Kim Chủ Nan Vi - Chương 35
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 35: Vậy thì lấy thân báo đáp a.
Ngủ trần là một loại phương thức ngủ thoải mái nhất, vứt bỏ
tất cả ràng buộc, trở lại dáng dấp thân thể ban đầu. Có lẽ là ở cùng nhau
thời gian lâu dài, Trầm Thư Đường lại cũng dần dần đã yêu cái cảm giác này, đặc
biệt là ôm Kiều Mạn Tích, thời điểm cùng cô cùng nhau ngủ. Da nhẵn nhụi của
hai người dính vào cùng nhau, là triền miên càng là thoải mái.
Nghĩ như thế, Trầm Thư Đường ngồi ở trên ghế một bên, cầm lên
bàn vẽ trong tay, tỉ mỉ miêu tả mặt gương mặt của Kiều Mạn Tích. Kiều Mạn
Tích sau khi ngủ có thêm chút ôn nhu và tính trẻ con, không giống khi tỉnh
xinh đẹp như vậy, nhưng vẫn là hiện ra chút lười biếng. Thấy cô ôm lấy gối
của mình, thỉnh thoảng thì đem chăn đá văng ra, lộ ra cái mông nhỏ trắng
mịn, Trầm Thư Đường mỗi lần thấy được đều sẽ đỏ mặt đắp kín cho cô, nhưng qua
một lát lại sẽ bị đá văng ra.
Thời gian là thứ tàn khốc nhất, nhưng đối với quá nhiều người mà
nói, lại cho một ít ưu đãi, Kiều Mạn Tích chính là một trong những người
được ưu đãi. Rõ ràng đã 27 tuổi, nhưng gương mặt sau khi tẩy trang trái lại
so với hoá trang còn muốn trẻ trung hơn rất nhiều. Da thịt trắng nõn non nớt
trơn mà nhẵn nhụi, Trầm Thư Đường biết tiền bảo dưỡng của Kiều Mạn Tích mỗi
tuần tốn tuyệt đối không ít, tuy nhiên không thể bỏ qua làn da của cô trời
sinh cũng rất tốt.
Trầm Thư Đường cười sờ sờ gương mặt của Kiều Mạn Tích, lại tiếp
tục dùng bút phát họa vẽ dáng vẻ của cô. Từ sau khi sinh nhật của mình,
hai người tựa hồ tiến vào một loại thời kỳ cảm giác yêu nhau tha thiết. Tới
gần năm trước, Trầm Thư Đường nghỉ học, thường thường có thời gian, mà Kiều Mạn
Tích cũng thường thường lại đây, thường xuyên tới, cũng là đem một đống lớn đồ
vật chở tới, để cho nhà mới này của mình có thêm chút nhân khí.
Buổi tối hai người đều là sẽ làm chút chuyện loại đó, nhìn dáng
vẻ thỏa mãn của Kiều Mạn Tích, trong lòng Trầm Thư Đường cũng là thỏa mãn
cực lớn. Nàng sẽ dậy sớm làm bữa sáng cho Kiều Mạn Tích, buổi trưa cũng sẽ làm
cơm trưa đưa qua, buổi tối hai người cùng nhau ăn cơm. Sinh hoạt bình yên mà
hạnh phúc như vậy là Trầm Thư Đường thích nhất, thậm chí nàng có loại cảm giác
nếu như có thể cùng Kiều Mạn Tích sống hết đời thì tốt rồi.
Trầm Thư Đường dần dần nuôi dưỡng thói quen, nàng sẽ vẽ cho Kiều
Mạn Tích, đem dáng dấp bình thời của cô vẽ ra, ở lúc cô ngủ hoặc nghỉ ngơi. Kỹ
năng vẽ của Trầm Thư Đường không tệ, dù sao học thiết kế, không biết vẽ
chút cơ bản là không được. Có lẽ là quá mức chăm chú lại quá để tâm, Kiều
Mạn Tích ở dưới ngòi bút của Trầm Thư Đường rất chân thực, chỉ là thấy được
mấy hình vẽ kia, là có thể nhìn ra dụng tâm của người vẽ.
