Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 30
Chương 30: Kiếp trước.
Giữa Ngụy Tấn lấy Nam Lương làm
ranh giới, ở sau khi Ngụy diệt, tướng sĩ Tấn quốc bắt đầu trú đóng ở Ngụy quốc,
bộ tộc Ngụy quốc Nam Vinh toàn bộ bị tru diệt. Tiêu Định Hoài lĩnh binh dẫn đầu
tiến vào Ngụy vương cung, vào lúc này hoàng đế Ngụy quốc đã sớm không ở trong
cung, khắp cả các nơi vương cung cũng không tìm được, tướng sĩ báo lại bị quận
chúa Tiêu Sở dẫn đi.
Tiêu Định Hoài không hài lòng Tiêu Sở một mình làm quyết
định, ngay ở trước mặt tướng sĩ đầy doanh cũng không có lộ ra không vui, lệnh
chư vị tướng sĩ đi tới cung điện.
Hai nước Ngụy Tấn cung điện cấu tạo không giống, Ngụy đế
là nữ tử, không có vẻ cảm giác nghiêm túc nặng nề này, thời điểm nhảy vào cửa điện, tướng sĩ đem ngọc tỷ của Ngụy quốc đưa tới.
Hộp
sơn mài chạm rỗng hình rồng cuộn cầm trong tay
rất nặng, Tiêu Định
Hoài không thèm nhìn một chút: "Ngụy quốc cũng không có rồi, muốn đồ chơi
này có ích lợi gì, đáng tiếc bắt không được nữ nhân kia, đáng tiếc."
Long tọa của Ngụy vương gần ngay trước mắt, tượng trưng
cho quyền lực cao nhất mấy trăm năm
qua của Ngụy quốc.
Tiêu Định Hoài trực tiếp ngồi lên, vẻ mặt lộ ra xem thường,
"Ngu xuẩn."
Các tướng sĩ nhìn hai bên một chút, cúi đầu không dám
nói lời nào.
Tướng sĩ Tấn quốc ở trong cung điện tìm vật quý bảo đáng
tiền, cung nữ nội thị Ngụy quốc liều mạng chạy trốn, thanh âm gào khóc để Tiêu Định
Hoài cảm giác một trận khuây khoả. Khi hoàng hôn đến, thanh âm gào khóc dần dần
mà biến mất, thay vào đó là tiếng hét cao của tướng sĩ, ánh
lửa mãnh liệt hạ sĩ khí phấn chấn như điên.
Tiêu Sở ở thời điểm ngày thứ ba trở
về, máu tươi cửa cung đã sớm ngưng đọng, thời điểm chân đạp lên sâu sắc lõm vào,
thời điểm rời khỏi mặt đất dưới bàn chân mang ra một tầng bùn màu đỏ sậm.
Cửa đại điện Ngụy quốc dày nặng, điêu khắc tinh tế, hình rồng trên cửa điện là vàng
chế tạo, tướng sĩ nhìn thấy nàng trở về lập tức liền đem cửa điện mở ra, vị trí
vốn nên thuộc về Ngụy đế lại bị Tiêu Định Hoài ngồi.
Tiêu Sở một bước một vết chân, đem
máu các tướng sĩ Ngụy quốc ấn ở trên gạch đại điện.
Tiêu Định Hoài tay vịn đầu rồng
trên long ỷ, miệt thị người từng bước đi tới, "Ngươi tốt nhất đem Ngụy đế
giao ra đây, nếu không ngươi sống sót đi không ra đươc Ngụy quốc."
"Nàng là sống hay là chết rồi,
ngươi nên rất rõ ràng." Tiêu Sở tiếp tục đi về phía trước, mãi đến tận đứng
ở trước mặt Tiêu Định Hoài .
"Ta làm sao biết, người là bị
ngươi mang đi, ngươi muốn chống chế? Rất nhiều tướng sĩ thấy được hai người ngươi
cùng rời đi, Tiêu Sở, đừng coi người khác như kẻ ngu si."
"Tiêu Định Hoài, ngươi không
phải người ngu si, ta mới phải."' Tiêu Sở đối đầu trào phúng của Tiêu Định
Hoài, ánh mắt miệt thị còn có ngông cuồng tự đại, đau trong lòng từng tia từng
sợi mà dâng tới đại não, đau đớn dày đặc trầm trọng. Đối mặt huynh trưởng như vậy,
nàng là người mù, có mắt không tròng, "Tiêu Định Hoài, thuốc ngươi cho ta
là độc dược hay là mê dược?"
"Mê dược?" Tiêu Định Hoài
đột nhiên nở nụ cười, ngũ quan vặn vẹo cùng nhau, đối mặt chất vấn của Tiêu Sở,
vẻ vui vẻ này để hắn bồng bềnh ham muốn: "Nam Vinh Y Nhiên là ai, dưới tình
huống của hai nước đối địch, ta cho ngươi mê dược?"
Tiêu Sở trước mắt đột nhiên tối sầm
lại, cơ hồ không đứng thẳng được, "Nàng là mẫu thân của ta."
"Mẫu thân của ngươi?" Tiêu
Định Hoài càng thấy trào phúng, Từ trên long ỷ đi xuống, sau khi nhìn thấy sắc
mặt Tiêu Sở thống khổ không chút do dự mà trào phúng nàng: "Nàng là mẫu
thân của ngươi, ngươi tới Ngụy quốc là làm mật thám, là ngươi khoét rỗng đáy của
Nam Vinh Y Nhiên, là ngươi đem tình báo truyền cho ta. Tấn quốc không có ai ép
ngươi, là bản thân ngươi muốn làm như vậy. Nam Vinh Y Nhiên đời này sai lầm lớn
nhất chính là tìm ngươi về. Tiêu Sở, ngươi là kiêu ngạo của Tấn quốc, là sỉ nhục
của Ngụy quốc, nếu ta là ngươi, không bằng theo Nam Vinh Y Nhiên cứ như vậy đi
rồi, thuốc còn nữa không? Ta cho ngươi thêm một chút, làm tròn lòng hiếu thảo của
ngươi."
Tiêu Sở không có gì để nói, ngay cả
dũng khí ngẩng đầu đều không có, trong lòng kinh hoàng.
"Tiêu Sở, ngươi giết mẫu thân
của ngươi, ngươi nên lấy cái chết đến tạ tội." Tiêu Định Hoài lạnh lùng lên
tiếng, một câu nói rõ ràng. Tiêu Sở bị lời ác độc như vậy kích đến ngẩng đầu lên,
"Thế tử, lỗi của ta, bản thân ta gánh chịu, lỗi của ngươi, cũng phải gánh
chịu."
"Ngươi dám giết ta sao?"
Tiêu Định Hoài kiêu ngạo, chỉ ngực mình: "Đâm nơi này, ta cho ngươi cơ hội."
Tiêu Sở mạnh mẽ cắn môi, nhịn xuống
nước mắt muốn lăn xuống trong mắt, "Ta không giết ngươi, ta dẫn ngươi đi gặp
nàng."
Nàng lời còn chưa dứt, trở tay bổ
về phía Tiêu Định Hoài, một tay nắm chặt nhanh chóng lại hung tàn lướt qua cổ của
hắn. Tiêu Định Hoài kinh hãi đến biến sắc, lùi về sau tránh né, tướng sĩ cửa điện
đột nhiên hô to: "Quận chúa."
Tiêu Sở mắt cũng không chớp cái nào
, một cước đá trúng đầu gối Tiêu Định Hoài, giơ lên cánh tay của hắn, dao găm cắt
vỡ gân mạch, máu tươi bắn tung tóe đỏ cả mắt.
"Tiêu Sở!!!" Tiêu Định Hoài
thê thảm kêu to.
"Lỗi của ngươi bản thân tự gánh."
"Quận chúa... Quận chúa...."
Các tướng sĩ ngoài điện vọt vào, Tiêu
Định Hoài đau đến che cổ tay, "Tiêu Sở, ngươi dám làm tổn hại ta."
Tiêu Sở không chút biến sắc mà đem
dao găm nhuốm máu lần nữa nằm ngang ở trên cổ Tiêu Định Hoài, ánh mắt ác liệt
quét về phía tướng sĩ chư vị: "Chuẩn bị ngựa, nếu không ta hiện tại là có
thể giết hắn, Tiêu Sở một cái mệnh nát không đáng giá."
"Cút... Có nghe thấy không... Đi
chuẩn bị ngựa..."Tiêu Định Hoài thê thảm hô to, không thấy một chút kiêu
ngạo nữa.
Tướng sĩ Tấn quốc có thứ tự trận cước
đại loạn, luống cuống tay chân giương cung về phía hai người, Tiêu Sở lại hung
hãn không lùi, kẹp lấy con tin từng bước một đi phía ngoài điện.
Tiêu Định An nghe tin chạy tới, thẳng
tắp mà nhìn Tiêu Sở: "Tiêu Sở, ngươi điên rồi."
Tiêu Sở trước mắt một mảnh sương mù,
trong phút chốc, sương trắng hóa thành nữ tử thô bạo kia, Tiêu Định Hoài dường
như một cơn gió qua, sau khi tạo nên sóng lăn tăng mặt hồ quyển quyển lại tức
khắc khôi phục lại yên lặng.
Dưới vội vội vàng vàng chỉ có một
con ngựa, nàng cứ như vậy kẹp lấy Tiêu Định Hoài rời khỏi, ghìm lại dây cương
khống chế ngựa, thời khắc móng ngựa bay nhanh mũi tên phía sau cùng phát, như
cuồng phong vũ gấp, phá tan gào thét.
Tiêu Định An trong lúc hỗn loạn hô
to: "Không được bắn cung... Không được bắn cung... Không được bắn
cung."
Trong lúc nhất thời, trước cửa điện
đại loạn, không thiếu tướng sĩ cưỡi ngựa đuổi tới.
Tiêu Sở kẹp lấy Tiêu Định Hoài một đường
đi tới tuyết sơn, Tiêu Định Hoài đã sớm sắc mặt trở nên trắng, không nói ra được
một câu nói.
Gió núi lạnh lẽo cuồng phong gào thét,
máu của Tiêu Định Hoài hòa vào trong núi băng, hai tay bị dây thừng trói lại,
chật vật leo lên phía trước.
Tiêu Sở chết lặng lôi hắn đi đến phía
trên núi, "Tiêu Sở, ngươi giết ta, ngươi chính là tội nhân Tấn quốc... Tiêu
Sở, thả ta ra, ta coi như cái gì cũng không có phát sinh."
"Tiêu Sở, ta là ca ca của ngươi,
là thế tử của Diên Bình Vương phủ..."
"Tiêu Sở, ta sai rồi, thả ta
ra, có được hay không, ta van ngươi."
Gió trên núi tuyết đem thanh âm của
xưng tội thổi về phía xa xa, mà Tiêu Sở thờ ơ không động lòng lôi kéo dây thừng
trong tay, cơ hồ chết lặng bước đi.
Dưới
ánh hoàng hôn cam rực, giữa trời tuyết trắng xóa phủ khắp đất trời, bỗng hiện
lên một bóng hình sắc đỏ, Tiêu Định Hoài sợ đến liền muốn
chạy phía sau, Tiêu Sở lôi dây thừng một cái, rất tàn nhẫn mà đem người kéo trở
lại.
"Không, Tiêu Sở, ngươi để ta
trở lại."
"Nàng chết rồi, ngươi sợ cái
gì đây? Thế tử ca ca trong mắt ta oai hùng đa trí, dũng quán tam quân, nhìn thấy
một kẻ đã chết sợ cái gì đây? Ca ca, nàng cho rằng là ta giết nàng... Ngươi đi
nói cho nàng biết, không phải giết... Là ngươi... Là ngươi lừa ta... Có đúng
hay không?"
Thanh âm của Tiêu Sở đứt quãng, ở
trong cuồng phong nghe không rõ, nhưng vẻ mặt hung tàn của nàng để Tiêu Định Hoài liên tục lăn lộn xuống. Tiêu Sở không có kéo
dây nữa, trở tay nắm lên trường kiếm, thẳng vào sau lưng Tiêu Định Hoài:
"Là ngươi nói, phạm sai lầm thì nên gánh chịu."
Tiêu Định Hoài ở trong tuyết giãy dụa
không ngớt, dòng máu từ dưới thân hắn chảy ra ngoài, chẳng mấy chốc thì ngưng kết
thành khối máu.
Tiêu Sở nhìn chằm chằm khối máu
kia, rất lâu sau đó không nói lời nào, ở thời điểm chân trời sắp bị bóng tối nuốt
chửng, nàng một lần nữa cõng lên người nằm ở trong tuyết hồi lâu, từng bước từng
bước đi đến nơi sâu xa tuyết sơn.
Lỗi của ngươi, ngươi tới gánh chịu,
mà lỗi của ta, làm sao đều bù đắp không được rồi.
Hết chương 30.
Edit: Bộ này đến đây là kết thúc nha mọi người, chúc mọi người năm mới dui dẻ, rãi bông rãi hoa, lì xì cho tui đi nào hehe (2026)
Nhận xét
Đăng nhận xét