Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 138

Chương 138: Mở lòng.

Thẩm An Ninh giống như người bị rút mất hồn phách, ánh mắt mau lẹ, thanh kiếm trong tay siết rất chặt, nàng cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói: "Ngươi tưởng ngươi là cái thứ gì?"

Nàng nhếch môi cười nhạt, tiến lên một bước, lướt qua mọi người, đi về phía Nhạn Nam.

Nhạn Nam hoảng loạn, bị vẻ điên cuồng của nàng làm cho kinh hãi đến mức toàn thân run rẩy: "Thẩm An Ninh, ngươi ngay cả mạng của thuộc hạ cũng không màng, ngươi máu lạnh đến thế sao?"

"Thẩm An Ninh, nàng đã theo ngươi bảy tám năm rồi, ngươi cứ thế mà mặc kệ sao?"

"Thẩm An Ninh..."

Thẩm An Ninh dừng lại, giữa hai người chỉ còn cách năm bước chân, nàng cười cười: "Thì cứ giết nàng đi, rồi ngươi cũng phải chết."

Trong mắt Nhạn Nam lóe lên sự kinh hoàng, Tế Vũ là con bài tẩy của nàng ta, nàng ta sẽ không dễ dàng giết chết con bài tẩy ấy. Nhưng Thẩm An Ninh đã bất chấp tất cả rồi, nàng ta nuốt nước bọt: "Thẩm An Ninh, thả ta đi..."

Vút một tiếng, mũi tên lướt qua bên tai Thẩm An Ninh, cắm thẳng vào cổ họng Nhạn Nam, một ngụm máu tươi phun ra, Tế Vũ mạnh bạo đẩy nàng ta ra, vẫn chưa hoàn hồn.

Thẩm An Ninh cúi đầu nhìn Nhạn Nam ngã gục dưới đất, toàn thân đang run rẩy, nàng khựng lại một chút, đi tới, ngồi xổm xuống, rút đoản kiếm trong ngực áo ra.

Nàng đâm đoản kiếm vào tim Nhạn Nam, hung hãn khuấy động, giây tiếp theo, một bàn tay trắng trẻo phủ lên mu bàn tay nàng, nàng dừng lại.

Trịnh Nhiễm nắm lấy cổ tay nàng: "Buông tay đi."

Thẩm An Ninh nghe lời nói dịu dàng bên tai, bàn tay không tự chủ được mà run rẩy, bên tai nàng lại hiện lên lời của Nhạn Nam.

"Thẩm An Ninh, ngươi đừng tưởng Trịnh Nhiễm thích ngươi, nàng đối với ngươi chẳng qua chỉ là hổ thẹn mà thôi. Giờ ngươi lại là hoàng đế, nàng đương nhiên sẽ theo ngươi, ngươi cho nàng quyền thế, cho nàng giàu sang, nàng tự nhiên sẽ thích ngươi."

Đột nhiên, có người phá tan hồi ức: "Bệ hạ, nên về thôi, chỗ này cứ giao cho ta."

Thẩm An Ninh gật đầu, ngơ ngác đứng dậy, nhìn về phía Trịnh Nhiễm, trong mắt đầy vẻ mịt mờ.

Trịnh Nhiễm lấy khăn tay, lau đi vệt máu trên má nàng: "Về đi, thái phó đang ở trong cung đợi ngươi rồi."

Thẩm An Ninh vẫn gật đầu, không trả lời, giống như một con rối, Trịnh Nhiễm nói một câu, nàng đáp một câu.

Trịnh Nhiễm nhìn nàng, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng: "Lời Nhạn Nam nói đều là giả, nàng ta lừa ngươi, mê hoặc ngươi. Nàng ta hiểu lòng ngươi, biết rõ nỗi đau của ngươi. Nàng ta cố ý làm ngươi đau lòng."

Nhạn Nam hiểu nàng, biết rõ lời nói thế nào có thể khiến nàng phát điên.

Nàng lại không hiểu được dã tâm lang sói của Nhạn Nam.

Thẩm An Ninh được người dẫn đi, lên xe ngựa trở về cung.

Trịnh Nhiễm lạnh lùng nhìn thi thể dưới đất, liếc qua những kẻ còn sống sót, phân phó: "Áp giải về Hình Bộ. Còn nàng ta..."

Cô dừng lại một chút, nói: "Treo lên cổng thành, để cảnh cáo thế gian." Cũng là để những môn sinh kia nhìn thấy, trước khi bước vào triều đường thì hãy học một bài học trước đã.

Tần Minh hồng hộc chạy tới, thấy thi thể dưới đất thì nuốt nước bọt, len lén sát lại gần bên cạnh đồ đệ: "Ta nhớ hình như nàng là người của Bắc Cảnh."

Hiện tại những người từ Bắc Cảnh tới ai nấy đều có chiến công, văn thần bị áp chế một bậc, trong lòng vốn đã không thoải mái, chuyện của Nhạn Nam một khi làm rùm beng lên, văn thần nhất định sẽ mượn cơ hội sinh sự.

Trong ngoài triều đình lại sắp không yên ổn rồi.

Gương mặt Trịnh Nhiễm lộ vẻ thương xót, khẽ thở dài, không trả lời lời của Tần Minh, có điều Lương Đình Ngọc đã về rồi, triều thần có phần kiêng dè, chắc là sẽ không quá phận.

Người của Hình Bộ vào thu dọn bãi chiến trường, xử lý thi thể, Nhạn Nam đã chết hẳn rồi, nhưng mắt vẫn còn mở trừng trừng, rõ ràng là chết không nhắm mắt.

Nhãn cầu lồi ra, từng người một không ai dám nhìn, có người bạo gan, tiện tay vơ miếng vải che mặt nàng ta lại.

Tần Minh phải ở lại thu dọn, kết thúc mọi việc mới rời đi, Trịnh Nhiễm tâm thần bất định, hắn liếc nhìn một cái, tò mò hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"

Tâm trí Trịnh Nhiễm hỗn loạn, buột miệng nói: "Nàng đã theo bệ hạ năm năm rồi."

Năm năm thời gian đã rất dài rồi, vậy mà cuối cùng, lại là một kẻ phản bội. Không, nàng ta ngay từ đầu đã cố ý tiếp cận người Thẩm gia, mưu đồ đã lâu.

Tần Minh thở dài, nói: "Là vậy đấy, đây chính là gián điệp, ngươi tưởng gián điệp chỉ là mỹ nhân bình thường sao? Ngươi sai rồi, gián điệp là kẻ bước vào lòng ngươi trước, nắm thóp được ngươi, công tâm mới là thượng sách, may mà bệ hạ của chúng ta tỉnh táo, đích thân bắt được nàng ta."

Trịnh Nhiễm gật đầu, cười với sư phụ: "Sư phụ, dạo này người chăm chỉ hơn nhiều rồi đấy."

Tần Minh đỏ mặt, không thể không nói: "Đó là vì ta là sư phụ của ngươi, không thể làm ngươi mất mặt được. Ta biết tương lai ngươi sẽ làm hoàng hậu, ngươi yên tâm, ta sẽ không làm ngươi mất mặt đâu."

Trịnh Nhiễm vô cùng cảm kích, Tần Minh lo lắng hỏi: "Bệ hạ định khi nào lập hậu?"

Chiến sự Giang Nam đã định, phân tranh các nơi còn hỗn loạn, không có ba năm năm năm thì không thể bình định được, Trịnh Nhiễm đã hai mươi hai tuổi rồi, còn phải đợi đến bao giờ đây?

Nữ tử tuổi xuân dễ qua đi, nếu không nắm bắt thời gian, tương lai già rồi, hoàng đế liệu còn để tâm không?

Gương mặt Trịnh Nhiễm hơi đỏ, tinh thần có chút không tự nhiên, Tần Minh nói thẳng: "Có cần chúng ta giúp một tay không?"

"Sư phụ không phản đối việc nàng lập hậu sao?" Trịnh Nhiễm lại hỏi vặn Tần Minh, hoàng đế lập hậu, nữ tử gả cho nữ tử, là hành động trái với luân thường đạo lý.

Không phải Thẩm An Ninh không muốn lập, mà là thiên hạ chưa định, lúc này lập hậu sẽ khiến thiên hạ không yên, người người đều sẽ tới thảo phạt nàng.

Tần Minh cười nhạt: "Nếu là người khác, ta chắc chắn phản đối, nhưng ngươi là đồ đệ của ta, lão Trịnh tướng đã giao ngươi vào tay ta, ta dõi theo ngươi, ngươi hành sự đúng mực, tuân thủ pháp luật, không có gì sai trái. Huống hồ tân triều hiện nay đang tiến về phía trước, đã thấy thấp thoáng thời thịnh trị, có hai ngươi ở đây là phúc của bá tính."

"Đôi khi đừng có khư khư giữ lấy hủ tục, phải động não một chút, ta thấy hai đứa có thể thành. Cũng vì ta thiên vị ngươi thôi. Đồ đệ ngoan, đừng làm ta thất vọng, ngươi còn nhớ lời ngươi nói lúc mới vào Đại Lý Tự không?"

Trịnh Nhiễm gật đầu: "Ta nói, ta muốn thiên hạ thanh minh."

Chỉ bốn chữ đó thôi, nói ra thì dễ, làm được mới quá khó.

Tần Minh nói: "Chúng ta gặp được minh quân, người không tham không hôn quân, triều đình sẽ có hy vọng. Nhưng ta biết sức khỏe người không tốt, hai đứa nên sớm lập hậu, lập hoàng tự. Xưa có Nghiêu Thuấn Vũ*, hai đứa đã thành thân rồi thì hãy phỏng theo họ, người có đức có tài thì được chọn."

(*) Nghiêu, Thuấn, Vũ: là tên gọi tắt của ba vị vua hiền đức bậc nhất trong truyền thuyết lịch sử Trung Quốc cổ đại, đại diện cho thời kỳ hoàng kim của đạo đức, sự nhường ngôi và trị thủy. Họ là những bậc thánh quân được Nho giáo kính trọng, tượng trưng cho lối sống nhân nghĩa và trị quốc an dân. 

Đế hậu không có hậu duệ thì hãy mau chóng bồi dưỡng, bồi dưỡng người hiền minh, còn tốt hơn là chế độ huyết thống.

"Sư phụ đột nhiên nói nhiều lời như vậy, khiến học trò thụ sủng nhược kinh (được ưu ái mà lo sợ)." Giọng Trịnh Nhiễm trầm xuống, "Người thiên vị ta, còn những người khác thì sao, sức khỏe bệ hạ trông có vẻ ổn nhưng lại không chịu nổi kích động."

Tinh thần Thẩm An Ninh không tốt, sẽ phát bệnh, vạn nhất triều thần vì chuyện lập hậu mà kích động nàng, hậu quả khôn lường.

Tần Minh cười: "Để ta thử xem, sư phụ ngươi lăn lộn trên triều đường bao nhiêu năm nay, dù sao cũng có chút uy tín."

"Sư phụ, hãy đợi thêm chút nữa, đợi sức khỏe bệ hạ khỏe mạnh đã." Trong lòng Trịnh Nhiễm sợ hãi, cô sợ kích động đến Thẩm An Ninh, còn những chuyện khác cô không bận tâm.

Duy chỉ có Thẩm An Ninh là khiến cô bàng hoàng bất an.

Người ta đều nói hoảng loạn là vì bản thân không có chỗ dựa, không chuẩn bị sẵn sàng, không nắm bắt được tương lai. Chuẩn bị đầy đủ rồi thì sẽ không hoảng không loạn.

Nhưng những đạo lý lớn lao này khi gặp phải Thẩm An Ninh thì đều vô dụng.

Lúc hoảng vẫn cứ hoảng.

Trịnh Nhiễm cùng Tần Minh đi về Đại Lý Tự, Tần Minh đã bày tỏ thái độ, hắn nói cho Trịnh Nhiễm biết, hắn chính là hậu thuẫn của cô, những việc Trịnh gia không làm được, hắn có thể làm.

Tần Minh lười biếng bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới có chí chiến đấu, tương lai, hắn chính là người phe hoàng hậu rồi.

Ánh nắng mùa thu đã dịu đi nhiều, chiếu lên người không còn giống như than lửa nữa.

Thẩm An Ninh ngồi trên bậc thềm tẩm điện, ngẩng đầu nhìn vào hư không, bộ y phục dính máu trên người vẫn chưa thay, nàng rất yên tĩnh, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

Nàng ngồi đã lâu, các cung nga không dám lại gần, Minh Lai định qua chẩn mạch, thấy khí thế của nàng thì sợ đến mức trốn sang một bên.

Lương Đình Ngọc đến muộn, liếc nhìn đám cung nga, sau đó ngồi xuống cạnh Thẩm An Ninh.

"Đau lòng cho Nhạn Nam sao?" Lương Đình Ngọc cười nhẹ một tiếng.

Thẩm An Ninh vừa bước ra từ đống xác chết, toàn thân đầy mùi máu tanh, giống như một con búp bê máu, nhìn mà Lương Đình Ngọc vô cùng xót xa.

Nàng đưa tay sờ sờ bả vai tiểu hoàng đế, chỗ y phục đó đã bị máu nhuộm thành màu đỏ thẫm. Nàng nhẫn nhịn, nói: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"

"Thái phó." Thẩm An Ninh khẽ lên tiếng, "Ngươi nói xem, có phải kiếp trước ta đã giết rất nhiều người không?"

"Không, ngươi là bậc vương giả thiên sinh." Lương Đình Ngọc lắc đầu, ánh mắt đầy yêu thương, giải thích: "Ngươi có biết câu thơ thế nào không? 'Trời định giao phó sứ mệnh lớn cho người nào, tất trước tiên phải làm cho người ấy khổ cái tâm chí, nhọc cái gân cốt, đói cái thể xác'. Ngươi là hoàng đế tân triều, hoàng đế khai quốc, xưa nay có được mấy người."

"Không có chuyện gì là ngồi mát ăn bát vàng cả. Ngươi biết vì sao ta đến kinh thành không? Chỗ chúng ta xảy ra ôn dịch, người của cả một ngôi làng đều chết sạch, chết không còn một ai, ta trốn thoát được. Sau này ta phát hiện đó không phải ôn dịch, là có người nhắm trúng ngôi làng của chúng ta, cố ý hạ thuốc chúng ta, tạo ra dáng vẻ của ôn dịch."

"Ta cũng rất uất ức, rất vô năng, ta chỉ muốn từng bước leo lên trên, cho dù làm con dao cho người khác cũng được. Mười hai năm ngươi rời đi, ta đã làm con dao cho rất nhiều người, bám víu quyền quý, nịnh nọt lấy lòng, những việc ngươi khinh miệt, ta đều đã làm qua."

"Bệ hạ, mọi chuyện qua cả rồi. Đừng ghi nhớ những khoảnh khắc chật vật của mình, hãy nghĩ xem làm sao để bản thân đứng trước mọi người thêm phần hiển hách, ngươi là hoàng đế, sử sách đời sau viết thế nào đều nằm trong tầm tay ngươi. Các ca ca của ngươi chết rồi, không phải lỗi của ngươi, là mệnh như vậy. Ngươi biết không? Tân triều được dựng lên không phải tích lũy từ trí tuệ của con người, mà là xương máu."

"Là được tích lũy từ xương máu khắp nơi, có người chết đi thì sẽ có người sinh ra. Ngươi là hoàng đế, ngươi muốn thiên hạ thái bình, định sẵn là phải trả giá. Đại thế thiên hạ, phân phân hợp hợp, đều là máu, đều là mạng người. Buổi tối ngươi hãy nhìn lên bầu trời, ngôi sao mệnh của ngươi là rực rỡ nhất."

"Bệ hạ của ta, đừng hồi tưởng lại những lúc buồn đau, ngươi phải trân trọng những người bên cạnh mình, khổ trước sướng sau, ngươi đã khổ qua rồi, chỉ cần ngươi mở lòng ra, cuộc sống của ngươi sẽ rất ngọt ngào. Bây giờ, đi thay y phục, bôi thuốc, ngày mai còn phải lên lớp đấy."

Lời lẽ của Lương Đình Ngọc nhẹ nhàng, không có vẻ áp bức thường ngày, không có uy nghi, chỉ dùng những lời giản đơn nhất, đạo lý nông cạn nhất để giúp người đang lạc lối thông suốt.

Nàng vẫy tay, ra hiệu Minh Lai tiến lại gần: "Chẩn mạch cho bệ hạ đi."

Các cung nga cũng xúm lại, dìu hoàng đế về tẩm điện.

Lương Đình Ngọc nhìn dáng vẻ ngơ ngác của hoàng đế, thở dài không tiếng động, có những chuyện như cái gai đâm vào tim, đau thấu xương, không nhổ ra được, đau lắm.

Không nghĩ đến, rễ lá sẽ mục nát trong đất, càng lúc càng khó chịu.

Lương Đình Ngọc không vào điện mà quay người nhìn vào hư không, ánh nắng hôm nay rất đẹp, rơi trên người ấm áp vô cùng.

Nàng muốn lười biếng một chút, hay là về nhà thôi.

Nấn ná một hồi, Trịnh Nhiễm đã về, nàng nhướn mày nói: "Ngươi mà về muộn tí nữa là vết thương của nàng lành luôn rồi đấy."

Trịnh Nhiễm mỉm cười: "Thái phó sức khỏe thế nào rồi?"

"Chết không được mà sống chẳng xong." Lương Đình Ngọc thở dài, "Thà chết quách cho rồi. Dù sao nàng cũng đã khóc xong rồi."

Trịnh Nhiễm bất lực nhìn nàng: "Ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi mà."

"Thế sao? Sống để dọn bãi chiến trường cho các ngươi sao?" Lương Đình Ngọc cười lạnh.

Một câu nói đâm trúng tim đen, Trịnh Nhiễm chỉ đành cười đáp lại: "Hay là ngươi đi dân gian xem thử đi, đừng cứ nhìn chằm chằm vào bệ hạ nữa."

Lương Đình Ngọc: "..."

Hết chương 138.




👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48