biết rõ.

Thất vọng nương theo lấy mờ mịt tỉnh lại để Trầm Thư Đường tâm tình không tốt lắm, thì ở thời điểm này, một số xa lạ gọi đến, nàng do dự một chút, từ từ tiếp nhận, lại cũng không mở miệng, chờ đợi đối diện nói.

"Tiểu Đường Đường, là em sao?" khi thanh âm quen thuộc từ điện thoại bên kia truyền đến,sa sút duy trì một ngày càng quét sạch đi,Trầm Thư Đường không biết, thì ra chỉ là một câu nói đơn giản như vậy thì đủ để chính mình vô cùng hân hoan.

"Kiều Mạn Tích, chị đang bận sao?" Trầm Thư Đường liếc nhìn thời gian, hiện tại bên này là buổi tối, Kiều Mạn Tích chỗ đó chắc là buổi sáng rồi.

"Phải nha, rất bận,nhưng mà bận nữa tôi cũng không có quên tiểu Đường Đường đáng yêu của tôi,em đi sân thượng,tôi chuẩn bị một phần quà nhỏ cho em." thanh âm của Kiều Mạn Tích rất nhẹ, vẫn rõ ràng có thể nghe được tiếng gió, Trầm Thư Đường nghe xong vội vàngđi thang máy lên tầng cao nhất, lại ra cửa lầu, trực tiếp lên sân thượng, đúng như dự đoán, tới gần lan can sân thượng nơi đó bày một vòng nến, có mấy cây bị gió vừa rồi thổi tắt đi, nhưng mà tuyệt đại đa số vẫn sáng. Mà ở bên trong vòng nến, đặt một cái hộp tinh xảo. Cái hộp đại khái cùng kích cỡ bàn tay, là hộp quà màu trắng bạc vô cùng tinh xảo.

Trầm Thư Đường ngồi xổm ở đó, đem cáihộp mở ra, thình lình phát hiện, bên trong bày ra chính là một đôi vòng tai kim cương, vòng tai là màu bạch kim nhàn nhạt, xung quanh khảm nạm kim cương tinh xảo xinh xắn, thấp điệu mà đẹp đẽ, rất phù hợp khí chất của Trầm Thư Đường. Thấy được quà như vậy, không có bất cứ một nữ sinh nào không động lòng, tự nhiên Trầm Thư Đường cũng không ngoại lệ.

"Kiều Mạn Tích, cám ơn chị, nhưng mà em đều không thể chuẩn bị quà gì cho chị" Trầm Thư Đường có chút hổ thẹn nói ra, nàng không biết vị trí xác thực của Kiều Mạn Tích, cho nên không có cách nào làm được xa như vậy đem quà tặng cho Kiều Mạn Tích, càng không thể đi tìm cô.

"Không sao đâu nha, Tiểu Đường Đường có thể đem chính mình làm quà tặng cho tôi, ầy, em xem thử dưới lầu."

Thanh âm của Kiều Mạn Tích nghe vào rất vui vẻ, tuy bên đó gió rất lớn, nhưng cô nói chuyện ngược lại là rất rất rõ ràng. Trầm Thư Đường rất hiếu kì nhìn hướng dưới lầu, cũng chính là cái nhìn này, để lòng của nàng đều lỡ một nhịp theo. Xe thể thao màu xanh quen thuộc, dung hợp ở bên trong đêm đen, nhưng không cách nào khiến người ta lờ đi, mà càng thêm khiến người ta không có cách nào dời đi tầm mắt, là nữ nhân dựa vào xe kia.

Cô mặc một thân váy dài màu đỏ, trên chân đạp giày cao gót màu bạc, trên bả vai khoác tấm khoác vai màu cafe sẫm. Gió đêm nay rất lớn, không ngừng đem kiểu tóc của chị ấy bình thường coi trọng nhất thổi loạn, lại được chị ấy cười dùng tay chỉnh lý tốt. Chị ấy dựa ở trên xe mỉm cười nhìn mình, đối với mình làm một động tác tay đòi hỏi ôm ấp.

Trầm Thư Đường xác định, nếu như nàng biết bay, lúc này nàng nhất định sẽ không chút do dự bay xuống đi ôm lấy Kiều Mạn Tích, đáng tiếc nàng không biết, cho nên nàng thì chỉ có thể vội vàng đi thang máy lần nữa chạy ra ngoài, dùng tốc độ nhanh nhất của nàng, đến trước mặt của Kiều Mạn Tích. Tới gần vừa nhìn, quả nhiên mặt của chị bị đông cứng đến có chút đỏ lên, nghĩ đến chị ấy có thể là vì để cho mình thấy được chị ấy mới sẽ tựa ở ngoài xe chờ mình.

