Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 116
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 116: Bỏ trốn.
Thẩm An Ninh không ra
ngoài, nàng thoát y rồi nhảy xuống nước.
Tiếng nước bắn tung tóe
khắp sàn.
Trịnh Nhiễm giận dữ lườm
nàng, nàng cũng lườm lại: "Bạc của ta đâu?" Vừa mới bỏ vào kho, chưa
kịp nóng chỗ đã không cánh mà bay.
Trong nhà có trộm, có
vạn lượng vàng cũng không đủ dùng.
Hai người trần trụi đối
diện nhau.
Thẩm An Ninh nhìn chằm
chằm vào cô, ánh mắt lấp lánh; Trịnh Nhiễm nhìn nàng, ánh mắt dần dịu lại, đáp:
"Hết rồi."
"Sao lại hết
được?" Thẩm An Ninh áp sát lại, hôn nhẹ lên khóe môi cô.
Trịnh Nhiễm bật cười, có
qua có lại, lập tức hôn trả.
Ánh mắt Thẩm An Ninh
càng sáng hơn, nàng táo bạo tiến tới, vươn tay ôm lấy eo cô, khoảnh khắc này,
hai cơ thể dán chặt không một kẽ hở.
Thẩm An Ninh phóng túng
hôn cô, thưởng thức từng tấc da thịt trên người cô.
Nàng hiểu rõ cơ thể cô,
biết rõ điểm yếu của cô, dễ dàng nắm thóp được người đối diện.
Nước bắn tung tóe, mặt
đất lênh láng nước.
Tuy chưa hỏi được tiền
đi đâu, nhưng dù sao cơn giận cũng đã tan biến.
Sáng hôm sau tỉnh dậy,
Thẩm An Ninh đối diện với các đại thần bỗng trở nên kiên nhẫn lạ thường.
Lương Đình Ngọc ở phủ
bên cạnh nghe thuộc hạ bẩm báo thì cười lạnh: "Ta muốn bỏ trốn cùng ai từ
bao giờ thế?"
Lương Đình Ngọc trong
triều có vây cánh riêng, lần này vây cánh nghe thấy động tĩnh liền rủ nhau đến
phủ thăm dò.
Lương Đình Ngọc hiếm khi
nổi giận: "Bỏ trốn? Các ngươi nghe gió là bảo có mưa, bản thân không có
não sao?"
Đám thuộc hạ sợ hãi chạy
mất dép.
Lương Đình Ngọc tức đến
mức cả ngày không ăn nổi cơm, đợi đến lúc trời tối hẳn mới sang gõ cửa nhà hàng
xóm để hỏi tội.
hoàng đế đang ăn cơm,
chột dạ mời nàng ngồi xuống, tối nay ăn sủi cảo.
Sủi cảo cũng mang ý
nghĩa đoàn viên, Lương Đình Ngọc ngồi xuống, nhìn thẳng hoàng đế nói: "Bệ
hạ vì sao ban thưởng mỹ ngọc cho thần?"
Trịnh Nhiễm ngồi bên
cạnh lén cười, lấy tay áo che mặt không dám cười thành tiếng.
Thẩm An Ninh da mặt dày,
thong thả nhai sủi cảo, ăn liền ba cái lót dạ rồi mới nói: "Thái phó như
ngọc quý, trẫm ban thưởng coi như cũng đúng người đúng việc."
"Vậy sao?"
Lương Đình Ngọc cười mỉm, ánh mắt thâm trầm: "Thần nghe nói, có người bảo
thần đã bỏ trốn cùng người khác, mặc kệ triều đình, mặc kệ thuộc hạ."
"V... vậy
sao?" Mí mắt hoàng đế giật giật, sau đó bật cười ha hả, phủ phục xuống
bàn, cười đến mức bả vai run rẩy.
Lương Đình Ngọc tức giận
buông đũa: "Bệ hạ, người cười cái gì?"
"Không có, không
có." Thẩm An Ninh buộc phải ngồi thẳng dậy, xoa xoa gò má, cố giữ vẻ
nghiêm trang, nhưng chỉ một hơi sau lại đổ gục xuống, cười đến mức không nói
nên lời: "Ngươi thì bỏ trốn được với ai chứ?"
"Thần cũng tò mò,
kẻ nào dám ăn nói bừa bãi như vậy." Lương Đình Ngọc không cười, thậm chí
còn mang vài phần nghiêm nghị: "Bệ hạ, người nói xem, ai dám?"
Chỉ có hoàng đế mới dám!
Nhưng hoàng đế không
nói. Hoàng đế giả vờ nghiêm túc: "Hay là trẫm tìm cho ngươi một thê tử
xinh đẹp?"
Lương Đình Ngọc cũng đáp
trả: "Hay là thần dâng cho bệ hạ năm ba mỹ nhân?"
Thẩm An Ninh trợn mắt:
"Thái phó, đừng quậy."
Lương Đình Ngọc hừ lạnh:
"Là bệ hạ quậy trước."
"Trẫm đùa thôi, ăn
sủi cảo đi, ăn sủi cảo đi." Thẩm An Ninh gắp một cái sủi cảo bỏ vào bát
Lương Đình Ngọc: "Mau ăn đi, nguội là không ngon đâu."
Lương Đình Ngọc không
động đũa, tiếp tục hỏi: "Bệ hạ kiếm được bao nhiêu tiền?"
Quả nhiên nàng đã đoán
ra. Thẩm An Ninh cười ngượng ngùng: "Hết rồi."
"Đi đâu rồi?"
"Không biết, trẫm
mới nhìn một cái là tiền đã biến mất." Thẩm An Ninh thở dài: "Ngươi
nên hỏi Bộ Hộ ấy, bọn họ vừa được miếng bánh từ trên trời rơi xuống, phải hỏi
xem nó từ đâu tới."
Trịnh Nhiễm im lặng nãy
giờ bỗng bị đá xéo, nhàn nhạt lên tiếng: "Bộ Hộ dùng rồi."
Thẩm An Ninh đắc ý:
"Triều đình dùng rồi, trẫm không dùng, thái phó đừng giận nữa."
Lương Đình Ngọc như đấm
một cú vào nước, chỉ thấy bọt nước bắn lên chứ chẳng giải quyết được gì.
Tức giận, rồi ăn sủi
cảo.
Ăn xong, Lương Đình Ngọc
hậm hực định bỏ về, Thẩm An Ninh kéo lại: "Hay là trẫm đánh cờ với
ngươi?"
"Thần còn có việc,
thần không hầu bệ hạ được."
Lương Đình Ngọc phất tay
áo bỏ đi.
Thẩm An Ninh cười đến
mức nằm lăn lộn trên sập, Trịnh Nhiễm hết cách nói: "Đừng suốt ngày bắt
nạt người thật thà như vậy."
Lão cáo già họ Lương mà
thật thà cái nỗi gì.
Hai người ngồi xuống,
Thẩm An Ninh cười đến đau cả bụng, Trịnh Nhiễm không làm gì được nàng, nhưng
nàng lại nói: "Ta cứ cảm thấy trong lòng nàng có người."
Trịnh Nhiễm liếc nhìn
nàng, đột nhiên không còn ngây ngô nữa: "Trong lòng nàng có ngươi!"
"Nói nghiêm túc
đấy, đừng đùa." Thẩm An Ninh đưa tay xoa gò má đang cứng đờ vì cười:
"Nàng chắc chắn đang chờ đợi ai đó."
Trịnh Nhiễm thở dài:
"Nàng đang chờ ngươi."
"Chờ ta?" Thẩm
An Ninh nhận ra Trịnh Nhiễm không nói đùa: "Chỉ vì ân tình năm xưa
sao?"
Trịnh Nhiễm lắc đầu:
"Ta không biết, nhưng ta biết nàng đối xử với ngươi rất khác biệt."
Ngai vàng của Thẩm An
Ninh có một nửa công sức của Lương Đình Ngọc. Vì sao Lương Đình Ngọc lại giết
lục hoàng tử?
Hoàng tử triều cũ chết
sạch sẽ, Minh Vương đăng cơ, vẻ ngoài là do Minh Vương làm, nhưng đứng sau sao
có thể thiếu bàn tay thúc đẩy của Lương Đình Ngọc.
Thẩm An Ninh cứu nàng
một mạng, nàng trả lại bằng ngai vàng, sao có thể không có tình cảm?
Thẩm An Ninh cười gượng:
"Ngươi nghĩ sai rồi."
"Vậy sao? Hay là bệ
hạ thử xem." Trịnh Nhiễm ướm lời.
Thẩm An Ninh thu nụ cười
lại, sợ hãi nói: "Đùa gì thế, nhỡ thử một cái mà thành thật thì tính sao?
Ngươi cũng đừng quậy. Trong lòng ta chỉ có ngươi, không có ai khác đâu."
Trịnh Nhiễm im lặng.
Thực ra nếu nàng trở về mà gặp Lương Đình Ngọc trước, kết cục chắc chắn sẽ
khác. Với tính cách của nàng, ai đối xử tốt với nàng, nàng sẽ dốc lòng đáp lại.
Lương Đình Ngọc chức cao
vọng trọng, lại xinh đẹp, sao có thể không động lòng?
Cô mỉm cười: "Nếu
năm kia ngươi trở về gặp Lương Đình Ngọc, ngươi có động lòng không?"
Thẩm An Ninh:
"..."
"Không đâu. Là nàng
nhận ra ta, cũng thật lạ, sao nàng có thể nhận ra ta nhỉ." Thẩm An Ninh
thắc mắc.
Trịnh Nhiễm nói:
"Bởi vì nàng đã phái người đến Bắc Khương tìm ngươi, suốt bao nhiêu năm
qua chưa từng từ bỏ."
Lương Đình Ngọc có lẽ là
người duy nhất ghi nhớ Thẩm An Ninh suốt nhiều năm. Ngay cả cô cũng cảm thấy tự
hổ thẹn.
Trịnh Nhiễm áy náy:
"Nói đến đây, ta thấy có lỗi với ngươi, ta chưa từng nghĩ đến việc đi tìm
ngươi. Năm đó gặp ngươi ở Bắc Cảnh, vì công sự mà không dám nhận nhau."
Trịnh Nhiễm vốn không
phải người nhiệt tình, ngoài công việc ra cô không quan tâm đến chuyện gì khác.
Cuộc gặp gỡ giữa cô và Thẩm An Ninh như một giấc mộng đẹp, cô chưa từng nghĩ sẽ
có ngày gặp lại.
Nhưng cô nhớ Thẩm An
Ninh, nhớ ân tình. Cô không thể chống lại gia đình, đằng nào cũng phải gả
chồng, cô thấy Thẩm An Ninh cũng tốt, tính cách huynh trưởng Thẩm gia chắc cũng
không tệ. Đã phải lấy chồng thì chọn người quen thuộc. Hơn nữa Thẩm An Hòa phải
trấn giữ biên cương, quanh năm không về, cô sẽ rất tự do.
Mọi phương diện mà nói,
cô đều không bằng Lương Đình Ngọc.
Vận mệnh chính là kỳ lạ
như vậy, cô không mong cầu nhưng lại được hái quả ngọt.
Lương Đình Ngọc tìm kiếm
bao nhiêu năm, cách biệt bấy lâu vẫn có thể nhận ra Thẩm An Ninh ngay từ cái
nhìn đầu tiên, tình cảm ấy cô không bì kịp.
Thẩm An Ninh nghe xong
không hề thất vọng, chỉ nói: "Chuyện thời gian kỳ diệu lắm, trước đây ta
cũng không nghĩ mình sẽ đích thân giết Khoa Nhĩ Tác. Trước đây hai ta hỗ trợ
lẫn nhau, ta từng nghĩ nàng là người thân thiết nhất, ta sẵn lòng bảo vệ nàng
cả đời."
Cuối cùng, chính nàng đã
giết chết Khoa Nhĩ Tác, treo xác lên cổng thành, khiến nàng chết cũng không có
chỗ chôn.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ
cười: "Không nói rõ được đâu."
Cả hai cùng rơi vào im
lặng.
Hồi lâu sau, Thẩm An
Ninh đứng dậy nhìn vào màn đêm: "Ta vẫn sẽ nhớ đến Khoa Nhĩ Tác, nhưng ta
không thích nàng ta, ta muốn giết nàng ta."
Đó là hận, từ thích
chuyển thành hận.
"Trịnh Nhiễm, không
phải mọi chuyện ghi nhớ đều là thích."
Trịnh Nhiễm vẫn im lặng.
Hai người không tiếp tục
chủ đề này nữa.
Trải qua một đêm bình
yên.
Hôm sau, sói trắng đến,
Nhạn Nam cũng đi cùng. Thẩm An Ninh bất ngờ, sói trắng vồ lấy nàng, hai bên đùa
giỡn hỗn loạn.
Thẩm An Ninh hào phóng
nói: "Sau này thịt sẽ cho ăn no nê."
Nhạn Nam mỉm cười:
"Làm hoàng đế rồi giọng điệu khác hẳn, sắc mặt tướng quân tốt lên nhiều
rồi, để ta bắt mạch thử xem?"
"Không cần đâu, ở
đây có thái y rồi." Thẩm An Ninh từ chối, không quên xoa đầu Đại Bạch, sau
đó nhìn hai con sói đen bên cạnh vẫy tay: "Tối nay có thịt ăn, các ngươi
gầy đi nhiều rồi."
"Chúng nhớ tướng
quân đấy, ngày nào cũng ngồi xổm ở cửa nhìn ra ngoài." Nhạn Nam cũng xoa
đầu hắc lang, dáng vẻ rất thân thiết.
Hai người ba sói trò
chuyện một lát, Nhạn Nam đi nghỉ ngơi, bầy sói ở lại đại điện.
Thẩm An Ninh chơi với
sói rất lâu, mãi đến khi Trịnh Nhiễm tới, sói trắng cũng vồ lấy Trịnh Nhiễm,
dọa nội thị đứng ngoài cửa suýt nữa xông vào ngăn cản.
Trịnh Nhiễm cảm nhận
được sự quấn quýt của nó, bị nó liếm một cái, bất đắc dĩ nói: "Vẫn còn nhớ
ta cơ đấy, tối nay theo ta về phủ đi, ở phủ có thịt ăn."
Thẩm An Ninh khoanh chân
ngồi trên sàn gạch, lặng lẽ nhìn bọn họ chơi đùa thân thiết.
Cuối cùng, sói trắng
theo Trịnh Nhiễm về nhà.
Hắc lang lấy Bạch Lang
dẫn đầu, đương nhiên cũng lẽo đẽo đi theo.
Thẩm An Ninh trở thành
kẻ cô độc.
Gần hoàng hôn, Tế Vũ dẫn
Nhạn Nam tới. Nhạn Nam đã tắm rửa thay đồ, mặc bộ váy thời thượng nhất kinh
thành, khí chất hoàn toàn thay đổi.
Thẩm An Ninh bảo nàng
ngồi xuống: "Ngươi dự tính thế nào?"
"Ta đến đây là muốn
học y thuật ở kinh thành, học xong sẽ trở về." Nhạn Nam bẽn lẽn nhìn nàng:
"Ta nghe nói mẫu thân của nhị ca ngươi đã mất, ta có thể đi tế bái
không?"
"Dĩ nhiên là được,
để Tế Vũ dẫn ngươi đi." Lòng Thẩm An Ninh chợt nặng trĩu: "Đã qua lâu
như vậy rồi, cũng nên quên đi thôi."
"Quên thì dĩ nhiên
là quên rồi, nhưng ta đã đến đây thì nên đi thăm một chút." Giọng Nhạn Nam
trầm xuống: "Ta không ngờ nàng cũng đã mất, không được gặp mặt thật là
đáng tiếc."
Nhắc đến chuyện Thẩm
gia, sắc mặt Thẩm An Ninh có chút khó coi, nàng không muốn nhắc tới, dặn dò Tế
Vũ: "Ngươi dẫn Nhạn Nam đến mộ tổ Thẩm gia, rồi qua Thẩm gia xem
sao."
Đã bảy năm trôi qua rồi.
Tế Vũ ghi nhớ lời dặn.
Nhạn Nam không ở lại
lâu, đứng dậy đi theo Tế Vũ.
Thẩm An Ninh nhìn theo
bóng lưng Nhạn Nam, chợt nhớ tới nhị ca. Nàng nhớ nhị ca mỗi khi cười đều có
hai lúm đồng tiền. Thực ra nàng không có ấn tượng sâu sắc về nhị ca, hình ảnh
rõ nét nhất lại là lúc huynh ấy bị vạn tiễn xuyên tâm.
Huynh ấy chết khi mới
mười sáu tuổi.
Chưa kịp làm lễ trưởng
thành, chưa kịp cưới vợ, chưa kịp nếm trải những điều tốt đẹp của cuộc đời.
Cuộc đời huynh ấy mới
chỉ bắt đầu thôi mà.
Thẩm An Ninh ôm lấy
ngực, cơn đau âm ỉ khiến nàng nghẹt thở. Nàng cố nén cơn đau, đứng dậy đi ra
cửa, cảm giác đau không giảm bớt mà còn khiến nàng hơi chóng mặt.
Nàng nhìn bầu trời nhuốm
màu hoàng hôn, đứng thẳng người dậy: Nhị ca, huynh xem, Nhạn Nam đi gặp phu
nhân rồi kìa.
Thẩm An Ninh đứng một
lúc, cảm giác tê dại ở chân tay hơi dịu đi, nàng dặn dò tâm phúc: "Đi báo
với Trịnh tướng, hôm nay ta không ra khỏi cung nữa."
Nàng mệt rồi.
Muốn đi nghỉ ngơi.
Nàng lên xe loan trở về
tẩm điện, bước qua ngưỡng cửa, ngồi xuống sập.
Nàng nằm ngửa ra giường,
cảm giác chóng mặt biến mất, nhưng ngực vẫn như bị kim châm.
Nàng buồn ngủ, rồi mơ
màng chìm vào giấc ngủ.
Tiếng nói của Nhạn Nam
vẫn văng vẳng bên tai: "Ta nghe nói mẫu thân của nhị ca ngươi đã mất, ta
có thể đi tế bái không?"
Nàng vẫn nhớ nhị ca.
Hết chương 116.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét