Cứu Rỗi Của Thời Gian - Chương 15
Chương 15
Lâm
Hi vào ở bệnh viện bắt đầu trị liệu dài dòng, Tống Nhan xin nghỉ dài hạn, một tấc
cũng không rời chăm nom con gái, Tống Thần và Giang Vân cũng sẽ thay phiên đến
bệnh viện hỗ trợ.
Nhưng
chỉ có Lâm Hi không phối hợp trị liệu, thừa dịp không ai chú ý lén lút rút
kim dịch truyền, đem thuốc ném vào thùng rác, cơm cũng không ăn, đút nàng đút đến
phiền còn có thể lật tung hộp cơm.
Lâm
Hi mắt trần có thể thấy gầy gò xuống, Tống Nhan vì thế gấp đến độ nước mắt chảy
dài.
"Ta
chỉ muốn nhanh một chút kết thúc." Lâm Hi chỉ nói một câu nói này.
Bác
sĩ điều trị chính cũng khá là đau đầu, hắn nói với Tống Nhan: "Khi y tá
truyền dịch cho bệnh nhân phát hiện chỗ cổ tay của nàng có dấu vết cắt cổ tay
rõ ràng, suy đoán đứa trẻ có khả năng bị bệnh trầm cảm mới có thể hoàn toàn từ
bỏ dục vọng cầu sinh, kiến nghị phụ huynh cho đứa trẻ khám bác sĩ tâm
lý."
Tống
Nhan nghe xong bối rối, tiếp đó là tâm tình hối hận ở trong người dời sông lấp
biển, cô là có bao nhiêu thất bại mới có thể đem con gái ruột nuôi thành như vậy?
Tống
Thần nhanh chóng tìm đến bác sĩ tâm lý có tiếng trong trấn, kết quả Lâm Hi
cũng không thèm nhìn tới, thậm chí sinh ra cực đoan nhiều lần hành động công
kích đối với bác sĩ.
Bác
sĩ tâm lý biểu thị thương mà không giúp được gì, cuối cùng chỉ có thể kê thuốc
dùng để ổn định cảm xúc của Lâm Hi.
Buổi
chiều ngày nào đó.
Tống
Nhan một mặt tiều tụy mà nhìn khuôn mặt ngủ của Lâm Hi, cô đem cơm nước đã lạnh
đậy kín bỏ vào trong lò vi sóng hâm, dự định đợi đứa trẻ tỉnh lại rồi dỗ nàng
ăn chút.
Bởi
vì Lâm Hi có khuynh hướng tuyệt thực, y tá chỉ đành truyền dịch dinh dưỡng cho
nàng bảo đảm dinh dưỡng của thân thể nàng.
Tống
Thần rón rén đi tới ngồi vào bên người Tống Nhan, nhìn Lâm Hi nhẹ giọng nói:
"Vẫn là không liên lạc được cha đẻ của tiểu Hi sao?"
Tống
Nhan mỏi mệt lắc đầu, trên mặt của cô có vành mắt đen rõ ràng.
Mấy
ngày trước kết quả đối xứng tủy ra rồi, khiến người ta tuyệt vọng là, Tống Nhan
bao gồm một nhà Tống Thần không có một người có tủy thích hợp, ngân hàng tủy của
bệnh viện hiện nay cũng không có đối xứng, bên dưới cùng đường mạt lộ, mọi người
nghĩ đến chồng trước của Tống Nhan, cũng chính là cha ruột của Lâm Hi.
Thế
nhưng từ sau khi ly hôn, Tống Nhan thì cũng không từng liên lạc với hắn, số điện
thoại ngày xưa từ lâu là số rỗng, cô chỉ biết là chồng trước sau khi ly hôn liền
mang theo vợ bé dọn nhà rồi, cụ thể đi đâu cô không biết gì cả.
Tống
Thần đi tới quê nhà của tên nam nhân kết quả ba mẹ của tên nam nhân bốn năm trước
thì qua đời rồi, tên nam nhân cũng hết mấy năm cũng không trở về.
Con
đường này cũng cơ hồ phá hỏng.
Tống
Nhan vẻ mặt thất bại, cực độ bên trong yên tĩnh, cô nhớ tới thời điểm cô mới
làm mẹ ôm em bé con trắng ngần, loại kinh hỉ và hạnh phúc kia, âm thầm thề nhất
định phải làm cho đứa trẻ vui sướng lớn lên.
Cô
nhớ tới thời điểm con gái ba tuổi lần đầu đi nhà trẻ, đặc biệt ngoan, đặc biệt
ngoan, không giống những đứa trẻ khác ôm người lớn oa oa khóc, nàng rất yên
tĩnh ôm bắp đùi của cô nói muốn mẹ hôn một cái, mẹ hôn ta ta thì đi học.
