Kim Chủ Nan Vi - Chương 64
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 64: Triệt để kết thúc rồi.
"Chúc
mừng cô, đạt được quán quân." Ngồi ở trong phòng làm việc, Kiều Mạn Tích
nhìn Bùi Nhan đến, giơ lên ly trong tay đưa cho cô ấy, Bùi Nhan nhìn nhìn, quay
về mặt trên Kiều Mạn Tích ấn xuống dấu môi son hôn lên, sau đó ngẩng đầu cười
lên.
"Nếu
như không phải Kiều tổng, người quán quân này cũng sẽ không là của tôi."
Bùi Nhan lấy lòng nhích đến gần, nhẹ nhàng hôn cái cổ dài nhỏ của Kiều Mạn Tích.
Đối
với bất kỳ nam nữ mà nói, Kiều Mạn Tích đều là sự tồn tại trí mạng. Không chỉ
là giá cả thân thể của cô, mà là bản thân cô chính là một viên bảo thạch cực
kỳ mê người. Viên bảo thạch này không chỉ có tươi đẹp vô cùng, càng là ngon miệng
cực kỳ. Bùi Nhan thường xuyên sẽ nghĩ, mình được Kiều Mạn Tích bao nuôi, rốt cuộc
là xuất phát từ quan hệ lợi ích, hay là xuất phát từ say mê đối với Kiều Mạn
Tích, ngay cả bản thân cô ấy cũng không rõ ràng.
"Buổi
chiều còn có cuộc họp phải mở." Thấy Bùi Nhan bắt đầu táy máy tay chân, Kiều
Mạn Tích nhẹ giọng ngăn lại cô ấy. Người sau rất nghe lời không còn hành động
bước kế tiếp, chỉ đợi một hồi thì có người đại diện tới đón cô ấy, cũng đi
công tác. Nhìn phòng làm việc người đi trống không, không còn nhớ tới chính
mình còn không có ăn đồ ăn, liền gọi Dương Hân Du đặt phần cá nướng đến.
Động
tác của Dương Hân Du rất nhanh, quán cơm cũng là khách quen cũ của Kiều Mạn
Tích, ngay lập tức cho cô làm xong đưa tới. Nhìn cá nướng nóng hổi đặt ở trước
mặt, nhưng Kiều Mạn Tích lại bỗng nhiên không còn dục vọng muốn ăn. Cô cẩn thận
suy nghĩ một chút, hình như hai tháng này, cô vẫn luôn có loại cảm giác không
nhấc lên được khí lực, rõ ràng không bị bệnh, nhưng làm việc lại đều lười nhát.
Hơn
nữa, thời điểm mỗi lần yên tĩnh lại, cô đều sẽ nghĩ tới một người, Trầm Thư Đường.
Ngày
đó sau khi rời khỏi biệt thự, Kiều Mạn Tích như được toại nguyện cũng không thấy
Trầm Thư Đường tìm đến mình nữa, cô cho rằng coi chính mình sẽ may mắn ít đi
phiền phức, nhưng bỗng nhiên không còn người kia, lại có loại cảm giác mất mát
chưa bao giờ có. Mấy ngày trước Dương Hân Du nói cho chính mình biết cả nhà Trầm
Thư Đường dọn đi, còn chuyển đi nơi nào cô ấy không điều tra, cho nên cũng
không rõ ràng. Chỉ là hai căn nhà và xe chính mình cho Trầm Thư Đường nàng lại
cũng không nhận, cả người cứ như vậy yên lặng rút lui khỏi thế giới của chính
mình.
Kiều
Mạn Tích không nói ra được cái cảm giác này phải hình dung như thế nào, Trầm
Thư Đường là một cô gái đặc biệt nhất cô từng bao nuôi. Nàng có lòng cầu tiến,
biết làm cơm, biết quét dọn nhà cửa, biết làm rất nhiều chuyện những tình nhân
kia của mình không biết, Kiều Mạn Tích biết, nếu như là đứng góc độ giao du, Trầm
Thư Đường là đối tượng hoàn mỹ nhất. Nhưng mà... Mình và nàng, cuối cùng là
không thích hợp đâu?
Nghĩ
đến tiếng cười của Trầm Thư Đường ở trong mưa ngày đó, trong lòng Kiều Mạn Tích
có chút cảm giác khó chịu, cô rất muốn để Dương Hân Du tra một chút cả nhà Trầm
Thư Đường có phải là lại chuyển về căn phòng rách nát kia không, muốn biết con
mắt của nàng đến cùng có sao không. Nhưng Kiều Mạn Tích cô từ trước đến giờ sẽ
không bỏ xuống không được, nếu đã kết thúc quan hệ, chính mình thì không nên điều
tra việc riêng tư của Trầm Thư Đường nữa.
Nghĩ
như thế, Kiều Mạn Tích gắp một miếng cá, môi trên lại bị xương cá đâm trúng, để
cô bất mãn buông đũa xuống. Trước đây thời điểm ăn cá, cô hoàn toàn không cần
lo lắng chuyện như vậy, Trầm Thư Đường sẽ chu đáo giúp cô đem xương cá lựa hết,
số lần hai người ăn cá không nhiều, nhưng cũng có bảy, tám lần, nhưng mỗi một
lần, cá Trầm Thư Đường đút tới lại trước giờ cũng sẽ không có xương. Loại chuyện
lựa xương cá, Kiều Mạn Tích có thể tìm bất cứ người nào đến giúp mình làm,
nhưng người có thể làm đến tỉ mỉ giuống như Trầm Thư Đường, lại không có mấy
ai.
Phát
hiện mình lại đang nhớ Trầm Thư Đường, Kiều Mạn Tích nhíu mày, vừa vặn lúc này
một cuộc điện thoại gọi đến, nhìn điện thoại hiển thị, cô vội vàng nhận.
"Bà
nội, người làm sao bỗng nhiên gọi cho ta?" Kiều Mạn Tích liếc nhìn thời
gian, lão nhân gia luôn ở nước Mĩ tĩnh dưỡng, lúc này đã là buổi tối, lại còn
không ngủ?
"Tiểu
Mạn a, bà nội rất lâu không gọi cho ngươi, có chút bận tâm ngươi. Ta nghe nói,
thúc thúc ngươi gần đây đang tìm ngươi gây phiền?" Bà nội của Kiều Mạn
Tích là một trưởng bối còn sống của Kiều gia, Kiều nãi nãi khi còn trẻ, dùng lời
bây giờ nói, ngược lại cũng xem như là nữ cường nhân.
Thương
mại niên đại đó cũng không phát đạt giống như bây giờ, một tòa nhà thương mại lớn
mở ra, tự nhiên cần mời chào thương hộ vào, mà Kiều nãi nãi lúc trước chính là
đầu tư ngành nghề này. Khi đó địa vị của nữ nhân cũng không cao, tuy hiện tại
cũng không cao bao nhiêu, nhưng ở vào lúc ấy, lời của phụ nữ nói rộng khắp
không có người nào để ý.
Nhưng
Kiều nãi nãi lại ở lúc đó làm thành tích không nhỏ, sau đó gả cho gia gia của
Kiều Mạn Tích, cũng là an tâm ở nhà. Chỉ có điều Kiều Mạn Tích biết, lão thái
thái là rất tinh minh, cho dù những năm này ở nước ngoài tĩnh dưỡng không quan
tâm đại sự gì, nhưng trong lòng người ta có thể sáng như gương.
"Bà
nội, người yên tâm, chuyện của thúc thúc và biểu đệ xử lý tốt, tận lực làm đến
không bị thương hòa khí."
"Được,
tiểu Mạn a, bà nội có chút nhớ ngươi, chuyện lần này ngươi xử lý xong, tới thăm
bà nội một chút đi. Thúc thúc ngươi không thành tài bằng ba ngươi, nhưng hắn rốt
cuộc là thúc thúc ngươi, ngươi a, cũng đừng đuổi tận giết tuyệt."
"Ta
biết rồi."
Cúp
điện thoại, Kiều Mạn Tích quay về bàn cá nướng kia cũng không có tâm tình tiếp
tục ăn. Cô đơn giản trực tiếp đi tới căn nhà lúc trước cho Trầm Thư Đường, dự định
sai người đem nhà bán. Dù sao nhà nhỏ như vậy cô không thể ở, giữ lại cô cũng
không lọt mắt, cho người khác ở càng là không thể. Đương nhiên, loại chuyện nhỏ
này cũng không cần Kiều Mạn Tích tự mình xử lý, nhưng cô lại không tên muốn đến căn nhà này lần cuối cùng.
Lái
xe đến nơi đó, Kiều Mạn Tích lên lầu, quẹt thẻ tiến vào gian phòng. Nơi này sạch
sẽ đến như là từ xưa tới nay chưa từng có ai ở qua, đồ dùng trong nhà, thiết bị
điện bịt kín một tầng tro bụi nhàn nhạt, nhưng ngoại trừ tro bụi ở ngoài, đồ
bỏ đi lặt vặt khác lại đều không có, có thể thấy được lúc rời đi, Trầm Thư Đường
đã cẩn thận thu thập một phen. Trong cả căn phòng, lưu lại đồ vật đã ít lại
càng ít.
Trong
lòng Kiều Mạn Tích sinh ra một ít cảm giác mất mát, nhưng mà cô cũng không biết
chính mình lại đây rốt cuộc là vì cái gì. Giữa lúc cô chuẩn bị rời đi, một gian
phòng bị khóa gây nên sự chú ý của cô. Đó là một gian phòng rất nhỏ, cô nhớ tới
lúc trước là bị làm phòng lặt vặt. Nhưng chỗ này sau đó chính mình không có tới,
cũng sẽ không biết dùng để làm cái gì, thậm chí ngay cả lúc gần đi cũng khóa lại.
Kiều
Mạn Tích hiếu kỳ, vội vàng gọi điện thoại để người ta đến đem khóa mở ra. Theo
một tiếng vang lanh lảnh, khóa lên tiếng mà mở. Kiều Mạn Tích chậm rãi đẩy cửa
ra, liền phát hiện ở trong đó chồng chất, là giấy vẽ đếm không hết. Những giấy
vẽ kia cũng không ngổn ngang, mà là chỉnh tề, một chồng một chồng sắp đặt ở
đây. Người trên mấy bức vẽ kia, Kiều Mạn Tích không xa lạ gì, tất cả đều là
chính mình.
Nhìn
đến hàng ngàn bức vẽ, Kiều Mạn Tích tay run run cầm lấy một tấm, bức họa này
hiển nhiên không có vẽ xong, phía trên cũng chỉ có đường nết khái quát của
mình, mà một bức khác ngũ quan vẻ xong, lại không có vẽ tóc. Những bức vẽ này
đều là như vậy, chỉ là bán thành phẩm, sau đó, Kiều Mạn Tích ở sau lưng giấy
đang vẽ thấy được chữ dùng bút chì viết xuống, chỉ một cái nhìn cũng biết là chữ
viết của Trầm Thư Đường.
Em
sợ quên bộ dáng của chị, cho nên từng lần từng lần một miêu tả chị. Nhưng mà
quá lâu không gặp, em không có cách nào vẽ ra chị của hiện tại nữa, mà chị
trong ký ức của em, em sắp không tìm được rồi.
Một
câu nói rất ngắn, lại làm cho Kiều Mạn Tích có chút không thoải mái. Cô từ nhỏ
đã là thất thường, cho dù ba mẹ rời đi quá sớm, nhưng Kiều nãi nãi lại đem cô
yêu thương đến lên trời. Kiều Mạn Tích không có lĩnh hội qua quá nhiều tư vị, tỷ
cầu mà không được, cô không hiểu, lại tỷ như ăn đói mặc rách, cô thậm chí không
hiểu là khái niệm gì. Cô không có bị đánh qua, không có không được đồ vật, thậm
chí cũng chưa hề biết, tự trách và hổ thẹn nên viết như thế nào.
Nhưng
lúc này đây, cô có thể cảm giác được không thoải mái trong lòng, phần khó chịu
này bắt nguồn từ đau và thẹn đối với một người khác. Nếu như mình không tới, có
lẽ mãi mãi cũng không biết, ở trong căn phòng như vậy, có một cô gái đã từng vì
cô liều mạng vẽ ra bộ dáng của cô.
Nhưng
cuối cùng, lại bị cô vứt bỏ.
Kiều
Mạn Tích cuối cùng liếc nhìn những bức vẽ kia, bỏ đi ý nghĩ bán đi phòng ốc, mà
là quay người rời khỏi nơi này. Cô sẽ không lại đi tìm Trầm Thư Đường, bởi vì
tất cả của cô và nàng, triệt để kết thúc rồi.
Hết
chương 64.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét