Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 3
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 3: Trò chuyện.
Nam Vinh Y Nhiên ở trên gác cao nhưng
mà đứng đó một lát, tiền phương gửi tấu bào về, cô vội vã nhìn lướt qua Tiêu Sở,
dặn dò nhìn chằm chằm, một bước không thể sai, lúc này mới theo người rời khỏi.
Tiêu Cư An suất lĩnh đại quân hai mươi
vạn đóng quân ở ngoài thành Nam Lương, ban đầu để người ta khiêu chiến.
Sau đó liền không chửi bậy nữa, lẳng
lặng mà ở ngoài thành huấn luyện binh lính, đứng trên lầu thành cơ hồ có thể
nghe được thanh âm của thao luyện.
Thủ tướng Nam Lương Triệu Thừa Quân
tự nhận không phải đối thủ Tiêu Cư An, trong lúc nhất thời không nhìn ra ý của đối
phương, sai người cầu cứu về vương cung.
Năm đó sau khi Nam Vinh Y Nhiên rút
khỏi Ngụy quốc, ở ngoài thành Nam Lương bị Tiêu Cư An đuổi theo, hai người đánh
một trận, nghe nói Tiêu Cư An thua, nếu không có Tiêu Sở còn ở trong tay hắn,
Nam Vinh Y Nhiên muốn lấy tính mạng của hắn.
Những thứ này đều là đồn đại bên
trong Ngụy quốc, mà Tấn quốc đồn đại là Tiêu Cư An thắng.
Cũng không biết ai thật ai giả, nhưng
hai người giao chiến là sự thực.
Phía trước cầu cứu, Nam Vinh Y Nhiên
đứng trước địa đồ nhìn hồi lâu, để Triệu Thừa Quân nhẫn nại bất động, Tấn quốc khi
nào thao luyện, bọn họ thao luyện sớm một khắc, ổn định quân tâm mới là thượng
sách.
Hai quân đối lập ba tháng, không
một người lui lại, đại kỳ chữ Tiêu ở ngoài thành Nam Lương gió thổi phơi nắng
ba tháng.
Ở trong một đêm, quân Tấn đột nhiên
tiến công, Ngụy quân ngoan cường chống lại, Tiêu Cư An không có chiếm được một
tia tiện nghi, trái lại rút quân trăm dặm.
Tin tức Ngụy quân hoàn toàn thắng lợi
truyền lại trong cung vương cung.
Ngụy đế nhận được chiến báo, lộ ra
miệng cười, Tiêu Cư An lùi một bước để tiến hai bước, sẽ không dễ dàng chịu
thua.
Chưa qua bao lâu, cô hạ chỉ, thành
Nam Lương tử thủ không ra, thời khắc cảnh giác, e rằng quân Tấn sẽ quay lại.
Sau khi ý chỉ đưa đi, cô lệnh người
đi gọi Tiêu Sở.
Gió thổi phơi nắng ba tháng, cả người
đen một vòng, vốn là màu da trắng như tuyết, bây giờ thành màu vàng nhạt.
Nam Vinh Y Nhiên cảm thấy thú vị, lệnh
người cho ngồi, "Chúng ta bàn bạc một chút.”
Tiêu Sở dò xét cô một chút, ngoan
ngoãn ngồi xuống.
Cung nữ đưa cho nàng một tách hoa lộ,
nàng không nhận, Nam Vinh Y Nhiên cũng không miễn cưỡng, tự mình uống đi, nước
ngọt ngào lướt qua cuống họng, cơ hồ ngọt đến phát chán, cô rất hài lòng.
"Tiêu Cư An đánh được ba tháng
rồi, chạy trối chết."
Tiêu Sở trở nên trầm mặc, áo ngắn vải
thô trên người. Trên mặt mang theo một chút tro bụi, giống như là ăn mày rìa đường,
chật vật lại buồn cười.
Nàng từ chối người bên ngoài ngàn
dặm, giống như là một vị Phật ở nơi đó, lạnh tanh.
Nam Vinh Y Nhiên quen dáng vẻ này của
nàng, đi dạo đến trước người của nàng, không khách khí chút nào nhấc lên cằm của
nàng: "Chúng ta nên đóng kịch rồi, y phục trên người quá bẩn, chi bằng đến
trong cung trẫm tắm rửa thay y phục, trẫm chờ ngươi dùng bữa tối."
"Ta có thể cự tuyệt không?"
Tiêu Sở mâu thuẫn, ngẩng đầu chỉ thấy được thâm trầm của Ngụy đế, mang theo cảm
xúc không thấy rõ.
Nam Vinh Y Nhiên vốn là người luyện
võ, cổ tay sức mạnh không thua với nam tử, bóp đến Tiêu Sở đau đến phát tê,
"Ngươi cảm thấy thế nào, không bằng trẫm lại thưởng ngươi bốn mươi trượng,
ăn cơm hay là ăn bản, ngươi chọn một?"
Sắc mặt Tiêu Sở lướt qua phẫn uất,
không dám nói nữa, cực kỳ giống mèo con cố nén uất ức.
Nam Vinh Y Nhiên ném cho nàng một vấn
đề rất khó khăn, mặc váy thêu nữ tử mặc.
Nhìn thấy váy thêu hồng nhạt kia,
thêu hoa mẫu đơn nàng ghét nhất.
Nàng chán ghét váy thêu, chán ghét
hồng nhạt, chán ghét hoa mẫu đơn mang gai.
Lần này càng là cùng tập hợp rồi,
nàng âm thầm xui xẻo, người ở trong cung Ngụy vương không thể không cúi đầu,
mang theo bực bội thay đổi xiêm y.
Cung nhân chải đầu cài mấy đóa hoa
châu màu đỏ cho nàng, nàng không thể nhịn được nữa: "Không muốn hồng nhạt."
Cung nhân coi như không nghe thấy,
vẫn cài xong cho nàng, nhanh chóng lui xuống.
Nhìn chính mình trong gương đồng bị
hồng nhạt nhấn chìm, nàng chung quy không nhịn được đem hoa châu đều hủy đi, tàn
nhẫn mà đạp ở dưới bàn chân.
Sau khi giẫm xong, cảm thấy cực kỳ
thoải mái, thở phào một cái thật dài, không ngờ còn không có quay người, chỉ thấy
cung nhân gian ngoài nâng một hộp hoa châu hồng nhạt.
Ngụy đế là cố ý. Vừa rồi là trùng hợp,
nhưng bây giờ không thể dùng trùng hợp để hình dung.
Thời khắc nàng phiền muộn, trong lòng
nghi hoặc đột ngột sinh ra, Ngụy đế làm sao sẽ biết sở thích của nàng?
Hai nước Ngụy Tấn thế như nước với
lửa, tựa hồ không thể có người tiết lộ việc nhỏ không đáng kể.
Nghĩ tới đây, nàng cảm giác càng
nghĩ càng hoảng sợ, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Sau khi trang điểm xong xuôi, cung
nhân đến giục.
Bên trong gác cao, bốn phía dùng màn
che chống đỡ, hơi gió nổi lên, hết đợt này đến đợt khác, Ngụy đế đứng trước màn
che, cởi đi phượng bào trong ngày thường, một thân váy dài màu xanh nhạt đơn giản,
đứng kiên cường mà thẳng tắp, mặt nghiêng để nhìn, nhiễm phải một chút ý lạnh.
Tươi đẹp như mẫu đơn đỏ, lạnh lẽo như sương pha trong tuyết.
Tiêu Sở dừng lại ở nơi thang lầu, hình
như hiểu rõ chấp niệm nhiều năm của phụ thân, cũng rõ ràng bách tính Tấn quốc
vì sao đem cô so sánh với yêu nghiệt.
Nàng ở trong cung gặp quá nhiều
giai nhân, màu sắc không bằng một phần vạn Ngụy đế, nàng không hiểu, năm đó đều
đã đáp ứng hòa thân, vì sao còn muốn phản bội.
Bách tính có tội gì.
"Ngươi đã đến rồi." Thanh
tuyến lành lạnh, quay người lại mang theo ý cười.
Đáy lòng Tiêu Sở càng ngày càng lạnh.
Ngụy đế quá mức quỷ dị, làm việc vô
độ, để nàng không mò ra ý nghĩ của cô. Có lẽ cực kỳ giống phụ thân nói, đế vương
xưa nay bạc tình, nơi nào có chữ tình có thể nói.
Nàng cúi người hành lễ: "Bệ hạ."
Hồng nhạt cũng không làm nổi bật lớp
da, sắc mặt Tiêu Sở hình như càng đen hơn chút. Nam Vinh Y Nhiên cơ hồ cười ra
tiếng, đi tới, ngay ở trước mặt cung nhân, thân thiết nắm lấy tay của nàng.
Tiêu Sở không có giãy dụa, tay của
Ngụy đế quanh năm cầm kiếm, lòng bàn tay ở dưới mài giũa của đao kiếm có bao
nhiêu vết chai, cũng không có phần mềm mại kia, nhưng vẫn là có cỗ nhiệt độ xuyên
vào da.
Sau khi ngồi xuống, thần thái ung
dung, động tác vừa giơ tay có thể thấy được khí phách trong quyền quý mới có thể
nuôi ra.
Cô không đơn thuần là người luyện võ,
cũng không giống với các tướng quân trong quân doanh.
Tiêu Sở không nhịn được nhìn thêm
chút, trước sau muốn hỏi rõ ràng năm đó vì sao phải làm như vậy.
Nam Vinh Y Nhiên dường như rõ ràng
nghi hoặc của nàng, thả ra ly rượu trong tay, ngoái đầu nhìn lại nàng nhìn chăm
chú: "Ngươi có phải không muốn đứng trên đất Ngụy quốc không?"
Sau khi có tích dẫm vào vết xe đổ,
Tiêu Sở không dám đáp nữa.
"Trầm mặc của ngươi thì đại biểu
ngươi không muốn đứng ở chỗ này, đồng dạng, ta cũng không muốn đứng trên đất Tấn
quốc. Ta xưa nay không thích uy hiếp, ai bảo Tiêu Cư An lấy thành Nam Lương uy
hiếp ta. Thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, ta hận hắn, làm sao để hắn dễ chịu.
Ngươi cũng nên rõ ràng, nếu ngươi học hắn, ta chắc cũng để ngươi không được sống
rốt."
Lời của Nam Vinh Y Nhiên tự dưng lộ
ra một loại áp lực.
Bên trong gác cao chật chội để Tiêu
Sở không kịp thở, nàng bưng ly rượu lên, đột nhiên rót vào yết hầu, cay đến mức
nước mắt chảy ra, ngẩng đầu Ngụy đế: "Nhưng hắn yêu thích ngươi."
"Ta cũng yêu thích ngươi, bảo
vệ ngươi, ngươi có từng đối với ta giữ lại nửa phần tình." Nam Vinh Y Nhiên
nhìn thẳng nàng, khóe môi hiện lên nụ cười trào phúng.
Tiêu Cư An là cái loại như thế nào,
cô rõ ràng nhất, giả nhân giả nghĩa không nói, nói cô coi thường tính mạng bách
tính Tấn quốc, nhưng quay đầu lại, hắn buông tha bách tính Ngụy quốc?
Sau khi bị cô không chút lưu tình
trào phúng, Tiêu Sở cảm giác kim đâm toàn thân, cắn chặt hàm răng, nói:
"Nhưng mà ngươi phụ hắn."'
"Không có cảm tình, còn nói gì
tới phụ lòng. Tiêu Sở, ngươi đây là xử trí theo cảm tính, lòng trung thành của ngươi
đối với Tiêu Cư An là chuyện của ngươi, đừng ở Ngụy quốc ta nói này nói nọ."
Nam Vinh Y Nhiên cảm thấy thất vọng, lườm nàng một chút, trực tiếp đứng dậy, xuống
gác cao.
Tiêu Sở cảm giác đỉnh đầu một mảnh
mây đen, sấm sét từng trận sắp đến, mỗi người có cách làm của mỗi người,
mỗi người có nỗi khổ tâm trong lòng của mỗi người, miễn cưỡng có được chẳng qua
là một cặp vợ chồng bất hoà thôi.
Nàng đứng dậy rời khỏi gác cao, sự
tình năm đó hỏi không rõ, người Ngụy quốc, người Tấn quốc, vốn cũng không phải
là người một nhà, chẳng lẽ hi vọng bọn họ tương thân tương ái.
Những chuyện rách nát kia, nàng chẳng
muốn quản.
Ngụy đế cảnh giác, căn bản sẽ không
dễ gạt gẫm, đừng nói ba tháng, liền nói ba năm cũng chưa chắc có cơ hội.
Phụ thân một chiêu này, sai lầm to,
Ngụy đế vô tâm, nàng lấy cái gì đi lừa bịp.
Thực sự là buồn cười.
Đón lấy ánh trăng trong sáng, nàng
tỉnh tỉnh mê mê trở về nơi ở.
Vừa ngủ đến nửa đêm, đói quá nên tỉnh
giấc, lục lọi bò dậy, trên bàn trống trơn, so với mặt nàng còn muốn sạch sẽ hơn.
Dứt khoác nằm về trên giường nhỏ,
lăn qua lộn lại ngủ không được, không biết đến khi nào, cung nhân gõ cửa:
"Tiêu cô nương, bệ hạ mời ngài qua đó."
Hơn nửa đêm tìm nàng?
Nàng không dám trì hoãn, tùy ý đem
tóc dài lấy băng vải buộc lên, vẫn cứ mặc vào toàn thân áo trắng, vội vã đi tẩm
cung Ngụy đế.
Đến rồi mới biết, Ngụy đế đang ăn lẩu.
Tiêu Sở: "..." Nàng sẽ
không khờ dại cho rằng Ngụy đế nhân từ gọi nàng ăn đồ ăn.
Hết chương 3.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét