Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 27
Chương 27: Lau thước.
Tiêu Sở không cam lòng, trước đây
làm mật thám là chột dạ, hiện tại không giống, nàng thản nhiên đứng ở Cao
Bình, không có gì có thể chột dạ, dù sao không trốn được một trận đánh, ngoài
miệng nói cho đã rồi tính.
Nàng và Ngụy đế không giống, kìm
nén lời khó chịu, đắc tội Ngụy đế không phải là một trận đánh, không chút suy
nghĩ, trực tiếp mở miệng nói: "Co được dãn được trước hết phải hỏi người
kia có phải đói bụng không, không có khí lực làm sao co được dãn được."
"Vậy thì bẻ gảy cánh tay khuất
phục." Nam Vinh Y Nhiên càng ngày càng cảm thấy nàng muốn ăn đòn, chỉ có
thể dùng bốn chữ vô pháp vô thiên để hình dung, trên giường không tìm được cây
thước, cô cảm thấy ngày hôm qua đánh nhẹ rồi, cây thước cũng dám giấu đi.
"Đừng co giãn gì nữa, lấy cây
thước ra, không tìm được cây thước, bên ngoài còn có roi mây roi da."
Tiêu Sở giương mắt cứ như vậy yên lặng
nhìn Ngụy đế, hai người đối diện, trong mắt Ngụy đế mát lạnh nhuộm một chút bỡn
cợt, chán ghét chết rồi.
Thò đầu một đao, rụt đầu vẫn là một
đao, nàng ở dưới đáy giường mò được cây thước, trực tiếp đưa cho Ngụy đế.
Trên cây thước tràn đầy tro bụi,
khóe miệng Nam Vinh Y Nhiên giật giật, lại như gặp quỷ nhìn cây thước như thế:
"Nhanh chóng lau sạch."
Tiêu Sở cảm thấy cơ hội báo thù đến
rồi, cầm cây thước đi hai bước, tới gần Ngụy đế, sau đó...
Nam Vinh Y Nhiên cả kinh nói không
ra lời, bởi vì Tiêu không ngoan cầm vạt áo của cô lau cây thước.
Cây thước là sạch sẽ rồi, quần áo
màu xanh nhạt mất đi màu sắc vốn có. Mặt của Nam Vinh Y Nhiên trong khoảnh
khắc thì trắng đi, tức giận ngập trời, tiếp nhận cây thước liền đem người kéo
dài tới trên giường, đè lại thì bắt đầu đánh.
Lá gan trở nên to rồi, dám lấy cô đùa giỡn, đánh chết cũng đáng đời.
Tiêu Sở chuẩn bị kỹ càng, cây thước
lướt gió quất tới, phía sau đau đến vừa kéo, ôm đầu không nói tiếng nào.
… (otk) (edit: chỗ này có khúc đánh
nhưng bị web xóa, nên tui k kiếm được, nên chương này ngắn, thôi thì mình cứ
nghĩ cái tư thế otk đi.)
Cây thước đánh nhiều rồi, thì không
nhịn được đau, Tiêu Sở trái hữu uốn éo, đột nhiên rút tay mình về, trong phút
chốc từ trên đùi Ngụy đế rớt xuống mặt đất. Đột nhiên đụng vào tới mặt đất, đau
đến co giật, vội vàng dùng tay chống lấy.
Nam Vinh Y Nhiên bình tĩnh cực kỳ,
nắm lấy cây thước, ở trên cao nhìn xuống nhìn Tiêu Sở: "Có tinh thần như
thế, xem ra còn không đau, cũng không đói bụng."
Tiêu Sở khóc rồi, "Ngài đây là
trêu đùa ta."
Nam Vinh Y Nhiên cười nói:
"Trêu đùa ngươi thì thế nào, đánh ngươi thì thế nào, ngươi dám phản kháng
sao?"
Tiêu Sở kìm nén một hơi, cắn hàm răng
ê ẩm.
Nam Vinh Y Nhiên còn nói:
"Ngươi có thể phản kháng, trẫm hi vọng thấy được ngươi phản kháng, trước
khi đó phải ngẫm lại kết quả sau khi ngươi phản kháng, suy nghĩ thêm ngươi làm
sao phản kháng."
Tiêu Sở: "..." Phản kháng
cái quỷ.
Nam Vinh Y Nhiên đem vẻ mặt phẫn nộ
lại khiếp nhược của nàng cất vào đáy mắt, ngoắc ngoắc tay với nàng, "Không
bản lĩnh phản kháng cứ tiếp tục trở về chịu đòn."
Tiêu Sở không chịu, không khuất phục đối diện cùng Ngụy
đế: "Bệ hạ khinh người quá đáng!"
"Vấn đề thóc mục vừng thối,
nhanh chóng trở về, đừng lãng phí thời gian của trẫm." Nam Vinh Y Nhiên có
vẻ thiếu kiên nhẫn, chuẩn bị người không trở lại thì tự mình động thủ,
"Ngươi không trở lại, trẫm giúp ngươi, ngươi thì bị đánh thêm mấy
ngày."
Ánh sáng trong phòng dần dần tối sầm,
cây thước của Nam Vinh Y Nhiên gõ lên tấm gỗ trên giường, một hồi tiếp theo một
hồi, gõ vào trong tâm khảm của Tiêu Sở.
Thời điểm làm lựa chọn là mệt nhọc
nhất, tình thế khó xử, do dự không thôi.
...
Hết chương 27.

Nhận xét
Đăng nhận xét