Về Nhà - Chương 12
Chương 12:
Cướp tiêu.
Bạch Tư như phát điên, đập phá hơn
một nửa đồ đạc trong phòng: "Tại sao? Tại sao chứ?! Chỉ vì ta là con thứ
mà họ dám sỉ nhục ta ngay trước mặt bàn dân thiên hạ? Ta cũng ngồi ở trong
tiệc, vậy mà cha chỉ giới thiệu cái thứ phế vật đó với người ngoài. Dựa vào cái
gì?!"
Ảnh Vô đẩy xe lăn vào chính sảnh,
nói với Bạch Tư: "Rất đơn giản, chỉ cần khiến những kẻ coi thường ngài
phải trả giá là được. Chỉ có kẻ yếu mới khao khát tình thân, người làm đại sự
chỉ cần khiến chúng phải dựa dẫm vào mình. Thế sự vốn dĩ đã bất công, làm gì có
chuyện dựa vào cái gì."
"Vậy ngươi nói xem, ta nên làm
thế nào để chúng phải trả giá?"
"Phó Nhận coi thường ngài, công
khai sỉ nhục ngài ở thương hội, ngài chỉ cần hủy hoại thứ mà nàng đắc ý nhất là
được. Phó gia nổi tiếng nhờ áp tải tiêu cục. Chỉ cần khiến chuyến hàng lần này
của Bạch Cảnh Hoài bị cướp, tát một cú thật đau vào mặt nàng, đồng thời khiến
Bạch Cảnh Hoài lỗ đến mức tán gia bại sản."
"Nói thì dễ lắm, tiêu sư của
Phó gia đâu có dễ cướp như vậy. Không ít tiêu sư đều từ 'Ảnh Vệ Doanh' bước ra
từ biển máu núi xác đấy."
"Tự ta sẽ đi, ngài chỉ cần cho
ta nhân thủ. Ta có lòng tin sẽ cướp được chuyến hàng này. Ta từ Phó gia mà ra,
điểm yếu của họ ta nắm rõ như lòng bàn tay."
"Vẫn là Gián Truy ngươi ra tay
tàn nhẫn thật. Đã vậy, ta giao việc này cho ngươi. Nhưng còn đôi chân của
ngươi..."
"Chủ thượng, đôi chân của ta
chỉ cần hơn một tháng nữa là sẽ đứng lên được. Nhưng nhân thủ đi cướp tiêu lần
này, ta phải tự mình lựa chọn."
"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Người
ở Hộ Vệ Viện ngươi cứ tùy ý chọn."
Sau khi nhận được câu trả lời của
Bạch Tư, Ảnh Vô lui ra ngoài, trở về viện của mình.
Thật ra Ảnh Vô rất thích khoảng sân
hiện tại. Sân đón sáng rất tốt, những ngày nắng đẹp nàng có thể ra sân nằm trên
ghế tựa sưởi nắng. Luồng sáng ấm áp chiếu lên người cực kỳ dễ chịu. Trong sân
còn có một cây ngô đồng, lúc này lá cây đang xào xạc rụng. Ảnh Vô cũng thích
ngắm lá rơi, mỗi khi gió thu lướt qua, lá ngô đồng lại lả tả bay, nàng nhìn
những chiếc lá cuốn theo chiều gió ấy mà như thấy được cuộc đời phiêu bạt của
chính mình. Người bình thường nhìn lá rụng sẽ đau lòng, chỉ cảm thấy bi thương
cô tịch. Nhưng Ảnh Vô mỗi lần nhìn lá rụng về cội, dù là lá khô cũng dốc chút
sức tàn cuối cùng để làm chất dinh dưỡng cho cây mẹ, nàng lại hy vọng nơi quy
thúc cuối cùng của mình cũng sẽ như vậy — thiêu rụi chút sức tàn để cống hiến
lần cuối cho mẫu thân.
Con đường phục hồi chức năng vừa đau
đớn vừa dài đằng đẵng, Ảnh Vô ở một mình trong sân, ngã xuống rồi lại đứng lên
tiếp tục đi. Mỗi ngày nàng đều ép bản thân đến mức cực đoan để đứng dậy. Ngã
trầy da rách thịt cũng vẫn tiếp tục. Khi mệt mỏi, nàng dùng nước lạnh để kích
thích dây thần kinh não bộ. Nàng tàn nhẫn đến mức ngay cả Bạch Tư đến thăm cũng
tự thấy mình không tàn nhẫn bằng nàng, nên không dám làm phiền nhiều.
Nhưng trong lòng Ảnh Vô tự hiểu rõ, nàng
cần một "lễ ra mắt” để gieo hạt giống tin tưởng vào lòng Bạch Tư. Nhiệm vụ
lần này đến rất đúng lúc. Bản thân nàng rốt cuộc cũng phải đứng lên lần nữa.
Đến cuối tháng, Ảnh Vô trông đã không khác gì người bình thường, chỉ có điều
đôi chân vẫn sẽ đau nhức nhối vào những ngày mưa gió.
Một tháng sau.
Ảnh Vô đích thân đi tuyển chọn một
vài hộ vệ, nàng phát hiện võ công của họ đều chỉ ở mức hộ vệ tầm thường, nhưng
võ công của tên cận vệ bên cạnh Bạch Tư lại thuộc hàng thượng thừa. Mỗi lần tên
đó nhìn nàng đều mang theo thâm ý. Xem ra Bạch Tư chỉ là một con rối, kẻ đứng
sau hắn thậm chí còn chẳng giao cho hắn người nào thực sự có năng lực. Việc Ảnh
Vô đòi người từ Bạch Tư cũng là để dò xét cách phân bố thế lực của hắn, đồng
thời xác định xem hắn có tác dụng gì với kẻ đứng sau lưng kia không.
Nơi Ảnh Vô chọn để mai phục là trên
một đỉnh thung lũng. Bắn tên từ trên núi xuống, một khi đội áp tiêu tiến vào
hẻm núi, việc chặn đánh từ hai đầu trước sau sẽ biến nơi đây thành đường chết.
Chỉ cần giải quyết gọn gàng tên tiêu sư đi dò đường là vạn sự hanh thông.
Ảnh Vô nấp ở một nơi kín đáo, đợi
đến khi tên tiêu sư dò đường ra ám hiệu cho đồng đội xác nhận không có vấn đề
gì, nàng liền lặng lẽ vòng ra sau lưng hắn, một dao cứa đứt cổ gã. Khi đội áp
tiêu tiến vào hẻm núi, Tổng tiêu đầu thấy người dò đường mãi chưa về liền nhận
ra có điểm bất thường, vừa định lui lại thì mưa tên đã trút xuống. Người của
Ảnh Vô cũng bao vây chúng từ hai phía trước sau.
Ảnh Vô đứng ở phía trước kiểm điểm
hàng hóa, sai thủ hạ đem xác của đội áp tiêu trả về trước cửa Phó gia. Đám thủ
hạ chứng kiến cảnh Ảnh Vô giết người vừa rồi tay nâng dao hạ, không hề nương
tay; những hộ vệ chưa từng giết người lúc này đều răm rắp nghe theo "đại
ma đầu" này, không ai dám ho he nửa lời.
"Chuyện ngày hôm nay hãy nuốt
chặt trong bụng. Người cũng là do các ngươi giết. Nếu không muốn lên quan phủ
thì tự mà khôn hồn một chút."
Dặn dò thủ hạ vận chuyển hàng hóa về
chỗ của Bạch Tư xong, Ảnh Vô cùng vài tên tay chân đi đến trước cửa Phó gia.
Hết chương 12.
Lời của tác giả/người dịch: Ta lỡ tay xóa mất phần ngoại truyện rồi. Viết xong hết rồi mà giờ không tìm lại được, ta buồn quá đi mất...
Chương này còn khúc sau tác giả khóa nữa, nhưng tui chưa mua nên để đây trước, để dịch thêm vài chương nữa xem sao xem có ảnh hưởng tình tiết gì mấy chương sau hay không nha mn.

Nhận xét
Đăng nhận xét