Cứu Rỗi Của Thời Gian - Chương 26

Chương 26

Mọi người đi tới bệnh viện, băng bó vết thương, tiêm vắcxin phòng bệnh chó dại, có ba mẹ Lý Tâm Duyệt hai vị đại nhân hỗ trợ, Lâm Hi cũng coi như là ung dung không ít.

Bác sĩ khi đang thanh tẩy vết thương băng bó cho Tống Nhan, Lâm Hi thì đứng ở một bên con mắt chăm chú nhìn.

Tống Nhan âm thầm nở nụ cười, đứa nhỏ này ở bề ngoài lạnh lùng đối với cô, trên thực tế vẫn là rất quan tâm cô mà.

"Làm sao vậy? Mẹ không đau." Tống Nhan cười nói.

Lâm Hi "Hừ" một tiếng: "Ta lại không quan tâm ngươi nữa." Nói xong xoay người rời đi.

Xử lý xong vết thương, Tống Nhan khập khễnh đi ra, tựa ở trên tường chờ đợi Lâm Hi thấy tình cảnh này liền vội vàng tiến lên cô.

"Cảm tạ cục cưng!" Tống Nhan cười bóp bóp mặt nữ nhi, rất mềm!

Lâm Hi đem mặt vặn vẹo qua một bên, buồn buồn nói: "Không tạ ơn."

Còn có chút ngạo kiều.

"Lão sư, ta có lỗi với ngươi, nếu không phải ta đi trêu chó ngươi cũng sẽ không như vậy." Lý Tâm Duyệt khóc lóc chạy tới.

"Chuyện này làm sao có thể trách ngươi, đừng khóc.” Tống Nhan vỗ vỗ bờ vai của học sinh.

Tống Nhan đối với Lý Tâm Duyệt là phi thường thích, kiếp trước Lâm Hi nằm viện, cũng chỉ có nàng thường thường chạy đến bệnh viện tới thăm, có thể thấy được Lý Tâm Duyệt là thật tâm ci con gái cô là bằng hữu.

Tiêm xong vắcxin phòng bệnh, cha Lý Tâm Duyệt đưa hai mẹ con về nhà, mẹ Lý thì lại đem xe của Tống Nhan lái về.

Cẳng chân bị thương, Tống Nhan hành động cũng có chút không tiện, vừa về nhà trực tiếp ngồi vào trên ghế salông.

Lâm Hi nhìn cô: "Mấy ngày sau đó thì ở nhà nghỉ ngơi đi, qua mấy ngày đi đổi thuốc."

"Được, nghe nữ nhi của ta." Tống Nhan thoải mái đáp ứng.

"Nhưng mà mấy ngày sau đó có thể đều phải chờ ở nhà rồi." Bởi vì chân cô bị thương tự nhiên là phải cố gắng chờ ở nhà, Tống Nhan có chút chột dạ và hổ thẹn như vậy, "Nếu như ngươi muốn ra ngoài chơi, ta có thể chăm sóc tốt chính mình."

Lâm Hi: "Không đáng kể, ta cũng không phải người yêu thích ra ngoài."

"Nha.." Tống Nhan không nói nữa, núp ở trong sô pha.

Lâm Hi vẫn là lần đầu thấy Tống Nhan có chút dáng vẻ tính trẻ con, cảm thấy có chút mới mẻ.

Nếu là cô luôn như vậy chắc tốt hơn.

Nhất trung Giang Thành là trường trung học trọng điểm toàn tỉnh, công việc học tập áp lực lớn, Quốc Khánh cũng chỉ có ba ngày kỳ nghỉ.

Ba ngày nay, Tống Nhan và Lâm Hi đều ở nhà, chủ yếu là Lâm Hi đang chăm sóc Tống Nhan.

Nhìn dáng vẻ con gái bận bịu, Tống Nhan vẫn có chút không dễ chịu, mỗi lần đứng dậy muốn giúp chút, Lâm Hi luôn là quăng tới vẻ mặt ghét bỏ: "Đừng đến giúp làm việc."

Tống Nhan bị con gái ruột ghét bỏ chỉ đành lại thu về sofa, mở ra điện thoại bắt đầu tìm tòi bảo vật: "Món quà thích hợp đưa cho con gái."

Đứa trẻ lớn như vậy cũng không từng mua cho nàng món quà gì, Tống Nhan đương nhiên phải cố gắng bù đắp phương diện trống không này.

Kỳ nghỉ ba ngày chớp mắt đã một cái vượt qua, Tống Nhan nhất định không chịu xin nghỉ chờ ở nhà dưỡng thương, Lâm Hi cũng không có khuyên.

Ngoại trừ bước đi có chút khập khễnh, cũng không có nơi nào không tiện.

Ngày này Lâm Hi rửa mặt xong chuẩn bị ngủ nhìn thấy bàn học không biết lúc nào bày lên một hộp quà khổng lồ.

Đi lên trước vừa nhìn, hộp quà đóng gói đến mức rất tinh xảo, phía trên còn để một phong thư.

Lâm Hi mở ra vừa nhìn.

"Cục cưng, quà mẹ mấy ngày trước mua cho ngươi, cũng không phải tháng ngày đặc biệt gì, chính là cảm thấy xưa nay không mua cho ngươi cái gì quá mắc nợ ngươi rồi.

Xin lỗi, mẹ trước đây vẫn đối với ngươi rất quá đáng, luôn là đánh ngươi mắng ngươi, thật sự xin lỗi! Ở sau khi trãi qua một lần sống chết của ngươi ta mới coi như hiểu được, con của ta đối với ta quan trọng bao nhiêu.

Nhưng mà nhắc tới cũng rất buồn cười, người luôn là ở sau khi mất đi mới hiểu được quý trọng. Mẹ bảo đảm sau này sẽ học làm một mẫu thân có trách nhiệm, không thể cho ngươi một tuổi ấu thơ hoàn chỉnh là lỗi của ta. Hiện tại ta mới phát hiện cùng con của chính mình cố gắng ở chung là một cái chuyện hạnh phúc dường nào, trước đây ta nhất định là đầu óc không dễ dùng!

Ta cũng biết rõ tiểu Hi ngươi vẫn không bỏ xuống được quá khứ, nhưng mà không sao, mẹ nghĩ thông suốt rồi, ngươi muốn chán ghét ta cứ tiếp tục chán ghét ta, ngươi muốn lạnh lùng đối với ta cứ tiếp tục lạnh lùng đối với ta, ngươi đối với ta tình cảm gì mẹ sẽ không cưỡng cầu, ta chỉ hi vọng ngươi có thể khỏe mạnh vui sướng lớn lên, cái khác ta không yêu cầu nữa.

Ngươi còn trẻ, tương lai của ngươi có vô hạn khả năng, ngươi sẽ lên đại học, tương lai ngươi còn có thể gặp phải rất nhiều người ngươi thích hoặc là thích ngươi, cuộc đời của ngươi không chỉ có ba mẹ, còn có bạn bè, người yêu, cho nên mẹ chỉ là khách qua đường trong cuộc sống của ngươi, không cần quá rối rắm cảm tình đối với mẹ, ngươi chỉ cần làm tốt chính ngươi là tốt rồi.

Hy vọng cuối cùng cục cưng của ta mỗi ngày khoẻ mạnh vui vui vẻ vẻ!

Mẹ vĩnh viễn yêu ngươi.”

Tay Lâm Hi cầm phong thư này, bóng người hoà vào trong màn đêm, thật lâu không có động tĩnh.

Tống Nhan đưa đi phần quà này vẫn là rất hồi hộp, đặc biệt là bỏ thêm lá thư đó, nhưng mà thấy đứa trẻ mấy ngày nay nên ăn nên uống hình như không có phản ứng gì, cô có chút ngồi không yên.

"Cái kia, cục cưng, món quà có hài lòng không?" Tống Nhan gần đây thói quen gọi nàng cục cưng.

Lâm Hi gật đầu: "Ừm, tốt vô cùng, ta rất yêu thích."

Nghe đứa trẻ vừa nói như vậy, Tống Nhan nỗi lòng lo lắng để xuống.

"Sau này có muốn cái gì cứ nói thẳng, mẹ mua cho ngươi." Tống Nhan nghiễm nhiên một bộ dáng dấp bá đạo tổng tài.

Lâm Hi nhịn cười: "Được."

Hết chương 26.



 

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 19

Về Nhà - Chương 40

Dũng Khí Đã Qua - Chương 2