"Ngô...." Giữa lúc Trầm Thư Đường chăm chú vẽ, Kiều Mạn
Tích trên giường cũng không biết làm sao thì tỉnh lại sớm, thấy cô tỉnh lại,
Trầm Thư Đường vội vàng đem bàn vẽ dấu ra phía sau, nhưng Kiều Mạn Tích sớm
thì chú ý tới động tác của nàng, còn có con ngươi có chút mông lung híp lại,
mân mê miệng nhìn nàng. "Tiểu Đường Đường đang làm chuyện xấu gì? Còn dấu
đi không cho tôi xem.” Kiều Mạn Tích lười biếng nói ra, thấy cô cũng không mặc
quần áo thì đến cầm lấy bàn vẽ của chính mình, Trầm Thư Đường không dám
tránh, đỏ mặt giao ra.
Thấy được bức họa kia, con mắt của Kiều Mạn Tích lập tức thì sáng
lên, cô vẫn thật không nghĩ tới Trầm Thư Đường sẽ thừa dịp chính mình ngủ vẽ
mình, hơn nữa vẽ cũng không tệ lắm. Cô biết chuyên ngành của Trầm Thư Đường,
nhưng bình thường thiết kế kiến trúc, khi đường nét vẽ đường viền đều sẽ có
chút cứng ngắc, nhưng đường nét của Trầm Thư Đường cũng rất nhu hòa, nghĩ đến
là người vẽ cũng có cố ý học qua một ít.
"Vẽ không tệ đó, nhưng mà, tại sao tôi là nhắm mắt
lại" Kiều Mạn Tích chỉ chỉ chính mình bên trong bức vẽ, cô cảm giác con
mắt của mình cũng xinh đẹp, Tiểu Đường Đường làm sao không vẽ con mắt của cô
chứ?
"Bởi vì chị đang ngủ, cho nên...."
"Nga, như vậy a, vậy tôi tỉnh em vẽ lại một tấm nữa được
rồi, toàn thân đều muốn."
Kiều Mạn Tích bỗng nhiên hứng thú lên, thấy cô đi phòng tắm tắm
rửa sạch sẽ, còn cố ý ngâm tắm cánh hoa làm dáng. Cô đi ra hoá trang, nhưng
vẫn là cái gì cũng không mặc, đợi sau khitrang điểm xong, Trầm Thư Đường chỉ
thấy cô trực tiếp nằm chết dí trên ghế sofa, còn bày ra một tư thế cực kỳ lẳng
lơ. Trầm Thư Đường bỗng chốc thì rõ ràng Kiều Mạn Tích muốn làm cái gì
rồi, nàng cầm bàn vẽ từng vẽ qua, rõ ràng chỉ là hội họa thông thường, hiện
tại lại trở nên ngượng ngùng lên.
"Tiểu Đường Đường phải cố gắng vẽ nha, vẽ cẩn thận một chút,
ngực vẽ lớn chút, không cho ăn bớt nguyên vật liệu." Kiều Mạn Tích một
bộ dáng vẻ đại gia nằm ở đó, nói xong còn không quên ưỡn ngực, lời nói này để
Trầm Thư Đường càng thêm ngựng ngùng rồi, nàng cảm thấy ngực của Kiều Mạn
Tích cũng đã rất lớn, làm sao còn để cho mình vẽ lớn chút chứ?
Nhưng mà Kiều Mạn Tích nếu đã hiếm thấy tỉnh ngủ để cho mình vẽ,
Trầm Thư Đường cũng đặc biệt quý trọng cơ hội lần này, vừa mới bắt đầu còn sẽ
có chút xấu hổ, nhưng sau đó vẽ càng ngày càng chăm chú, cũng là quên đi
chuyện này. Nhưng một tiếng qua đi, thấy Trầm Thư Đường còn không có vẽ
xong, Kiều Mạn Tích ngược lại có chút nằm không được rồi. Chủ yếu là ánh mắt
của Trầm Thư Đường rơi vào trên người mình quá hừng hực, ân, tuy Trầm Thư
Đường là thật sự đang nhìn bình thường, nhưng Kiều Mạn Tích chính là cảm
thấy rất nóng, hơn nữa thân thể cũng mơ hồ có cảm giác muốn.
Khi Trầm Thư Đường một lần nữa đem tầm mắt rơi vào trên người mình,
ánh mắt sạch sẽ kia để Kiều Mạn Tích không nhịn được kẹp chặt hai chân. Tối hôm
qua họ chỉ làm hai lần thì kết thúc, đối với Kiều Mạn Tích khẩu vị tốt mà
nói là xa xa không đủ. Không giống với rất nhiều nữ nhân, ở thời điểm sáng
sớm, ngược lại là thời điểm tình dục củaKiều Mạn Tích thịnh vượng nhất, lúc
này nghĩ đến Trầm Thư Đường đang nhìn thân thể của chính mình, đem thân thể
của mình vẽ ở trên giấy, cô cũng có chút động tình.
"Tiểu Đường Đường...." Kiều Mạn Tích cảm thấy miệng khô
lưỡi khô, không nhịn được đã mở miệng, một tiếng gọi này có thể nói phong tình
vô hạn, dẫn tới bút của Trầm Thư Đường đều rơi xuống đất, vốn dĩ nàng thì
muốn vẽ đến một ít bộ phận trọng điểm của nửa thân dưới, nhưng Kiều Mạn
Tích bỗng nhiên vừa gọi như thế, để sự chăm chú của Trầm Thư Đường trong nháy
mắt thì không còn sót lại chút gì.
"Kiều Mạn Tích, làm sao vậy?"
"Đều trách Tiểu Đường Đường, luôn dùng loại ánh mắt điểu
cáng kia nhìn tôi, làm cho người ta muốn" Kiều Mạn Tích thẳng thắn, cô khó
nhịn uốn éo eo, cảm thấy giữa hai chân tràn ra dòng nước ấm đều phải đem
cánh mông làm ướt rồi. Kiều Mạn Tích cho tới bây giờ cũng không phải
người quen thuộc nhẫn nại, cô mặc kệ, hiện tại cô thì muốn làm. Vẽ vời cái gì,
sau này rồi nói đi.
"Nhưng mà... Bây giờ còn là sáng sớm." Trầm Thư Đường đỏ
mặt, có chút luống cuống ngồi ở đó, tiếp theo vẽ cũng không phải, không vẽ cũng
không phải, "Lại không phải không có ở sáng sớm từng làm, Tiểu Đường
Đường nhanh đi rửa tay, tôi đi lên giường đợi em." Kiều Mạn Tích nói
xong, đã vui vẻ uốn éo cái mông trở về trên giường, thấy được cô đầy mặt chờ
mong đợi mình, Trầm Thư Đường đội lên một gương mặt đỏ thẫm đi tới phòng
rửa tay, lúc trở ra, Kiều Mạn Tích đã không thể chờ đợi được nữa kêu gọi nàng
qua.
"A Thư, để tôi đợi rất lâu." Rõ ràng chỉ có một phút,
nhưng Kiều Mạn Tích lại cảm thấy dài lâu như có một giờ, cô không nhịn được
tách ra chân cọ nhẹ lấy Trầm Thư Đường, nhanh chóng đem váy ngủ mỏng manh
trên người nàng cởi đi, cả áo lót quần lót cũng không buông tha. Nhìn nữ nhân
dưới thân mê hoặc vô hạn, Trầm Thư Đường như là bị mê tâm hồn cúi đầu hôn cô.
Sau khi làm nhiều lần như vậy, kỹ thuật của Trầm Thư Đường cũng
dần dần tốt lên. Nàng mò ra điểm mẫn cảm của Kiều Mạn Tích, biết làm sao đối
xử Kiều Mạn Tích sẽ để cô thoải mái, nhìn đối phương ở dưới thân mình từng
lần nở rộ. Trầm Thư Đường đột nhiên cảm giác được, mình ở bên người Kiều Mạn
Tích tựa hồ cũng bị dạy hư rồi. Rõ ràng.... Chính mình trước đây không phải
như thế.
Sau một phen "Vận động kịch liệt.", Trầm Thư Đường lúng
túng phát hiện, thời gian đã từ sáng sớm lặng lẽ meo meo chạy tới buổi trưa,
nàng quay đầu lại thấy được Kiều Mạn Tích hài lòng nằm ở trên giường uống rượu
đỏ, giống như con mèo nhỏ thỏa mãn, Trầm Thư Đường vội vàng đem bức tranh
chưa vẽ xong thu cẩn thận, suy nghĩ đợi sau này Kiều Mạn Tích có hứng thú
thì bổ sung thêm được rồi.
"Kiều Mạn Tích, buổi trưa chị muốn ăn cái gì? Hôm nay không
đi làm sao?"
"Ừm, không đi, Tiểu Đường Đường em thu dọn một chút,
chúng ta chút nữa ra ngoài đi ăn, mặt khác, tôi em đi gặp một
người." Thời điểm Kiều Mạn Tích uống rượu đỏ cũng đã chuẩn bị xong tất
cả rồi, cô biết Trầm Thư Đường gần đây đang tìm công ty thực tập, trong lòng
cũng có dự định, chỉ là hôm nay sau khi thấy được Trầm Thư Đường vẽ, dự định
cũng càng xác định một ít.
Đối với an bài của Kiều Mạn Tích Trầm Thư Đường chưa bao giờ sẽ
có nghi vấn, hai người thu thập xong đi ra ngoài ăn vài thứ, sau đó đã được
Kiều Mạn Tích dẫn đến một công ty. Đứng ở trước công ty vật liệu xây dựng
Hắc Giác, Trầm Thư Đường thực sự không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ dẫn chính
mình tới nơi này. Hắc Giác là công ty xây dựng nổi danh trong nước, hệ thống
họ rất nhiều người, thậm chí rất nhiều người trong nước học tập kiến trúc,
mục đích chính là muốn tiến vào công ty này, đương nhiên, nơi này cũng là giấc
mơ của Trầm Thư Đường.
"Kiều Mạn Tích, chị dẫn em tới nơi này là...."
"Tôi biết gần đây em đang tìm công ty thực tập, tôi nghe nói
nơi này không tệ, vừa vặn bên trong có vị lão sư là bằng hữu của tôi, thì
giới thiệu em qua đây. Đi thôi, cô gái ngốc, còn đứng làm cái gì." Kiều
Mạn Tích vỗ vỗ bờ vai của Trầm Thư Đường, dẫn theo nàng đi vào. Bởi vì là
giới thiệu công việc, Kiều Mạn Tích toàn bộ quá trình biểu hiện rất chính
thức, đối với mình xưng hô cũng đổi thành bạn học Trầm, thấy cô đem mình
dẫn tới trước mặt một ông lão, cười nói chính mình là em gái của bạn
của cô, Trầm Thư Đường trong lòng ngoại trừ cảm động càng có cảm kích.
"Đây chính là Tiểu Trầm chứ? vừa rồi Kiều lão bản cho ta
nhìn thiết kế của ngươi, không tệ, rất có người trẻ tuổi tự mình chủ trương,
sau này ngươi thì theo ta học tập." Ông lão là nam nhân hơn 50 tuổi,
nhưng dáng dấp lại rất sinh lực, Trầm Thư Đường gật gật đầu nói cám ơn. Sau
đó mới hiểu, ông lão này cũng không phải người bình thường, mà là lão sư
thâm niên nhất của Hắc Giác, giáo sư nổi danh của ngành kiến trúc, bao nhiêu
người chen chút suy nghĩ muốn học tập ông ấy, nhưng hôm nay, cơ hội như
vậy lại rơi ở trên đầu mình.
Cho đến khi cùng Kiều Mạn Tích từ Hắc Giác đi ra, Trầm Thư Đường
vẫn là một bộ dáng dấp thần du (như đi vào cõi tiên), thấy được khuôn mặt
không thể tin tưởng của nàng, Kiều Mạn Tích cười bóp bóp mặt của nàng.
"Làm sao vậy? Là quá kinh hỉ hay là quá vui vẻ? nhưng mà nghĩ đến
năm sau Tiểu Đường Đường thì phải đi thực tập rồi, không ai làm đồ ăn cho
tôi, tôi thì sẽ rất khổ sở." Kiều Mạn Tích nhìn ra sự bất an của
Trầm Thư Đường, lên tiếng giúp nàng hòa giải, nhưng một giây sau, thân thể
bỗng nhiên bị nàng ôm lấy, nhìn theo Trầm Thư Đường không ngừng mà ôm chặt
cái ôm này, Kiều Mạn Tích sờ sờ đầu nàng, an ủi tiểu gia hỏa cảm động quá
mức này.
"Kiều Mạn Tích, chị đối với em quá tốt rồi, em....em không
biết nên làm sao cảm ơn chị mới tốt."
"Tiểu Đường Đường nếu như thật sự muốn cảm ơn tôi, vậy
thì lấy thân báo đáp a."
Kiều Mạn Tích cười đùa nói ra, dù sao cô đến nay còn không có
ăn được thân thể đáng yêu này của Trầm Thư Đường. Nhưng mà cô biết Trầm Thư
Đường đang do dự, mà cô cũng không gấp, cô có đầy đủ tính nhẫn nại chờ
đợi, đợi đến cô gái ngon miệng này chủ động đem thân thể giao cho chính mình.
Kiều Mạn Tích lần này chỉ là thuận miệng nói, nhưng Trầm Thư Đường lại nhớ ở
trong lòng. Nàng nhìn theo bóng lưng Kiều Mạn Tích lên xe, cười đi tới, chủ
động nắm lấy tay của cô.
Nếu như là lời của Kiều Mạn Tích.... Bất luận cô muốn cái gì
của chính mình, Trầm Thư Đường nàng đều sẽ không chút do dự cho cô.
Hết chương 35
Tác giả có lời bảo bối: Allah, đến update thôi, Hạ bức khổ và
Giang thẳng vũ buổi biểu diễn dành riêng qua đi, ống kính cắt vềKiều tao và
Tiểu Đường Đường nơi này. Không thể không nói, tình cảnh của cp phụ chính
có phải là thay đổi trong nháy mắt rồi không?
Cp phụ bức khổ mười năm như một ngày, cp chính phóng túng hàng
đêm sênh ca lên.
Nói như vậy cp phụ chính là điều hòa lẫn nhau mới tốt. Ta biết
cp chủ tiền kỳ nếu như vẫn nói chuyện lẳng lơ như thế đại khái mọi người
sẽ cảm thấy chán ngán, cho nên cố ý lấy cp phụ rất ngược, để mọi người trãi
qua hai sự kiện hoàn toàn tương phản nhau, ngược đồng thời ăn đường, như
thế nào, có hay không bị ta cảm động đến? Ta đây tay bút tri kỷ như vậy, thật
sự vô cùng khó tìm.
Hiện nay Tiểu Đường Đường đã mê muội trong đó rồi, đương nhiên,
Kiều tổng mà, các ngươi vẫn là hiểu. Văn giai đoạn thứ nhất này chắc là đến
chương 60 mới dừng, sau chương 60 chúng ta tiến vào nữa bộ phận sau. Mặt
khác văn mới đã xác định là văn dưỡng thành rồi, lần này tính là một
khiêu chiến nhỏ, bởi vì ta dự định hòa vào nguyên tố xuyên sách + hệ thống,
vẫn là hiện đại văn, xem như là tương đối chậm nhiệt, hy vọng mọi người có
thể ủng hộ nhiều nhiều nha.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét