Về Nhà - Chương 5
Chương 5: Chương đầu Hoài Châu.
Ngày hôm sau sau khi Ảnh Vô tỉnh lại,
ở sau khi uống Ngưng Huyết Đan vết thương phía sau không hề đau đớn như hôm
qua, Ảnh Vô mặc quần áo xong lại lần nữa viết một phong thư tổng kết nhiệm vụ,
chuẩn bị hôm nay báo cáo cho gia chủ nghe.
Hôm nay không phải Ảnh Vô trực ca
sáng, ảnh vệ sau khi thu thập xong an tĩnh quỳ ở trên gạch đá xanh ngoài sân,
cái này cũng là công việc thường ngày của nàng.
Phó Nhận hết bữa sáng liền đi vào
thư phòng xử lý công vụ, Ảnh Vô an tĩnh đi theo phía sau Phó Nhận, chờ đến thư
phòng, Phó Nhận đầu tiên là xử lý sự vụ của Hoài Châu, lần trước Ảnh Vô đi Hoài
Châu đã thăm dò thế lực phân bố của Hoài Châu, đồng thời làm cục diện để mấy
nhà bọn họ đã nổi lên mâu thuẫn.
Nhưng cũng chỉ là tranh chấp ở bề
ngoài, Phó Nhận cảm thấy Hoài Châu cũng không đơn giản như vậy ở bề ngoài thấy
được, lần này đảo loạn kế hoạch Hoài Châu quá thuận lợi, thuận lợi đến hình như
sau lưng tất cả những thứ này có một đôi tay vô hình đang đổ thêm dầu vào
lửa.
Loại cảm giác bị khống chế này để
Phó Nhận cảm thấy rất khó chịu, cô chán ghét cái cảm giác này. Cho nên cô vẫn
là quyết định chính mình đích thân đến Hoài Châu một chuyến, đi gặp người sau
lưng này một chút.
Cô đem tổng kết của Ảnh Vô đưa tới
nhìn một lần, tổng kết cũng có nhắc tới sau lưng có một nhà khác đang trợ giúp
hành động lần này của chính mình, nhưng thân phận của đối phương cũng không hề
được tiết lộ bên ngoài, chỉ có thể tra được cùng con trai thứ tư Bạch gia là Bạch
Sùng Minh có một ít quan hệ.
Phó Nhận thấy được vẫn là tán thưởng
đối vối Ảnh Vô, 16 tuổi đã có thể nhìn ra tầng sâu không hợp với bề ngoài.
Nhưng trên mặt của cô không hiện ra, nói với Ảnh Vô "Ta muốn lên đường đi
Hoài Châu một chuyến, ngươi đem hết thảy đều đi chuẩn bị một chút, lần này là điều
tra ngầm, chớ có phô trương." Ảnh Vô cung kính đáp lại.
Ngồi ở trên xe ngựa đến Hoài Châu, Ảnh
Vô ở bên ngoài trinh sát địch tình, gió đem màn xe nhấc lên một góc, Phó Nhận
thấy được gương mặt kia của Ảnh Vô, càng trưởng thành điểm tương tự trên người
nàng giống mình càng ngày càng nhiều.
Gương mặt đó cũng trổ mã càng ngày
càng dáng ngọc yêu kiều. Nếu như, nàng không phải là con của mình thì tốt rồi.
Nghĩ đến chỗ này, Phó Nhận lại nhíu lên lông mày. Cô kêu Ảnh Vô đến nói, chính
ngươi tìm sợi dây thừng, chạy theo phía sau xe ngựa.
Ảnh Vô đối với Phó Nhận đột nhiên
làm khó dễ không rõ nhưng vẫn là nghe theo, chờ đến nhà trọ, trên người Ảnh Vô
đã đều là tro bụi, nhưng nàng vẫn là đem bụi bậm trên người chính mình đều vỗ
xuống lại đem giày lau sạch mới dám xuất hiện ở trước mặt Phó Nhận.
Phó Nhận thực sự moi ra sai lầm của
nàng, bèn cho lui để bản thân nàng một mình tìm một chỗ quỳ. Đêm đã dần sâu, ở
khi Ảnh Vô sắp ở cửa quỳ ngủ, một người đi tới bên người Ảnh Vô, hồi báo cho một
ít chuyện, Ảnh Vô thanh tỉnh một chút, trong mắt cũng lại bắn ra hào quang.
Hết chương 5.
Nhận xét
Đăng nhận xét