Cứu Rỗi Của Thời Gian - Chương 8
Chương 8
Thứ
hai, giáo viên chủ nhiệm Chu Lam gọi Lâm Hi vào trường học.
"Chu
lão sư, ngài tìm ta." Lâm Hi đứng cửa phòng làm việc.
"Đi
vào đi vào." Chu Lam cười híp mắt giơ tay bắt chuyện Lâm Hi.
Lâm
Hi trực tiếp đi vào đứng bên người Chu Lam, chờ lão sư lên tiếng.
Chu
Lam từ trong ngăn kéo rút ra một tờ bài thi: "Xem thử."
Là
bài thi cuộc thi toán học tuần trước của Lâm Hi, phía trên vẽ đầy vòng đỏ, cao
nhất trên là một "100" đỏ tươi.
"Lần
này bài thi toàn thể mà nói so với năm trước khó rất nhiều, lần này học sinh
báo danh tham gia cuộc thi toán học chỉ có một mình ngươi điểm tối đa, hạng nhất
hoàn toàn xứng đáng." Chu Lam nhìn học sinh của mình, trong mắt tràn đầy
thưởng thức.
"Cám
ơn lão sư khích lệ." Lâm Hi cúi chào một cái.
"Mẹ
ngươi Tống Nhan là tổ trưởng tổ toán chúng ta." Chu Lam nói một cách đầy ý
vị sâu xa.
"Ngài
cùng với nàng rất quen thuộc sao?"
"Ừm,
ta là học muội của nàng, chúng ta là đồng nhất tốt nghiệp đại học sư phạm. Mẹ
ngươi là lão sư rất ưu tú, nghiêm túc trận trách nhiệm, rất để tâm đối với công
việc." Chu Lam nói.
Nghe
thấy giáo viên chủ nhiệm khen mẹ nàng như thế, trong lòng Lâm Hi hơi có chút tự
hào, nhưng ở bề ngoài chỉ là gật gù.
"Mẹ."
Một cô bé chạy vào, trực tiếp ôm lấy Chu Lam ngồi ở trên người nàng.
Bé
gái ăn mặc hồng non nớt, ghim hai cái tóc sừng dê, rất là đáng yêu.
Lâm
Hi nhìn nàng thân mật dựa ở trong lồng ngực Chu Lam: "Con gái ngài?"
"Ừm,
tiểu nữ nhi của ta, còn đang học mẫu giáo." Chu Lam ôm bé gái, đưa tay vuốt
ve tóc của nàng, trong mắt đầy tràn sủng nịch.
"Mẹ,
ta đói rồi."
"Tại
sao lại đói bụng, điểm tâm không phải vừa ăn xongrồi sao?" Chu Lam cảm thấy
buồn cười.
"Thì
là đói rồi mà!"
"Ngươi
a chính là sâu thèm ăn" Chu Lam kéo ra ngăn kéo thấp nhất của bàn làm việc.
Lâm
Hi nhìn thấy bên trong chứa đầy đồ ăn vặt màu sắc rực rỡ, tựa hồ cũng thích hợp
trẻ nhỏ ăn.
Chu
Lam từ bên trong lấy ra một bao xé ra đưa cho bé gái trong lồng ngực, bé gái tiếp
nhận cẩn thận từng li từng tí một ôm vào trong ngực, cầm lấy một miếng chính
mình ăn, lại cầm lấy một miếng nhét cho Chu Lam, tới lui như thế.
"Mẹ
không ăn, tự ngươi ăn." Chu Lam bị đứa trẻ làm cho miệng đầy mảnh vụn đồ
ăn vặt, bất đắc dĩ cười nói.
"Nha..."
Bé gái liền tự mình ăn.
Lâm
Hi trầm mặc nhìn các nàng.
Nhận
ra được bỏ quên Lâm Hi, Chu Lam cười cười với nàng, đem bài thi đưa cho nàng:
"Bài thi ngươi cầm đi, ngày kia trường học sẽ công bố danh sách được thưởng,
đến thời điểm sẽ có bằng khen và phần thưởng ."
"Được,
cảm tạ ơn lão sư." Lâm Hi tiếp nhận bài thi.
"Lớp
10 còn đang quân huấn, ngươi an bài thời gian trước đi, ta phải đưa đứa trẻ đi
mẫu giáo trước." Chu Lam ôm lấy đứa trẻ.
"Ừ,
được, lão sư ngài đi thong thả." Lâm Hi nhìn theo mẹ con Chu Lam rời khỏi.
Nha,
thì ra không phải hết thảy lão sư đều là đối với học sinh ôn nhu đối với đứa trẻ
mình nghiêm khắc.
Chu
Lam lão sư đối với con gái có lẽ có một tầng liên hệ máu mủ, so với học sinh lại
thêm một phần ôn nhu và sủng nịch không đồng dạng như vậy, đây đại khái là tình
yêu độc nhất vô nhị của mẫu thân đối với đứa trẻ ư.
Nhưng
Lâm Hi không hiểu, nàng ở khi lớn như con gái Chu Lam lão sư, ba mẹ còn không
có ly hôn, mẹ vẫn là một giáo viên tầng dưới chót, cô một lòng làm việc, mỗi
ngày đều là bỏ ra thời gian chăm sóc nàng.
Cha
đẻ nàng là hoàn toàn không để ý nhà, mỗi ngày ngoại trừ công tác chính là đi ra
ngoài lêu lổng, hắn hoàn mỹ kế thừa cha mẹ hắn cũng chính là thói hư tật xấu của
trọng nam khinh nữ ông bà nội của Lâm Hi, đối với nàng hoàn toàn không có tình
thương của cha, thường thường nhắc tới nàng nếu như con trai là tốt rồi.
Hắn
thường thường uống rượu, uống say xem Lâm Hi khó chịu sẽ đánh nàng. Mỗi khi
vào lúc này, Tống Nhan luôn là cãi nhau với hắn, Tống Nhan thân cao, lúc đại học
còn học qua võ tự do, cha đẻ căn bản ở chỗ cô không chiếm được chỗ tốt, liền sẽ
chạy đi.
Gia
đình ồn ào mà lại phá vụn, đây là tạo thành tuổi ấu thơ của Lâm Hi.
Lâm
Hi đứng trong phòng làm việc, trong lòng tự giễu nở nụ cười, nàng nơi nào có mạng
tốt như vậy.
Bình
tĩnh một lúc, ánh mắt dời về phía lịch ngày trên bàn làm việc, ngày mai sẽ là
ngày nhà giáo, lớp học có thật nhiều bạn học đang thương lượng tặng quà cho lão
sư.
Lâm
Hi đi ra văn phòng, trong lòng có một kế hoạch hình thành.
Khi
đến lúc buổi chiều tan học, hôm nay thứ hai là Tống Nhan làm việc tự học buổi tối.
Vốn
là Tống Nhan muốn để Lâm Hi ở phòng làm việc của cô làm bài tập xong ở cùng cô,
nhưng trong lòng Lâm Hi có chuyện khác biệt, thì cự tuyệt, Tống Nhan ngược lại
cũng không kiên trì để bản thân nàng về nhà.
Lâm
Hi cưỡi xe đạp đi tới một cửa hàng bán hoa.
Nàng
vòng quanh cửa hàng bán hoa xem lướt hoa qua một lần, tìm đến chủ tiệm, để bà chủ
bó mấy bông hoa thích hợp tặng cho lão sư
Khai
giảng không mấy ngày, thậm chí có chút lão sư còn không có từng gặp mặt, tâm
ý đến là tốt rồi.
Bà
chủ rõ ràng, dù sao ngày mai là lễ giáo viên, đã có rất nhiều học sinh đến chỗ nàng
mua hoa rồi, cho nên nàng rất nhuần nhuyễn dựa theo yêu cầu của Lâm Hi đi đóng
gói bó hoa.
Lâm
Hi đứng trước hoa cẩm chướng, loại hoa này ở lễ giáo viên tặng cho mẹ không thể
thích hợp hơn rồi.
Hoa
cẩm chướng nở rất đẹp.
Lâm
Hi giơ tay muốn nhẹ nhàng chạm đến.
...
"Lâm
Hi, ngươi mua những thứ đồ này làm cái gì?"
"Mẹ,
hôm nay là sinh nhật của ngươi."
"Ta
cho ngươi tiền tiêu vặt là cho ngươi mua thêm chút tư liệu học tập, cho ngươi
tiêu vào trên học tập, ta không cần cái gì quà sinh nhật, ngươi cố gắng học tập
chính là lễ vật tốt nhất cho ta!"
"Mẹ..."
"Sau
này đừng mua những đồ vật không ý nghĩa này, ngươi còn như vậy sau này sẽ không
có tiền tiêu vặt nữa! Đem những thứ này trả lại nghe thấy không!"
"Ta
biết rồi."
....
Lâm
Hi đột nhiên rụt tay về, trong lòng bắt đầu giằng co.
Cô
không cần quà, cô không thèm quà mình tặng…
Lâm
Hi đứng trước hoa, nội tâm mơ hồ phát đau, có chút không biết làm sao.
"Em
gái, ngươi muốn hoa ta đều đóng gói cho ngươi xong rồi." Bà chủ đi tới bên
người Lâm Hi, thấy nàng liên tục nhìn chằm chằm vào hoa cẩm chướng, "Ngươi
cần những thứ này sao? Những hoa cẩm chướng này là hôm nay mới vừa chở tới đây,
rất tươi mới."
Lâm
Hi lấy lại tinh thần, thật sâu liếc mắt nhìn hoa cẩm chướng nở rộ: "Ừm,
cho ta một bó."
Lúc
nói lời này, trong lòng thở dài thật dài, bỏ đi, cô không muốn mình có thể lưu
lại cho mình.
Đem
tất cả hoa cẩn thận thu vào cặp sách, Lâm Hi lại tìm tới một cửa hàng tinh phẩm,
mua cái hộp quà xứng đôi kích thước của hoa cẩm chướng.
Về
đến nhà, Lâm Hi đem hoa đưa cho lão sư để ở một bên, đem hoa cẩm chướng bỏ vào
hộp quà tặng.
Nàng
kéo ra ngăn kéo tìm tới giấy tiện lợi, kéo xuống một tấm giáy ghi chú hồng nhạt,
trong tay nắm bút lông kim, chậm rãi viết xuống: "Mẹ, chúc ngươi lễ nhà
giáo vui vẻ!"
Lâm
Hi nhìn câu nói này, thở ra một hơi, cứ như vậy đi, lời buồn nôn nữa nàng không
viết ra được.
Đem
giấy tiện lợi dán kề sát ở trên hộp quà, quà giáo viên cho Tống Nhan liền chuẩn
bị cũng không biết mẹ có thể tiếp thu hay không, Lâm Hi trong lòng thấp thỏm
suy nghĩ, mua những hoa này cơ hồ xài hết tiền xài vặt tháng này của nàng.
Sáng
ngày thứ hai, Lâm Hi thừa dịp Tống Nhan đi trường học, đem hộp quà đặt ở đầu
giường phòng cô.
Đi
ra gian phòng Tống Nhan, Lâm Hi mới phát hiện lòng bàn tay nàng chảy mồ hôi.
Cũng
không phải làm kẻ trộm, làm gì sốt sắng như vậy, Lâm Hi bất đắc dĩ nói móc
chính mình.
Sau
đó Lâm Hi chạy tới trường học, văn phòng lão sư tới không nhiều, lão sư không
có tới Lâm Hi trực tiếp đem hoa đặt ở trên bàn làm việc của lão sư các môn, dù
sao mặt trên hoa ký tên rồi.
Lão
sư đã đang làm việc thu được của Lâm Hi đều lễ phép nói cảm tạ.
Làm
xong điều này Lâm Hi thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đi thư viện trường học tự học.
Thư
viện của Trung học Giang Thành ở thời điểm nghỉ hè tân trang một lần, xem như
là kiến trúc mang tính tiêu chí biểu trưng của lão hiệu trưởng trăm năm.
Lâm
Hi gần đây rất yêu thích đi chỗ đó tự học.
Học
sinh hiện tại lên lớp nên lên lớp quân huấn nên quân huấn, thư viện cơ hồ không
thấy được mấy học sinh.
Lâm
Hi ở trước kệ sách dừng chân, kéo xuống một quyển sách nhìn lại, nhưng trong
đầu làm sao nghĩ đến đều là hộp quà đặt ở đầu giường của Tống Nhan.
Một
ngày thời gian trôi qua rất nhanh, Tống Nhan theo thường lệ lái xe mang theo
Lâm Hi về nhà.
Lâm
Hi ở bề ngoài là đang làm chuyện của chính mình, trên thực tế một mực quan tâm
hướng đi của Tống Nhan. Nàng vừa nhìn thấy Tống Nhan mang về một túi quà lớn học
sinh tặng.
Quà
tăng của học sinh cô đều sẽ nhận... Lâm Hi suy nghĩ chán nản trở về nhà.
Đợi
được mấy phút Lâm Hi thực sự không nhịn được, đứng dậy đi ra ngoài, nhìn thấy Tống
Nhan đang ở nhà bếp làm cơm không có chú ý nàng.
Suy
nghĩ một chút, Lâm Hi rón ra rón rén nhìn ngó phòng ngủ chính, hộp quà của tủ đầu
giường đã không thấy rồi.
Lại
đi tới thư phòng, Lâm Hi nhìn thấy hộp quà chính mình tặng lẳng lặng mà cùng
quà tặng của học sinh đồng thời đặt ở trên bàn sách.
Tảng
đá lớn lơ lửng trong lòng cuối cùng vào đúng lúc này hạ xuống.
Tuy
mẹ không có biểu thị gì nhưng tốt xấu là nhận rồi.
Hết
chương 8.

Nhận xét
Đăng nhận xét