Về Nhà - Chương 14

Chương 14: Thân thế.

Chớp mắt đã đến mùa đông năm sau. Trong một năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện: hàng hóa của Phó gia liên tục bị cướp, tiêu sư bị đánh bị thương nhiều không đếm xuể, Phó gia nguyên khí đại thương. Cục diện Hoài Châu đã có sự thay đổi lớn, Bạch gia ngày càng sa sút, tiêu điều.

Cùng lúc đó, trước cổng phủ Bạch Tư, người đến bái phỏng nườm nượp không ngớt. Trong năm qua, dưới sự hiến kế của Ảnh Vô, Bạch Tư đã thu mua nguồn hàng của rất nhiều hộ kinh doanh nhỏ với giá thấp nhưng chất lượng tốt, sau đó dùng để chế biến dược liệu, khiến giá trị tăng lên gấp đôi. Bạch Tư nhờ vậy mà kiếm được bồn nợ bát đầy (tiền tài đầy túi). Tuy nhiên, Ảnh Vô chú ý thấy Bạch Tư luôn vận chuyển những dược liệu tốt nhất vào trong một vùng núi sâu. Nàng đoán việc này chắc chắn có mối quan hệ mật thiết với kẻ đứng sau màn. Ngay khi nàng đang định tìm cơ hội để dò xét thì Bạch Tư lại chủ động tìm đến.

"Có người muốn gặp ngươi, đi cùng ta một chuyến. Lát nữa đến nơi thì đừng nhìn ngó lung tung, cũng đừng nói bậy."

Ảnh Vô cúi đầu nhận lệnh. Nàng bị bịt mắt và đưa đến một nơi. Nàng có thể cảm nhận được đây hẳn là một vùng núi sâu, bởi vì những âm thanh ồn ào thưa thớt dần, lắng tai nghe kỹ còn có tiếng nước chảy của thác nước.

Khi tấm bịt mắt được tháo ra, Ảnh Vô nhìn thấy gương mặt của người đang ngồi trên vị trí cao trước mặt — đó là một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo. Bên cạnh người đó, Bạch Tư đang im lặng đứng đấy, hoàn toàn rũ bỏ vẻ cuồng bạo ngày thường, ngoan ngoãn im như thóc, không ho he một lời.

"Lại gần đây, để ta nhìn ngươi thật kỹ xem nào." Người ngồi ở ghế chính lên tiếng.

Ảnh Vô ngoan ngoãn tiến lên, quỳ sụp dưới chân người đó.

Một đôi tay chạm lên mặt Ảnh Vô, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nàng, rồi đột nhiên trượt xuống, bóp chặt lấy cổ nàng, ra sức siết mạnh.

Ảnh Vô cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến chết, mặt mũi dần đỏ gay. Theo bản năng sinh tồn, nàng bắt đầu đập mạnh vào bàn tay đang siết cổ mình. Ngay sau đó, bàn tay kia buông lỏng ra, Ảnh Vô ngã rạp xuống đất, bắt đầu há miệng thở dốc dữ dội.

"Sao không phản kháng?"

"Thuộc hạ không dám."

"Trông ngươi có vẻ rất ngoan ngoãn. Ngươi trưởng thành nhìn rất giống mẫu thân ngươi, nhưng gương mặt này xem ra lại thuận mắt, phục tùng hơn nhiều."

Kẻ ngồi ghế chính khựng lại một chút, rồi dùng ánh mắt dò xét hỏi Ảnh Vô: "Một năm nay làm việc dưới trướng Bạch Tư có thích nghi không? Ta thấy ngươi làm việc cũng có chút thành tựu đấy."

"Thuộc hạ không dám tự phụ nhận công, đều nhờ Bạch Tư thiếu gia mưu lược tài tình, thuộc hạ chỉ là kẻ bỏ sức ra làm thôi."

"Không cần khiêm tốn, cái gì đáng thuộc về ngươi thì ngươi cứ nhận. Thằng con nuôi này của ta tính khí không được tốt, ngươi ở dưới trướng nó chắc cũng chịu không ít khổ cực nhỉ."

"Không có ạ, ngài nói đùa rồi."

Người đó kéo tay áo của Ảnh Vô lên, để lộ ra những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt trên cánh tay.

Bạch Tư nhìn thấy cảnh này, biết chủ nhân đã tỏ tường mọi chuyện mình làm, liền hoảng hốt quỳ sụp xuống trước mặt người đó, chuẩn bị chờ chịu phạt. Hắn thực sự đố kỵ với thiên tư trác tuyệt của Ảnh Vô; dù nàng từng bị gãy chân nhưng võ công vẫn cao hơn hắn một bậc, mưu kế cũng chu toàn, chi tiết hơn hắn. Những việc lớn nhỏ Bạch Tư làm trong năm nay về cơ bản đều do một tay Ảnh Vô vạch kế hoạch. Bạch Tư ghen tị với sự thông minh của Ảnh Vô, chỉ cần có chút không vừa ý là lại trút giận lên người nàng. Hắn cứ ngỡ mình làm thiên y vô phùng, Ảnh Vô lại không dám nói bậy, không ngờ chủ nhân đối với tất cả những chuyện này đều nắm rõ như lòng bàn tay.

"Như thế này đi, hắn không biết phép tắc, ta thay hắn tạ lỗi với ngươi. Hắn đã đánh ngươi bao nhiêu lần, ngươi cũng cầm con dao này rạch lên người hắn bấy nhiêu nhát."

Ảnh Vô đang cân nhắc xem có nên nhận dao hay không, nàng không thể đoán thấu được tâm tư của kẻ giấu mình dưới lớp áo choàng đen này.

Trong phút chốc, không gian im ắng đến mức chỉ còn lại tiếng nến cháy lách tách trong gió.

"Bạch Tư, thuộc hạ của ngươi có vẻ rất nghe lời ngươi nhỉ. Ngươi không hạ lệnh, nàng liền không nhúc nhích."

Bạch Tư vội vàng dập đầu, nói với Ảnh Vô: "Chủ nhân bảo ngươi cầm dao thì ngươi cứ cầm dao, không nghe thấy gì sao?!"

Ảnh Vô nhặt con dao dưới đất lên, rạch từng nhát, từng nhát một lên người Bạch Tư, mãi đến khi Bạch Tư không thể duy trì nổi tư thế quỳ nữa, Ảnh Vô mới dừng tay.

Kẻ ngồi trên ghế chính lúc này mới miễn cưỡng hài lòng, phất tay sai người đưa Bạch Tư xuống trị thương, sau đó lui hết tất cả mọi người ra ngoài. Lúc này, người đó mới tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, tự giới thiệu: "Ta tên Dương Phương. Là mẹ nuôi của Bạch Tư, hoặc ngươi cũng có thể gọi ta một tiếng mẫu thân, dù sao thì sự ra đời của ngươi cũng nằm trong kế hoạch của ta. Ngươi cũng được coi là con của ta."

Ảnh Vô nghe đến đây liền đột ngột ngẩng đầu nhìn Dương Phương. Cái gì mà sự ra đời của cô nằm trong kế hoạch của bà ta?

"Ta luôn ái mộ mẫu thân ngươi, nhưng mẫu thân ngươi chưa từng một lần nhìn đến ta. Nàng ta lúc nào cũng bận rộn với chuyện của Phó gia. Sau này, để nàng ta không còn cao cao tại thượng, không thể chạm tới như thế nữa, kẻ thù của mẫu thân ngươi đã tìm đến ta. Chúng ta lên kế hoạch đưa một người đàn ông vào phòng của mẫu thân ngươi, sinh hạ một đứa trẻ. Mục đích của ta rất đơn giản: sinh ngươi ra, ta sẽ nuôi ngươi. Nhưng sau đó mẫu thân ngươi trông chừng ngươi quá kỹ, ta mãi không thể mang ngươi đi được. Cho đến thời gian trước, ta cuối cùng cũng nghĩ ra một cách, giúp ngươi giả chết để thoát thân. Dù cho ngươi phải chịu không ít khổ cực, nhưng con yêu à, cuối cùng con cũng đã trở về bên cạnh ta rồi."

Lượng thông tin khổng lồ này trực tiếp khiến Ảnh Vô chết lặng. Cái gì mà sinh ra nàng, rồi lại muốn nuôi dưỡng nàng? Ý nghĩa của việc này là gì chứ?

"Không có được a mẫu của ngươi, có được đứa con của nàng ta ta cũng mãn nguyện rồi." Dương Phương mỉm cười nhìn Ảnh Vô nói, "Hôm nay ngươi cũng mệt rồi, lui xuống nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi tham quan nơi này một chút."

Hết chương 14

Nhân vật mới đã xuất hiện rồi đây, nhưng những lời nàng nói không phải là thật đâu nhé, thế nên nghe qua sẽ thấy logic có chút kỳ quái. Mong nhận được thật nhiều lượt thích và bình luận từ mọi người ạ!



Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 19

Về Nhà - Chương 40

Dũng Khí Đã Qua - Chương 2