Kim Chủ Nan Vi - Chương 34
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 34: Lỡ như làm hư quà của A Tầm mình sẽ đau lòng.
Bầu không khí một bàn này của họ bởi vì Đổng Duyệt hồ đồ hoàn
toàn nóng lên, mà Giang Tầm Y và Hạ Úc An thân là người trong cuộc lại lúng
túng vạn phần. Chuyện giữa hai người họ tự nhiên không biết, nếu như họ vẫn
là quan hệ khuê mật của trước đây, hôn một cái ôm một cái thì tính là
gì. Nhưng mà Giang Tầm Y biết rõ cảm tình của Hạ Úc An đối với mình, nếu như
vẫn không để ý hôn lên, khó tránh quá mức chút.
Giang Tầm Y ngồi tại chỗ có chút rối rắm, mà Hạ Úc An càng là cúi
đầu đỏ cả mặt, không biết là nên vui hay là nên khó chịu, Dần dần, tiếng
ồn ào càng ngày càng cao, nhưng Giang Tầm Y vẫn là cứng đờ ở đó. Mấy
người phát hiện không đúng, bắt đầu hỏi Giang Tầm Y không phải không chơi nổi
chứ, chẳng qua là hôn một cái, lại không có cái gì lớn lao.
Nghe được phiên chất vấn này, Giang Tầm Y cau mày, cô nhìn rượu
bày trên bàn, tràn đầy một ly to, đối với người uống rượu mà nói tự nhiên
không có gì, nhưng Giang Tầm Y là bác sĩ, xưa nay đều là tự hạn chế, uống
rượu đối với cô mà nói đã ít lại càng ít. Mắt thấy Giang Tầm Y do dự một chút
chuẩn bị phạt rượu, bầu không khí của người chung quanh cũng rơi xuống theo.
Hạ Úc An nhìn Giang Tầm Y, ở lúc cô đưa tay lấy đi rượu, lòng
cũng đau lên theo. Thì ra....A Tầm cậu thà uống rượu cũng không chịu hôn
mình sao? Có phải là bây giờ đến gần mình thì để ậu khó xử như vậy à?
thật xin lỗi...Có lẽ hôm nay mình không nên tới, nhưng mà....Cậu không
thích uống rượu.
Giữa lúc khi Giang Tầm Y sắp đụng tới ly rượu, thân thể bỗng
nhiên bị người một bên kéo qua, ngay sau đó, hoàn toàn không cho cô cơ hội
phản ứng đã rơi xuống nụ hôn. Cái hôn này để không khí chung quanh lần thứ hai
hừng hực thêm, nhưng đối với người bên ngoài nói cái gì, Hạ Úc An và Giang Tầm
Y cũng đã nghe không được. Xung quanh hai người dường như thêm một tầng xa
cách, hoàn toàn ngăn cản thanh âm người bên ngoài.
Họ đều uống rượu, ngoại trừ thơm ngọt của đôi bên ra còn
mang theo một chút mùi vị của rượu. Hạ Úc An nửa khép mắt, dùng một loại
tầm mắt nhu tình đến gần như triền miên nhìn Giang Tầm Y. Đây là nàng lần
thứ hai hôn cô, cũng là nàng đời này, lần thứ hai thật lòng hôn môi như thế.
Nàng rất vui mừng, nụ hôn đầu của mình, nụ hôn đầu của Giang Tầm Y, cũng là
của hai người họ.
Đó là một buổi hoàng hôn sau khi tan lớp của cao trung, ngày đó
mặt trời rất sáng, mang theo ánh sáng màu cam, đem mặt đường chiếu đến cũng
nhìn rất đẹp. Vào lúc ấy, Giang Tầm Y 16 tuổi đã là một người lớn nhỏ, mà
Hạ Úc An cũng so với hiện tại phải hoạt bát rộng rãi rất nhiều. Hai
người cùng tan học, cùng về nhà, không biết là ai đề nghị muốn ăn kem ly, lại
bởi vì ăn không hết cả một ly, cho nên hai người cũng chỉ mua một ly, dùng
hai cái muỗng, cậu một miếng mình một miếng vừa ăn, vừa đi.