"Chị làm sao trở lại?" Trầm Thư Đường căn bản không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ xuất hiện vào lúc này, nói là kinh hỉ, nhiều hơn là kinh ngạc.

"Tiểu Đường Đường cư nhiên câu nói đầu tiên không phải nói rất nhớ tôi, mà là hỏi tôi làm sao trở lại. Tôi a, ở bên ngoài ngàn dặm xa xôi cảm giác được dáng vẻ em hình như rất nhớ tôi, không có cách nào thì chỉ có thể trở về."

Kiều Mạn Tích vẫn là Kiều Mạn Tích kia, nói lời êm tai vẫn giống như kẹo. Thấy cô không ngừng rút lại thân thể, Trầm Thư Đường biết cô sợ lạnh, vội vàng đem áo khoác trên người cởi xuống dự định đưa cho Kiều Mạn Tích, nhưng người sau đã lôi kéo nàng lên xe, ngồi vào trong xe ấm áp.

"Tiểu Đường Đường mặc đi, em đừng đông đến hỏng, tôi sẽ đau lòng. Đi, dẫn em đi ăn cơm" cùng lúc Kiều Mạn Tích nói chuyện, đã đạp chân ga. Tâm tình của cô rất tốt, trên mặt trước sau mang theo nụ cười, ngồi ở một bên nhìn mặt cô, Trầm Thư Đường trái lại sản sinh một loại cảm giác không thiết thực. Bởi vì Kiều Mạn Tích trở về thật là làm cho người ta bất ngờ, chuyện khu nghỉ mát lần trước cũng làm cho Trầm Thư Đường hiểu rõ được Kiều Mạn Tích cũng không một mình mình "hầu hạ" cô.

Chính là bởi vì hiểu rõ, cho nên đêm nay gặp mặt mới đáng quý.

"Kiều Mạn Tích, chị lần này trở về còn sẽ rời khỏi không?" Trầm Thư Đường nhỏ giọng hỏi, nàng bỗng nhiên có chút không cách nào thích ứng tháng ngày Kiều Mạn Tích không có ở đây, đem thời gian gần ba tháng, giống như ba mùa dài lâu như vậy.

"Sẽ không nha, suy cho cùng tôi nếu như đi nữa, Tiểu Đường Đường có thể sẽ rất cô quạnh đó." Kiều Mạn Tích cười nói xong, chiếc xe đã dừng ở trước cửa khách. Kiều Mạn Tích dẫn nàng lên lầu, vị trí hiển nhiên là trời vừa sáng thì đặt xong rồi, là khu phòng gần cửa sổ, từ cửa sổ sát đất nơi đó có thể quan sát toàn bộ cảnh đêm của trấn Gia Hải.

Món ăn rất nhanh thì bưng lên, quá lâu không gặp mặt để Trầm Thư Đường cảm thấy cảm giác quen thuộc của hai người rất không dễ dàng xây dựng lên có chút tiêu tan, nàng thậm chí không biết nên nói cái gì, chỉ lo cúi đầu ăn đồ ăn, nhưng không qua một lúc, Kiều Mạn Tích lại chủ động ngồi qua, kéo lấy tay của mình đặt ở trên bụng của cô, hành động giữa khuê mật như vậy cũng rất ít thấy, thêm nữa quan hệ của họ, càng rõ ràng ám muội.

"Làm sao sao?" Cái nĩa trên tay Trầm Thư Đường hơi dừng lại một chút, Kiều Mạn Tích lúc này đã dựa qua, con mắt của cô hơi híp, đôi môi tô đỏ hơi mở, biểu tình trên mặt vừa câu người, lại có chút tức giận. "Tiểu Đường Đường di tình biệt luyến (*) sao? tôi hiếm khi trở về, em lại chỉ lo ăn đồ ăn, thứ này có thể ăn ngon hơn so với tôi?" Kiều Mạn Tích có chút bất mãn nói qua, cô cởi đi tấm khoác vai phía ngoài, đem thân thể vùi ở trong lồng ngực Trầm Thư Đường, dù sao nơi này là khu phòng, họ làm cái gì người khác đều không nhìn thấy.

(*)Di tình biệt luyến: thay đổi tình yêu, như có người khác.

"Không phải, em chỉ là...Chỉ là quá lâu không có gặp được chị, cho nên... Có chút không biết nên nói cái gì cho phải." Trầm Thư Đường bị Kiều Mạn Tích quậy như vậy, nhất thời càng thêm không biết nói chuyện, đặc biệt là xúc cảm trên lòng bàn tay truyền tới, ôn nhu lại không mất đi cảm giác khi sờ. Vóc người của Kiều Mạn Tích vẫn luôn rất tốt, điểm này Trầm Thư Đường rõ ràng nhất. Cách cái váy mỏng manh xoa xoa như vậy, mà Kiều Mạn Tích ở bên tai mình thỉnh thoảng phát ra hừ nhẹ và thở thấp thì càng thêm mê người rồi.

Khoảng thời gian này, nàng rất lâu không cùng Kiều Mạn Tích thân cận như thế, Trầm Thư Đường sẽ không phủ nhận, nàng rất nhớ cô.Thậm chí khi đang đặc biệt nhớ nhung, sẽ một mình mở ra xem những bộ phim cấp ba Kiều Mạn Tích cho mình kia, nhân vật trong hình từ diễn viên đã biến thành mình và Kiều Mạn Tích. Trầm Thư Đường xấu hổ lại nghĩ chuyện như vậy, nhưng vào lúc này, lại vô cùng không được khống chế nghĩ tới.

"Hô hấp của Tiểu Đường Đường trở nên nhanh rồi chứ, em cũng nhớ tôi rồi không?" Kiều Mạn Tích ôm lấy cổ của Trầm Thư Đường đem nàng kéo xuống, chính là muốn kéo vào khoảng cách của hai người. Cảm thấy cô kéo lấy tay của mình, để ở trước ngực xoa xoa, mặt của Trầm Thư Đường liền đỏ, mà Kiều Mạn Tích chỉ là ở bên tai nàng khẽ cười.

"Kiều Mạn Tích, nơi này...đây là khách sạn, tùy lúc sẽ có người vào." Trầm Thư Đường không ngốc, hiểu rõ ám chỉ của Kiều Mạn Tích, nhưng bây giờ xác thực không tiện.

"Nga? Tiểu Đường Đường nghĩ chuyện tà ác gì sao? Tôi cái đó đến rồi, không có cách nào thỏa mãn em rồi đâu" Kiều Mạn Tích có chút khổ não nói, giống như Trầm Thư Đường chủ động muốn, hoàn toàn đã quên mới bắt đầu là ai câu trước tiên.

"Không... Không phải, là chị...em..." Quả nhiên, Trầm Thư Đường bị Kiều Mạn Tích nói á khẩu không trả lời được, thấy được phản ứng đáng yêu của nàng Kiều Mạn Tích cười lên, hai người cũng ăn gần đủ rồi, cô dứt khoát trực tiếp kéo Trầm Thư Đường rời khỏi khách sạn, lần này Kiều Mạn Tích không có lái xe, mang theo Trầm Thư Đường đi bộ đến bên trong công viên bên cạnh quán rượu. Trầm Thư Đường không biết cô muốn dẫn chính mình đi đâu, mãi đến tận hai người đi tới trước một cây noel mới dừng lại.


Cây noel này rõ ràng cho thấy cố ý hoá trang, dù sao đi qua nhiều đườngnhư vậy, cũng chỉ có cây này. Nhìn lên đồ vật phía trên đủ mọi màu sắc, Trầm Thư Đường không tự giác cong lên khóe miệng. Nàng biết, đây là Kiều Mạn Tích chuẩn bị.

"Kỳ thực, tôi còn có một món quà muốn cho Tiểu Đường Đường, tôi nghĩ cái này em sẽ càng yêu thích, trước tiên nhắm mắt lại." Kiều Mạn Tích vừa nói đứng ở phía sau Trầm Thư Đường, cô dùng tay che lấy mắt của Trầm Thư Đường, ở bên tai nàng nhẹ nhàng đếm lấy con số. Thanh âm của Kiều Mạn Tích rất êm tai, âm cuối luôn rất vểnh, xấu xa, lười biếng, câu người.

Khi cô từ một đếm tới năm, lại chậm rãi dời tay đi, trong nháy mắt, những vật thể treo ở trên cây noel kia đột nhiên bay lên bầu trời, từ một quả bóng tan thành một pháo hoa to lớn, ngay sau đó, vô số pháo hoa trong bầu trời nở rộ, hình thành pháo muôn màu muôn vẻ, cơ hồ đem hơn một nửa bầu trời đêm chiếu sáng. Trầm Thư Đường vẫn là lần đầu tiên khoảng cách gần như vậy thấy được pháo hoa lộng lẫy như vậy, nàng sững sờ nhìn theo, bỗng nhiên thân thể bị người từ phía sau ôm lấy, tay của Kiều Mạn Tích hơi lạnh quay đầu nàng qua.

Một khắc sau, bốn môi dán vào nhau.

Môi lưỡi mềm mại móc lấy lẫn nhau, mùi vị thơm ngọt ở trong miệng lan tràn, mang theo xúc cảm ấm áp mà kéo dài. So với bất kỳ kẹo nào trên đời đều phải ngọt hơn, so với tất cả kẹo bông đều phải mềm hơn, lại so với đồng thoại càng tuyệt không thể tả hơn. Nhìn theo Kiều Mạn Tích nhắm lại hai mắt, Trầm Thư Đường không nhịn được xoay người lại ôm lấy cô, lần đầu tiên từ bỏ ngượng ngùng, hồi đáp nhiệt tình Kiều Mạn Tích.

Thời khắc này, nàng xác định, nàng đối với con người này, chắc là thích rồi.

Hết chương 23

Tác giả có lời bảo bối: Chào mọi người, đêm nay update có chút muộn, bởi vì mới vừa ở nhà làm kéo cơ, sau đó quên thời gian. Kiều tao tao mọi người chờ mong đã lâu rốt cục đã về rồi, vừa về thì Play các loại lãng mạn thêm lời nói lẵng lơ công kích, trực tiếp dựa cửu biệt thắng tân hôn (*) Thời gian dài không gặp trực tiếp bắt lấy tim của Tiểu Đường Đường.

(*)Cửu biệt thắng tân hôn: sau khi rời khỏi rất lâu lần nữa gặp mặt, giống như tân hôn vui vẻ ngọt ngào.

Chương này Kiều tổng làm chuyện lãng mạn, có thể dùng khái quát đơn giản để diễn tả.

Người từ trên trời hạ xuống kinh hỉ, trên sân thượng nhỏ có miêu ngấy (*).

(*)Miêu ngấy: như chỉ một vài việc không thể lộ ra ánh sáng, lén lút, không hợp lẽ thường.

Khách sạn câu người mang lời lẳng lơ, dưới cây noel hôn hôn em.

Có ngọt ngào hay không? có lãng mạn hay không? có lẳng lơ hay không? có trâu hay không? Quả thực quá ngọt quá lãng mạn quá lẳng lơ quá trâu rồi. Hay là tất cả mọi người sẽ hiếu kỳ, chuyện này làm sao ngược? chuyện này còn cần ngược? Như vậy, ta thì dùng một câu để cả không khí ngọt ngào hôm nay biến mất hoàn toàn, ta muốn nói rồi nha, ta thật sự muốn nói rồi nha, 123~ đó chình là...

Tất cả đối với Kiều tao tao làm hiện tại đối với cô mà nói cũng chỉ là chơi mà thôi.

Ừ, không sai, đối với Kiều tổng mà nói, lấy lòng tiểu tình nhân, thì giống như trò chơi, tiểu Đường Đường rất nghiêm túc, thế nhưng Kiều tổng từ đầu đến cuối đều đang chơi đùa nha, ta muốn cường điệu, Kiều tổng từ chương 1 đến bây giờ, đối với Trầm Thư Đường, không hề có một chút liên quan với yêu thích của tình yêu. Chẳng qua là cảm thấy nàng tuổi trẻ xinh đẹp sạch sẽ, rất phù hợp tâm ý của chính mình, chỉ đến thế mà thôi nha. Mặc dù là như vậy ta vẫn là sâu sắc yêu con gái ruột của ta a, Kiều tao tao chính là ta con gái ruột ta không sai.

Nếu như, có bảo bảo nói Kiều tổng cặn bã, nhưng ta thật sự không cảm thấy nàng có bao nhiêu cặn bã, nếu như người thế giời ảo ta biết như vậy, ta chỉ muốn nói với nàng một câu nói, quãng đời còn lại... Xin ngươi chà đạp đi, không yêu ta cũng không sao, bao nuôi ta mấy tháng thì được! Chú ý, tiền tiêu vặt không thể thiếu ! ! !

Mặt khác, nếu văn này đã đổi thành hai cp, Hạ bức khổ và Giang thẳng vũ tiếp theo cũng phải lên sân khấu, ngày mai rốt cuộc là update cái này hày là update Lung Trung Hoan đây? Mẹ ruộtdi tình biệt luyến rối rắming...

Cuối cùng cầu xin một lưu ngôn và khen thưởng ngao~ hôm nay thời gian cấp bách, không vợ.



 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45