Cô
nhớ tới thời điểm đứa trẻ lần đầu tiên tách phòng ngủ, luôn là nửa đêm chạy tới
chui vào trong lòng cô ngủ, còn nói sợ mẹ một mình ngủ sợ hãi cho nên lại đây ở
cùng mẹ.
Trong
đầu lóe qua vô số hình ảnh đáng yêu của đứa trẻ, đứa trẻ đáng yêu như thiên sứ
thế tại sao cô không quý trọng?
Cô
ích kỷ quy hoạch tương lai cho đứa trẻ, cương quyết yêu cầu đứa trẻ nhất định
phải dựa theo ý nghĩ của cô đi làm, nhưng xưa nay không cân nhắc qua cảm thụ của
đứa trẻ, bác sĩ tâm lý nói vấn đề tâm lý con gái là dưới quanh năm suốt tháng
bạo phát. Cho nên, con gái biến thành như vậy, cô chính là kẻ cầm đầu!
Tống
Nhan con mắt khô khốc, nước mắt đều chảy khô, đầu cô gối lên vị trí để trống trên
giường của đứa trẻ, thận trọng nắm ngón
tay của Lâm Hi.
Tống
Thần lau con mắt, trầm mặc ngồi thẳng.
Ngoại
trừ người nhà chăm sóc Lâm Hi, Lý Tâm Duyệt cũng sẽ thừa dịp hai ngày nghỉ mang
chút hoa quả đồ bổ đến thăm nàng.
Nàng
biết Lâm Hi không để ý tới người, cũng không cảm thấy lúng túng, tự nhiên nói
chuyện cùng với nàng.
Nói
với nàng, Sở Nhã Thi bởi vì sao chép bài thì mà bị nghỉ học một tuần.
Nói
với nàng, lớp các nàng có vật lý lão sư mới, vật lý lão sư mới tới rất ôn nhu,
giảng bài cũng rất tốt.
Nói
với nàng, học sinh lớp cách vách yêu sớm bị thầy chủ nhiệm tóm gọn.
Nói
với nàng, thời điểm nàng không ở trường học, chính mình có thật nhiều đề toán
học cũng không biết, hi vọng nàng tốt nhanh lên một chút dạy nàng toán học...
Nói
mệt rồi, Lý Tâm Duyệt dừng lại uống nước.
"Cám
ơn ngươi." Lâm Hi trên giường bệnh chết lặng nhìn chằm chằm trần nhà đột
nhiên mở miệng.
Lý
Tâm Duyệt suýt chút nữa bị sặc nước, trợn mắt lên: "Lâm Hi, ngươi ngươi
nói chuyện rồi?"
Lâm
Hi ho khan hai tiếng, Lý Tâm Duyệt nhanh chóng đút nước cho nàng.
Ướt
át xuống cuống họng, Lâm Hi còn nói: "Rõ ràng cũng không nhận thức bao
lâu, ngươi đối với ta đúng là thật để ý, cám ơn ngươi."
Lý
Tâm Duyệt cười cười, gãi đầu một cái: "Đừng nói như vậy mà, ta đã sớm coi
ngươi là bằng hữu rồi, tới xem bạn bè một chút không phải nên sao!"
"Sau
này ngươi đừng đến nữa."
"Hả?"
Lý Tâm Duyệt lờ mờ, "Tại sao?"
"Ta
không phải bằng hữu của ngươi, ngươi cũng đừng coi ta là bạn bè, ngươi có cuộc
đời của chính mình, đem người như ta quên đi, sau này đều đừng đến." Lâm
Hi vẫn nhìn chằm chằm trần nhà, ngữ khí chầm chậm nói.
“Ngươi là loại người như vậy, ngươi cảm thấy ta là loại người nào?" Lý Tâm
Duyệt bị tức.
Lâm
Hi trầm mặc không nói.
"Lâm
Hi ta cho ngươi biết, lão nương đời này cũng sẽ không quên ngươi, con mẹ nó
ngươi nhanh chóng tốt lên cho ta, nếu như ngươi không tốt, mỗi ngày ta tới tìm
ngươi nói chuyện làm phiền chết ngươi!" Lý Tâm Duyệt ngữ khí hung ác.
Nhưng
trong lòng nàng rõ ràng, Lâm Hi đây là đang đuổi nàng đi, Lâm Hi có lẽ đã sớm
đã không có dục vọng cầu sinh.
Lý
Tâm Duyệt nhìn Lâm Hi không hề bị lay động: "Lâm Hi ngươi tên khốn kiếp
này!" Nói xong, quay người liền chạy.
Tống
Nhan đứng trước cửa, nhìn Lý Tâm Duyệt chạy đi, thân thể dựa ở cạnh cửa, thân
thể chậm rãi tuột xuống, cô ngồi xổm, thật sâu vùi đầu, hai tay ôm vòng chính
mình, bờ vai đột nhiên run lên.
Hết
chương 15.

Nhận xét
Đăng nhận xét