Mùi vị trên người của Giang Tầm Y rất thơm, vẫn luôn là cổ hương
cây nhàn nhạt kia, ngửi lên sẽ không cảm thấy quá nhạt, lại càng sẽ không
chán. Đi theo bên người cô, Hạ Úc An luôn có loại cảm giác an tâm quá mức.
Nhìn Giang Tầm Y đem kem dâu đưa vào trong miệng, bởi vì không cẩn thận, bên
mép dính lại bơ. Nàng nghiêng khóe miệng dùng đầu lưỡi liếm sạch, mà tình
cảnh này, thì thành ma chướng của Hạ Úc An, ở thời kỳ trưởng thành còn trẻ
kia, từ đầu tới cuối quanh quẩn ở trong lòng nàng, trở thành ảo mộng mỗi
buổi tối của nàng đều sẽ nghĩ đến.
Mi mắt của Giang Tầm Y là một loại hình rất nhu hòa, cùng
với tính cách nghiêm túc của cô nổi bật lên rất thích hợp. Hạ Úc An rất ít
thấy được cô sẽ lộ ra dáng dấp lười biếng hoặc là câu người, nhưng vừa rồi,
nàng lại rõ rõ ràng ràng, khoảng cách gần nhìn thấy được. Cái lưỡi mềm mại
của cô lướt qua khóe miệng, gò má trắng nõn còn lưu lại đỏ ửng của ánh mặt
trời sưởi qua. Vào thời khắc ấy, Hạ Úc An như là bị ác ma kề thân, nàng ấn
lại bờ vai của Giang Tầm Y, ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của người sau, hôn
lên cô.
Cái nụ hôn ngây ngô lại non nớt kia, hoàn toàn không có cái gọi
là triền miên và động tình, chỉ có bốc đồng của tuổi trẻ mà nôn nóng. Hạ Úc
An học tình tiết trong tiểu thuyết, đem đầu lưỡi dò vào trong miệng của
Giang Tầm Y, tham lam rút lấy mùi của cô, để kem ngọt ngào lưu lại ở trong
miệng hai người đan xen lẫn nhau. Thời khắc này, Hạ Úc An bỗng nhiên hi vọng
thời gian thì dừng lại như vậy, dù cho muốn nàng đánh đổi mạng sống nàng
cũng đồng ý.
Nhưng mà nụ hôn này cũng không có kéo dài bao lâu, ngay sau đó đã
bị một lòng bàn tay nặng nề đánh thức. Đây là Hạ Úc An lần đầu tiên bị đánh,
lần đầu tiên trong đời. Nàng bị đánh ngã trên mặt đất, ngẩng đầu thì thấy được
con ngươi đỏ rực và phẫn nộ không hiểu của Giang Tầm Y. Thời khắc này Hạ Úc
An mới kinh ngạc phát hiện mình làm cái gì, vào lúc ấy nàng hối hận, nhưng hôm
nay lại cảm thấy vui mừng.
Vẫn may, nàng lúc đó kích động, nếu như không có kích động như
vậy hôn lên, đời này nàng không chỉ không chiếm được người và lòng của Giang
Tầm Y, cả nàng nụ hôn đầu cũng không chiếm được.
Lần đầu tiên hai người chiến tranh lạnh thì phát sinh ở vào lúc
này, Hạ Úc An đầu óc nóng lên tỏ tình, nàng nói nàng với Giang Tầm Y nàng
thích cô, là yêu thích giữa nam nữ. Sau khi tỏ tình, Hạ Úc An rất sợ trong
miệng của Giang Tầm Y nghe được chữ buồn nôn hoặc là biến thái, nhưng biểu
hiện của Giang Tầm Y cũng rất khác thường, cô chỉ là nghi hoặc cười cười, vỗ
vỗ đầu của chính mình.
"Này, Úc An, cậu có phải là xem thứ kì lạ không, hai
nữ sinh làm sao có thể ở chung một chỗ còn nói yêu thích chứ? Xin lỗi,
vừa rồi tôi cho rằng cậu đang giở trò cho nên mới đánh cậu, còn đau
không?" Vào lúc ấy đồng tính luyến ái còn xa không bằng phổ biến hiện tại,
mà lúc đó Giang Tầm Y hoàn toàn đem tỏ tình của Hạ Úc An cho rằng một trò đùa,
Hạ Úc An sững sờ nhìn cô, được cô đỡ lên, hai người giống như là không có
từng phát sinh chuyện vừa rồi cùng nhau trở về. Từ đó về sau, Hạ Úc An
lại thành con rùa đen rút đầu, rất lâu cũng không dám nhắc nữa. Nhưng Giang
Tầm Y lại có một quãng thời gian bài xích tới gần nàng, đây là Hạ Úc An từ
đầu đến cuối biết rõ.
So với một cái tát đã từng, Hạ Úc An biết hiện tại Giang Tầm Y sẽ
không đánh chính mình nữa. Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, mềm nhẹ hôn hít lấy bờ
môi của Giang Tầm Y. Nơi này so với mười năm trước còn muốn ngọt ngào ngon
miệng, mà mùi vị của Giang Tầm Y cũng càng thêm dễ ngửi. Bị hôn không có run
chân, ngược lại là Hạ Úc An chủ động cảm thấy hai chân như nhũn ra.
Cảm thấy Giang Tầm Y hồi thần chuẩn bị đẩy chính mình ra, Hạ Úc
An chủ động lui lại một bước. Người xung quanh ồn ào sớm thì đã quên nói cái
gì, dù sao bầu không khí vừa rồi quá ám muội, mà chuyện lôi kéo của Giang
Tầm Y và Hạ Úc An hai người là người người đang tung tin, lúc này trở lại
chiêu thức này, thì càng thêm thu hút nghi ngờ. Thấy được trong mắt họ muốn
nói lại thôi, Hạ Úc An hướng về người chung quanh đầy mặt nghi hoặc lộ ra một
nụ cười nhạt.
"Các cậu đủ rồi nha, chẳng lẽ không biết bác sĩ Giang
chúng ta thẹn thùng sao? Thiệt là, nhất định muốn Vũ thẳng chúng ta thỏa
mãn ác thú vị bách hợp của các cậu." Hạ Úc An nhẹ giọng nói qua, nàng
làm như vậy là xuất phát từ bảo vệ đối với Giang Tầm Y. Nàng biết Giang Tầm
Y không thích người khác nói lung tung quan hệ của cô và mình, càng rõ ràng gia
giáo của Giang gia nghiêm ngặt.
Chính mình thế nào cũng không sao cả, nhưng nếu là phải kéo lấy
Giang Tầm Y. Cho dù nàng liều mạng cũng phải bảo vệ tất cả của cô, không
cho phép bất luận kẻ nào nói Giang Tầm Y không tốt.
Trò chơi tiếp theo Hạ Úc An và Giang Tầm Y cũng không tham gia,
hai người cũng tìm cớ rất sớm rời đi. Sau khi đi ra ngoài, Giang Tầm Y từ
đầu đến cuối trầm mặc, cô không biết nên nói chuyện với Hạ Úc An như thế
nào, cô luôn cảm giác hành vì trước đó của mình để Hạ Úc An khó chịu,
nhưng cô cũng càng thêm lúng túng hôn môi trước đó. Cô không chán ghét Hạ Úc
An, cũng không chán ghét cái hôn của nàng, chỉ là không thể tiếp thu mà
thôi.
"A Tầm, nếu như là chuyện vừa rồi để cậu không vui, mình
rất xin lỗi." Hạ Úc An khuôn mặt hổ thẹn, tựa hồ thật sự đang vì chuyện
vừa rồi tự kiểm điểm. Nàng thừa nhận chính mình kích động, thừa nhận
nàng không chống cự nổi ma quỷ trong lòng, muốn dựa vào cơ hội tốt nhất vừa
rồi hôn môi Giang Tầm Y. Đúng vậy a... Làm sao sẽ không kích động, như thế
nào sẽ không khát vọng chứ?
Rõ ràng người yêu ngay ở bên cạnh, lại hôn không được chạm không
được, cả nói một câu yêu thích đều phải cẩn thận từng li từng tí một, mười
năm..... Nàng đã mười năm không từng thân mật hôn môi người này như vậy rồi.
Lướt qua liền dừng sớm thì không cách thỏa mãn nàng, cho nên vừa rồi có
cơ hội chân chính hôn môi, nàng mới có thể không thể chờ đợi được nữa muốn
nắm lấy như vậy, nhưng cuối cùng... Vẫn để cho Giang Tầm Y khó chịu sao?
Nhìn mặt tái nhợt của Hạ Úc An, Giang Tầm Y lắc đầu một cái, kỳ
thực cô cũng không tức giận, bởi vì cô biết đối phương vừa rồi là giải vây
cho mình, bởi vì nếu như cô lựa chọn uống rượu, một bàn bầu không khí này tự
nhiên sẽ trở nên tệ hơn, quan hệ trong đám bạn học cũng sẽ trở nên lúng
túng. Chỉ là....lúc này Hạ Úc An xin lỗi nghiêm túc như thế, ngược lại làm
cho Giang Tầm Y khó chịu, cô cảm thấy Hạ Úc An cũng không cần xin lỗi.
"Đồ ngốc, cậu lại không làm gì sai, xin lỗi làm gì? tôi
phải cám ơn cậu giúp tôi giải vây mới đúng." Giang Tầm Y xoa xoa mặt
của Hạ Úc An, nhìn biểu tình của đối phương vừa rồi còn thất vọng trong
nháy mắt nở rộ ra. Giang Tầm Y chưa hề biết, chỉ là một câu nói đơn giản như
vậy cũng có thể để Hạ Úc An vui vẻ như vậy. Nhưng mà nói đến....Con người này
lại có bao lâu không vui vẻ cười qua như vậy rồi?
"Có thật không? A Tầm cậu không giận mình,
mình...mình...." Hạ Úc An nhất thời tay chân luống cuống, không biết nên
nói cái gì cho phải, thấy được trên cổ nàng trống rỗng, Giang Tầm Y đem khăn
quàng cổ trên người mình lấy xuống treo trên cổ nàng.
"Không giận cậu, đúng rồi, cậu làm sao không mang khăn
quàng cổ tôi tặng cậu." Thấy được Hạ Úc An đem đầu rụt ở bên trong
khăn quàng cổ chính mình mới vừa quàng xong cho nàng, Giang Tầm Y lúc này mới
nghĩ đến, quà noel chính mình cho nàng nàng hình như vẫn chưa từng mang.
"Không nỡ dùng, lỡ như làm hư quà của A Tầm mình sẽ đau
lòng." Hạ Úc An thật lòng nói, trước giờ nàng đều là không nỡ dùng quà
Giang Tầm Y cho nàng, bất luận là máy massage mấy năm trước, hay là trà dưỡng
sinh, còn có khăn quàng cổ, găng tay sau đó, mấy đồ vật này Giang Tầm Y
tặng nàng, nàng đều không dám dùng, chỉ lo dùng hỏng rồi sẽ không có. Nếu như
phải chết, Hạ Úc An cũng phải ôm những thứ đồ này tiến vào phần mộ.
"Đồ ngốc, cậu dùng hỏng rồi tôi tặng cậu cái mới thì
được rồi." Giang Tầm Y cảm thấy Hạ Úc An đêm nay ngốc ngốc, không nhịn
được vỗ vỗ đầu của nàng. Mà Hạ Úc An lại cảm thấy Giang Tầm Y đêm nay đối với
mình quá tốt rồi, ôn nhu thật tốt như dáng vẻ chính mình lúc sinh bệnh. Hạ Úc
An che lấy ngực bởi vì quá mức ngọt ngào mà ê ẩm, nàng thì sắp không chịu
nổi rồi. A Tầm đối với nàng quá tốt, nàng đã sắp muốn hạnh phúc chết rồi.
Phần hạnh phúc hạnh phúc này phản ánh ở trên thân thể, Hạ Úc An chỉ cảm thấy
toàn thân đều mềm nhũn, nàng rất muốn A Tầm ôm nàng.
"A, mình nên về rồi." Hạ Úc An ngửi vị thơm nhàn nhạt
trên khăn quàng cổ của Giang Tầm Y, nhẹ giọng nói.
"Ừm, vậy cậu đi đường cẩn thận, tôi đưa cậu hay là tìm
tài xế tới đón?"
"Mình tìm tài xế đón mình thì được rồi, A Tầm cậu về
sớm một chút."
"Được, đến rồi gửi tin nhắn cho tôi."
Hai người ở trên đường nói lời từ biệt, tài xế của Hạ Úc An sau
đó cũng đến, nàng trở về nhà, ôm lấy khăn quàng cổ của Giang Tầm Y, không
nhịn được cười lên. Khăn quàng cổ của A Tầm, cái này phải cố gắng thu lại.
Hạ Úc An thỏa mãn suy nghĩ, sau khi tắm rửa sạch sẽ, ôm khăn quàng cổ của
Giang Tầm Y ngủ đi. Đây cũng là buổi tối của tháng gần nhất nàng duy nhất
một lần không uống thuốc ngủ là có thể ngủ.
Hết chương 34
Tác giả có lời bảo bối: Chúc mọi người buổi tối tốt lành, ta đến
update rồi, tại sao cảm giác thật giống rất nhiều ngày không up Kim Chủ chứ,
có phải ảo giác hay không? thế là, Hạ bức khổ chờ đợi đã lâu cuối cùng hôn
được rồi, không sai, mười cái mười năm, rốt cuộc đã tới hôn.
Chương này ta muốn nói, Hạ bức khổ cuối cùng ôm khăn quàng cổ
ngủ thật sự quá tinh khiết rồi. Khăn này nếu là Ông Lẫm Nhiên, vậy bảo
đảm là nhanh chóng bỏ vào trong bình nhỏ bảo tồn nguyên vị. Khăn này nếu
như Quý Duyệt Phong bảo đảm là để Tần Nhuế trói chặt tay của chính mình để
play trói buộc một trận, khăn này nếu như là Kiều tao tao, khăn quàng cổ
này nhất định sẽ bị đặt đến giữa tiểu muội muội thoả thích xé vò hưởng thụ
vui vẻ ướt át nguyên vị mang đến. Nhưng mà! ! ! Nhưng mà! ! ! Tiểu xử nữ Hạ bức
khổ chúng ta tuổi tinh khiết, lại cứ như vậy... Chỉ là ôm lấy ngủ thiếp đi.
Đây không phải khuê nữ ta! ! !
Cho nên nói, mỗi người dự tính quyết định hoa phong của văn
này, ha ha ha, tại sao nghĩ như vậy cười chứ. Khăn quàng cổ, tỉ lệ xuất
cảnh của ta ít như vậy, là bởi vì Hạ bức khổ không đủ lẳng lơ, nếu như nàng
dùng tiểu muội muội an ủi ngươi, tỉ suất xuất cảnh của ngươi nhất định sẽ
nhiều thêm mấy tờ sau đó lại lấy mấy hộp cơm sau này trở thành đạo cụ
người người thích được vạn người ca tụng. Rất đáng tiếc, hôm nay muốn đào
thải chính là ngươi, khăn quàng cổ, xin ngươi lập tức rời khỏi sân khấu
này....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét