Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 22
Chương 22: Tự vẫn.
Oán hận của Tưởng Ngưng đối với
Tiêu Sở không ít, khổ cực trù tính nhiều thời gian như vậy, Vũ Lâm Quân bôn ba
qua lại, thật vất vả lừa Diên Bình Vương vào thành, lại bị Tiêu Sở thả chạy rồi.
Oán hận nội tâm có thể tưởng tượng
được.
Oán hận là một chuyện, nhưng mà động
thủ đánh người lại là một chuyện, nàng nuốt một ngụm nước bọt, "Ngài đừng
oán ta, Ngụy Tấn hai nước cuối cùng là phải có một trận chiến."
Tiêu Sở rủ đầu, cũng không nói lời
nào, đóng mắt lẳng lặng chờ bão táp.
Một hồi lâu sau, Tưởng Ngưng kêu
thân vệ đến, ném roi cho hắn, chính mình chạy vào phòng, ló đầu muốn đánh cờ
cùng hoàng đế.
Nam Vinh đứng trước địa đồ, tư thái
bất biến, nghe tiếng bước chân cười nói: "Ngươi hận thấu xương đối với
nàng, cho ngươi cơ hội tại sao lại trở về rồi?"
Khóe miệng Tưởng Ngưng giật giật:
"Bệ hạ liệu sự như thần, biết được nàng sẽ làm như vậy, cũng không phải để
mặc người khác làm gì thì làm, chúng ta làm hạ thần, có thể làm cái gì?"
Bóng lưng hoàng đế dưới ánh nến nhuộm
tịch liêu, lưng ưỡn lên đến mức thẳng tắp, nàng nhớ tới chẳng biết lúc nào, bệ
hạ yêu thích đứng trước địa đồ, vừa đứng chính là hồi lâu, dường như có rất nhiều
tâm sự.
"Nếu ngươi trút giận rồi, liền
đưa nàng đi, dặn Triệu Minh, không cho Tiêu Sở vào thành, cái khác mặc cho số
phận, trẫm mệt rồi."
Âm thanh hoàng đế mang theo uể oải,
tựa như trải qua một hồi đại chiến, bại cùng thắng mất đi ý nghĩa, gian nan
trong đó khiến người ta khắc ghi quãng đời còn lại.
Tưởng Ngưng không cách nào lĩnh hội
gian nan của hoàng đế, một mạch lĩnh hội ý lời của cô, hình như thật sự không dự
định lưu lại Tiêu Sở rồi, nhưng mà thành Nam Lương đã không có rồi, chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua?
"Bệ hạ, thành Nam
Lương...."
Muốn nói lại thôi.
Nam Vinh cười rồi, hững hờ, nói: "Ngươi
cho rằng lấy Tiêu Sở có thể đổi về thành Nam Lương? Thế gian kẻ ngu si không
nhiều, Diên Bình Vương liền không phải kẻ ngu si."
Kẻ ngu si chỉ một mình cô.
Tưởng Ngưng nói: "Diên Bình
Vương là nam tử, lấy quốc gia làm trọng, sao bởi vì Tiêu Sở mà từ bỏ thành trì
có được không dễ. Bệ hạ nếu hạ chỉ, thần thì đưa nàng đi."
Nói xong, ngẩng đầu dò xét một
chút, hoàng đế thờ ơ không động lòng, nàng hoảng hốt, thật sự không muốn Tiêu
Sở rồi?
Một lát sau, hoàng đế đi nghỉ ngơi,
không để ý tới nàng.
Ôiz, tiểu điện hạ thành công đem
chính mình tìm đường chết rồi…
Đi vào một phút, bên ngoài làm sao
còn không có âm thanh, còn không có động thủ?
Đi ra ngoài vừa nhìn, người dưới
tàng cây thoi thóp rồi.... Nàng một cước đá văng thân vệ, "Cho ngươi làm
dáng một chút, ngươi tới làm thật."
Thân vệ khổ não không tên, hắn hình
như không nghe thấy lời làm dáng.
Trong xương Tiêu Sở mang theo ngạo
khí giống như Nam Vinh, vừa có dã tính của Tiêu Cư An, huyết mạch cường giả kết
hợp, tính tình cứng cỏi.
Đèn lồng chiếu rọi sắc mặt người trắng
bệch, cả người đều đang co giật, máu tươi khóe môi uốn lượn đến cần cổ, nhìn thấy
mà giật mình.
Tiêu Sở sau khi được thả xuống, tại
chỗ ho khan vài tiếng, đau đến cơ hồ mở không nổi miệng, quật cường nhìn về
phía trong phòng, công phu giương mắt, đèn đuốc đột nhiên thay đổi.
Ngụy đế nghỉ ngơi rồi.
Nàng trừng mắt nhìn, đột nhiên cảm
giác thấy một trái tim lạnh đến thấu triệt, ngay cả người đều lạnh đến vô
cùng.
Giãy dụa đứng dậy, lục lạc trên cổ
tay phát ra tiếng vang nhẹ nhàng, ở bên trong đình viện yên tĩnh có thể nghe thấy
rõ ràng, cụp mắt đến nhìn, màu vàng ở dưới ánh nến tỏa ra hào quang, nàng nhẹ
nhàng vuốt lục lạc, đi đến dưới hành lang, nhẹ nhàng gõ cửa.
Tưởng Ngưng đi theo nàng, gõ một
lát cũng không có người trả lời.
Sau một hồi, Tiêu Sở không biết
dũng khí từ đâu tới đột nhiên đẩy cửa ra, sợ đến Tưởng Ngưng nhảy lên,
"Ngươi điên rồi."
Trời tối người yên, cực kỳ giống
yên tĩnh đêm qua.
Khoảng cách cửa bị đẩy ra, người
trên giường nhỏ mở mắt ra, hai con mắt thanh u hiện ra ý lạnh, thời khắc người
xông tới, cô lạnh lùng nhìn: "Trẫm không hiểu ngươi đang ở đây giãy dụa
cái gì. Ngươi lớn lên ở Tấn quốc, chịu được chính là giáo dưỡng của Tấn quốc, học
giáo dưỡng của Tấn quốc, nhất định cùng Ngụy không thể ở chung, trẫm thả
ngươi trở lại, chẳng phải hợp tâm ý ngươi."
Tiêu Sở toàn thân áo trắng nhuốm
máu, chật vật đến cực điểm, nhìn người lạnh lùng, "Ta hiếu kỳ một chuyện, ở
thời điểm ban đầu ngài về Ngụy, có từng nghĩ tới tình cảnh của ta?"
Bách tính Tấn quốc chết trong tay
Nam Vinh, vương phi Diên Bình Vương phản quốc, Diên Bình Vương tự mình chịu phải
liên lụy, suýt nữa cửa nát nhà tan, càng khỏi nói đứa con của hai người, cho
nên, đứa con thành kẻ cầm đầu. Bắt không được Nam Vinh, nàng tự nhiên thì
thành đối tượng thảo phạt.
Nam Vinh không trả lời, lẳng lặng
mà nhìn nàng.
Tiêu Sở nhẹ nhàng ho khan vài tiếng,
trên người đau đến phát tê, đơn giản ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn Ngụy đế đối
diện: "Kỳ thực, ta là lớn lên ở trong cung, ở dưới gối thái hậu, nàng từ
nhỏ đã nói cho ta biết, cha của ta lợi hại biết bao, mẹ của ta tàn nhẫn biết
bao, thời gian lâu rồi, ta liền cảm thấy ngươi là kẻ tàn nhẫn nhất, vì lợi ích
một người đưa tính mạng bách tính không để ý. Từ đó trở đi, ta chỉ biết một
chuyện, ta chính là một quân cờ. Tấn quốc lưu lại tính mạng của ta, chính là lấy
ta làm quân cờ, nói đến buồn cười. Mới tới Ngụy quốc ba tháng, tuy nói rất mệt,
nhưng ta cảm thấy rất yên tĩnh. Không có ai nói cho ta biết, ngươi chính là một
con cờ nữa, cho ngươi cơm ngon áo đẹp, chính là hi vọng ngươi có thể vì Tấn báo
thù. Bên tai ta thanh tịnh lại rồi, ở Ngụy quốc ngài từ ngoài vào trong đề
phòng ta, nhưng mà ngài chưa bao giờ để ta đi đối phó chuyện chống Tấn quốc,
trên đường trở về, ta đang nghĩ, nếu ngài lúc trước mang ta đi, có phải thì sẽ
không có cục diện hôm nay. Nhưng mà ý nghĩ này một khi sản sinh, ta lại cảm thấy
chính mình ích kỷ, Tấn quốc nuôi ta, ta lại sinh lòng chán ghét. Nghĩ kỹ lại,
ta đối với ngài bất hiếu, đối với Tấn quốc bất trung, tổn thương thế tử, chính
là bất nghĩa, đêm qua bỏ mặc tướng sĩ nước Tấn, không màng không hỏi, là bất
nhân. Như vậy, bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa."
Nam Vinh cau mày, nói: "Ta
thay ngươi ra quyết định, trở lại Tấn quốc, ngươi chỉ là người bất hiếu, cái
khác vẫn cứ có thể cứu vãn."
Tiêu Sở dường như không nghe thấy
trả lời của cô, kéo khóe môi trào phúng nở nụ cười: "Đêm qua ta làm việc đại
nghịch bất đạo, ứng với lời của ngài, chuyện giết mẹ làm đến thuận buồm xuôi
gió, lỗi của ta, để ta bù đắp."
Lỗi lầm của nàng khó có thể bù đắp,
nhưng lại tới một lần nữa, nàng sẽ chọn đường khác để đi.
Có lẽ đời trước thấy qua hối hận của
Tiêu Sở, bây giờ xem ra, càng nhiều như là giả ý, dường như giống như kiếp trước,
lưỡi dao quấn lấy mật đường, từ từ cắm vào ngực.
Cô không tên cảm thấy phiền chán,
không muốn tin nữa, "Trẫm không cần ngươi bù đắp, lỗi của ngươi cũng coi
như là lỗi của trẫm, báo ứng của trẫm.”
Tiêu Sở lắc đầu: "Thánh nhân
nói biết sai thì sửa, việc thiện lớn lao như thế..."
Nam Vinh lạnh lẽo cứng rắn đánh gãy
lời nàng: "Tiêu Sở, nếu ta nói, chuyện ngươi giết mẹ sẽ làm lần thứ hai,
ngươi cảm thấy ta còn sẽ lưu ngươi đang ở bên người sao?"
Thanh âm hàn lệ sắc bén mà lãnh khốc,
kích đến lòng người dập dờn.
Tiêu Sở không hiểu Ngụy đế vì sao
tin chắc nàng sẽ giết mẹ như vậy, chấp nhất từ khi gặp mặt thì có như vậy rồi,
tin chắc của Ngụy đế để chính nàng sản sinh mê hoặc.
Nàng thật sự sẽ làm sao?
Ngụy đế cùng nàng ngồi đối diện
nhau, nàng mê hoặc, nàng không rõ, nhớ tới chuyện đêm qua bỗng dưng hiểu được,
là thăm dò.
Nàng kéo ra môi cười rồi,
"Ngài vì chuyện tương lai không cách nào lường trước đến ngờ vực
ta..." Đế vương đa nghi, nàng tin rồi.
Ngước mắt, chạm đến oán hận nồng nặc
trong mắt Ngụy đế, nói đến buồn cười, rõ ràng là nàng nên oán nên hận, oán hận
của Ngụy đế lại từ đâu tới?
Nàng ngồi quỳ chân đến đoan
chính, trong túi tay áo mò ra một cây chủy thủ, "Nếu đã giết mẹ, vì sao
không giết ta chứ?"
Nam Vinh không để ý tới giãy dụa của
nàng, đứng dậy đi kêu Tưởng Ngưng, chưa đi hai bước, dư quang quét thấy Tiêu Sở
rút ra dao găm, không đợi suy nghĩ thì đâm vào bụng mình.
Trong khoảnh khắc, trên áo bào trắng
nhuộm ra một mảng.
Hết chương 22.

Nhận xét
Đăng nhận xét