Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 17
Chương 17: Vườn không nhà trống.
Tiêu Sở tự giác lớn như vậy sẽ không
nghe qua còn có thể quỳ bàn tính, đối mặt thái độ bá đạo cứng rắn của Ngụy đế,
quả thực không có biện pháp ứng đối chút nào.
Mẫu thân quản giáo con gái, thiên
kinh địa nghĩa, không tìm được lý do phản đối.
Sau khi chờ mang tới bàn tính chết
tiệt, nàng vẫn lựa chọn giãy dụa một câu: "Ngụy quân liên tục bại lui, không
có quan hệ gì với ta. Từ đầu tới cuối, ta chưa từng tiết lộ bảng đồ hành quân."
Nam Vinh Y Nhiên coi thường giãy dụa
của nàng, "Nếu có liên quan với ngươi, ngươi thì sẽ không yên lành đứng ở
chỗ này, trẫm tất nhiên sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Tiêu Sở nóng nảy lên: "Vậy vì
sao phạt ta?"
Nam Vinh Y Nhiên bình tĩnh mà nhìn
nàng: "Trẫm thấy ngươi không thoải mái."
Tiêu Sở xù lông: "..." thì
chưa thấy qua người không phân rõ phải trái như thế, bụng dạ hẹp hòi cũng không
quá đáng, công và tư không phân, mù quáng...
Sau khi mắng vài câu trong lòng, vẫn
không cách nào thay đổi sự thực, lựa chọn yên lặng mà quỳ bàn tính.
Nam Vinh Y Nhiên cũng không nửa phần
thoải mái, mấy ngày qua lần đầu đi ra dịch quán, bước lên thành lầu Cao Bình. Một
mình cô rời khỏi, cũng không có mang theo Tiêu Sở, thủ tướng Cao Bình theo sát
phía sau.
Thành lầu đóng chặt, sau khi bách tính
có được thông báo không dám tùy ý đi lại, trốn ở trong phòng không ra khỏi cửa,
ngay cả hai bên cửa hàng náo nhiệt cũng đóng cửa dẹp tiệm.
Trong thành lầu không khí căng thẳng,
thủ tướng tên Triệu Minh, nắm chặt bội đao, từng bước theo sát, nhiều lần dò hỏi
chiến sách của hoàng đế.
Đối mặt chiến thần Tấn quốc, thủ tướng
Ngụy quốc đều cảm giác được áp lực chưa từng có, tiền tuyến thảm bại, phía sau
trận doanh sẽ mất đi tự tin, quân tâm tán loạn chính là tối kỵ.
Leo lên thành lầu, hàn phong lạnh
lẽo như lưỡi dao thổi qua da thịt, Nam Vinh Y Nhiên cảm giác được mặt đau, hối
hận không có dẫn Tiêu Sở đến, nên để nàng thử nghiệm tư vị như dao cắt.
Trốn ở trong phòng quỳ bàn tính,
xem như là tiện nghi nàng rồi.
Triệu Minh dò hỏi thủ thành làm
sao, trong mắt hoàng đế không thể xem xét lượt bớt suy nghĩ sâu sắc, nói:
"Ngày xưa thủ thế nào, hôm nay vẫn như thế, hát một kế thành trống cho Diên
Bình Vương xem."
Triệu Minh không rõ: "Diên Bình
Vương quen thuộc binh thư, biết đâu không phải kế thành trống?"
Nam Vinh Y Nhiên hai tay khoát lên
tường thành, lòng bàn tay lướt qua đá nhọn sắc bén, đối với lời của Triệu Minh
ngoảnh mặt làm ngơ, "Diên Bình Vương đối với Cao Bình tình thế bắt buộc, hắn
sẽ không bỏ qua, biết rõ núi có hổ, khăng khăng lên núi mới là phong độ làm
việc của hắn."
Triệu Minh không dám hỏi nhiều, chỉ
có lĩnh ý chỉ đi bố phòng.
Thời khắc hoàng hôn, binh của tiền
tuyến rút lui vào Cao Bình, Tưởng Ngưng chật vật đi gặp hoàng đế.
Tiêu Sở quỳ nửa ngày, toàn bộ đầu gối
sưng lên rồi, buổi chiều trở về phòng mình đi nghỉ ngơi, Nam Vinh Y Nhiên một mình
thanh tịnh không ít, quay về bàn cờ ngẩn ra.
Tưởng Ngưng đầy mặt phong trần, chạy
chậm đi vào, nhìn thấy hoàng đế một thân nhẹ nhàng khoan khoái tự mình đánh cờ
cùng mình, không khỏi hiếu kỳ tiểu điện hạ nơi nào.
Nam Vinh Y Nhiên vạn phần bình tĩnh
mà trả lời nàng: "Nha, nàng a, quỳ nửa ngày bàn tính không đứng lên nổi,
trở về phòng nghỉ ngơi rồi, bị bại thế nào?"
Tưởng Ngưng đối với thủ đoạn đùa cợt
người của hoàng đế cũng là kính nể, cũng từ trong học được tinh túy, trả lời:
"Bị bại ra dáng."
"Được,, đóng cửa đánh c*hó, cũng
là không tệ, về nghỉ trước đi." Nam Vinh Y Nhiên yên tâm, ra hiệu nàng có
thể đi ra ngoài.
