Kim Chủ Nan Vi - Chương 44
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 44: Trở thành tù binh bị Kiều Mạn Tích thao túng.
Trầm Thư Đường bỗng nhiên tỏ tình dẫn tới Kiều Mạn Tích hơi sững
sờ, nhưng mà cái này cũng không ảnh hưởng động tác tiếp theo của cô. Sau khi
thấy được cô gái bị chính mình biến thành nữ nhân lộ ra thỏa mãn và vui sướng,
trên mặt của Trầm Thư Đường mang theo mồ hôi mỏng, con ngươi đen toả sáng của
nàng nhìn chăm chăm ở trên mặt chính mình.
Kiều Mạn Tích biết chữ yêu vừa rồi tuyệt đối không phải tùy tiện
nói một chút mà thôi, chính là bởi vì như vậy, cô mới có thể lựa chọn không trả
lời. Kiều Mạn Tích chán ghét nói dối, cho nên cô không cách nào đáp lại lời tỏ
tình của Trầm Thư Đường.
"A Thư, cảm thấy được rồi chưa? Tôi ở nơi sâu trong thân thể
của em, từ khi biết đến bây giờ, đây là khoảng cách gần nhất của hai chúng
ta." Kiều Mạn Tích tuy nóng lòng hưởng thụ, nhưng cũng không biểu đạt cô
xưa nay đều là người bị động, xác thịt của cô gái trẻ tuổi là cô thích, đặc
biệt là cô gái thuộc về cô, cô xưa nay cũng là muốn thưởng thức một phen.
Trầm Thư Đường là một người trước đó tới nay cô hài lòng nhất, tất
cả ưu điểm của cô gái trẻ tuổi sạch sẽ, trong suốt, có thể hình dung tất cả ưu
điểm nàng đều có. Trên người mang theo mùi trái cây nhàn nhạt, thỉnh thoảng mùi
quýt sẽ dày đặc một ít, thỉnh thoảng lại sẽ có hương cam rõ ràng. Kiều Mạn Tích
luôn là thích đem mặt chôn ở trên xương quai xanh của Trầm Thư Đường, gặm nuốt
cái bớt của nàng, cũng hấp thụ mùi vị của nàng.
Trầm Thư Đường chìm đắm ở bên trong trải nghiệm mới và ngượng
ngùng vẫn chưa phát hiện tỏ tình của mình đá chìm biển lớn, nàng hết sức chăm
chú nhìn đầu của Kiều Mạn Tích vùi ở trên bả vai chính mình, không nhịn được
dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve. Nàng có thể cảm giác được sự tồn tại của Kiều Mạn
Tích, ngay ở trong thân thể của mình. Không có đau đớn, chỉ có cảm giác bị lấp
đầy. Cảm giác như vậy không thiết thực, nhưng khoái ý tê dại lại làm cho Trầm
Thư Đường ý thức được đây là hiện thực.
"Kiều Mạn Tích, có thể rồi." Trầm Thư Đường biết Kiều
Mạn Tích là quan tâm chính mình, cho nàng thời gian hòa hoãn mới không có động,
nhưng thờì gian hòa hoãn quá dài, thân thể sẽ sinh sôi ra khát vọng. Cảm thấy
ngón tay của Kiều Mạn Tích không ngừng mà cong lên, dùng bụng ngón tay tới lui
ma sát địa phương nàng không nói ra được tên.
Nếu như địa phương bị Kiều Mạn Tích giờ khắc này chiếm cứ là
một hang động ướt nóng, ngón tay đó của Kiều Mạn Tích giống như là cây búa đào
bới, không ngừng mà công kích tường thành của hang động.
"A Thư là muốn để tôi động sao?" Kiều Mạn Tích ý xấu
biết rõ còn hỏi, tiếp theo thì đến mặt của Trầm Thư Đường lấy tốc độ mà mắt
thường cũng có thể thấy được đỏ một độ. Biết cô gái xấu hổ, Kiều Mạn Tích dự
định cho nàng một trải nghiệm tốt đẹp cũng là từ bỏ ý xấu của cô, ngón tay ở
nới đó tinh tế mà nóng bỏng bên trong hang động chậm rãi ra vào lên.
Ban đầu tốc độ của Kiều Mạn Tích rất chậm, động tác cũng là rất
nhẹ, cô linh hoạt loay hoay ngón tay, từng lần cạn ra, từng lần vào sâu. Nghe
hô hấp của Trầm Thư Đường càng ngày càng nặng, eo thon không tự chủ được nhún
nhảy theo chính mình. Chuyện như vậy luôn là không thầy tự thông, có lẽ bản
thân Trầm Thư Đường không biết, dáng vẻ giờ khắc này của nàng là mê người cỡ
nào.
"Kiều Mạn Tích... Kiều Mạn Tích...A... Chậm một chút nữa có
được không? Ân... Rất kỳ quái" Vừa mới bắt đầu, thậm chí Kiều Mạn Tích còn
không có gia tăng Trầm Thư Đường liền muốn xin chậm một chút nữa, Kiều Mạn Tích
biết cái cảm giác này, sau khi thân thể bị lấp đầy, bụng dưới cũng biến thành
nặng trịch, cô biết Trầm Thư Đường bị khoái cảm xa lạ này làm cho mơ hồ, cũng
e ngại, nhưng hôm nay cô hi vọng Trầm Thư Đường trải nghiệm được cảm giác càng
vui vẻ, cho nên, Trầm Thư Đường yêu cầu chậm, cô sợ là không thể thỏa mãn.
"A Thư thật sự muốn chậm một chút? Nhưng mà mau hơn chút nữa
sẽ càng thoải mái." Kiều Mạn Tích vẫn cứ nhanh hơn tốc độ, cô dùng một cái
tay khác xoa bụng dưới bằng phẳng đáng yêu của Trầm Thư Đường, quả nhiên nghe
được âm thanh càng thêm dễ nghe của đối phương. "Ân...Đừng mà... Kiều Mạn
Tích...Em muốn...Em muốn nhiều hơn chút thời gian cùng chị " Trầm Thư
Đường không biết mình là làm sao vậy, sau khi bị Kiều Mạn Tích đụng chạm, thân
thể trở nên mẫn cảm đến cực điểm, nàng chưa hề biết thì ra nơi đó bị tiến vào
là cảm giác như vậy.
Thân thể bị Kiều Mạn Tích dùng một ngón tay dễ dàng thao túng, cô
mỗi lần đi vào, chính mình cũng có loại cảm giác toàn thân đều phải bị cô
xuyên qua. Mà thời khắc cô lui ra, lại ma sát địa phương chính mình nói không
ra, mang đến khoái cảm tê tê dại dại. Trầm Thư Đường yêu thích cái cảm giác này
rồi lại thẹn thùng, nàng yêu thảm Kiều Mạn Tích thời khắc bị Kiều Mạn Tích
chiếm hữu, để làm cho nàng cảm thấy Kiều Mạn Tích là chỉ thuộc về mình, cho nên
nàng không muốn quá nhanh kết thúc.
"A Thư là muốn cùng tôi làm thêm một chút sao? Không sao,
chúng ta còn có thể làm thêm một lần, nếu như em không cảm thấy mệt." Kiều
Mạn Tích vốn là dự định một lần thì kết thúc công việc, dù sao Trầm Thư Đường
cũng là mới trải nghiệm. Chỉ là cô không nghĩ tới khát vọng của cô gái đối với
mình so với cô tưởng tượng nhiều hơn, ngón tay bị bên trong nóng bỏng của Trầm
Thư Đường kẹp chặt không nhúc nhích được, mà dáng dấp Trầm Thư Đường giờ khắc
này càng là đẹp đẽ đến kinh người.
Cô gái cởi đi cái áo non nớt, mỗi một tấc của thân thể đều đang
dụng hết toàn lực bày ra mê hoặc và xinh đẹp của nàng. Hai mắt của nàng mang
theo mê ly và khát vọng, hơi nước che ở trên con mắt màu đen, khiến cho đôi
tròng mắt kia càng sáng hơn. Chóp mũi của nàng mang theo mồ hôi, bờ môi không
có son môi cũng rất đẹp đẽ lúc đóng lúc mở, nhiều lần kêu tên của chính mình.
Kiều Mạn Tích biết mình cũng ướt rối tinh rối mù, cô không nhịn được ngồi ở
trên đùi của Trầm Thư Đường, nhẹ nhàng mượn dùng chân của nàng cọ cọ chân tâm.
"A Thư...Thấy dáng vẻ em vui sướng tôi cũng rất có cảm giác,
em xem, tôi ướt còn lợi hại hơn em, chúng ta...cùng nhau đến, có được
không?" Kiều Mạn Tích cố gắng ma sát, ở thời điểm khát vọng quá đáng, ma
sát như vậy cũng có thể mang đến khoái ý làm cho cô đầu váng mắt hoa. Trầm Thư
Đường thích nhìn dáng vẻ Kiều Mạn Tích chìm đắm ở bên trong dục vọng, nữ nhân
này bình thường thì đầy đủ đẹp đẽ mê người, mà thời điểm như thế này giống như
là từ bỏ thân phận của nhân loại, trở thành yêu tinh chân chính.
Trầm Thư Đường nhìn chăm chăm Kiều Mạn Tích mượn dùng đùi của mình
thu được an ủi, tóc dài màu cafe của cô tán loạn, đầy đặn trắng nõn trước ngực
nương theo ma sát của cô trên dưới nhảy nhót, cảnh sắc xinh đẹp để bụng dưới
của Trầm Thư Đường co rúc, nàng cảm giác mình thấy được Kiều Mạn Tích như vậy
ngược lại sẽ càng có cảm giác, tất cả của Kiều Mạn Tích đều có thể dễ dàng mà
thay đổi chính mình.
"A Thư tôi chưa hề biết thì ra em có loại ham mê này, nơi đó
của em trở nên thật ướt, ướt át đến tay của tôi đều sắp từ trong thân thể của
em trượt ra ngoài rồi. Dáng dấp của tôi bây giờ, để em cũng có cảm giác có đúng
hay không?" Kiều Mạn Tích thông minh như vậy, tự nhiên cảm giác được Trầm
Thư Đường biến hóa, nơi này vốn là địa phương ướt át giờ khắc này lại như là
thủy triều vỡ đê, mà ngón tay của cô tựa hồ không cần rất nỗ lực là có thể ở
bên trong dễ dàng trượt.
Biến hóa của thân thể bị Kiều Mạn Tích nói thẳng ra, Trầm Thư
Đường mắc cỡ nhắm mắt lại, rồi lại không ngừng mở mắt nhìn dáng vẻ giờ khắc
này của Kiều Mạn Tích. Đùi của chính mình đã bị cô triệt để làm ướt. Chất lỏng
dinh dính theo gốc đùi lướt xuống đến trên giường, Trầm Thư Đường không nhìn
cũng biết chiếc giường này đêm nay không có cách nào ngủ nữa.
"A Thư, em vui sướng không? Nơi đó của em không ngừng mà hút
ngón tay của tôi, em biết đây là dấu hiệu gì không?" Kiều Mạn Tích không
nghĩ tới Trầm Thư Đường nhanh như vậy liền muốn đến, thân thể của cô bé so với
mẫn cảm cô cho rằng quá nhiều. Từng tầng từng tầng ở trong đó nhăn nhúm ở dưới
bụng ngón tay của chính mình nghiền ép bằng phẳng, quả cầu thịt nhô ra bị cô ấn
xoa, Kiều Mạn Tích dễ như chơi thì tìm được điểm đủ khiến Trầm Thư Đường tan
vỡ, chỉ là lần này cô còn không muốn chạm nơi này, dù sao lần đầu tiên thì kích
thích như vậy, cô sợ Trầm Thư Đường không chịu được.
"Em, không biết... Kiều Mạn Tích...Em...Ân...Em trở nên thật
kỳ quái...Em sợ..." Trầm Thư Đường không nhịn được ôm chặt Kiều Mạn Tích,
Kiều Mạn Tích chu đáo nằm sấp ở trên người nàng, tiếp tục vặn vẹo cái mông đi
ma sát đùi của Trầm Thư Đường. Kỳ thực cô cũng sắp đến rồi, rõ ràng không có bị
tiến vào, chỉ là mượn dùng đùi của Trầm Thư Đường ma sát nơi đó, nhưng Kiều Mạn
Tích cũng cảm nhận được thoải mái.
"Đừng sợ, ân...Thì giống như tôi, hưởng thụ thì được rồi. A
Thư...Em lập tức thì sẽ trải nghiệm đến lần đầu tiên cao trào, ngoan, gọi tên
của tôi, nói ai cho em cao triều." Thanh âm của Kiều Mạn Tích đứt quãng,
bởi vì cô cũng kề bên bờ vực lên đỉnh. Cô muốn cùng Trầm Thư Đường đồng thời
đến, như vậy có lẽ khoái cảm cũng là gấp đôi.
"Kiều Mạn Tích, là chị...Em yêu chị, Kiều Mạn Tích, em yêu
chị." Trầm Thư Đường cảm thấy địa phương bị Kiều Mạn Tích nhiều lần tiến
vào càng ngày càng tê dại, một loại cảm giác khí trong kinh mạch theo bên trong
truyền khắp toàn thân, sau khi phóng thích lại lần nữa trở về tại chỗ. Nàng
kìm lòng không đặng nói ra lời trong lòng mình, nàng yêu nữ nhân này, bởi vì
yêu thích quá nhiều quá nhiều, đã không đủ để biểu đạt tâm tình của nàng.
Khi phần eo hoàn toàn không bị chính mình khống chế run rẩy lên,
hai chân đang phát run theo, Trầm Thư Đường cảm nhận được chính mình đã từng
mang cho Kiều Mạn Tích rất nhiều lần vui sướng, cảm nhận được cảm giác trải
nghiệm của nữ nhân ở khi tình dục đạt đến đỉnh. Một khắc đó, tựa hồ thật sự như
là chết rồi, đại não là trống không, thân thể là hư vô, rõ ràng là thân thể
thuộc về mình, lại hoàn toàn không bị khống chế.
Ngón tay của Kiều Mạn Tích còn không chịu buông tha nàng, ở thời
khắc nàng điên cuồng tăng tốc, không ngừng mà tiến vào nơi sâu xa nhất, Trầm
Thư Đường ôm chặt cô, quên xấu hổ lên tiếng gọi ra. Nàng vì Kiều Mạn Tích
trình diễn một biểu diễn xinh đẹp nhất, đem dáng vẻ bình thường ngoan ngoãn của
mình vứt bỏ, hoàn toàn trở thành tù binh bị Kiều Mạn Tích thao túng mà điên
cuồng.
"A Thư, dáng vẻ của em bây giờ rất đẹp, ân...Tôi cũng...Tôi
cũng đến rồi." Kiều Mạn Tích đem dáng vẻ cao triều của Trầm Thư Đường nhìn
ở trong mắt, cô biết làm sao mới có thể làm cho nữ nhân thoải mái nhất, ở sau
khi đạt đến cao triều, làm sao có thể càng điên cuồng thoải mái một lần. Liên
tiếp hai lần trèo lên đỉnh cao để Trầm Thư Đường quên mình, Kiều Mạn Tích thậm
chí cảm giác ngón tay của mình đều phải bị nhiệt lưu tràn ra của người dưới
thân hòa tan rồi. Những nước kia dọc theo kẽ ngón tay và hang động của chính
mình chảy xuống ở trên giường, tấm ráp trải giường này hoàn thành sứ mệnh đêm
nay của nó, cuối cùng rồi sẽ như quần lót kia bị phán tử hình.
Hai người đồng thời đạt đến cao triều, đón lấy thời điểm chính là
hưởng thụ dư vị. Kiều Mạn Tích chu đáo dùng ngón tay cái đè xoa hạt nhân mẫn
cảm của Trầm Thư Đường, đồ vật nho nhỏ ở lòng bàn tay nhảy lên, mỗi một lần
nhảy dựng lên, đều sẽ dẫn tới hang động rụt lại một hồi, Kiều Mạn Tích cảm thụ
được rõ rõ ràng ràng.
Cô biết Trầm Thư Đường giờ khắc này cũng là thoải mái, dư vị
của cao triều mang đến để cô gái thỉnh thoảng thở khẽ, nàng lại đem mặt chôn ở
lồng ngực của mình không để cho mình thưởng thức dáng vẻ giờ khắc này của
nàng. Đương nhiên Kiều Mạn Tích cũng không bạc đãi chính mình, cô còn đang vặn
vẹo cái mông, thỉnh thoảng ma sát đùi của Trầm Thư Đường, để cho nơi riêng tư
của mình cũng đang run run nhận được hưởng thụ thoải mái.
"A Thư, còn đang thẹn thùng sao?" Kiều Mạn Tích nhìn
Trầm Thư Đường còn không chịu từ trong lồng ngực của mình ra ngoài, cô cười
đứng dậy, nhìn cô gái đỏ mặt nhìn về phía mình, dáng vẻ ấy để Kiều Mạn Tích
miệng khô lưỡi rất. Cô chợt nhớ tới, chính mình chắc còn thiếu Trầm Thư Đường
một lần.
"Không có thẹn thùng." Trầm Thư Đường đỏ mặt nói, nhưng
dáng vẻ luống cuống kia hoàn toàn bại lộ lời nói dối của nàng.
"Ân, A Thư không có thẹn thùng, cho nên... Chúng ta lại tới
một lần nữa đi."
Hết chương 44.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét