Về Nhà - Chương 18
Chương 18: Ôn tồn.
Xoảng
xoảng, tiếng xích sắt kéo lê trên mặt
đất, hai thị vệ áp giải một người đến hình đường, thô bạo ấn người đó quỳ xuống
đất.
Đầu thiếu nữ rũ xuống, người ngồi
trên vị trí cao cao tại thượng kia vẫn nghiêm nghị ngồi đó, chẳng thèm bố thí
lấy một ánh mắt cho kẻ bề dưới. Không khí cứ thế im lìm một hồi lâu.
"Khụ khụ."
Rốt cuộc, một tiếng ho khan của Ảnh
Vô đã phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
"Ngươi tìm thấy Phó Ngọc ở
đâu?"
Thiếu nữ không nói lời nào, chỉ lắc
đầu.
"Trả lời!"
Phó Nhận tung một cước đá văng Ảnh
Vô. Ảnh Vô ngã rạp xuống đất. Cú đá này Phó Nhận đã dùng mười phần lực, Ảnh Vô
phải gắng gượng một lúc mới khiến đầu óc tỉnh táo lại đôi chút. Nàng vẫn im
lặng, đưa mắt nhìn quanh những người xung quanh.
Phó Nhận xách Ảnh Vô lên, đi thẳng
về phòng ngủ của mình.
"Bây giờ không có người ngoài
nữa, ngươi nói được rồi."
Ảnh Vô khó khăn lắm mới duy trì được
tư thế quỳ trên mặt đất: "Thuộc hạ Ảnh Vô, bái kiến chủ thượng. Tiểu thư
là dược nhân mà thuộc hạ tìm thấy trong mật viện ở thung lũng của Dương Phương.
Những năm qua Dương Phương luôn dùng tiểu thư để thử thuốc. Mấy ngày trước
thuộc hạ thừa dịp lính canh lơi lỏng đã cứu Phó Ngọc ra ngoài."
"Dương Phương? Dược nhân? Ngươi
nói chi tiết xem."
"Vâng. Thuộc hạ sau khi rời
khỏi Phó gia thì được Bạch Tư cứu mạng, bèn giả vờ đầu quân để đổi lấy sự tin
tưởng của hắn, từ đó mới tiếp cận được người đứng sau hắn – chính là Dương
Phương. Dương Phương là nữ nhi Dương gia, nàng nói có thù diệt môn với ngài,
bấy lâu nay luôn nuôi dưỡng rất nhiều tử sĩ và nghĩa tử. Bạch Tư là một trong
những con trai nuôi của nàng, chuyên làm kinh doanh dược liệu ở ngoài sáng để
cung cấp tiền tài và thuốc men cho Dương Phương. Hắn chính là con dao trên danh
nghĩa của nàng. Ở trong tối, Dương Phương sở hữu một sơn trang, địa lao nơi đó
giam giữ rất nhiều kẻ lưu lạc và trẻ mồ côi, phần lớn là do Dương Phương bắt
cóc về để làm thí nghiệm dược nhân. Nàng muốn phục chế lại bí dược của Phó gia.
Tiểu thư chính là bị bọn họ bắt đi làm dược nhân."
"Bí dược?" Phó Nhận nghe
đến hai chữ này không khỏi cảnh giác. Chuyện về bí dược của Phó gia vốn chẳng
có mấy ai biết, giao ước năm đó của những người từng dùng bí dược đa phần đều
đã không còn trên thế giới này, các gia tộc biết đến bí dược cũng đã bị xử lý
sạch sẽ từ lâu. Xem ra, kẻ đứng sau màn này lại chính là cố nhân của ta rồi.
Ảnh Vô cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ phục
trên đất. Bờ vai khẽ run rẩy tố cáo nàng đã đi tới giới hạn chịu đựng, nước từ
mái tóc vẫn liên tục nhỏ giọt, tách
tách từng giọt rơi xuống sàn nhà.
Vừa rồi lúc xách Ảnh Vô lên, Phó Nhận
đã cảm nhận được nhiệt độ cơ thể bất thường và cân nặng nhẹ đến đáng thương của
nàng. Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang ra sức chống đỡ dưới đất, Phó Nhận còn đang
cân nhắc xem nên hỏi câu tiếp theo thế nào thì Ảnh Vô đã đổ rầm xuống, ngất lịm
đi.
Phó Nhận hoảng hốt trong thoáng
chốc, liền bế xốc nàng lên giường, cởi bỏ y phục trên người nàng ra. Trên thân
hình gầy gò trơ xương ấy, không ít vết roi mới đánh vẫn còn đang rỉ máu. Nghĩ
lại cũng phải, thời gian qua Ảnh Vô đã giết không ít người của Phó gia, thuộc
hạ dưới tay cô tự nhiên sẽ không cho nàng quả ngọt để ăn. Phó Nhận gọi y sư
mang gạc sạch và thuốc hạ sốt đến. Cô dùng nước muối lau qua vết thương cho Ảnh
Vô, rồi mới dùng gạc băng bó lại.
"Lạnh, lạnh quá..."
Tiết trời đầu thu vốn chẳng tính là
quá lạnh, vậy mà Ảnh Vô cứ liên tục co quắp người lại, miệng lẩm bẩm không
ngừng kêu lạnh. Phó Nhận ôm đứa trẻ lên, đặt đầu nàng tựa vào lòng mình, từng
muỗng từng muỗng kiên nhẫn đút thuốc vào miệng Ảnh Vô.
Sau khi đút thuốc xong, cô cẩn thận
đắp chăn cho nàng, lại lấy một chiếc khăn ấm sạch đắp lên trán Ảnh Vô, rồi thêm
chút than sưởi vào trong phòng trước khi bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc bước chân ra khỏi
cửa, Phó Nhận bỗng cảm thấy có khi nào mình bị ma quỷ ám rồi không. Sao cô có
thể tự tay làm những việc này chứ? Phó Nhận lắc đầu, ép mình không nghĩ ngợi
thêm nữa. Cô gọi ảnh vệ đến, hạ lệnh điều tra về chuyện của Dương Phương. Đã
đến lúc phải bắt tay vào tra xét kẻ đứng sau bức màn này rồi.
Dứt lời, cô quay người đi về phía
phòng của Phó Ngọc.
Hết chương 18.

Nhận xét
Đăng nhận xét