Tưởng Ngưng còn có chút chuyện không
hiểu, Diên Bình Vương vì sao mạnh mẽ tấn công mạnh tấn công Cao Bình? Mấy ngày
trước công Nam Lương mãi không được, hắn thậm chí quay lại Tấn quốc, lần này không
chắc sẽ tử thủ Nam Lương không ra, vậy Ngụy quốc bọn họ chẳng lẽ không phải trộm
gà không xong còn mất nắm gạo, tiền mất tật mang?
Đối mặt sách lược của hoàng đế, nàng
muốn hỏi không dám hỏi, yên lặng lui ra.
Mà Tiêu Sở lúc này hiếm thấy có thời
gian nghỉ ngơi của chính mình, ôm chăn thì buồn ngủ, căn bản không biết tướng sĩ
tiền tuyến rút về Cao Bình.
Hôm sau trời vừa sáng tỉnh lại, bên
trong dịch quán có thêm rất nhiều tướng sĩ, khí thế ngất trời bàn về chiến sự,
không ít người tuyên bố giết Diên Bình Vương rửa nhục.
Trong lòng Tiêu Sở cười gằn, ngông
cuồng tự đại, thì ở sau lưng nói qua lời vô dụng, có bản lĩnh ra chiến trường đánh
đi.
Trong sân của Ngụy đế rất quạnh quẽ,
so với bên ngoài tường viện kém rất lớn, nhấc chân nhảy vào mới biết Ngụy đế đang
dùng bữa sáng.
Nàng thò đầu, cháo loãng dưa muối,
cực kỳ đáng thương.
Không biết dũng khí từ đâu tới khiến
nàng mở miệng thì oán: “Bệ hạ hôm nay hình như không giống với khi xưa, hôm qua
ăn ngon giống như vẫn là..."
Lời chưa nói xong, Nam Vinh Y Nhiên
ngước mắt: "Đầu gối không đau rồi? Có muốn thử một chút đi ăn gió nằm
sương hay không, bớt đi bữa sáng, nơi này của trẫm không nuôi nổi ngươi."
Ánh mắt Tiêu Sở ảm đạm, quả nhiên lại
đổi mới biện pháp dằn vặt nàng. Nàng không muốn đi, nắm lấy lục lạc cổ tay
chuyển động, nói: "Ta không muốn ăn gió nằm sương, bệ hạ phái ta ra ngoài,
sẽ không sợ ta tư thông với địch?"
Vốn là khiêu khích, không ngờ Nam
Vinh Y Nhiên lại hài lòng nở nụ cười: "Trẫm rất yêu thích hai chữ tư thông
với địch trong miệng ngươi?"
Tiêu Sở mê hoặc: "Vì
sao?"
Ngụy đế thả xuống chén cháo, ôn nhu
nhìn chăm chú nàng: "Tư thông với địch, tư thông với địch, đương nhiên
thông chính là kẻ địch, đem Tiêu Cư An coi như kẻ thù của chính mình."
Một câu nói để Tiêu Sở bị mạnh mẽ
làm mất mặt, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, Ngụy đế giảo hoạt lại xấu bụng, càng học
được bắt bẻ nghĩa chữ, nàng hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn mũi chân của mình.
Càng không chịu nói thêm một câu nữa.
Tưởng Ngưng gian ngoài mang theo hộp
cơm tới, sau khi nhìn lướt qua đồ ăn trên bàn, lòng sinh kỳ quái: "Bệ hạ dùng
qua rồi?"
Vậy phần đồ ăn trong tay của nàng
chẳng phải đáng tiếc rồi.
Nam Vinh Y Nhiên chống quai hàm, sâu
sắc nhìn đứa trẻ quật cường đối diện, nồng đậm thở dài: "Đáng tiếc rồi."
Tưởng Ngưng đem đồ ăn sáng lấy ra
ngoài, càng là một bát mì sợ gà, bốc lên hơi nóng, vị thơm xông vào mũi, lôi kéo
khẩu vị người ta tăng nhiều. Nàng thuận miệng hỏi: "Bệ hạ đang đáng tiếc
cái gì?"
Tiêu Sở ngẩng đầu liếc mắt nhìn, có
chút đói bụng. Đối mặt Nam Vinh Y Nhiên sau khi phát hiện, đem mì sợi gà bưng tới,
ở ngay trước mặt nàng thì than thở: "Có người phải ăn gió nằm sương, không
ăn mì rồi."
Tiêu Sở bất tri bất giác lại vấp ngã
một vố đau đớn như vậy, nàng cọ xát lấy hàm răng, trừng mắt Ngụy đế.
Tối hôm qua nàng thì chưa ăn gì,
thật đáng trách!
Hết chương 17.
Nam Vinh Y Nhiên: Trẫm đánh con không
có lý do gì không cần lý do.
Liên quan giải thích một chút, chính
là Tiêu Sở có sẽ oán hận hay không.
Hai mẹ con người kẻ tám lạng người
nửa cân, cũng không phải người vô tội, Tiêu Sở mang theo mục đích giải quyết
Nam Vinh Y Nhiên, chính mình đuối lý, sẽ không oán hận, chỉ có thể cảm thấy uất
ức.

Nhận xét
Đăng nhận xét