Kim Chủ Nan Vi - Chương 31
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 31: Dầu cháo quẩy Kiều Mạn Tích.
Cảm giác Trầm Thư Đường cho người ta xưa nay đều là ôn nhu thanh
nhã, cho nên nàng ở trên sự việc cũng luôn là biết thẹn thùng. Khi vừa mới bắt
đầu được Kiều Mạn Tích bao nuôi, nàng vẫn cho là Kiều Mạn Tích là muốn thượng
chính mình, nhưng từ khi có những ngày hầu hạ kia, Trầm Thư Đường cũng dần dần
hiểu rõ, tựa hồ ở trong quan hệ của hai người, chính mình hình như mới là phía
kia nên chủ động.
Trầm Thư Đường tuổi trẻ non nớt tự nhiên không thể cùng dầu cháo
quẩy Kiều Mạn Tích so kinh nghiệm, nàng biết mình còn có rất nhiều nơi làm
không tốt, vừa rồi cũng đều là dựa vào Kiều Mạn Tích dạy mình nàng mới có thể
làm cho người này thỏa mãn. Trầm Thư Đường còn nhớ những đoạn phim trong video
kia, ấn tượng sâu sắc nhất chính là hình ảnh một nữ nhân trong đó dạng chân ở
trên người một phụ nữ khác.
Nàng đã từng nhìn người trong hình ảnh tưởng tượng thành chính
mình và Kiều Mạn Tích, lại không nghĩ rằng có một ngày, tưởng tượng như vậy có
thể thực hiện. Giờ khắc này, Kiều Mạn Tích đưa lưng về phía đèn ngồi ở giữa
bụng chính mình, chất lỏng của chân tâm dinh dính ướt nhẹp làm thân thể của
mình cũng ướt lên, nhưng Trầm Thư Đường cũng không cảm thấy khó chịu, trái lại
có chút yêu thích loại cảm giác gần kề này với Kiều Mạn Tích.
"A Thư yêu thích tôi như vậy sao?" Kiều Mạn Tích ôm Trầm
Thư Đường nửa ngồi dậy, cô dùng bụng dưới kẹp lấy vòng eo của Trầm Thư Đường,
chầm chậm mềm nhẹ ma sát, cô biết tiểu gia hỏa này thích, bằng không hô hấp
cũng sẽ không trở nên dồn dập lên.
"Kiều Mạn Tích, em thích, nhưng mà...Em còn không quá biết
như vậy." Trầm Thư Đường tuy yêu thích tư thế này, cũng không quá hiểu nên
làm sao, nghe xong lời của nàng, Kiều Mạn Tích cười, chu đáo mà đem ngón tay
của nàng nắm tới, đặt ở dưới thân chính mình.
"Không sao nga, A Thư không biết, tôi đêu có thể dạy em.
Chính là như vậy, trước tiên đem ngón tay để ở chỗ này, phải thẳng, đừng cong,
tiếp đó tôi sẽ đem ngón tay của A Thư ăn đi, dùng phía dưới đó."
Kiều Mạn Tích nói tới chi tiết lại rõ ràng, đặc biệt là nửa câu
cuối cùng, cô cố ý nhích qua, dựa ở bên tai mình nói nhỏ. Cảm thấy thanh âm
khàn khàn của cô chui vào lỗ tai, nhiệt khí mang đến nhẹ nhàng để Trầm Thư
Đường không nhịn được run rẩy, Kiều Mạn Tích rất hài lòng phản ứng của Trầm Thư
Đường, cũng càng ngày càng muốn ăn thân thể trẻ tuổi non nớt này, chỉ có
điều...Cô còn muốn chờ một chút.
"Ngoan, đừng sợ, tôi sẽ cố gắng dạy em." Kiều Mạn Tích
nâng mặt của Trầm Thư Đường, quay về ngón tay của nàng, chậm rãi ngồi xuống. Tư
thế như vậy so với tư thế thông thường tiến vào sẽ càng sâu, cảm thấy ngón tay
của Trầm Thư Đường một đường đi đến, đem bên trong thân thể hơi khép kín một
chút của mình lần thứ hai khai thông. Kiều Mạn Tích ngửa đầu khẽ hừ một tiếng,
cuối cùng triệt để ngồi xuống, đem hai ngón tay của Trầm Thư Đường toàn bộ dung
nạp đến trong thân thể.
"Ân... Ngón tay của A Thư toàn bộ tiến đến rồi." Kiều
Mạn Tích khiều lấy cằm của Trầm Thư Đường, một cái tay khác ma sát lên vết bớt
của xương quai xanh nàng. Cảm thấy thân thể của Trầm Thư Đường cũng đang run,
không phải sợ sệt mà run, mà là kết quả của hưng phấn, Kiều Mạn Tích biết Trầm
Thư Đường tuyệt đối không phải không có cảm giác, đặc biệt là một cô gái chưa
từng nếm thử tình yêu, xao động của thời kỳ trưởng thành còn lợi hại hơn mình.
Ngay ở vừa rồi, cô có thể cảm giác được, nơi đó của Trầm Thư Đường cũng rất
ướt.
"Kiều Mạn Tích." Trầm Thư Đường không biết nên trả lời
cái gì, cũng chỉ có thể đỏ mặt, hốc mắt ướt gọi tên của cô. Khuôn mặt này còn
mang theo một ít non nớt của thiếu nữ, nhưng cũng đã nẩy nở nhiều rồi, có thể
tưởng tượng đến, Trầm Thư Đường sau này sẽ là xinh đẹp thế nào.
Ngũ quan của nàng rất sạch sẽ lại rõ ràng, dung mạo nhu hòa cho
người ta một loại cảm giác tính khí rất tốt, như người lớn nhỏ hiểu chuyện như
thế, cái gì cũng biết, cũng đầy đủ ôn nhu chu đáo. Quan trọng nhất là phần cảm
giác trong suốt của người này, long lanh quá mức đến giống như một khối pha lê
màu trắng.
Mà giờ khắc này, yêu thích và yêu thương nhìn trong mắt cô gái đối
với mình không hề che giấu chút nào, Kiều Mạn Tích hưởng thụ lấy cảm giác được
Trầm Thư Đường bảo vệ. Thì giống như hiện tại, ngón tay của nàng ở bên trong
thân thể mình, nhưng chính mình không để nàng động, nàng thì an ổn dừng ở đó.
Tuy không có tư tưởng, lại đáng yêu lại vụng về, hiểu chuyện đến để người muốn
mạnh mẽ bắt nạt nàng.
"A Thư, có thể hơi nhúc nhích. Nhưng mà cái tư thế này, tôi
không phối hợp em, em chẳng mấy chốc sẽ mệt. Em phải theo tiết tấu cử động của
tôi, biết không?"
"Được." Trầm Thư Đường nghiêm túc tỉ mỉ mà nghe, chỉ lo
lọt một câu nói để mình làm sai. Ướt át nóng bỏng bên trong của Kiều Mạn Tích,
cảm thấy cô thu chặt cái mông kẹp lấy ngón tay của chính mình ở trên người mình
nhảy nhót, Trầm Thư Đường cũng chầm chậm ra vào ngón tay, kỳ thực loại tư thế
thượng vị này, coi trọng nhất chính là phối hợp, Trầm Thư Đường thiếu kinh
nghiệm không sao, bởi vì Kiều Mạn Tích có đầy đủ tự tin dạy dỗ nàng. May mà
Trầm Thư Đường là tiểu học bá, học cái gì cũng rất nhanh. Dần dần thì đã biết
làm sao nắm bắt tiết tấu, khi chính mình ngồi xuống nàng sẽ phối hợp mà lấy
tay thăm dò vào đến nơi sâu nhất, chính mình khi đứng dậy nàng lại rõ ràng đem
ngón tay cong lên, ma sát lên vách tường mẫn cảm của mình.
Tuy Trầm Thư Đường không biết những biến tấu đa dạng kia, cũng
không biết chuyển biến sâu cạn, nhưng Kiều Mạn Tích không thể không thừa nhận,
nàng vẫn là đem chính mình làm cho rất thoải mái. Đặc biệt là quanh thân đều
là hơi thở sạch sẽ của Trầm Thư Đường, cùng những mùi vị nước hoa phun ra kia
hoàn toàn khác nhau, là đơn thuần lại đặc biệt, hơi thở chỉ thuộc về Trầm Thư
Đường.
"A Thư, có thể ở chỗ này của tôi lưu lại vết, nếu em muốn, có
thể." Kiều Mạn Tích vặn vẹo vòng eo, đem Trầm Thư Đường ấn ở trước ngực
của mình, cô ném ra không chỉ là mê hoặc, mà là một đặc quyền. Mắt thấy màu con
ngươi của Trầm Thư Đường sâu hơn, sau đó mím môi do dự một chút, cuối cùng mở
ra miệng nhỏ, nhẹ nhàng cắn tới lồng ngực của mình.
Kỳ thực dấu vết loại đồ vật này, không chỉ là thể hiện muốn chiếm
hữu, cũng là một thể hiện phong độ. Kiều Mạn Tích có thể cảm giác được Trầm Thư
Đường là người rất khắc chế bảo thủ, đương nhiên cũng có quan hệ với tuổi và
kinh nghiệm của nàng. Nhìn nàng giống như bảo bảo ngoan khẽ cắn lấy lồng ngực
của mình, nửa ngày cũng chỉ rơi xuống một dấu vết, sau đó ngẩng đầu cẩn thận
nhìn mình.
Thời khắc này Kiều Mạn Tích cảm thấy Trầm Thư Đường đáng yêu cực
kỳ, cô không nhịn được nhanh hơn tốc độ nhảy nhót, hưng phấn sai bảo.
"A Thư rất đáng yêu, đáng yêu đến tôi hận không thể hiện tại
thì bị em đưa lên cao triều. Ân... Nhanh lên một chút, hơi kịch liệt một chút
cũng không sao." Kiều Mạn Tích đã không hề thỏa mãn sự tiến vào dịu dàng
của Trầm Thư Đường, cô bắt đầu chủ đạo trận hoan ái này, để tốc độ trở nên
nhanh hơn rất nhiều.
Mồ hôi theo phía sau lưng của Kiều Mạn Tích trượt xuống, lướt qua
hỏm eo đến khe mông, cô nằm sấp ở bên tai Trầm Thư Đường, khẽ cắn lấy vành tai
nàng.
"A Thư, thích không? Thích cảm giác tiến vào của tôi
không?" Vấn đề như vậy ở thời khắc này nghe tới rất dư thừa, làm sao sẽ
không thích Trầm Thư Đường ở trong lòng hỏi ngược lại, nàng thật sự rất thích
Kiều Mạn Tích ở lúc này, giống yêu tinh, xinh đẹp động lòng người, câu đi hồn
phách, lại vẻn vẹn là chỉ có mình mới có thể thấy được. Cách nghĩ để cô chỉ
thuộc về mình ở trong lòng tự nhiên mà sinh ra, từ từ sinh sôi nảy nở.
"Thích, Kiều Mạn Tích, em thích chị." Trầm Thư Đường đỏ
mặt nói xong, làm cho Kiều Mạn Tích cười khẽ, cô vuốt phía sau lưng cũng không
có thiếu mồ hôi của Trầm Thư Đường, dùng tròn trịa trước ngực mình đè ép lung
linh tinh xảo của Trầm Thư Đường.
"A Thư, không bảo trì một tốc độ và chiều sâu cũng không
sao. Em có thể lộn xộn một ít, hơi cho tôi một chút kinh hỉ."
Kiều Mạn Tích quyết định đem một ít kỹ xảo nhỏ dạy cho Trầm Thư
Đường, Trầm Thư Đường tuy không hiểu quá nhiều kỹ xảo, cũng rất rõ ràng cái gọi
là kinh hỷ của tốc độ và lượng biến đổi là chuyện gì. Nàng một chút liền rõ
ràng, cái này cũng là một trong những lý do Kiều Mạn Tích trúng ý. Khi thân thể
bị Trầm Thư Đường lúc nhanh lúc chậm xuyên qua, sâu sâu cạn cạn thăm dò vào,
Kiều Mạn Tích cuối cùng là ở chỗ Trầm Thư Đường lĩnh hội một lần cảm giác thoải
mái tràn trề.
"A...Đúng... Chính là như vậy...A Thư, ân...Nhanh chút
nữa...Nghe lời...A..." Kiều Mạn Tích thoải mái không nói ra được câu hoàn
chỉnh, cô ôm chặt Trầm Thư Đường, lấy thân thể chống đỡ chính mình, hai người
dùng sức mà dán vào lẫn nhau. Kiều Mạn Tích rất hiểu được làm sao để cho mình
thoải mái, làm sao để tâm lý và thân thể có được thỏa mãn. Cô bỗng nhiên cúi
đầu, hôn lấy bờ môi của Trầm Thư Đường, đây là một nụ hôn tràn đầy nhiệt tình
và khích lệ.
Cảm thấy tốc độ của Trầm Thư Đường càng nhanh, Kiều Mạn Tích không
ngừng mà nhấp nhô, hận không thể đem vòng eo đều vặn gãy. Khi Trầm Thư Đường
lại một lần nữa thật sâu đi vào, Kiều Mạn Tích thuận thế kẹp chặt ngón tay của
nàng. Khoái cảm tích lũy trong nháy mắt bắn ra, theo cảm giác tê dại bên trong
thân thể khuếch tán đến gốc đùi, sau đó lại là toàn thân. Kiều Mạn Tích không
hề che giấu sung sướng của chính mình, cô phát ra một tiếng than vãn thật dài,
tiếp theo chính là những thanh âm này thở nhẹ tràn đầy đứt quãng, Trầm Thư
Đường không nhịn được kẹp chặt hai chân, nàng cảm giác nơi đó của mình thật khó
chịu, nóng đến sưng lên, hơn nữa vô cùng ướt. Trầm Thư Đường biết cái cảm giác
này là cái gì, cũng vì phản ứng của thân thể mình mà cảm thấy e lệ. Nàng mím
môi, ôm chặt Kiều Mạn Tích, không nhịn được cuộn lên ngón chân.
Thỏa mãn hưởng thụ dư vị mang đến thoải mái, Kiều Mạn Tích nằm sấp
ở trên người Trầm Thư Đường, dán chặt nàng không muốn dậy. Cô nhìn gò má đỏ
thắm của Trầm Thư Đường, thân thể cũng cảm giác được hai viên trái cây nhỏ khá
đứng trước ngực của Trầm Thư Đường. Kiều Mạn Tích nâng lên đầu gối, trực tiếp
đụng tới chân tâm vì thả lỏng mà quên khép lại của Trầm Thư Đường, quả nhiên,
nơi đó ướt át, giống như mình nghĩ.
"A Thư thật ướt, có phải cũng muốn không đây?" Kiều Mạn
Tích ý xấu dùng đầu gối ma sát, quả nhiên, Trầm Thư Đường như là con thỏ nhỏ
đang sợ hãi vội vàng co lên, mặt đỏ đến sắp bầm tím. "Kiều Mạn Tích...
Đừng.... Đừng đụng đó có được không?" Trầm Thư Đường nhỏ giọng khẩn cầu,
nàng biết mình nơi đó rất ngượng ngùng, nhưng mà nàng luôn có chút sợ sệt, dù
sao đối với nàng mà nói, sự vật vẫn là không biết.
"A Thư không muốn đem lần đầu tiên của em cho tôi sao? Không
muốn để tôi giúp em biến thành nữ nhân sao?" Phản ứng của Trầm Thư Đường
là Kiều Mạn Tích thích, cô biết cô bé này không phải muốn từ chối mà còn nghênh
hợp, mà là thật sự đang ngại ngùng. Cô không ngừng mà dùng đầu gối chà chà chân
tâm của Trầm Thư Đường, cảm thấy nơi đó càng thêm ướt, khô nóng lại lên theo.
Kiều Mạn Tích kỳ thực cũng không phải luôn nằm hưởng thụ nếu như
gặp phải tình nhân, cô tự nhiên sẽ lựa chọn thoải mái hưởng thụ một đêm. Nhưng
mà đối với tiểu khả ái bao nuôi, cô tự nhiên đều phải ăn một chút, dù sao chơi
thân thể trẻ tuổi non nớt cũng đặc biệt thoải mái. Đặc biệt là Trầm Thư Đường
như vậy, sạch sẽ, đơn giản, tiểu gia hỏa như vậy, nếu như bị chính mình đưa lên
đỉnh điểm, nhất định sẽ rất đẹp. Chỉ có điều Kiều Mạn Tích cũng biết hôm nay
không phải lúc, dù sao mình rất mệt rồi, mà Trầm Thư Đường cũng không phải
trạng thái tốt nhất.
"Không... Không phải, em không có." Cảm giác Kiều Mạn
Tích có thể tức giận rồi, Trầm Thư Đường vội vàng phủ nhận, nàng không phải là
không muốn đem mình cho Kiều Mạn Tích, về lý, chính mình đã sớm là người của
Kiều Mạn Tích, thân thể của nàng cũng nên cho cô. Về tình, Trầm Thư Đường càng
thêm muốn đem chính mình cho Kiều Mạn Tích, nàng xác định mình là thích Kiều
Mạn Tích, thậm chí trải qua đêm nay, còn thích nhiều hơn nhiều hơn. Chỉ là...
Tối hôm nay, nàng vẫn không có chuẩn bị tâm lý.
"Tôi biết rồi, vậy chỉ có thể để Tiểu Đường Đường lau sạch
rồi, dù sao tôi cũng không muốn ở đây muốn lần đầu tiên của em." Kiều Mạn
Tích vẫn là chu đáo, cô vỗ vỗ mông của Trầm Thư Đường, để nàng đi phòng rửa tay
sửa sang một chút bản thân nàng, thấy Trầm Thư Đường đỏ mặt đi tới phòng rửa
tay, qua mấy phút lại ra ngoài chui vào trong chăn đưa lưng về phía chính mình.
Kiều Mạn Tích nhìn ra nàng đang thẹn thùng, không nhịn được từ phía sau ôm lấy
nàng, bóp bóp cái mông nhỏ non mềm của nàng.
"Có thể nói cho tôi biết, vừa rồi dùng mấy tờ giấy mới lau
sạch hay không?" Ác thú vị của Kiều Mạn Tích lại tới nữa rồi, chính mình
ướt trước nay đều là tìm người giải quyết, Kiều Mạn Tích rất ít sẽ đi lau sạch,
cho nên cô rất tò mò độ ướt kia phải dùng mấy tờ giấy, quả nhiên, nghe được vấn
đề của cô, Trầm Thư Đường hận không thể cả người đều lui đến trong chăn.
"Kiều Mạn Tích, vấn đề này quá...." Trầm Thư Đường không
biết nên nói như thế nào, bởi vì quá ngượng ngùng rồi.
"Vậy tôi đoán xem, 5 tờ giấy, có đúng hay không?"
Kiều Mạn Tích mới không muốn buông tha Trầm Thư Đường, người này
càng ngượng ngùng, cô lại càng muốn biết. Nhìn lỗ tai của Trầm Thư Đường lộ ở
bên ngoài từ từ trở nên đỏ, cuối cùng trở thành màu đỏ tươi, Kiều Mạn Tích suy
nghĩ một chút không dự định làm khó nàng chuẩn bị từ bỏ chỉ thấy Trầm Thư
Đường bỗng nhiên xoay người, cúi đầu ôm chặt cô đem mặt chôn ở trong chăn.
"Không... Không có hơn 5 tờ, 3 tờ."
Ờ...3 tờ giấy ba lớp, vậy không phải chính là 9 tờ sao?
Kiều Mạn Tích ở trong lòng khiếm nhã suy nghĩ.
Hết chương 31.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét