Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 136
Chương 136: Mài giũa.
Lương Đình Ngọc cảm thấy mình
vừa mới tận hưởng được hai ngày thanh nhàn. Trịnh Nhiễm thỉnh thoảng có đến
tìm, nhưng đều là vì những việc triều chính hóc búa, nàng tự nhiên không hề
ghét bỏ. Thế nhưng, việc hoàng đế bắt nàng làm người phán xử, mà lại phán xử
chuyện tư tình, thì có phần không hợp lý cho lắm.
Nàng kiên nhẫn nói: "Ngươi
muốn lập thì cứ lập, để tâm đến nàng làm gì; đã muốn để tâm đến nàng thì hãy
nghe lời nàng. Chẳng qua ngươi chỉ muốn nàng phải nghe theo ngươi, có đúng
không?"
Hoàng đế gật đầu.
Lương Đình Ngọc thở dài một
tiếng: "Ngươi vừa muốn thâm tình, lại vừa muốn lập quý phi, trên đời làm
gì có chuyện dễ dàng như thế."
"Dừng lại." Hoàng đế
nhận ra chủ đề đang đi chệch hướng, vội vàng đính chính: "Ngươi nói sai
rồi, ta lập quý phi chẳng qua chỉ là kế che mắt, không liên quan gì đến tình
cảm, ngươi đừng có vu oan cho ta."
"Vậy sao?" Lương Đình
Ngọc khẽ đáp một tiếng, rồi nói tiếp: "Ngươi xem, nàng sẽ không thỏa hiệp
đâu. Hoặc là ngươi trực tiếp lập, hoặc là không lập, ngươi tưởng còn có con đường
thứ ba sao?"
Hoàng đế bực bội: "Ta tìm
ngươi chính là để tìm con đường thứ ba đó."
"Thế sao?" Lương Đình
Ngọc lại thở dài, "Thật khiến thần hoang mang, nhưng thần cũng là người,
lại còn là một bệnh nhân vừa từ cõi chết trở về, thực sự không cách nào san sẻ
nỗi lo với bệ hạ được."
"Ngươi cố ý bỏ mặc không
làm đúng không?" Hoàng đế nhìn chằm chằm nàng, nhận ra sự uể oải của nàng.
Lương Đình Ngọc: "Liên
quan gì đến ta? Ta đau đầu đau người, không thể thay quân phân ưu."
Hoàng đế cũng ôm ngực nói:
"Ta cũng đau lòng đây này."
Lương Đình Ngọc mỉm cười nhạt,
ánh mắt tràn ngập ý cười: "Ta không đau lòng cho ngươi."
Hoàng đế lập tức thôi diễn
kịch: "Ta còn từng cứu mạng ngươi đấy."
"Cũng đúng, Minh Lai cũng
cứu ta, ngươi nói xem ta nên làm gì?" Lương Đình Ngọc bất lực, cười hì hì
nhìn tiểu hoàng đế: "Sau khi ngươi lập quý phi, Trịnh Nhiễm sẽ không làm
hoàng hậu của ngươi nữa đâu, muốn hưởng phúc một chồng nhiều vợ là chuyện không
thể nào."
"Một chồng nhiều vợ cái
gì, căn bản làm gì có một chồng nhiều vợ nào." Hoàng đế nổi trận lôi đình,
đập mạnh xuống bàn: "Ngươi đừng có nói bậy bạ."
"Ái chà, ta già rồi, ngươi
đừng có dọa ta." Lương Đình Ngọc vẻ mặt chán đời ôm trán, lộ rõ vẻ tiều
tụy: "Ta mệt rồi, bệ hạ, ta không tiễn ngài nữa."
Nói rồi nàng xoay người đi vào
phòng trong.
Thẩm An Ninh tức giận đá vào
cái ghế: "Lương Đình Ngọc, ngươi rõ ràng là thiên vị Trịnh Nhiễm."
Lương Đình Ngọc nghe thấy nhưng
giả vờ như không, thiên vị? Tính mạng mình còn sắp giữ không xong, còn thiên vị
được ai nữa.
Hồi lâu không thấy phản hồi.
Thẩm An Ninh tức tối bỏ đi.
Lương Đình Ngọc thoải mái nằm xuống, thân thể mệt mỏi, đầu óc hỗn loạn. Quả
nhiên không nên để hoàng đế biết nàng còn sống, cứ ba ngày hai bữa lại mò đến,
thật phiền phức không dứt.
Trăng thanh gió mát, vạn vật
tĩnh lặng.
Thẩm An Ninh trèo tường lẻn vào
phủ tướng quân, hậm hực vào phòng, đi đến trước mặt Trịnh Nhiễm, trừng mắt nhìn
cô đầy vẻ hung dữ: "Có phải ngươi lại đi tìm 'cao nhân' kia để mách lẻo
rồi không?"
"Ngươi không đến đó thì
sao biết ta đã đi?" Trịnh Nhiễm ngồi trước bàn trang điểm, đang định tẩy
trang đi ngủ thì vị hoàng đế không để ai yên này lại tới.
Trịnh Nhiễm chê nàng phiền
phức, giục: "Ngươi đi tắm trước đi."
"Không đi." Hoàng đế
vẻ mặt bướng bỉnh, kéo ghế ngồi xuống ngay trước mặt cô, đầy vẻ căm phẫn.
Trịnh Nhiễm tự tay tháo búi
tóc, bình thản nói: "Chẳng lẽ ngươi không phải đi để mách lẻo sao?"
"Ta đó là đi bàn bạc đối
sách." Thẩm An Ninh ngụy biện.
Trịnh Nhiễm buồn cười, nhìn sự
tiều tụy của mình trong gương đồng, lòng thoáng thẫn thờ. Cô khựng lại một
chút, Thẩm An Ninh liền nhìn sang.
"Sao thế?" Thẩm An
Ninh nhìn vào gương, không thấy có gì bất ổn.
Trịnh Nhiễm đẩy nàng ra:
"Đừng chọc ta, ta đang phiền đây, muốn lên giường ngủ thì đi tắm đi."
Tâm trạng tốt vừa mới nhen nhóm
của Thẩm An Ninh đã bị dập tắt, nàng tỏ ra cáu kỉnh, nhưng phần nhiều là bất
an. Nàng đứng dậy, tâm thần bồn chồn nói: "Trong lòng ta đang rất
phiền."
"Ừm, bệnh cũ lại tái phát
à, quân y lại bốc thuốc cho ngươi rồi sao?" Trịnh Nhiễm mỉa mai một câu,
nhưng trong mắt lại không giấu được ý cười.
Cô đâu có thực sự tức giận, vẫn
luyến tiếc nắm lấy tay nàng, bắt mạch rồi nghiêm túc nói: "Ngươi là hoàng
đế, vạn sự đều nằm trong tay ngươi. Sự nôn nóng bất an chứng tỏ lòng ngươi
không có chỗ dựa, ngươi sợ cái gì chứ?"
"Ta sợ ngươi... không cần
ta nữa." Thẩm An Ninh bất an nói.
Trịnh Nhiễm khựng lại, đầu ngón
tay ấn mạnh xuống. Cô bất đắc dĩ ngẩng lên, chạm phải sự bất an trong mắt nàng,
chỉ đành nói: "Nếu ta nạp một người phụ nữ vào phủ, không chạm vào nàng
ta, ngươi có vui không?"
Đôi lông mày ngang tàng của
Thẩm An Ninh lập tức rủ xuống: "Không vui."
"Đó là lẽ thường tình,
ngươi dựa vào đâu mà bắt ta phải bình thản chấp nhận? Nếu thực sự chấp nhận,
điều đó chứng tỏ ta không còn yêu ngươi nữa, sẽ không còn rung động vì bất cứ
điều gì của ngươi." Trịnh Nhiễm buộc phải nói ra lời lòng: "Ta biết
giữa các ngươi sẽ không có chuyện gì, nhưng ta cũng sẽ sợ hãi."
"Xin lỗi." Thẩm An
Ninh vội vàng lên tiếng: "Ta cứ ngỡ ngươi tin tưởng ta."
"Tin tưởng ngươi và người
phụ nữ khác nằm cùng một giường mà không có chuyện gì xảy ra sao?" Trịnh
Nhiễm cười lạnh: "Thế thì ta phải xin lỗi ngươi rồi, ta không làm được.
Tuy nói ở bên ngươi ta cũng rất vui, nhưng nếu ngươi cảm thấy ta cản trở ngươi,
cứ việc nói một tiếng, chúng ta sau này sẽ chỉ là quân thần."
"Không không không, ta
không có ý đó." Thẩm An Ninh cuống quýt: "Sao ngươi lại hiểu lầm ý
ta, Trịnh Nhiễm, ta không hề thay lòng, tương lai cũng sẽ không."
Nàng thực sự cuống lên, chưa
từng nghĩ đến ngày sẽ phải chia lìa. Nàng vươn tay ôm lấy Trịnh Nhiễm, yếu ớt
tựa vào cô: "Trịnh Nhiễm, ta nghĩ ngoài ngươi ra, ta không còn người thân
nào nữa rồi."
Trịnh Nhiễm nín thở. Cô còn có
gia đình, dù nói ra hơi bất nghĩa nhưng vẫn là gia đình, còn Thẩm An Ninh từ
khi sinh ra đã sống trong sự toan tính, nàng thực sự đã sống rất vất vả.
Trịnh Nhiễm im lặng. Thực ra
đạo lý đều hiểu, nhưng làm được rất khó, muốn lượng thứ lại càng khó hơn. Vạn
sự không do người, cũng chẳng do tâm.
Nhưng cô vẫn không muốn thỏa
hiệp, nếu cả ranh giới cuối cùng cũng không giữ được, sau này biết phải làm
sao.
Cô không lên tiếng, để mặc Thẩm
An Ninh ôm lấy mình. Thẩm An Ninh bỗng nhiên im lặng một cách lạ kỳ, nàng cảm
nhận được hơi ấm trên người Trịnh Nhiễm, ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên
người cô, tự nhiên không còn hoảng loạn nữa.
Nàng buông Trịnh Nhiễm ra, chủ
động xin lỗi: "Xin lỗi, ta rút lại lời nói ban ngày."
"Vậy thì đi tắm đi."
Trịnh Nhiễm cũng không an ủi nàng, nàng làm sai chuyện, nếu còn được an ủi thì
sau này sẽ càng lấn tới.
Thẩm An Ninh chờ đợi sự an ủi,
đợi hồi lâu chỉ đợi được một câu khô khan như vậy, tự nhiên không muốn rời đi.
"Ngươi hôn ta một cái
đi." Thẩm An Ninh chủ động đề nghị.
Trịnh Nhiễm kinh ngạc:
"Ngươi muốn nạp người phụ nữ khác làm quý phi, mà còn bắt ta hôn
ngươi?"
Cho ngươi đôi cánh chắc ngươi
định bay lên trời luôn quá?
Thẩm An Ninh bất chấp:
"Ngươi phải hôn ta."
Trịnh Nhiễm từ chối:
"Không hôn."
Thẩm An Ninh đâu có ngốc, nếu
là kẻ ngốc thì lúc này đã tủi thân bỏ đi rồi, nàng thì không. Nàng lập tức nâng
mặt Trịnh Nhiễm lên, không ngần ngại hôn xuống.
Trịnh Nhiễm: "..."
Khoảnh khắc môi chạm môi, Trịnh
Nhiễm lại hết giận. Ôm người đẹp trong lòng là phương thuốc xoa dịu lòng người
tốt nhất.
Ngàn lời vạn chữ đều gói gọn
trong nụ hôn.
Sau khi thỏa mãn, Thẩm An Ninh
vui vẻ đi tắm. Trịnh Nhiễm bất lực, vịn bàn trang điểm ngồi xuống, xoay người
nhìn dung nhan trong gương đồng.
Cô đã hai mươi hai tuổi rồi,
ngày tháng bên hoàng đế còn dài, không vội nhất thời. Chính vì năm tháng dài
lâu, cô mới muốn trân trọng thời gian trước mắt.
Trịnh Nhiễm rơi vào ngõ cụt, cô
không muốn bên cạnh Thẩm An Ninh có người phụ nữ khác, đơn thuần là muốn chiếm
hữu nàng.
Nhưng Thẩm An Ninh là ai?
Nàng là hoàng đế, chuyện tương
lai, ai mà nói trước được.
Trịnh Nhiễm nhìn mình trong
gương, cảm thấy bất an, rồi lại mỉm cười, rốt cuộc là ai bất an đây?
Hoàng đế có thể rời bỏ cô,
nhưng cô không thể rời bỏ hoàng đế. Địa vị, vinh sủng của cô đều phụ thuộc vào
một mình hoàng đế.
Trịnh Nhiễm nghĩ thông suốt.
Phía bên kia, Thẩm An Ninh tắm rửa rất nhanh, lên giường trước, ngửi thấy mùi
hương của Trịnh Nhiễm, lập tức cảm thấy rất vui vẻ.
Tâm trạng của nàng thay đổi rất
nhanh, không, phải nói là thay đổi theo Trịnh Nhiễm. Tâm trí nàng đều đặt lên
người Trịnh Nhiễm, lúc nào cũng quan sát cô.
Sau khi nàng nằm xuống, Trịnh
Nhiễm cũng tới, tựa vào nàng. Đêm nay nàng không bày trò gì, chỉ đơn thuần muốn
nằm cạnh Trịnh Nhiễm ngủ.
Thẩm An Ninh gầy gò, theo bản
năng rúc vào lòng Trịnh Nhiễm, áp sát vào cô, ngửi mùi hương trên người cô, rồi
nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trịnh Nhiễm không có tâm trạng
ngủ, trong đầu vẫn nghĩ về chuyện ban ngày. Dưới lòng bàn tay là làn da mềm mại
của nàng, khoảnh khắc này, cô lại hối hận, có lẽ nên đồng ý với hoàng đế.
Hoàng đế không hề thích Nhạn
Nam, cô vì đại cục thì nên đồng ý mới phải.
Trịnh Nhiễm rơi vào vòng lặp vô
tận: Có nên đồng ý không?
Không đồng ý sẽ dẫn đến cục
diện thế nào?
Đồng ý rồi thì sẽ ra sao?
Nghĩ nửa đêm, Trịnh Nhiễm mới
lơ mơ ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, bên cạnh đã không
còn ai, trống trơn. Cô ngồi dậy nhìn chỗ nằm bên cạnh, cô có chút chán ghét
những ngày tháng thế này, rõ ràng lúc ngủ có Thẩm An Ninh, lúc tỉnh lại không
thấy người đâu. Giờ đây còn phải nhìn nàng lập người khác làm quý phi.
Làm sao mà không chán ghét cho
được.
Trong lòng chán ghét nhưng
ngoài mặt Trịnh Nhiễm vẫn rất bình thản, ung dung lên xe vào triều.
Trước buổi triều hội, Trung Thư
Lệnh, người cả đêm cũng không ngủ ngon, đã tìm được cô: "Trịnh tướng,
chuyện ngày hôm qua..."
Trịnh Nhiễm cúi đầu, hàng mi
dài che giấu sự thất vọng nơi đáy mắt, nói: "Bệ hạ đã muốn thì tự nhiên là
phải phong rồi."
"Nhưng mà..." Trung
Thư Lệnh không khỏi nuối tiếc, hắn không biết nói gì cho phải, cứ ngỡ bệ hạ sẽ
trân trọng Trịnh tướng.
Ai ngờ đâu, người ta không lập
hoàng hậu nhưng lại lập quý phi.
Cái quái gì thế này.
Sau khi có được câu trả lời,
Trung Thư Lệnh không dám nói thêm gì nữa, lo lắng đi vào đại điện. Hắn có dự
cảm, những ngày tới sẽ chẳng được yên bình.
Trung Thư Lệnh đợi Hhoàng đế ban
chỉ, nhưng đợi đến khi tan triều hoàng đế vẫn không nói gì. Hắn thắc mắc, lại
có chuyện gì nữa đây?
Hoàng đế không nói, hắn cũng
tranh thủ chuồn lẹ.
Nào biết sau khi tan triều,
Thẩm An Ninh giữ Trịnh Nhiễm lại, chủ động nói: "Ta bỏ ý định đó rồi. Nếu
không thể quét sạch dư nghiệt ngay lập tức thì cứ từ từ thôi. Không vội
được."
Trịnh Nhiễm đứng trong điện,
nghe vậy đột ngột ngẩng đầu. Hoàng đế đang cười với cô, đôi mắt híp lại. Cô bất
đắc dĩ nói: "Ta đã nghĩ cả đêm, biện pháp của ngươi quả thực rất
tốt."
"Tốt thì tốt, nhưng ta
thấy không ổn. Là ta đã quá cố chấp rồi." Thẩm An Ninh giải thích:
"Nó đi ngược lại tâm nguyện ban đầu của ta."
Nàng vì Trịnh Nhiễm mà quay về
kinh thành, muốn cho Trịnh Nhiễm cuộc sống tốt đẹp, nhưng việc lập quý phi sẽ
khiến Trịnh Nhiễm bất an, trái ngược hoàn toàn với tâm nguyện của nàng.
Nàng vì Trịnh Nhiễm trước, rồi
mới vì thiên hạ.
"Được rồi, chuyện này qua
rồi." Thẩm An Ninh tự mình thở phào một cái: "Ngươi cũng đừng để
trong lòng."
Trịnh Nhiễm nhìn nàng, rồi lại
cúi đầu nói: "Bệ hạ, ta tin người."
"Nhưng ta không tin chính
mình." Thẩm An Ninh đứng dậy, sải bước xuống bậc thềm ngự, đứng trước mặt
Trịnh Nhiễm: "Ngươi nhìn ta đi."
Nàng vươn tay nâng cằm Trịnh
Nhiễm lên: "Đừng cảm thấy tội lỗi, dư nghiệt trừ không hết là lỗi của ta,
không liên quan gì đến ngươi."
Trịnh Nhiễm cảm thấy tội lỗi vì
nghĩ mình đã cản trở bước chân của Thẩm An Ninh, là hòn đá ngáng đường của
nàng.
Cô nói: "Ta không giận
nữa, nên tin tưởng ngươi. Ngươi có thể gọi Trung Thư Lệnh quay lại để ban
chỉ."
"Sao ngươi lại bướng bỉnh
thế nhỉ." Thẩm An Ninh bật cười, nàng vươn tay ôm lấy Trịnh Nhiễm, nói:
"Ta thích ôm ngươi thế này. Có ngươi ở đây, ta cảm thấy dù mình có trở
thành kẻ điên, ngươi cũng sẽ không chán ghét ta, ngươi sẽ cứu ta. Nếu ta vì
những chuyện khác mà đẩy ngươi ra xa, chẳng phải là ta quá ngu ngốc sao."
Hết chương 136.

Nhận xét
Đăng nhận xét