Ngày Thường Ấm Áp Cùng Con Gái Thích Diễn Sâu - Chương 57

Chương 57: Đĩa quay Nga.

Người kia không hề liếc mắt nhìn ta một chút, lạnh lùng bỏ xuống câu, "Xin lỗi" quay người liền muốn đi.

"Xin lỗi cái gì, ngươi trở lại cho ta!" Ta bóp lấy sau cổ áo của nàng trở lại, "Ngươi không phải nên ở thư viện sao?"

"Còn có, ngươi uống rượu rồi?"

Ta cúi người ở cổ nàng ngửi một cái, mùi rượu rất đậm, đều nồng hơn so với trên người bản thân ta... Ta nhớ tới trong lúc nàng thành niên ta là không cho phép nàng uống rượu.

"Ở đâu ra bà dì quái gỡ, có quan hệ gì với ngươi, đừng đụng ta."

Nàng đem ta đẩy ra, dùng sức quá lớn, bản thân nàng ở tại chỗ lảo đảo một hồi, có chút đứng không vững...

Đây là uống bao nhiêu... Một bộ vẻ say rượu đều đến bước lục thân không nhận rồi? Hay là nói bởi vì ta mang theo mặt nạ?

"Ngươi cố gắng nhìn cho kĩ, ta là ai?"

"Bà dì quái gỡ hung dữ quá trời."

"Ngươi chắc chắn chứ?"

Ta nhích gần tóm lấy lỗ tai của nàng, "Lại cho ngươi một cơ hội cuối cùng, suy nghĩ thật kỹ ta là ai?"

"Ngươi là ngươi là, ngươi là một... Ta không quen biết ngươi, làm sao có thể biết ngươi là ai..." Nàng có chút cuống lên.

Tiểu đứa trẻ này là thật không nhận ra ta hay là giả bộ?

Đang lúc lôi kéo, bạn bè đồng hành của tiểu gia hỏa này lại đây hỏi là cái gì, bận tâm lưu mặt mũi cho nàng, ta lập tức buông tay, đứng ở một bên.

“Ta ở trước cửa đi qua ghế dài tận cùng bên trong này, chơi đủ rồi liền đến tìm ta."

Ta dí sát bên tai nàng nhỏ giọng nhắc nhở một câu liền quay người rời khỏi, về ghế dài xa xa như vậy nhìn nàng, chờ khi nàng lúc nào chơi đủ rồi chuẩn bị đi ta lại dẫn nàng về nhà, đã ra đều ra ngoài rồi, dứt khoác chơi cho vui vẻ, cũng không uổng phí nàng về nhà bị đánh một trận.

Ta cũng không tham dự tán gẫu với Thời Việt nữa, chỉ là chăm chú nhìn chằm chằm nhóc con kia.

Chỉ thấy nàng một ly lại một cly uống rượu cốc tai điều hòa trước mặt, những rượu kia uống vào gần như uống nước trái cây nhưng thực tế số độ rất cao, cơ bản đều là dùng rượu mạnh bốn mươi độ trở lên điều hòa mà thành. ...

Uống nhiều như vậy khuya về nhà chắc khó chịu... Rối rắm có cần tới ngăn cản nàng hay không... Lại sợ nàng khó chịu lại sợ nàng chơi chưa hết hứng, còn sợ để nàng mất mặt mũi ở trước mặt bạn bè...

Làm sao do dự thiếu quyết đoán như thế! Do dự sẽ bại trận! Ta vẫn luôn là quyết đoán mãnh liệt được không!

Buồn bực! Ta dứt khoác không hề nhìn nàng nữa, chuyên chú uống rượu chuyên chú tán gẫu chuyên chú chơi...

"Ngươi không phải còn muốn tham gia hoạt động tiếp theo sao? Vậy thì không được rồi?"

Thời Việt chịu không nổi tửu lực, ngồi phịch ở trên ghế salông liên tục xua tay, thấy thế ta không nhịn được trêu chọc nàng.

"Hiện tại để chúng ta chúc mừng người vượt ải thứ năm, Tống Dương!"

Nghe vậy, ta một ngụm rượu không nuốt xuống trực tiếp phun ra ngoài, bị sặc đến ho điên cuồng, bỗng nhiên quay đầu lại, trong quán rượu người chủ trì trên đài cao chính giữa đang dõng dạc kêu, "Còn có một người cuối cùng!"

BGM vang động trời đều không lấn át được tiếng thét chói tai dưới đài, ống kính trên màn ảnh lớn toàn cảnh 360 độ trên đài cao chính xác là cảnh đứa trẻ nhà cô đang kí sinh tử trạng.

Thấy thế ta vội vàng chạy về phía trên đài, nhưng vẫn là chậm một bước, con nhóc kia đang cầm tấm giấy sinh tử  kia khoe khoang dưới đài, hưởng thụ ở trong loại tiếng thét chói tai hoan hô ở đó...

Ta không do dự lập tức cầm giấy sinh tử đã kí tên... Thì chỉ trong chốc lát không thấy nàng... Mà thôi...

"Để chúng ta chúc mừng người thứ sáu vượt ải, tên của nàng là, Ẩn Danh? OK! Để chúng ta chúc mừng nữ sĩ Ẩn Danh trở thành người vượt ải cuối cùng!"

"Tiếp theo sáu người vượt ải phân thành hai tổ tiến vào mật thất của chúng ta, các bằng hữu dưới đài có thể thông qua màn ảnh lớn quan sát tình huống bên trong!"

"Ta tuyên bố bản mới đĩa quay Nga, hiện tại bắt đầu!"

Người chủ trì cố ý tới gần microphone mà đem âm thanh nặn rất sắc bén, thanh âm này chấn động đầu ta đau.

Nhìn đứa trẻ ánh mắt mê ly đứng cũng không vững bên cạnh, không thể không cảm thán rốt cuộc là rượu mạnh vào thành người to gan hay là nàng vốn là ngóng trông loại nguy hiểm kích thích vận động này chưa từng thay đổi, biết rõ không thể làm mà vẫn làm mấy chữ này xem như là để nàng chơi rõ rồi...

Dọc theo đường đi, tiểu gia hỏa này đều ghé vào bên cạnh ta bà dì dài bà dì ngắn nói chuyện phiếm, ta thật hoài nghi nàng là cố ý.

Chúng ta được mang tới một gian phòng nhỏ bịt kín, gian phòng không có nguồn sáng chính, chỉ dựa vào mấy cái đèn báo hiệu màu đỏ bốn phía rọi sáng.

Vừa vào cửa tầm mắt ta thì rơi vào trên tủ rượu góc tường, tủ tràn đầy rượu trắng mãnh liệt, đây là thêm can đảm?

Giữa phòng hai cái sofa một người bằng da đối lập mà để, chính giữa sofa một bàn sắc nhỏ có chân khập khiễng ở giữa sofa hơi chạm một tí thì kêu leng keng.

Trên bàn bày đặt một bi thép và một cái súng tương tự với súng lục bi thép, đày súng buộc một sợi dây thép kết nối với sàn nhà.

Ta và tiểu gia hỏa này ngồi đối diện nhau, người hầu rượu đứng ở một bên tuyên đọc quy tắc trò chơi:

Người tham dự luân phiên nổ súng với mình

Không dám nổ súng hoặc người trúng đạn thua

Người thua nhất định phải thỏa mãn người thắng một chuyện gì

Tiểu gia hỏa này vẫn hưng phấn mân mê súng đạn bi trước mặt, hiển nhiên không làm sao nghe quy tắc trò chơi.

"Hai vị nữ sĩ, đây không phải khiêu chiến vận may đơn thuần, các ngươi..."

"Biết rồi, biết rồi, trò chơi mà thôi, nhanh bắt đầu đi!" Tiểu gia hỏa này thiếu kiên nhẫn thúc giục.

"Chúc hai người chơi vui vẻ.” Người hầu rượu hiểu ý nở nụ cười, lễ phép xuống sân khấu, trước khi đi hắn mở ra màn ảnh lớn khác.

Trong màn ảnh biểu hiện chính là mấy cái quản chế hình ảnh của gian phòng khác, đồng dạng tình huống phòng này của chúng ta cũng bị giám sát.

"Chỗ này chỉnh đến còn rất đáng sợ, chụp ảnh chung lưu niệm, cho gia vui một chút, bà dì."

Tiểu gia hỏa này nhấc điện thoại, đầy mặt đắc ý ghé vào bên cạnh, nửa ngồi nửa quỳ chụp ảnh.

Nàng đầy người mùi rượu, thực sự khó ngửi, ta hơi có chút ghét bỏ, đem nàng đẩy ra.

Thật nghĩ không hiểu, làm sao có thể đắc ý như thế thật giống như nàng nhất định sẽ thắng, ở đâu ra tự tin chứ? Lẽ nào nàng thật sự biết chơi? Lén lút sau lưng ta chơi đùa rất nhiều lần?

Dù sao mặc kệ như thế nào, ta bảo đảm nàng ra cái cửa này, cũng không dám có lần sau nữa.

"Biết chơi không? Nhóc con." Ta mở miệng trước tiên.

Nàng đầy mặt khinh thường đệt một tiếng, trực tiếp ngồi ở đối diện ta, cầm lấy súng và bi thép trước mặt sửng sốt nửa ngày, cuối cùng vứt ở trước mặt của ta, ngữ khí vẫn phô trương, "Ta nhường ngươi, ngươi bắt đầu trước."

Ha, nàng cả viên đạn cũng sẽ không biết lắp thì dám điên cuồng như thế, cũng thật là...

Ta không vạch trần nàng, chỉ là yên lặng cầm lên lắp đạn, nàng thò người nhìn về phía bên này của ta, ta cũng không che giấu trực tiếp nâng ở trước mặt nàng, từng bước từng bước rất tỉ mỉ dạy.

Ta tay trái kích động xoay vong, cổ tay phải hất ra bên ngoài, theo rắc một tiếng kim loại, lắp ráp xong xuôi.

Ta không có động tác dư thừa gì, trực tiếp cầm lên nhắm về đầu nã một phát súng, tiện tay vứt ở trước mặt nàng, "Đến ngươi."

Chất rượu làm tê liệt tiểu não ta biết, làm sao tiểu gia hỏa này cả đại não cũng đồng thời bị tê dại, cười như kẻ ngu si, không hề có cảm xúc sợ hãi, nàng loại biểu hiện này để ta hoài nghi bên trong súng không phải đạn mà là nhét cao su...

"Ha ha, ta rốt cuộc là bắn nơi này ư, hay là bắn nơi này chứ."

Nàng giơ súng nhắm ngay con mắt của chính mình rồi hướng chính xác huyệt thái dương, đầy mắt khiêu khích, giọng nói vô cùng muốn ăn đòn.

"Nha, vẫn là bắn con mắt đi."

Nàng nở nụ cười tựa như khiêu khích hướng về ta, cầm súng nhắm ngay con mắt của chính mình, lên đạn chuẩn bị nổ súng.

"Chờ chút!"

"Ta đánh gãy lời nàng."

"Phát thứ hai có xác suất 20% sẽ trúng đạn, hơn nữa đây là súng bi thép không phải súng đồ chơi gì, xúi quẩy thì  ngươi là sẽ mù hiểu chưa, ngươi đừng hối hận!"

Nàng cười ha hả, cười nhạo ta nhát gan, "Tại sao ngươi phải làm ta sợ chứ, bà dì xấu xa, ngươi là không chơi nổi sao? Hay là nói ngươi, sợ rồi?" Lời còn chưa dứt nàng trực tiếp nhắm con mắt của mình nã một phát súng...

Hết chương 57.



 

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 19

Về Nhà - Chương 40

Dũng Khí Đã Qua - Chương 2