Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 11

Chương 11: Gọi trận.

Ngụy đế xưa nay quen thẳng tính, mấy câu nói oán hận đến Tiêu Sở không thể trả lời.

Tinh tế suy nghĩ, lời của Ngụy đế cũng không sai, nàng nhớ tới trước đó phụ thân đã nói, lấy đạo của người trả lại cho người. Nàng cơ hồ không có tư cách đi chỉ trích, im tiếng lại.

Gian ngoài gió tuyết tàn phá, kêu khóc vang lên, thổi đến mức lều bạt bay phần phật, tựa như tiếng sói tru thổi nhập sổ bên trong.

Ngụy đế đứng trước địa đồ, thân hình lù lù, như núi cao.

Tiêu Sở đuối lý, không có trả lời, trái lại theo tầm mắt của cô nhìn về phía địa đồ, nhìn chăm chú.

Nam Vinh Y Nhiên trầm ngâm hồi lâu, chỉ vào mảnh đất trống lớn ngoài thành Nam Lương: "Nơi này bày trận thích hợp nhất, ngươi cảm thấy bày trận gì tốt nhất?"

"Không biết, bệ hạ đã có tâm tư, không cần ta lắm miệng." Tiêu Sở trầm lắng xuống, một trận chiến sắp tới, nàng không muốn nhìn thấy cục diện sinh linh đồ thán, tướng sĩ tàn tật.

Nam Vinh Y Nhiên nở nụ cười, đưa tay đi véo lấy lỗ tai nàng: "Ngươi không nói cũng được, trẫm tự có chủ ý, ngày mai phải nhớ đi gọi trận, đi nghỉ ngơi đi."

Cô yêu thích kéo lỗ tai người, Tiêu Sở cũng không có quá nhiều mâu thuẫn, không thể tránh khỏi dò xét cô một chút, vái lễ lui ra ngoài trướng.

Đi mấy bước, nhớ tới bảng đồ hành quân, trong lòng là giãy dụa gấp bội, cá cùng tay gấu không thể đều chiếm được, thế gian đâu có cách song toàn.

* * * *

Tuyết rơi một đêm, sáng sớm thức dậy đến nhìn, phủ kín bên trong đất trời, trắng bạc một màu.

Cảnh tuyết vẫn luôn rất đẹp, ở trong lúc hai quân đối địch, đem phần ý tốt kia thêm mấy phần, ầm ầm sóng dậy.

Trời lạnh như thế này, còn muốn đánh trận, ngẫm lại liền cảm thấy thân thể đau.

Tiêu Sở sau khi tỉnh lại, rửa mặt một phen, đi trướng chính tìm Ngụy đế, cách mành lều liền nghe được thanh âm cô ghét bỏ: "Ăn không ngon."

"Thần cũng cảm thấy ăn không ngon." Đáp lời chính là Tưởng Ngưng.

Đại chiến sắp tới, hai người quân thần còn có tâm tư thảo luận ăn, Tiêu Sở nghe được đầu óc mơ hồ, nàng há mồm liền muốn báo tiếng mà vào, bên trong lần thứ hai truyền đến một câu nói: "Sau khi bày trận, Tiêu Sở xuất chiến, Tiêu Cư An chắc sẽ vào trận, đến lúc đó ngươi dẫn người từ nơi này ngăn chặn cửa ra..."

Chân bước ra lần thứ hai thu lại rồi, Ngụy đế lấy nàng để dụ phụ thân?

Bên trong gió tuyết, hai chân bị đông cứng đến tê dại, tựa như chì dính vào trên đất, làm sao cũng không nhấc lên nổi.

Phụ thân để nàng đến Ngụy đánh cắp tình báo, Ngụy đế lợi dụng nàng đi dụ phụ thân vào trận.

Giá trị lợi dụng của nàng thật là cao đó.

Bên trong còn nói gì đó, nàng cơ hồ không nghe thấy rồi, quay người rời khỏi chủ trướng, đi trở về trong doanh trướng của mình.

Một mặt đi, còn có thể nghe được thanh âm của tướng sĩ thao luyện, âm vang mạnh mẽ, nam nhi tự cường, bảo vệ quốc gia, nàng lại tính là gì?

Một hơi nhịn ở trong bụng, buồn bực không thôi.

Chờ nàng đi rồi, Ngụy đế từ trong trướng chính đi ra, suy ngẫm mà nhìn, nụ cười nhàn nhạt hiện lên, đồ vật nhỏ cũng có thời điểm cô đơn?

Tiêu Cư An lợi dụng ngươi thì được, trẫm lại không được?

Thiên vị!

Ngụy đế quay người về lại trướng chính, không quên dặn dò Tưởng Ngưng: “Trước khi kêu trận, để nàng đi làm bát mì hoành thánh. Họ làm quá kém chút rồi."

Nếu đã muốn lợi dụng, thì dùng đến triệt để, miễn cho gánh chịu danh tiếng vẫn không có cố gắng hưởng thụ.

 

* * * *

Hai quân trước trận, động một cái liền bùng nổ, tinh kỳ hai quân phần phật.

Khi thời khắc Tiêu Sở bị ép xuất hiện ở trước trận, quân Tấn không ít tướng sĩ khiếp sợ, chỉ chốc lát sau, khiếp sợ bị tức giận thay thế, bọn họ phẫn uất bất bình thay Diên Bình Vương.

Tiêu Sở giục ngựa đến trước, tinh thần tiều tụy chút, cũng không từng nhăn nhó, nhìn về phía chư vị tướng quân Tấn quốc trên cửa thành, bị nhìn chằm chằm như vậy, vừa thẹn vừa bất đắc dĩ.

Nàng không lòng đến xem phía sau là trận pháp gì, thế nào cũng phải một trận chiến, nàng thua là được…

Bên dưới thành đến một tiểu tướng đầu ủ rũ, các tướng quân trên lâu thành Nam Lương nóng lòng muốn ra quân, kéo theo Diên Bình Vương Tiêu Cư An .

Hắn vội vã đến trên lâu thành quan sát, nhìn thấy Tiêu Sở hai tay nắm dây cương, bên tai vang lên thanh âm thê thảm của trưởng tử : "Là Tiêu Sở chặt bỏ cánh tay của ta, thám tử báo lại, nàng cùng Ngụy đế đêm khuya tâm tình, là nàng, là nàng cố ý dụ ta bị bắt... Phụ thân, nàng thay đổi rồi...

Tiêu Sở thay đổi rồi!

Mấy vị tướng quân thủ thế chờ đợi, nắm chặc đao kiếm, muốn đi đem Tiêu Sở bắt giữ cho thế tử thứ tội.

Cũng hoặc là Tiêu Sở thân có huyết thống hai nước, người Tấn quốc luôn cảm thấy nàng đang ở Tấn quốc, mà lòng ở Ngụy, không thể tin tưởng, dù sao mẹ ruột nàng là Ngụy đế.

Trách thì trách ở dưới gối Ngụy đế không con, chỉ duy nhất có nàng, đến thời điểm độ khả thi ngôi vị hoàng đế truyền cho Tiêu Sở rất lớn, ý nghĩ như thế một khi sản sinh, sẽ cấp tốc trở thành 'thật sự'.

Diên Bình Vương nhìn trận, xách thương tự mình mở ra cửa thành đi gặp nàng.

Nhìn thấy người nơi cửa thành giục ngựa mà đến, Tiêu Sở sửng sốt nháy mắt, tay nắm dây cương run rẩy, hai quân trước trận, con ngựa bất an, vung lên tiền đề kêu vài tiếng, suýt nữa đem nàng ném xuống ngựa.

Sau khi nàng ghìm chặt lại dây cương, thân hình của Diên Bình Vương gần rồi.

Hắn không áo giáp, chỉ một bộ y phục gọn gàng bó sát, eo lưng thẳng tắp, đôi mày mắt dài mảnh đang nhíu chặt vì giận dữ, sáng sủa dưới ánh trời, uy nghiêm đè lên người không thở nổi.

Tiêu Sở há miệng thì muốn giải thích bị hắn cứng nhắc cắt đứt: "Ngươi đã nói không cùng Tấn làm địch, hôm nay mà tới là mở đường cho Ngụy đế sao?"

Trên trận địa mênh mông, gió lạnh thổi hiu hắt, lạnh đến hai tay người tê dại, Tiêu Sở vẫn cứ một thân áo thu mỏng manh, khuôn mặt gầy gò, càng lộ vẻ thân hình đơn bạc, có nhiều chuyện muốn hỏi một câu phụ thân, không ngờ đều bị một câu nói này ngăn chặn, nàng hít sâu một hơi, để cho mình có vẻ rất thong dong, "Không phải, nàng không tin ta, biết được ta mang theo mục đích tiếp cận nàng."

Tiêu Cư An nói: "Là nàng không tin, hay là ngươi không muốn? Tiêu Sở, ngươi chớ quên năm đó là nàng đem ngươi bỏ lại đối mặt chỉ trích của tất cả mọi người, ngươi đối với nàng rộng lượng, nàng đối với ngươi nhân từ sao?"

Trong lòng Tiêu Sở kìm nén rất nhiều nghi vấn, vốn không muốn hỏi, lại bị một câu nói này đều vẽ ra rồi, đáy lòng càng cảm giác lẫm liệt, "Phụ thân luôn nói Ngụy đế bất nhân, giảo hoạt, nhưng mà ta đi bên người nàng, đội cái mũ tình thân, kì thực đánh cắp tình báo, làm như vậy có gì khác biệt với nàng đâu, ta làm sao có thể chỉ trích nàng? Thứ mình không muốn thì đừng làm cho người khác."

"Thế nào, ngươi hối hận rồi sao? Bản vương cũng hối hận, hối hận ban đầu lưu ngươi lại." Tiêu Cư An ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn thiếu nữ đối diện, trước đây ngoan ngoãn nghe lời, nhưng mà đi tới Ngụy quốc tháng ba thì trở nên nhanh mồm nhanh miệng. Tiêu Sở như vậy khiến người ta cảm thấy rất xa lạ, trưởng tử nói, cũng chưa chắc là giả.

Tiêu Sở biết được quá nhiều chuyện của Tấn quốc, nếu như tiết lộ cho Ngụy đế, chỉ sợ hắn sẽ tiền mất tật mang.

Làm sao cũng không thể để Tiêu Sở trở về nữa, Nam Vinh Y Nhiên đều đã sinh nghi, Tiêu Sở thì sẽ không thuận lợi nữa, đã như thế.... Hắn lập tức đổi giọng: "Nếu ngươi đã không muốn, ngươi thì trở lại đi, về vương phủ, ngươi vẫn là quận chúa."

Đổi giọng đến quá nhanh, Tiêu Sở phát giác cái gì, nàng chán nản nở nụ cười: "Phụ thân sợ hãi ta sẽ bán đi Tấn quốc?"

Khóe miệng Tiêu Cư An còn sót lại một chút ý cười, trong lúc thình lình, chậm rãi tiêu tan, "Ngươi sẽ không sao?"

Tiêu Sở rủ đầu, tựa hồ không dám ngẩng đầu, vẻ thất vọng này từ đáy lòng mà sinh, nàng lắc đầu: "Ta không thể cùng ngươi trở lại."

Trở về rồi, vẫn là sẽ bị đẩy tới chiến trường, trở thành lưỡi dao sắc phạt Ngụy.

Nàng cự tuyệt rồi, trường thương trong tay Tiêu Cư An chậm rãi chỉ về nàng, đón hàn phong, vẻ mặt nham hiểm, "Cũng được, mang thi thể của ngươi trở lại cũng thành."

Quả nhiên, Ngụy đế nói không sai, nâng đao đối mặt.

Hết chương 11.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45