Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 9
Chương 9: Ngủ chung.
Mà bất luận thân ở tẩm điện Ngụy đế,
thì bàn về Ngụy đế làm mất đi thành Nam Lương, hỏi trắng nàng như thế, là người
ngốc sao?
Cổ tay bị trói rất chặt, động đều
không động được, nàng thở dài thở ngắn một trận: "Dụng ý, ngài đều biết,
hà tất hỏi nữa."
"Hỏi một chút mà thôi."
Nam Vinh Y Nhiên rất bình tĩnh, cảm thấy có chút lạnh, đẩy lửa than, chậm rãi tản
bộ bước chân, tựa hồ cũng không vội tính sổ với Tiêu Sở.
Tiêu Sở cảm thấy uất ức, chưa từng
có uất ức qua như thế, động động, phía sau đột nhiên bị đánh một cái, sức mạnh
không thua gì hình trượng.
Thanh âm của bản cây tiếp xúc da thịt
phát ra kêu rên, giống như là bản thân bạt tai đánh ở trên mặt của chính mình,
khuất nhục cùng đau đớn cùng nhau xông tới.
"Cố gắng làm con rùa của ngươi,"
Ngụy đế không vui.
Tiêu Sở ở đâu là chịu bị người ràng
buộc, huyết tính trong xương không biết từ ai, đối mặt cảnh khốn khó lần này vẫn
không biết, trái lại hai mắt đỏ ngầu căm tức Nam Vinh Y Nhiên.
Nam Vinh Y Nhiên bình tĩnh như biển
sâu, "Con rùa không làm, phải làm gì, rùa đen thế nào? Con rùa đen rút đầu?"
"Không hề làm gì, nếu ngươi đem
ta xem là tù binh thì coi như tù bi, hà tất làm nhục ta."
"Nha, trẫm cảm thấy đùa ngươi
vô cùng thú vị." Nam Vinh Y Nhiên nhìn chăm chú nàng, trong đầu trước
sau đang suy nghĩ một vấn đề.
Tiêu Sở trong kiếp trước cuối cùng
như thế nào?
Ngụy quốc diệt rồi, Tiêu Sở thì mất
đi tác dụng của quân cờ, lại thêm giết mẹ, cho dù quân công hiển hách, cũng chưa
chắc đánh giá cao.
"Ngươi..." Tiêu Sở vô lực
không nói hết, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nhìn rất đẹp, đối với Ngụy đế người như
vậy, nàng không biết nên lấy từ ngữ dạng gì để hình dung quân chủ Ngụy quốc trước
mắt.
Trong con ngươi lóe qua tâm tình phức
tạp, sự tình phát triển càng ngoài ý muốn, nàng đến Tấn chẳng làm được gì,
còn để thế tử mất đi một tay.
Ngụy đế buồn cười, cúi người đối diện
với nàng: "Trẫm cho ngươi một cơ hội, về Tấn thế nào?"
Trở lại? Tiêu Sở mím môi, bây giờ
nàng trở về không được rồi.
Nàng trầm mặc, Nam Vinh Y Nhiên không
khỏi lòng sinh trào phúng, "Ngươi không quay về, thì ở nơi này của trẫm làm
con rùa đen."
Tiếng nói vừa rơi, bản cây trong
tay thì quất lên.
Khởi đầu chỉ nghe tiếng kinh hô của
Tiêu Sở, đợi đến khi bản thứ hai hạ xuống, liền nghe không tới thanh âm nàng rồi…
Một chỗ yên tĩnh.
Nam Vinh Y Nhiên tựa như tiết hận xử
phạt, chỉ muốn để nàng đau.
Làm sao đau.
Đương nhiên dùng bản cây trong tay để
nàng đau.
Tiêu Sở cắn khóe môi, không ngừng ở
trong khe hở bản cây kéo xuống đổi hơi.
Hô hấp nhẹ nhàng, từ từ, miệng lớn
thở hổn hển.
Nhục nhã cùng luống cuống vừa rồi đã
sớm ném ra sau đầu, lưu lại chỉ có tiếng gió hạc kêu.
Thậm chí nghe tiếng mà run rẩy.
Nàng đau đến thời điểm cơ hồ không
nhịn được, tiếng gió ngừng rồi.
Nàng miệng lớn hô hấp lấy, người bên
cạnh đứng bất động, nàng không dám nhìn tới, chỉ dựa vào lỗ tai đi nghe qua phỏng
đoán.
Nam Vinh Y Nhiên đang nhìn vết thương
loang lổ lưu lại chính mình xử phạt, trong cổ họng mơ hồ có một cỗ huyết khí
tanh ngọt dâng lên, cổ tay tê dại căng cứng.
Mang theo tội lỗi trở về, cô vốn cũng
không có đường lui.
Tàn nhẫn từ tâm mà lên, cô bỗng nhiên
cảm thấy không đủ, bản gỗ đàn trong tay quá nhẹ chút rồi.
Ngụy đế thật lâu bất động, Tiêu Sở đau
đến mồ hôi lạnh tầng tầng, cổ tay cũng bị lụa đỏ xiết đến đau đớn, rất muốn
nhanh chóng giải quyết khốn cảnh trước mắt, lớn mật lớn mật quay đầu lại.
Ngụy đế đang nhìn nàng, ánh mắt
chua chát, lại như nhìn người xa lạ, không có cảm tình dư thừa.
Ánh mắt thiếu nữ đang lúc mờ mịt
mang theo trong suốt.
Trong giây lát này, bàn tay của Nam
Vinh Y Nhiên nhẹ nhàng run lên một cái, trong đầu một vệt sáng lóe qua, đáng tiếc,
cái gì cũng không còn lại.
Cô hoảng hốt, trong kiếp trước quân
binh Tấn đến gần dưới thành, mấy vạn tướng sĩ vây nhốt Ngụy vương đô, Tiêu Cư
An ở dưới thành hô gặp cô.
Ngoài thành là biển lửa, thành đống
thiêu đốt xác chết tướng sĩ Ngụy quốc, dưới cửa thành thi cốt bách tính mệt mỏi,
tàn tạ khắp nơi.
Cô ngồi ở trong vương cung, lao công
khổ tứ không biết nơi nào xảy ra sai sót, thế quân Tấn như chẻ tre, đối với hành
quân của cô, đối với an bài binh lực của Ngụy quốc vô cùng rõ ràng.
Mãi đến tận cô uống xong rượu Tiêu
Sở đưa tới, mới hiểu được, tất cả chẳng qua là Tiêu Sở gây nên thôi.
Cuối cùng chén rượu kia, cho là tiễn
đường rồi.
"Tiêu Sở, ngươi lưu lại làm trữ
quân của Ngụy quốc, trẫm đem thành trì của Tấn quốc đánh hạ tặng ngươi."
Nam Vinh Y Nhiên thật lâu thở ra một hơi, cả người ung dung rất nhiều, cúi người
nặn nặn lỗ tai nhỏ của Tiêu Sở: "Không thể cự tuyệt."
Tiêu Sở đau đến đầu óc trống rỗng, đợi
lâu như vậy sẽ chờ được một câu nói như thế, cả người hóa đá.
Nam Vinh Y Nhiên không để ý tới nàng,
bản cây trong tay quơ quơ, nhìn đầu của nàng: "Nằm yên, trẫm còn không có
nguôi giận."
"Bệ..."
Một chữ gọi ra đã bị bản cây miễn cưỡng
đánh trở lại, thanh âm kinh ngạc ở dưới bản cây hóa thành nghẹn ngào.
Bản cây dày nặng pha thêm tiếng
gió, quả đoán tàn nhẫn quất xuống, cắn lấy da thịt nơi đó, một tầng một tầng
nhuộm màu sắc.
Vết thương trên mông lộn xộn, nơi nặng
lộ ra tím, có thể thấy được càng nghiêm trọng.
Tiêu Sở cảm giác được vạn phần dày
vò, ngay cả cổ khí lực còn sót lại kia cũng đã không có rồi, bờ vai thon gầy
run lên một cái, thỉnh thoảng uốn éo người để chống lại.
"Xem ra cái hình trượng này hữu
dụng hơn nhiều." Nam Vinh Y Nhiên phát hiện khóe mắt nàng một giọt lệ, đưa
tay nhẹ nhàng lau đi, đầu ngón tay thấm ướt, cô cười cười.
Tiêu Sở khóc rồi.
Miễn cưỡng đau khóc.
Có thể thấy được vẫn còn đứa trẻ,
trong xương vẫn là sợ đau.
Nam Vinh Y Nhiên hài lòng ném bản cây,
chu đáo mở ra lụa đỏ, còn không quên đem áo khoác mặc cho nàng.
Lần thứ hai ôn nhu đem người đỡ lên
giường, gọi cung nhân lấy nước nóng, lấy thuốc trị thương.
Tiêu Sở nhắm mắt lại không nhìn tới
Ngụy đế, tùy cô thao túng, coi là thật sự làm con rùa.
Con rùa nhỏ đau đến không xong, Nam
Vinh Y Nhiên bỗng nhiên thay đổi ý nghĩ, sờ sờ đầu nàng: "Đột nhiên nhớ lại,
đánh ngươi còn thoa thuốc cho ngươi không phù hợp ước nguyện ban đầu, tự ngươi đau
đi, trẫm đi tắm."'
Tiêu Sở: "..."
Sau khi ra tẩm điện, tuyết lớn dày
nặng, đầu cành cây đều bị ép cong, trắng nõn óng ánh, không dính một hạt bụi.
Nam Vinh Y Nhiên đứng trong tuyết,
thật lâu không nhúc nhích, cô đơn lẻ loi, bất tri bất giác đầu đường rơi đầy
tuyết, tuyết phủ đầy đầu.
Khi màn đêm buông xuống, cô cảm giác
toàn thân ý lạnh, nhanh chân mà đi phía điện chính sự.
Thành Nam Lương mất rồi, cô nên đòi
lại, không thể vô cớ làm lợi cho Tiêu Cư An.
Tiêu Sở đau đến ngủ không được, động
cũng không dám động, nằm sấp trong chăn, thời gian lâu dài, không tránh khỏi muốn
dậy tác quái.
Trong cung không đèn đen kịt, không
thấy năm ngón tay, khẽ cắn răng tự mình bò dậy.
Hai chân mới đứng lại, thì cảm thấy
vẻ đau càng lúc càng kịch liệt này, đau đến nàng đứng cũng không vững, đỡ bên
giường mới đứng vững thân thể của chính
mình.
Khi Nam Vinh Y Nhiên đạp lên tuyết
lớn trở lại, thì thấy được đồ vật nhỏ đau đến sắc mặt trắng bệch, mồ hôi trên
trán hiện ra óng ánh, cô buồn cười đến gần: "Đau rồi?"
Tiêu Sở mím môi thật chặt, không lên
tiếng.
"Đau thì đau, trẫm dẫn ngươi đi
đoạt lại Nam Lương, ngày mai liền đi." Nam Vinh Y Nhiên không chọc nàng nữa,
chuyển đi điện phụ tắm rửa.
Lúc trở lại, Tiêu Sở nhận mệnh nằm
xuống lại trên giường, đem chính mình bọc thành bánh chưng, người sống chớ gần.
Long sàng lớn như vậy, Nam Vinh Y
Nhiên nhường nàng một nửa, mình ở rìa ngoài nằm xuống, cảm thấy có chút lạnh,
hơi di chuyển vào trong.
Tiêu Sở không sợ chết ghét bỏ cô:
"Ngủ không được."
"Ngủ không được, ngươi cút xuống
đất mà ngủ, trẫm không đạo lý để ngươi ngủ." Nam Vinh Y Nhiên nghiêng người
nhìn nàng, nỗi lòng so với vừa rồi muốn bình tĩnh một chút, cảm thấy tay không
có chỗ để, nghĩ cũng chưa nghĩ trực tiếp véo lấy lỗ tai của nàng, tóm chặt còn
lắc lắc: "Trẫm không ghét bỏ ngươi vụng về, ngươi dám ghét bỏ trẫm?"
"Đau..." Tiêu Sở bị ép xê
dịch hướng về Ngụy đế, Ngụy đế lại như mây trôi, như gần như xa, khi thì hung tàn
khi thì thân mật, để nàng nhất thời không nhận rõ cái nào mới thật sự là Nam
Vinh Y Nhiên.
Nam Vinh Y Nhiên không buông tha nàng,
véo lấy lỗ tai đem người kéo qua, lẽ thẳng khí hùng mở miệng: "Đến lâu như
vậy, gọi nương rồi chưa? Chuyện của ta và Tiêu Cư An, có quan hệ gì với ngươi?"
"Cái kia... Bệ hạ..." Tiêu
Sở nghiêng đầu, cảm thấy Ngụy đế có chút ngang ngược không biết lý lẽ, gọi nương
chuyện này không nên dỗ sao?
Nam Vinh Y Nhiên cười gằn: "Ngươi
muốn làm tiểu điện hạ của Ngụy quốc thì nghiêm túc làm, trước tiên bắt đầu từ gọi
nương, nếu như ngươi không muốn gọi, đến Nam Lương rồi, ngươi làm tiên phong đi
gặp Tiêu Cư An một chút."
Gọi nương và đánh Tiêu Cư An, hai cái
chọn một.
Hết chương 9.
Nam Vinh Y Nhiên: Ma kính a ma kính,
ai là nữ nhân xinh đẹp nhất?
Tiêu Sở kinh sợ xen mồm: "Dù
sao không phải ngươi.”
Nam Vinh Y Nhiên: Cút!

Ma kính s ,ằm ằm
Trả lờiXóa