Kim Chủ Nan Vi - Chương 43
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 43: Kiều Mạn Tích hóa thân làm sói.
Nữ như rượu, cũng là như sách. Hương rượu thuần mà mỹ vị, lúc
ngây ngô rồi lại dẫn người hồi vị, sách càng là phía sau càng đặc sắc, nhưng
phía trước lại tràn ngập kinh hỉ và chờ mong. Nếu như nói Kiều Mạn Tích là rượu
hương thuần lâu năm, lật tới phía sau, Trầm Thư Đường thì vừa vặn ngược lại với
cô.
Kiều Mạn Tích chưa bao giờ cảm giác dung mạo của mình thất bại cho
bất cứ người nào, nhưng có chút cảm giác, lại là cô không cách nào biểu hiện
ra, cũng tỷ như cảm giác trong suốt của Trầm Thư Đường còn có phần non nớt và
ngây ngô giấu ở trong xương của nàng. Cô gái trẻ tuổi nằm ở dưới người của
chính mình, áo tắm rơi đi, cũng chỉ còn sót lại một cái quần lót màu hồng nhạt
mỏng manh.
Nàng thẹn thùng nhắm hai mắt, lông mi thật dài thỉnh thoảng run
run mấy lần, trên mặt mang màu hồng bất an và e lệ. Cảnh đẹp như vậy để Kiều
Mạn Tích thoả mãn cực kỳ, cô kéo đi khăn tắm trên người mình, để thân thể hiện
ra trạng thái nguyên thủy nhất, so với Trầm Thư Đường cô càng nóng, cô gái
ngây ngô cần phải khiêu khích mới có thể động tình, mà chính mình cũng sớm đã
bị phần ám muội này cảm hoá đến ướt.
"A Thư, mở mắt ra, tôi muốn em nhìn tôi chạm em." Thanh
âm của Kiều Mạn Tích còn muốn nhu mị hơn thường ngày, thanh âm người pha thêm
khàn khàn của động tình, chỉ là nghe thì để thân thể của Trầm Thư Đường nhịn
không được run rẩy lên.
"Kiều Mạn Tích, em...Em có chút sợ."
Trầm Thư Đường chậm rãi mở mắt ra, con ngươi đen xinh đẹp ngưng tụ
tầng hơi nước, nàng nhẹ giọng kêu tên của chính mình, mái tóc dài màu đen rơi
lả tả tăng thêm một ít thành thục cho nàng, nhưng tất cả biểu hiện lại không
lưu loát đến để Kiều Mạn Tích mừng rỡ như điên. Cô rất muốn một ngụm thì nuốt
lấy tiểu gia hỏa dưới thân, nhưng mà kinh nghiệm phong phú để Kiều Mạn Tích
biết, cô nhất định phải từ từ đến, không thể làm đau cô gái.
"A Thư đang sợ cái gì? Sợ đau sao? Tin tưởng tôi, sẽ không để
em đau" Kiều Mạn Tích nằm sấp ở bên tai Trầm Thư Đường, ngậm lấy vành tai
nàng nhẹ nhàng mút vào. Hai người ở chung rất lâu, nhưng quá nửa là Trầm Thư
Đường hầu hạ mình, giống như vậy khiêu kích Trầm Thư Đường, Kiều Mạn Tích cũng
là lần đầu tiên, nhưng cô biết mình rất nhanh sẽ có thể tìm tới điểm mẫn cảm
của Trầm Thư Đường.
"Không... Không sợ đau, em chỉ là, không biết nên làm sao
biểu hiện có thể để chị càng vui vẻ." Con mắt chân thành của cô gái bại lộ
nàng không nói dối, mà câu nói này thì càng thêm để Kiều Mạn Tích muốn ôn nhu
đối xử nàng.
"Yên tâm, dáng vẻ bây giờ của em, tôi cũng rất vui vẻ"
Kiều Mạn Tích sờ sờ gò má phấn hồng của Trầm Thư Đường, dùng tay ma sát vết bớt
màu đỏ như lá cây phong của xương quai xanh nàng.
Cô biết Trầm Thư Đường nơi này rất mẫn cảm, cũng không biết là
trước đó bị chính mình sờ nhiều hay là cắn nhiều. Bây giờ mỗi lần chạm nơi này,
Trầm Thư Đường đều sẽ thoải mái nheo mắt lại, hơi rụt cổ. Nhìn ra nàng hưởng
thụ, Kiều Mạn Tích chậm rãi đem chân nhấc lên, chen vào giữa chân của Trầm Thư
Đường, dùng đầu gối cách lớp quần lót mỏng manh kia, chậm rãi ma sát.
Như chính mình dự liệu, nơi đó đã có chút ướt rồi, nhưng Kiều Mạn
Tích biết, phần ướt này còn không đủ rất xa. Nghĩ đến nếu như đổi là chính
mình, vào lúc này sợ là quần lót cũng ướt rồi, nhưng quần lót Tiểu Đường Đường
còn không có ướt, Kiều Mạn Tích bất mãn mà suy nghĩ, cô cảm giác mình còn phải
nỗ lực để Trầm Thư Đường càng ướt.
"A Thư bình thường có tự mình sờ qua không?" Sờ đủ vết
bớt kia, Kiều Mạn Tích lấy tay hướng xuống, nhẹ nhàng nhào nặn bộ ngực tinh xảo
đáng yêu của Trầm Thư Đường. Kỳ thực nơi này so với cô gái thông thường mà nói
đã không tính nhỏ rồi, cup B, một kích thước có thể rất gợi cảm. Ngực của Trầm
Thư Đường rất mượt mà, đỉnh núi hồng nhạt như là vị trí chóp quả đào nhô ra.
Đại đa số người thấy được quả đào đều sẽ muốn cắn lấy chóp, mà Kiều Mạn Tích
giờ khắc này cũng không ngoại lệ.
Cô dùng lòng bàn tay bóp trái cây nhỏ kia, chuyển vòng ma sát, hơi
kéo lên, lại dùng lòng bàn tay xoa cả viên mật đào. Hô hấp của Trầm Thư Đường
càng ngày càng nặng, nàng nắm ráp trải giường thật chặt muốn nhắm mắt lại
không nhìn tới cảnh tiều tụy như vậy. Nhưng Kiều Mạn Tích nhất định muốn nàng
nhìn cô thì không thể không nhìn tiếp.
"Không có sờ qua... Chỉ có lúc tắm, mới sẽ...Ân..." Trầm
Thư Đường nói còn chưa dứt lời lại bị cái cắn gặm đột nhiên xuất hiện của Kiều
Mạn Tích đánh gãy, nhìn cô chôn ở trước ngực mình, tóc dài màu cafe có chút
ngổn ngang che ở trên người mình. Trầm Thư Đường lần đầu tiên biết, thì ra cảm
giác nơi đó bị ngậm là kỳ diệu như vậy. Đầu lưỡi của Kiều Mạn Tích ướt nóng, cô
cắn nơi đó của mình, có đau nhói nhẹ nhàng, nhiều hơn là run rẩy và tê dại
khiến người ta không khống chế được.
"A Thư không có nói láo đó, vừa rồi tôi kiểm tra qua rồi, nếu
như là bình thường người chính mình sờ thì sẽ không nhạy cảm như vậy. Cô gái
tốt, em đều không có tự an ủi qua sao?" Kiều Mạn Tích ngẩng đầu lên, nhìn
Trầm Thư Đường, càng ngày càng cảm thấy người dưới thân huyền diệu. Kiều Mạn
Tích biết hiện tại rất nhiều nữ học sinh rất sớm thì có đối tượng, đêm đầu tiên
cùng rất nhiều lần đầu sớm thì mất rồi, bao gồm tự an ủi, không ít người làm
qua. Nhưng cô bé trước mặt này, lại cả tự an ủi đều không có.
"Không có." Việc riêng tư như vậy bị Kiều Mạn Tích trực
tiếp hỏi như vậy, Trầm Thư Đường thấp giọng trả lời, nàng nhớ tới Kiều Mạn
Tích trước đây cũng hỏi qua vấn đề tương tự, vào lúc ấy nàng cũng đã trả lời
qua.
"A Thư sẽ không cảm thấy cô quạnh sao? Bình thường sẽ không
ướt sao? Hay là nói, chưa từng có chuyện gì có thể kích thích đến em, để em ướt
đây?"
Kiều Mạn Tích nói qua, một cái tay tiếp tục nhào nặn vật mềm êm
dịu của Trầm Thư Đường, một cái tay khác đã không thành thực sờ xuống, cách lớp
vải mỏng, ở giữa chân của Trầm Thư Đường nhẹ nhàng trượt. Cô cũng không dùng
sức, chỉ là dọc theo mảnh vải có thể cảm giác được hình dáng, ở thổ nhưỡng chưa
bao giờ có người đụng vào xoa xoa trên dưới, quần lót vì vậy mà thẩm thấu ra
một tầng vết nước hơi sẫm màu.
"Không phải...Em...Em sẽ không, cũng không nghĩ tới."
Hiển nhiên cảm thấy cái đề tài này quá xấu hổ, nàng cũng không phải từ sinh ra
đến bây giờ không có loại cảm giác đó, trước đây khi ở kí túc xá, bạn cùng
phòng cũng sẽ mở một ít phim người lớn, Trầm Thư Đường không làm sao nhìn qua,
thỉnh thoảng liếc mắt nhìn sẽ cảm thấy thẹn thùng, thân thể cũng sẽ sản sinh
biến hóa nhỏ bé, nhưng nàng sẽ không tự an ủi, cũng không muốn tự mình làm
một lần duy nhất loại chuyện đó, là đại học năm đầu, ở sau khóa sinh lý, nàng
trở lại chỉ có kí túc xá của mình tò mò cách quần lót sờ sờ nơi đó của chính
mình, chỉ tùy tiện sờ soạng một hồi thì thẹn thùng lại sợ đem tay rút đi. Trầm
Thư Đường biết mình cuối cùng cũng có một ngày sẽ tìm được người thích cùng
nàng làm loại chuyện đó, lại không nghĩ rằng ở sau hai năm ngắn ngủi, nàng gặp
phải Kiều Mạn Tích.
"Cô gái đáng yêu lại ngốc nghếch, nè, tôi dạy em, sau này tự
em cũng có thể làm." Kiều Mạn Tích cũng không vội ăn Trầm Thư Đường, ngược
lại là nổi lên tình thú. Cô vội vã kéo đi quần lót của Trầm Thư Đường, mà là
tiếp tục ở ngoài quần lót vuốt ve địa phương non mềm trong đó. Cô phát hiện nơi
này của Trầm Thư Đường rất mềm, không phải một loại mềm mại, chí ít so với
những thứ chính mình trước đây sờ qua còn mềm hơn. Ví như cốt lõi của Trầm Thư
Đường, nơi này như viên kẹo bông, bên trong cất giấu bánh có nhân ngọt ngào,
bên ngoài tràn đầy tính đàn hồi.
"Kiều Mạn Tích... Cảm giác thật là kỳ quái... Nơi đó có chút
khí." Trầm Thư Đường sợ hãi nói qua, nàng dùng một cái tay nắm lấy ráp
trải giường, một cái tay khác thận trọng đỡ bờ vai của Kiều Mạn Tích. Trên
gương mặt đó không còn là mờ mịt và non nớt, mà là có thêm chút mê hoặc và
phong tình. Cô gái bị dục vọng thử thách, từ từ dựa gần nữ nhân, Trầm Thư Đường
ngon miệng như vậy đến Kiều Mạn Tích hóa thân làm sói.
"Không có chuyện gì, đem bản thân em giao cho tôi thì được
rồi. A Thư yêu thích như vậy phải không? Cách quần lót, cẩn thận mà vuốt nơi
đó, thỉnh thoảng sẽ dùng sức vò đồ vật nhỏ kia chút, nơi này rất mẫn cảm, em
biết chứ?" Kiều Mạn Tích cực điểm khiêu khích kẹo bông trong tay cô, để nó
ở trong tay chính mình biến thành các loại dáng vẻ. Khi hạch tâm mẫn cảm bị
chính mình nắm ở trong tay, Trầm Thư Đường phát ra than nhẹ và thở khẽ để Kiều
Mạn Tích hài lòng.
"Ân... Kiều Mạn Tích... Có chút khó chịu, có thể hay
không.... Có thể hay không..." Hai chữ kéo đi kẹt ở trong cổ họng, Trầm
Thư Đường không nói ra được cũng ngại ngùng nói, nàng cảm thấy hiện tại không
khỏi quá ngượng ngùng chút, nàng có thể cảm thấy Kiều Mạn Tích đang dùng lòng
bàn tay bóp địa phương mẫn cảm nhất giữa chân của mình. Kiều Mạn Tích từng để
cho chính mình dùng miệng vô số lần giúp cô liếm qua, Trầm Thư Đường biết cái
loại địa phương đó sẽ cho người sung sướng, lại mới biết thì ra chính mình bị
chạm nơi đó cũng sẽ có cảm giác kỳ diệu như thế, giữa chân vừa tê vùa ngứa, như
là điện giật, rõ ràng chỉ là bị vò một hai lần, quần lót cũng đã ướt rồi.
"Tôi biết A Thư muốn cái gì, tôi giúp em kéo đi, quần lót này
không cần rồi, nó bị em làm đến rất ướt." Kiều Mạn Tích nói qua, ở dưới
tầm mắt ngượng ngùng của Trầm Thư Đường, chậm rãi đem chiếc quần lót mới chỉ
mặc một lần kia cởi đi, vải vóc ướt át cọ qua đùi, lưu lại dấu vết ướt át. Từ
sau khi bị Kiều Mạn Tích bao nuôi, quần áo toàn thân của Trầm Thư Đường đều là
Kiều Mạn Tích mua, cũng bao gồm áo lót quần lót. Quần lót nhỏ đáng thương đối
với Trầm Thư Đường mà nói đắt giá chỉ mặc một lần, đã bị Kiều Mạn Tích tuyên
cáo tử hình.
"Kiều Mạn Tích, cầu xin chị...Đừng nhìn." Quần lót cởi
đi, tất cả chân tướng không chỗ che thân, tự nhiên cũng bao gồm địa phương
riêng tư mà xấu hổ kia. Trầm Thư Đường hơi kẹp lấy chân, nghiêng đầu không dám
nhìn Kiều Mạn Tích. Nàng cảm giác mình nơi đó nhất định là khó coi, ướt nhẹp
như vậy, nhưng Kiều Mạn Tích một mực dùng tay vuốt đầu gối của nàng, bất cứ lúc
nào muốn rình mò riêng tư của nàng.
"Ngoan, A Thư, em nên đem chân tách ra, chỉ không kiêng dè
với tôi tách ra. Em biết không? Dáng vẻ bây giờ của em đáng yêu đến như một con
thỏ nhỏ, càng như vậy, tôi càng là muốn nhìn nơi này của em. Tôi muốn biết dáng
vẻ sau khi nó bị làm ướt, màu sắc trắng mịn, chất lỏng nhuộm óng ánh long lanh,
nó thì như tiểu minh tinh, chờ đợi đèn chiếu đem nó rọi sáng, để tôi nhòm ngó
cái đẹp của nó."
"Không... Đừng nói thành như vậy."
Kiều Mạn Tích nói xong, Trầm Thư Đường trở nên càng thêm thêm
ngượng ngùng, nàng biết Kiều Mạn Tích ở trên chuyện giường luôn luôn lớn gan,
lại không ngờ cô sẽ đem nơi đó hình dung thành như vậy. Ngượng ngùng để Trầm
Thư Đường che mặt, nhưng ngay khi nàng thả lỏng cảnh giác, Kiều Mạn Tích đã nhân
cơ hội tách ra chân vô lực hư mềm của nàng, nhìn thấy minh tinh chính mình muốn
nhìn thấy.
Nó là lần đầu biểu diễn, có vẻ non nớt mà khẩn trương, đèn mờ nhạt
của gian phòng đem nó rọi sáng, để nó hoang mang thất thố không chỗ che thân.
Bởi vì cái nhìn chằm chằm của chính mình, tiểu minh tinh co rút lại, sợ đến
tràn ra rất nhiều mồ hôi trong suốt. Bộ lông phía trên đều trở nên ngổn ngang,
gò má hồng hồng óng ánh trong suốt, cái đầu nhỏ trước đó bị chính mình xoa qua
sưng lên, tùy tiện đụng vào đều sẽ kích phát nó mẫn cảm phản ứng.
"Nơi này của A Thư, rất đáng yêu đó." Kiều Mạn Tích nhìn
hồi lâu, cười nói, Trầm Thư Đường biết cô đã đem chính mình nhìn sạch rồi, địa
phương xấu hổ kia ngay ở trước mặt cô, bị cô thưởng thức. Ngượng ngùng trong
lòng tất nhiên nhiều, lại không che giấu được mừng rỡ. Trầm Thư Đường đồng ý
đem toàn bộ của mình cho Kiều Mạn Tích, nàng thậm chí có chút không thể chờ
đợi được nữa hi vọng Kiều Mạn Tích muốn chính mình, để cho mình triệt để trở
thành của cô.
Phần cảm giác mãnh liệt này để Trầm Thư Đường mờ mịt, nàng chưa
bao giờ đối với bất cứ người nào từng có khát vọng rừng rực như vậy. Kiều Mạn
Tích, Kiều Mạn Tích, thân thể và đại não bao gồm trong lòng đều là Kiều Mạn
Tích, Trầm Thư Đường bỗng nhiên giơ tay ôm chặt Kiều Mạn Tích, bộ ngực mềm mại
dựa vào bộ ngực của đối phương, dán vào cùng nhau.
"Kiều Mạn Tích, muốn em đi, em muốn cho chị" Trầm Thư
Đường vững tin, đây là một câu nói nàng từ lúc sinh ra tới nay gan to nhất
từng nói, nhưng nếu như có thể làm cho Kiều Mạn Tích cao hứng, nàng cũng không
ngại nói như vậy. Quả nhiên, tiếng cười yếu ớt của người trên thân truyền đến,
cảm thấy Kiều Mạn Tích vuốt phía sau lưng chính mình để nàng thả lỏng, ngón tay
dài nhỏ tìm được lối vào của tinh quang đại đạo, nơi đó ướt tinh tế, là địa
phương hoàn toàn không có người mở rộng.
Kiều Mạn Tích biết chỉ là trình độ của ngón tay sẽ không làm đau
Trầm Thư Đường, cô dùng ngón tay cái lưu ở ngoài chậm rãi xoa lấy đỉnh hạch tâm
không an phận, ngón tay chậm rãi chen vào, Kiều Mạn Tích biết nếu như trực tiếp
đi vào sẽ mang đến đau nhói nhẹ nhàng, cho nên cô chỉ tự mình xoa xoa nơi đó
của Trầm Thư Đường cúi đầu hôn nàng, cô gái mê muội ở trong nụ hôn của cô, đã
quên thân ở nơi nào, đã quên khẩn trương dưới thân bị mở rộng. Chính là thời gian
này, ngón tay của Kiều Mạn Tích thuận thế tiến vào nơi sâu xa nhất.
Không có thống khổ, nàng như cô nói.
Khi thân thể bị ngón tay của Kiều Mạn Tích xuyên qua lấp kín, Trầm
Thư Đường trước giờ không biết chuyện như vậy cũng sẽ hạnh phúc như thế. Nàng
ôm chặt Kiều Mạn Tích, môi dưới không ngừng mà run. Nàng muốn nói một câu với
Kiều Mạn Tích, cho dù vô số ca khúc, truyền hình, điện ảnh đều đang tới lui
cường điệu câu nói tầm thường này, nhưng nàng hiện tại thì muốn nói, nhịn một
giây nữa nàng đều không cách nào chờ đợi.
"Kiều Mạn Tích, em yêu chị."
Hết chương 43.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét