Phá Duyên - Chương 24
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 24: Ta là mẹ ngươi, không cho phép vô lễ như vậy...
Bị
tiếng gầm nhẹ đột nhiên xuất hiện kinh động đến toàn thân cứng đơ, Ngu Mạc Tình
ánh mắt mê ly nhìn về phía người đang bước nhanh mà đến, ở dưới cái nhìn chăm
chăm bất mãn của đối phương khẽ nói: "Điện thoại..."
Điện
thoại? Bị nêu ra như thế, Lạc Lặc mới phát hiện tiếng chấn động "Ong
ong" mơ hồ bên trong phòng, ở khi ý thức được trong áo trước đó bị cởi xuống
của Ngu Mạc Tình truyền đến hơi sửng sốt, không nghĩ tới nữ nhân vội vã đi theo
nàng ra ngoài còn sẽ mang theo điện thoại
"Cho
ta" Hai chữ ngắn ngủi lại khiến Lạc Lặc xác định rõ yêu cầu của Ngu Mạc
Tình, chỉ là ngữ khí dường như mệnh lệnh lại làm nàng nhướng lên đuôi lông mày,
chỉ là hai chân vẫn là đi đến nguồn âm thanh không ngừng phát ra chấn động
Lấy
điện thoại di động ra tiếp nhận, khi bên tai truyền ra hai chữ "Mẫu
thân", Lạc Lặc đột nhiên không hề có một tiếng động cười lên, chậm rãi đi
đến phía Ngu Mạc Tình đang từ từ khôi phục ánh mắt trấn tĩnh, chỉ là ở khi đối
phương đưa tay khéo léo lảng tránh cũng ấn xuống nút rảnh tay: "Mẫu
thân..."
Tay
ở không trung vì một tiếng kêu gọi này dừng lại, Ngu Mạc Tình đảo mắt nhìn phía
Lạc Lặc lúc này đang tràn đầy nụ cười, chẳng biết vì sao đáy lòng lại là hiện
lên một mảnh cảm giác phức tạp không nói rõ được cũng không tả rõ được, thế
nhưng khi thân thể bị hơi thở của Lạc Lặc vây quanh, đáy lòng lại dần dần dâng
lên tia bất đắc dĩ, chỉ là lúc nhìn len máy móc lạnh lẽo đã đưa đến trước mắt vẫn
là không tự chủ lạnh giọng xuống: "Chuyện gì?"
Giống
như cảm giác được điện thoại này truyền đi ý lạnh, lời nói hơi ngừng lại sau đó
mới chậm rãi mở miệng: "Tổng giám Ngu, ngày hôm qua chúng ta hẹn với công
ty Đạt Vân vào hai giờ chiều hôm nay sẽ tiếp tục bàn bạc công việc liên quan hợp
tác, hiện tại cách thời gian hẹn chỉ có nữa tiếng, xin hỏi ngài có sẽ đến đúng
giờ không? Hay là hủy bỏ?"
Mãi
đến lúc này Ngu Mạc Tình mới nhớ tới chuyện hôm nay cùng công ty Đạt Vân đàm
phán. Giữa lông mày khẽ nhíu, đang ngẫm nghĩ một lát sau nói nhỏ: "Ta sẽ đến
đúng giờ, ngươi chuẩn bị kỹ càng tất cả tài liệu, ở địa điểm..." Lời còn
chưa nói xong toàn bộ rơi xuống, bên tai liền truyền đến một tiếng hừ lạnh trầm
thấp, Ngu Mạc Tình dừng lại một lát sau đó tiếp tục nói, "Chờ ta. Còn nữa,
đừng quên thân phận của chính mình"
"Xin
lỗi!" Truyền xin lỗi yếu ớt từ trong điện thoại di động truyền tới khiến Lạc
Lặc vùi ở cần cổ Ngu Mạc Tình cười nhẹ lên tiếng, mà khi tiếng cười vừa muốn
xuyên thấu qua tiếng điện thoại di động liền bị dứt khoác cắt đứt, cả phòng
trong nháy mắt lại yên tĩnh lại, chỉ là Lạc Lặc đang trầm mặc một lát sau đó
mang theo bất mãn mà thấp giọng mở miệng, "Ai cho phép ngươi đáp ứng đi
đàm phán kia?"
Hơi
thở nóng rực nơi cổ khiến Ngu Mạc Tình không tự chủ khép lại hai mắt, mà thân
thể hư yếu vào lúc này cũng đang đang không ngừng kêu gào chống cự lại ý chí mới
vừa quyết định của chính mình, chỉ là khi đối mặt vấn đề của Lạc Lặc, lại lựa
chọn tạm thời lảng tránh
Cảm
giác thân thể trong lồng ngực ngoan thuận dựa vào mình, Lạc Lặc cũng không nóng
lòng nghe đáp án của Ngu Mạc Tình, chỉ là lúc ôm vẫn là cẩn thận tránh ra chỗ yếu,
bị thương của đối phương, hô hấp của hai người cũng ở trong không gian yên tĩnh
này dần dần hội tụ
Mãi
đến tận sau khi thời gian chậm rãi trôi qua, Ngu Mạc Tình mới thái độ khác thường
nhẹ giọng thở dài: “Tiểu Lạc, đưa ta đi đi!" Vừa dứt lời, liền cảm giác
nơi eo siết chặt, giữa lông mày không thể ức chế khẽ nhíu, "Tiểu Lạc...
Đau..." Giống như biết tiếng thở trầm thấp này sẽ khiến cho người sau lưng
lưu ý, cũng như trong dự liệu cảm giác được sức lực bên hông chợt giảm, mà Ngu
Mạc Tình ở dưới tình huống Lạc Lặc không nhìn thấy khơi lên tia miệng cười tuyệt
sắc
Lạc
Lặc không hiểu tại sao mình sẽ bởi vì một câu "đau" đơn đơn giản
giản của đối phương thì bỏ xuống sức mạnh, nhưng lại chính là thỏa hiệp như vậy:
"Nữ nhân ngốc..." Tràn đầy bất mãn cuối cùng hóa thành ba chữ, buông
ra người trong ngực, Lạc Lặc gọi lấy điện thoại nội mạng ra lệnh, cũng đi đến tủ
quần áo chọn quấn áo thích hợp với đối phương,
"Ngươi chỉ có thời gian hai tiếng" Đối với Ngu Mạc Tình vẫn đang phát
sốt cũng thương thế khá nặng mà nói, trong một tuần căn bản cũng không thể ra
ngoài, thế nhưng, đáng chết! Tại sao nàng lại vô duyên vô cớ nhân nhượng đối
phương như vậy?
"Được!"
Tuy trong giọng nói của Lạc Lặc chỉ là một câu trần thuật ngắn ngủi, nhưng Ngu
Mạc Tình vẫn là không có chút do dự gì đáp ứng yêu cầu của Lạc Lặc, tiếp đó
vươn tay muốn tiếp nhận quần áo trong tay Lạc Lặc chuẩn bị cho cô, lại không ngờ
vớ hụt, thế là chỉ có thể ngẩng đầu nghi hoặc mà nhìn phía người thu lại đồ vật
Cũng
không có dùng lời nói lập tức đáp lại nghi hoặc của đối phương, Lạc Lặc tiến
lên trực tiếp cởi ra áo ngủ trước đó vì vội vã thay Ngu Mạc Tình tròng lên, khi
da thịt mềm mại khắc sâu vào trong mắt, đáy lòng không khỏi thán phục: Khó có
thể tưởng tượng nữ nhân trước mắt này là mẹ ruột của nàng, một nữ nhân 35 tuổi
có thể có da thịt như của thiếu nữ, quả thực là... Tội ác tày trời...
Đồng
thời cảm thán, khi băng gạc thấm màu máu hiện lên đáy mắt, lông mày Lạc Lặc nhẹ
nhàng vặn lại, nàng bắt đầu có chút hối hận dung túng Ngu Mạc Tình hôm nay tùy
ý làm bậy, một lần nữa tháo bỏ cũng thận trọng thay đối phương băng bó lên băng
gạc trắng như tuyết, rồi đem quần áo hơi chút rộng rãi lại hiện ra chính thức vừa
rồi chọn mặc vào giúp nữ nhân trước mắt, "Tận lực đừng động cánh tay bị
thương! Nếu như xương sườn bị thương xuất hiện tình huống khác thường gì, cũng
nhất định phải lập tức nói cho ta biết, hiểu chưa?" Trầm thấp nhẹ giọng dặn
dò, cả bàn thân Lạc Lặc cũng không hiểu lo lắng trong lòng tại sao nặng như vậy,
nặng đến nàng cơ hồ sắp thở không nổi
"Tiểu
Lạc!" Nhẹ nhàng kêu to Lạc Lặc hết sức chăm chú thay quần áo cho Ngu Mạc
Tình ngẩng đầu lên, chỉ là ở trong nháy mắt nhìn thấy nữ nhân trước mắt nở ra nụ
cười nhu hòa không khỏi sững sờ, mà điểm ấy không thể nghi ngờ khiến Ngu Mạc
Tình cao hứng trở lại, đầu ngón tay mềm mại chạm đến đầu lông mày đang nhíu chặt
nhẹ vuốt, "Ta sẽ không có việc gì!"
Có
bao lâu không có bị người thân mật như vậy chạm đến? Lạc Lặc không có né tránh
ngón tay nhỏ bé ở trên khuôn mặt chính mình trượt qua, mà là mặc cho Ngu Mạc
Tình chậm rãi chạm đến, chỉ là trong lòng đã từ từ dâng lên cảm giác lao nhanh
ngay cả mình cũng không biết, mãi đến tận tiếng vang xin chỉ thị ngoài cửa mới
nhẹ nhàng kéo xuống bàn tay trơn nhẵn không ngừng dao động trên mặt, sau một
phen thu dọn ôm lấy đối phương đi ra phòng ngủ
"Tiểu
Lạc, cái này... Không lấy xuống sao?" Chỉ vào miếng hạ sốt dán ở trên
trán, Ngu Mạc Tình trên mặt tái nhợt hiện ra một tia rối rắm, cô cũng không thể
mang theo cái này đi bàn chuyện chứ?
"Cái
này ít nhiều có thể giúp ngươi hạ nhiệt độ, đợi đến rồi vậy sẽ giúp ngươi lấy
xuống" Kéo xuống cái tay muốn lộn xộn của Ngu Mạc Tình nắm ở lòng bàn tay,
Lạc Lặc đeo lên tai nghe bluetooth cho mình, sau đó kéo đối phương đi ra ngoài
―
― ― ―
Sau
khi ngồi ở chỗ ngồi phía sau xe cố ý được lót đến mềm mại thoải mái cực kỳ, đầu
của Ngu Mạc Tình tự nhiên đặt ở trên vai Lạc Lặc, hơi khép mắt cho thấy cô giờ
khắc này thả lỏng, chỉ là miệng vết thương truyền tới đau đớn vẫn là sẽ thỉnh
thoảng để nàng nhăn đầu lông mày
Như
là biết được thống khổ người trên vai để lộ ra, Lạc Lặc thỉnh thoảng dùng ánh mắt
ra hiệu tài xế phía trước hết lần này đến lần khác chậm lại tốc độ xe, ổn
định thân xe: "Nếu như không chịu được, chúng ta có thể trở về" Nàng
đã duyệt qua cụ thể tài liệu hợp tác, về lâu dài xem ra, hợp tác của Duyệt Đằng
cùng công ty Đạt Vân dù sao chỉ là một hạng mục không ảnh hưởng toàn cục, cho
dù mất đi cũng sẽ không tạo thành tổn thất quá lớn, nàng không hiểu, nữ nhân
này tại sao phải chấp nhất như vậy?
Đầu
tuy là biên độ dao động cực nhỏ, lại vẫn là để Lạc Lặc biết quyết định của Ngu
Mạc Tình, rủ mắt nhìn về phía bờ môi mím thành một đường của nữ nhân, trầm giọng
khiển trách: "Ngu ngốc!"
Bất
mãn mà đưa tay véo lấy miếng thịt nhỏ giữa eo của Lạc Lặc, Ngu Mạc Tình nhắm
hai mắt lại khóe môi hơi cong oán giận: "Ta là mẹ ngươi, không cho phép vô
lễ như vậy..."
"Hừ..."
Khoang mũi không tự chủ hừ lạnh lên tiếng, nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi, ở
khi đến địa điểm gặp mặt, Lạc Lặc nhẹ nhàng tháo xuống miếng dán hạ nhiệt trên
trán của Ngu Mạc Tình, cẩn thận chải sợi tóc rời rạc bên trán của đối phương,
"Ngươi, đừng quên chuyện đáp ứng ta"
Trong
mắt chảy ra hơi ấm cười nhìn người lúc này một mặt bất mãn, Ngu Mạc Tình tiếp
đó ở dưới sự nâng đỡ của Lạc Lặc chậm rãi xuống xe, mà khi nhìn thấy Ngu Phi
Túc đứng ở trước cửa phòng trà thì thu lại tất cả tâm tình
"Tổng
giám Ngu, người của công ty Đạt Vân đã đến, bọn họ lần này thay đổi một người
phụ trách, là giám đốc công ty mới nhậm chức không lâu" Ngu Phi Túc khi ở
Ngu Mạc Tình đi qua bên cạnh mình theo sát phía sau, từng cái kể ra tin tức
chính mình không lâu trước đó có được. Nhưng mà, cùng lúc mở miệng, ánh mắt
cũng không tự chủ được quan sát Lạc Lặc đi ở bên cạnh mẹ mình
Thay
đổi một người phụ trách? Bước chân hơi dừng lại, sau đó không có dấu vết tiếp tục
chậm bước tiến lên, khi Ngu Mạc Tình mở ra cửa trúc của phòng trà tâm tư xoay
quanh ở trong đầu cũng đã dọn dẹp xong xuôi, chỉ là khi ý thức được theo dưới
chân lảo đảo một cái mà nghiêng thân thể về phía trước, trong lòng âm thầm
kêu tiêu rồi... Đương nhiên, cũng như mong chờ bị người nào đó ôm vào cái ôm tản
ra ấm áp
Một
màn đột nhiên không kịp chuẩn bị kia khiến người ở chỗ này đều trợn to hai mắt,
chỉ là sau một khắc nhìn thấy hai hàng lông mày của cô gái đang hai tay ôm vòng
eo của người khác nhíu chặt liền dời đi tầm mắt, hiển nhiên, một vẻ mặt kia của
Lạc Lặc được tất cả mọi người hiểu lầm, ngoại trừ nữ nhân ở trong lòng nàng cười
yếu ớt
"Tổng
giám Ngu, vị này chính là tổng giám đốc mới nhậm chức của công ty chúng tôi,
Chu Viện" Giống như là muốn kéo đi không khí lúng túng trước mắt đột nhiên
đến, Viên Đồng người phụ trách bộ ngành liên quan trước đó làm người đàm phán hợp
tác của Đạt Vân vì Ngu Mạc Tình giới thiệu cấp trên hôm nay phụ trách đàm phán
lần này, "Chu tổng, vị này chính là tổng giám thiết kế Ngu Mạc Tình, bên cạnh
cô ấy chính là phó tổng giám thiết kế, Lạc Lặc" Mà Ngu Phi Túc đứng ở phía
sau họ, thì là trực tiếp bị hắn bỏ lơ không tính
"Xin
chào, tổng giám Ngu! Còn có phó tổng giám Lạc, không nghĩ tới chúng ta lại gặp
mặt" Ánh mắt của Chu Viện ở sau khi đảo qua Ngu Mạc Tình liền tập trung ở
trên mặt của Lạc Lặc, nét mặt vui cười trên mặt, không nghĩ tới, thế giới sẽ nhỏ
như vậy, lòng lòng vòng vòng cuối cùng lại ở trên sân chuyện làm ăn gặp
nhau lần nữa, "Ta là luôn đang chờ đợi ngươi điện thoại!" Hai người bọn
họ tựa hồ còn có một món nợ không có tính toán rõ ràng đó
"Tính
cả phí khấu hao*, chúng ta đã thanh toán xong rồi." Lạnh nhạt mở miệng trả
lời đề tài ở trong mắt người khác có thể hiện ra tia ám muội, nhưng chỉ có thượng
đế biết, nếu như nữ nhân tên Chu Viện không xuất hiện ở trước mắt của nàng, Lạc
Lặc sớm đã quên chuyện trên phi cơ
(*)
Khấu hao (depreciation) là sự giảm sút giá trị của một tài sản trong thời kỳ sử
dụng
"Vậy
ta còn phải cảm tạ sự rộng rãi của phó tổng giám Lạc" 500 Đô-la mặc dù đối
với loại người như họ mà nói không đáng kể chút nào, nhưng Chu Viện vĩnh viễn sẽ
không quên thái độ ngay lúc đó của cô gái tên Lạc Lặc này, thì rất giống, bất
luận bất cứ người nào đứng trước mắt nàng, nàng đều sẽ yêu cầu tất cả của chính
mình nên được rồi lại mất đi, loại dáng dấp mùi vị không hề có tình người lại
bá đạo kia, đối với nàng từ nhỏ đã nhận được lễ nghi giáo dục tốt mà nói, mang
đến khó chịu rõ ràng, huống chi nàng lại từng có khi nào chịu phải từng đối xử
như vậy?
Hết
chương 24
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét