Ngày Thường Ấm Áp Cùng Con Gái Thích Diễn Sâu - Chương 24
Chương 24: Nhìn rõ ràng, ta là ai?
Con thỏ nhỏ
chết bầm này không ở nhà cũng không có gì đáng khổ sở, buổi tối ta không cần
thúc giục nànsáng sớm cũng không cần gọi nàng rời giường, còn không cần chuẩn
bị điểm tâm, quan trọng nhất là không ai chọc ta tức giận, cực kỳ tốt, ta không
một chút nào khổ sở...
Sáng sớm
hôm sau, ta ngồi một mình ở phòng ăn gặm bánh mì, nhìn chỗ ngồi đối diện trống
rỗng, chẳng biết vì sao, vậy mà cảm giác trong lòng vắng vẻ.
Nhưng nhớ tới
bóng lưng con nhóc kia tối hôm qua chạy
không hề lưu luyến, trong lòng tự nhiên mà ra một trận tính khí, hình
như đang cùng nàng phân cao thấp, cũng ép buộc chính mình không đi nhớ nàng.
Nghĩ tới
đây ta tự giễu một tiếng, làm mẹ vậy mà cùng con gái mình mạnh mẽ so sánh, là
thật sự quá ngây thơ rồi.
Buổi sáng ở
công ty, ta đem mình vùi ở trong công việc, cũng không có thời gian suy nghĩ
nhãi con kia, thẳng tới giữa trưa chừng hai giờ, ta tăng ca làm xong công tác
buổi sáng, chuẩn bị đi ăn một chút gì, đúng lúc ở trong thang máy, đụng phải đậu
đỏ đồng dạng tan tầm muộn.
Hai ta sau
khi theo tính lễ phép chào hỏi, nàng liền bắt đầu cảm kích chuyện ta ở đồn cảnh
sát giúp nàng giải vây, ta nói cho nàng biết không cần để ở trong lòng.
Thuận tiện
nói cho nàng biết không cần có gánh nặng trong lòng, gần đây lời đàm tiếu của
công ty ta cũng là nghe qua một chút, cơ bản truyền ra chính là loại hình lời đồn
đãi trứng không có kẻ hở sao ruồi có thể bu vào, dù sao rất tổn hại người.
Chuyện nhảm
lời đồn đãi vật này là không dừng được, ta chỉ có thể không nhẹ không nặng an ủi
đậu đỏ để nàng cố gắng làm, tranh thủ cơ hội thăng chức.
Một số thời
khắc, chỉ có khi chính mình đứng độ cao đầy đủ, mới có thể ngăn chặn miệng đời
xa xôi, cuối cùng còn nói cho nàng biết, nếu có việc có thể bất cứ lúc nào tìm
ta hỗ trợ.
Xuống thang máy, trước khi rời khỏi, ta quỷ thần xui
khiến gọi nàng lại, muốn mời nàng ăn cơm, nàng sửng sốt một hồi, trong ánh
mắt tràn đầy hoang mang, nhưng vẫn là lắp ba lắp bắp đồng ý.
Ta dò hỏi
nàng thích ăn cái gì, nhưng nàng chỉ là nói đều có thể, chính là không chịu chọn,
cuối cùng ta chọn món lẩu con gái của ta thích ăn nhất, nghĩ đều là người trẻ
tuổi, thích đồ vật chắc tương tự.
Lần này mời
đậu đỏ cùng nhau ăn cơm, ta là có tư tâm, bây giờ ta cùng con gái của ta càng
ngày càng khó khơi thông, muốn thông qua đậu đỏ hiểu nàng thêm một chút, nỗ lực
hóa giải một chút quan hệ giữa ta và con gái.
Nhìn đậu đỏ
trước mắt không chênh lệch nhiều với con gái ta, ta có chút nhớ Dương Dương.
Con nhóc
kia ăn cơm thực sự là tương đương có nhiệt tình, có thể chính mình thao thao bất
tuyệt nói mấy tiếng, cũng không dừng...
Nghĩ tới
đây, ta nhỏ giọng thở dài, thực sự là đã lâu không cùng nhóc con kia cố gắng
làm ra một bữa cơm.
Gần đây
chuyện phát sinh hơi nhiều, giữa hai ta luôn là rất kỳ quặc, cho dù cùng nhau
ăn cũng là các loại, vô cùng yên tĩnh...
Cơm ăn đến
một nửa, ta trước tiên đánh vỡ trầm mặc, làm bộ dáng vẻ hững hờ hỏi đậu đỏ.
