Ngày Thường Ấm Áp Cùng Con Gái Thích Diễn Sâu - Chương 29
Chương 29: Bể rồi cho nát luôn.
Vào
cửa về nhà, ta gọi tổ tông này đi góc tường đứng, nhưng nàng tựa như không có
nghe thấy sững sờ ở tại chỗ, không nói lời nào cũng không động, thậm chí không
thèm nhìn ta một chút.
"Ngươi
làm gì, kháng nghị không hề có một tiếng động?"
Nàng
vẫn rủ đầu xuống, ta cũng không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, không xác định nàng
là oan ức không muốn động hay là đơn thuần đùa bỡn tính khí, vẫn là đến gần
nhìn an toàn hơn.
Ta
vừa đứng lại trước mặt nàng, liền thấy nàng ngẩng đầu đầy mặt ai oán liếc ta một
chút, ngay sau đó đem áo ta khoác lên trên người nàng cởi ra, lung tung nhét
vào trong lồng ngực ta liền trực tiếp đi đến nhà bếp.
Nàng
vẫn là mặc, một thân quần áo rách rách rưới rưới quấy rối trong hôn lễ của Thời
Xuyên, toàn thân bẩn thỉu, thậm chí ngay cả trên tóc đều là đất, rất giống là
dáng vẻ vừa bên trong vũng bùn lăn lộn ra.
Bóng
lưng này của nàng, bên trong sa sút tinh thần pha thêm một tia ý tứ bể rồi
cho nát luôn, đem ta nhìn ra sững sờ.
Ta
theo sau, đứng bên quầy rượu, nhìn nàng ở trong phòng bếp lật trên lật dưới
tìm đồ vật, so với tức giận ta hiện tại nhiều hơn là lờ mờ, ta để nàng phạt đứng,
nàng không để ý tới, còn đang tự nhiên tìm đồ vật ăn, đây là thật bể rồi cho
nát luôn không sợ bị đánh?
Không
tìm được đồ ăn thích ăn, nàng quay đầu lại tiếp tục dùng vẻ mặt ai oán nhìn chằm
chằm ta.
"Ta
đói rồi, muốn ăn cơm nắm của tiệm tiện lợi dưới lầu, ngươi đi mua."
Tuy
nàng câu nói này nói lý không thẳng khí không hùng, nhưng vẫn là mạnh miệng
nói xong rồi.
"Mang
ngươi về nhà là bị đánh, cố gắng suy nghĩ thật kỹ hôm nay ngươi làm ra những việc
này, còn muốn ăn cơm nắm, có khả năng sao?"
Ta
không một chút nào cảm thấy ngữ khí bây giờ nói chuyện rất ôn hòa, ngược lại ta
cau mày một mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng, ngữ khí nói chuyện cũng rất
nghiêm khắc thậm chí còn có chút lạnh lùng.
Theo
lý thuyết, trước đây tình huống như thế, nàng đã bắt đầu khóc lóc cầu xin tha
thứ, nhưng bây giờ nàng rốt cuộc là can đảm ở đâu ra, gần bị đánh còn dám sai
khiến ta đi mua cho nàng ăn.
"Có
phải là ta chìu theo ngươi không! Đi phạt đứng, đừng để ta đi qua bắt
ngươi!"
"Chính
là ngươi chìu, ta thật sự đói bụng, ăn xong rồi đánh không được sao."
Viền
mắt nàng rưng rưng, đầy mặt oan ức tranh luận cùng ta! Ta chìu! Nhưng ta hiện
tại không muốn chìu rồi, ta trực tiếp đi tới tóm nàng.
Bất
ngờ nàng né rồi, vòng quanh quầy rượu xoay quanh cùng ta, ta từ phòng bếp đuổi
tới phòng khách cứ thế là chưa bắt được nàng.
Thật
sự là quá tức người rồi, ta cầm lên chổi lông gà trên bàn, đi mau hai bước, đem
nàng chặn ở bên trong góc, lôi cánh tay của nàng liền đè hướng trên ghế sofa,
cho đến lúc này nàng mới thu hồi vẻ quật cường vừa rồi này, trong mắt mang
chút khiếp đảm.
Hiện
tại ta lửa giận lên tới đầu, ra tay khẳng định không nhẹ, chổi lông gà mang
theo tiếng xé gió đánh ở trên mông nàng, chỉ một chút, tiếng khóc ngút trời
liền từ phía dưới vang lên.
"Đừng
đánh, đừng đánh.” Nàng hai tay khép hờ ở phía sau, thân thể hơi có chút run rẩy,
ta mới vừa buông tay, nàng liền mềm mại từ sofa lăn tới trên đất, tay bịt ở
phía sau, ngồi quỳ chân ngẩng đầu nhìn ta, nước mắt tựa như không cần tiền đi
xuống, nhìn tội nghiệp.
"Đàng
hoàng rồi?"
Ta
đưa tay đem nàng kéo dậy, nhưng tay nàng lạnh lẽo quả thật làm cho ta cả kinh,
ta lại sờ sờ trán của nàng vẫn là lạnh lẽo, trên người cũng là lạnh.
Haizz,
ta thất trách, nàng mặc mỏng như thế lại chịu gió lạnh thời gian dài như vậy,
về nhà nên tắm nước nóng trước tiên.
"Tắm
trước đi." Ta giật mấy tờ giấy giúp nàng lau nước mắt.
"Vậy...Tắm
xong còn đánh sao..." Nàng thút tha thút thít đáp lời.
"Ngươi
cảm thấy thế nào?" Ta đẩy nàng đi phía phòng vệ sinh, sau đó lại đem khăn
tắm váy ngủ các thứ chuẩn bị cho nàng đặt ở bên ngoài.
Làm
xong những thứ này, ta vẫn là xuống lầu mua cơm nắm cho nàng, chờ khi ta lại trở
về, nàng đã tắm xong đang thổi tóc.
Ta
đem cơm nắm dùng lò vi ba hâm nóng, lại nấu chén sữa bò cho nàng.
"Được
rồi, lại đây ăn đi." Đánh xong một trận, con nhóc kia nghiễm nhiên không
có khí thế không biết sợ vừa rồi, ở trước bàn ăn đứng không dám ngồi xuống, chỉ
là tha thiết mong chờ nhìn ta.
Ta
đem nàng đè ở trên ghế, ra hiệu nàng mau ăn, sau đó liền đứng ở bên cạnh, vô
cùng có kiên trì nhìn nàng kì kèo ở trước mặt ta.
Một
cơm nắm nàng ăn sắp ba mươi phút, ta ngay ở bên cạnh nhìn chăm chú nàng ba
mươi phút, ăn đến cuối cùng ta là khá nén giận.
Cũng
may, cái tên này rất có nhãn lực thấy ở trước khi ta phát hỏa, chính mình ngoan
ngoãn chạy đến trên giường phòng ngủ nằm sắp.
Ta
nắm cây chổi lông gà đứng phía sau nàng, có thể cảm giác được nàng một mực hít
sâu khống chế được nước mắt không cho chảy xuống.
Ta
ở phía sau nàng nhẹ chút hai cái ra hiệu muốn bắt đầu đánh, chổi lông gà tiếng
xé gió nện xuống, cơ hồ là một đạo sưng đỏ, nàng cũng càng khóc càng lợi hại,
ôm gối đang khóc, thế nhưng không trốn cũng không che.
Cái
thứ mười đánh xong, ta đi nhà bếp rót chén nước cho nàng, nhìn nàng uống xong
thuận tiện nhắc nhở nàng, tiếp tục đánh tiếp, không cho khóc ra thành tiếng,
ta lời còn chưa nói hết, nàng trực tiếp sặc nước điên cuồng lên.
"Không
phải đánh xong rồi sao, làm sao còn có."
Nàng
hiển nhiên không hài lòng ta nói, mặt chợt đỏ bừng, khóe mắt còn mang theo giọt
nước mắt, trên đầu cũng đau ra một tầng mồ hôi mỏng, cứ như vậy tha thiết mong
chờ nhìn ta, ta thậm chí có thể thấy được nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.
"Còn
chưa đủ." Ta lắc đầu một cái với nàng.
"Mẹ,
quá đau rồi, đừng đánh, xin ngươi."
Nàng
mang theo giọng mũi dày nặng và khóc nức nở, thút tha thút thít xin tha.
"Đau
tại sao không thay đổi chứ, đánh ngươi ta cũng đau lòng mà."
Nàng
lần này vẫn tính khá là nghe lời, chính mình nằm sấp không cần ta đè lại, hiếm
thấy không trốn cũng không che, nhìn nàng dáng dấp như vậy ta đúng là rất đau
lòng.
Nhưng
nghĩ đến đứa trẻ xúi quẩy này làm chuyện bực mình, ta vẫn là nhẫn tâm nói cho
nàng biết, đánh thêm hai mươi cái, cố gắng nhớ kĩ.
"Ngươi
thay bạn ngươi trút giận chắc đủ rồi chứ, thật sự rất đau, ta là con ruột..."
Lửa
giận ta mới vừa hạ xuống một chút, bị một câu nói này của nàng trong nháy mắt
dấy lên.
Thay
bạn bè ta trút giận! Thì ra ta giáo dục nàng nửa ngày này, nàng cho là ta
đang trút giận cho bạn bè ta!
Hết
chương 29.

Nhận xét
Đăng nhận xét