"Cuộc
sống Dương Dương lúc này thế nào!"
Nàng một
miệng sách bò đều chưa nuốt xuống thì khẩn trương trả lời.
"A,
nàng, nàng chắc khá tốt..."
Dứt lời còn
lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn vẻ mặt của ta, thấy không dị dạng mới lại cúi đầu uống
hai ngụm nước đè nén kinh hãi.
Ta biết
nàng cũng phát giác ra, ta là đến dụ ra tin tức liên quan với Dương Dương, mà
người trẻ tuổi cái tuổi này, coi trọng nhất, chính là cái gọi là nghĩa khí
giang hồ, muốn bắt chuyện vẫn là cần chút kỹ xảo.
Ta cười khẽ
một tiếng dùng đũa sạch gắp chút thịt về bát của nàng, ngữ khí mềm nhẹ nói cho
nàng biết.
"Ta để
Dương Dương đi thăm ông bà ngoại, nàng ban đầu là không đồng ý đi, nhưng người
già nhớ đứa trẻ, ta cũng hết cách rồi, chỉ có thể ép nàng đi."
Dứt lời, ta
còn biểu hiện một mặt hối hận, dùng dư quang liếc nhìn đậu đỏ, phát hiện trong
ánh mắt giờ khắc này nàng nhìn về phía ta mang theo chút đồng tình, ta mới
tiếp tục nói.
"Dương
Dương hiện tại không để ý tới ta, ta cũng không biết nàng ở chỗ ông bà ngoại
có thích ứng không, có chút lo lắng cho nàng."
Nói xong ta
còn rất nặng thở dài, để diễn tả tình cảnh ta lúc này hối hận.
Đến cùng vẫn
là đứa trẻ, bị ta đây gài, lập tức cấp thiết an ủi ta nói Dương Dương hiện tại
sống rất tốt, rất thích ứng, sợ ta không tin, còn cố ý lật ra group bạn bè của
Dương Dương chứng minh với ta.
Con gái của
ta nằm trong group bạn bè thiết lập đặt ở chế độ ba ngày để thấu hiểu, thế
nhưng mỗi ngày đều phải gửi mười mấy động thái, ta tiếp nhận điện thoại đậu đỏ
đưa tới, cẩn thận lật xem một hồi.
Con thỏ nhỏ
chết bầm này ngày này trải qua, quả thực đặc sắc, đúng là sống vô cùng tốt, khá
vui sướng.
Sáng sớm
tám giờ gửi ra một bức ảnh rời giường từ tủ lạnh lấy coca lạnh, cũng phối văn,
phương thức chính xác mở ra dậy sớm, coca lạnh.
Chín giờ, kéo
dắt lấy Samoan của cha mẹ ta đi dạo quanh công viên của tiểu khu, cũng phối
văn, một người một chó, ôn hoà an nhàn, nhìn đúng là cũng không tệ lắm, nếu như
có thể bỏ qua một chuỗi pháo kia...
Quả nhiên,
mười giờ nàng phát ra một bức bóng lưng cha mẹ ta trò chuyện cùng bất động sản
tiểu khu, trong hình còn có thảm cỏ và đường nước ngầm bị nổ đến không đành
lòng nhìn, cũng phối văn, đường ống nước lần này chất lượng đáng lo, công trình
đậu hủ nát...
Mười một giờ,
phát văn, cảm tạ ông bà ngoại tốt nhất toàn bộ thế giới mua cho ta kính mát còn
có đồng hồ đeo tay vẫn tâm tâm niệm niệm, cũng phối một bức chụp ảnh chung ba
người bọn họ ở trung tâm thương mại.
Một điều cuối
cùng là ảnh chụp chung ba người bọn họ ở tiệm lẩu, chính là ở tiệm lẩu này, nếu
như chúng ta có thể đến sớm hai tiếng là có thể đụng phải...
Ta còn kỳ
quái, tiểu gia hỏa này có thể nhịn được một ngày không phát giới bạn bè, hóa ra
là đem ta che giấu rồi, cũng phải, coi như nàng có dự kiến trước, thì một ngày
thoải mái chập trùng này của nàng nếu để cho ta biết rồi, vậy khẳng định là
tránh không được một trận roi da thịt hầm...
Trong lòng
ta giận không nhịn nổi, nhưng trên mặt vẫn là giả bộ nhẹ như mây gió, thậm chí
còn làm bộ rất vui mừng nở nụ cười hai tiếng với đậu đỏ, biểu thị Dương Dương sống
đến vui vẻ là được rồi...
Xế chiều
hôm đó sau khi ta đem đậu đỏ đuổi về công ty, thì thẳng về nhà thu thập hành
lý, bất luận như thế nào ta cũng phải chuyển đi nhà cha mẹ ở, nếu để cho cha mẹ
ta lại chìu đứa trẻ như thế, chắc phải đem đứa nhỏ này nuôi phế bỏ hay không.
Đều nói phần
lớn vui sướng của đứa trẻ đều là xây dựng ở bên trên thống khổ của phụ huynh.
Ta bây giờ
là tràn đầy lĩnh hội, sáng sớm mới vừa rời giường thì uống coca lạnh, ta thực sự
là không thể nhẫn nhịn, dạ dày không cần rồi?
Còn có vừa
rồi gây rắc rối nổ đường nước ngầm của người ta, giáo dục phê bình không nghiêm
khắc còn chưa tính, tiếp theo thì mua đồng hồ đeo tay còn có kính mát, đây coi
như là thưởng nàng loại hành vi này?
Cha mẹ ta
bình thường chín giờ rưỡi tối ngủ, ta canh chín giờ đi xe đến cửa nhà cha mẹ
ta, trực tiếp nhập mật mã cửa, đem hành lý đặt ở lầu một, rón rén đi đến gian
phòng cha mẹ.
Vốn muốn gõ
cửa nói cho bọn họ biết một tiếng chuyện ta đến ở, không nghĩ tới mới vừa đi tới
lầu hai lại đụng phải, mẹ của ta ở nhà bếp rót nước, trong nháy mắt nàng nhìn
thấy ta đầu tiên là cả kinh, ngay sau đó mắt sáng rực lên một hồi.
Nói thật ta
có chút bất ngờ, ta cho rằng nàng sẽ rất lạnh nhạt đem ta đuổi về, không nghĩ
tới sẽ là loại vẻ mặt vui mừng hiện tại này, xem ra mẹ của ta vẫn là yêu ta.
"Mẹ,
ta nhớ ngươi rồi, ta muốn dọn qua ở cùng ngươi, hành lý ta đều lấy đến rồi, ở
dưới lầu đó."
Ta đi lên
trước ôm mẹ của ta làm nũng nói, cứ như vậy kì kèo đến nàng đồng ý mới thôi.
"Được
được được, nhiều một mình ngươi không nhiều, bớt đi ngươi không ít, muốn ở thì
ở đi."
Dứt lời, liền
trở về gian phòng của mình, đi lên còn cố ý dặn ta Dương Dương đã ngủ rồi, để
ta khe khẽ một chút.
Ta về tầng
trệt lấy hành lý trước, tiếp theo trở về phòng thu thập, phòng ta rất sạch sẽ,
hẳn là mỗi ngày đều sẽ quét dọn.
Mẹ của ta vẫn
là khẩu thị tâm phi, nói cái gì thiếu một ta không ít, nếu như thật không ngóng
trông ta trở về ở, làm gì mỗi ngày đều để dì quét dọn gian phòng.
Trước khi
ngủ, ta còn cố ý đi xem nhãi con, gian phòng của nàng ngay ở sát vách ta, ta
rón rén đi vào.
Nhìn gò má
nàng ngủ say, cảm thán dáng vẻ ngủ của tiểu gia hỏa này thật sự thật ngoan thật
đáng yêu, thực sự không nhịn được ở trên mặt nàng hôn một cái mới rời khỏi.
Sáng sớm
ngày thứ hai, ta cố ý dậy sớm, ở nhà bếp vội vàng chuẩn bị điểm tâm, tiểu gia hỏa
này ngủ đến mơ mơ màng màng, con mắt còn không có mở, đẩy một cái đầu tóc rối
bời, trực tiếp từ bên cạnh ta đi qua, từ trong tủ lạnh lấy ra một chai coca lạnh,
đưa lưng về phía ta hỏi câu.
"Dì
ơi, sáng sớm hôm nay ăn cái gì?" Có thể là duyên cớ mới vừa tỉnh ngủ, âm
thanh nàng đặc biệt trầm thấp.
Ta vòng tới
sau lưng nàng đoạt lấy coca, lại ra tay giúp nàng quay người, nhìn con mắt của
nàng, khóe miệng mỉm cười, rất dịu dàng hỏi.
"Nhìn
rõ ràng, ta là ai?"
Hết chương
24.

Nhận xét
Đăng nhận xét