Về Nhà - Chương 20
Chương 20: Bệnh nguy.
Cơn sốt của Phó Ngọc đến nhanh mà đi
cũng nhanh, y sư nói đây chính là phản ứng do đơn thuốc trước đó gây ra. Sau
này, những trận sốt cao đột ngột như thế này sẽ còn xảy ra thường xuyên. Điều
này càng làm kiên định thêm quyết tâm phải tìm bằng được vị y sư giỏi nhất về chữa
trị cho Phó Ngọc của Phó Nhận.
Chờ đến khi mọi việc ổn thỏa thì
trời cũng đã tảng sáng. Phó Nhận chợt nhớ đến người ở trong phòng mình, sau khi
xác nhận cơn sốt của Phó Ngọc đã hạ, cô mới quay trở về viện của mình.
Ta nghĩ, Phó Nhận có lẽ sẽ không bao
giờ quên được cảnh tượng lúc đó.
Thiếu nữ trên giường nằm đó, toàn
thân không một chút sinh khí, mồ hôi đầm đìa, những lọn tóc con trước trán ướt
đẫm bết chặt vào da đầu. Trên trán đắp hờ một chiếc khăn, một bên tay buông
thõng bất lực bên thành giường. Trên mặt đất là những vũng máu lớn lênh láng,
ngay cả bên gối và trên người nàng cũng loang lổ những vết máu vụn vỡ.
Phó Nhận gần như là lao nhào đến bên
giường, liên tục gọi lớn hai tiếng: "Ảnh Vô! Ảnh Vô!" nhưng người
trên giường không thể đưa ra bất kỳ lời đáp lại nào. Khi đặt tay lên bắt mạch,
nhịp đập yếu ớt đến mức tưởng chừng như đã ngừng hẳn kia thực sự khiến Phó Nhận
kinh hoàng. Đây là một trong số những lần hiếm hoi cô cảm thấy mọi chuyện đang
hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
"Y sư đâu? Gọi đại phu! Gọi
người mau!"
"Tại sao... Tại sao một trận
phong hàn bình thường lại có thể chuyển biến nặng đến mức này?!"
Từng bát thuốc lớn liên tục được
bưng vào, nhưng làm cách nào cũng không thể đổ vào miệng Ảnh Vô. Phó Nhận nhìn
mà sốt ruột khôn cùng, cô giật lấy bát thuốc, bón từng ngụm một vào miệng Ảnh
Vô. Thế nhưng rốt cuộc thì uống vào thì ít mà nôn ra thì nhiều, cơn sốt vẫn
không hề hạ xuống. Nhìn sắc mặt Ảnh Vô ngày càng trắng bệch, Phó Nhận cuối cùng
đã hoàn toàn hoảng loạn.
"Tìm y sư giỏi nhất, nhất định
phải cứu sống nàng!"
Lời này gần như là do Phó Nhận gầm
lên. Ảnh Vô trên giường dường như bị âm thanh này làm cho thức giấc, nàng mơ
màng thốt lên một câu: "Gia chủ... Người... Lại... Lại muốn giết... Ta... Ta
sao..."
Suốt cả một ngày, Phó Nhận túc trực
trong phòng, chứng kiến những y sư không ngừng đi vào rồi lại không ngừng lắc
đầu đi ra. Và một Ảnh Vô liên tục ho sặc sụa, ho đến mức cuối cùng ngay cả
giọng nói cũng khản đặc. Từng bát thuốc đổ vào, từng vũng máu nôn ra. Thỉnh thoảng,
Ảnh Vô lại lẩm bẩm một hai câu: "Đau quá..."
Phó Nhận thừa nhận, bản thân cô vẫn
có tình cảm với đứa trẻ đã ở bên cạnh mình từ nhỏ này. Đến cả nuôi con mèo con
chó còn sinh lòng mến tay mến chân, huống chi đây lại là một miếng thịt từ trên
người mình rớt xuống.
Nhưng ngặt nỗi "nhà dột còn gặp
mưa đêm", thuộc hạ cấp dưới lại vào báo cáo rằng Phó Ngọc lại phát sốt.
Phó Nhận bắt buộc phải sang xem tình hình bên phía Phó Ngọc ra sao.
Cuối cùng, cô gần như nghiến răng mà
thốt ra câu nói: "Dùng... Hồi Hồn Thảo."
"Gia chủ xin hãy nghĩ
lại!" Quản gia vừa nghe thấy ba chữ "Hồi Hồn Thảo" thì vội vàng
khuyên ngăn. "Dược tính của Hồi Hồn Thảo này cực kỳ hung mãnh, khi phục
dụng, người uống sẽ phải chịu nỗi đau đớn tột cùng. Hơn nữa nó không thể trị
tận gốc, chỉ là dùng một lực dược mạnh mẽ hơn để áp chế. Một khi đã uống Hồi
Hồn Thảo, người dùng thuốc cả đời này sẽ không thể rời xa loại thuốc này nữa.
Bằng không, nếu dứt thuốc, dược tính sẽ cắn trả, lúc đó e là thần tiên cũng bất
lực không thể cứu vãn."
"Ta bắt buộc phải sang chỗ Ngọc
Nhi, chỉ cần giữ được mạng cho nàng là được. Nàng... suy cho cùng ta vẫn phải
bỏ, Ngọc Nhi mới là con của ta."
Phó Nhận lại một lần nữa để lại bóng
lưng cho Ảnh Vô. Chỉ là lần này, khi đang ở trong phòng của Phó Ngọc, trong
lòng cô lại không thôi canh cánh nghĩ về đứa trẻ kia.
Sau khi uống Hồi Hồn Thảo, dược tính
cực kỳ mạnh mẽ đã ép Ảnh Vô tỉnh lại. Ảnh Vô cảm thấy từng tấc thịt trên cơ thể
mình giống như bị lửa thiêu đốt, ngũ tạng lục phủ đều nóng rực như muốn nổ
tung. Một ngụm máu tanh ngọt dâng lên tận họng, Ảnh Vô gần như muốn nôn ra hết
tất cả những gì có thể ho được, quá trình dùng thuốc mới xem như kết thúc. Uống
hết một bát thuốc này chẳng khác nào vừa trải qua một trận đại hình tra tấn.
Nhưng cơn sốt của Ảnh Vô rốt cuộc cũng đã lui. Nàng ngồi trên giường với ánh
mắt trống rỗng, để mặc cho y sư bắt mạch cho mình, ngay cả khi có người bước
vào cũng không hề hay biết.
Đêm đó Ảnh Vô đã ngồi thẫn thờ bao
lâu, thì Phó Nhận cũng đứng ở bên cửa nhìn nàng bấy lâu. Cô biết Ảnh Vô đã uống
Hồi Hồn Thảo, y sư sau khi bắt mạch xong liền nói: "Tuy rằng đã giữ lại
được một mạng, nhưng tổn hại đối với cơ thể là không thể đảo ngược. Ngày tháng
không còn nhiều nữa, đến giai đoạn sau, e là ngay cả Hồi Hồn Thảo cũng không
thể níu giữ được mạng sống của nàng."
Ảnh Vô biết thứ mình vừa uống vào là
gì, điều nàng không biết là mẫu thân của mình cũng đã túc trực bên cạnh mình
suốt một ngày trời.
Phó Nhận biết Ảnh Vô cuối cùng cũng
đã cứu sống được, điều cô không biết là Ảnh Vô đã bị chính cô đẩy ra ngày một xa.
Ảnh Vô vô thức chìm vào giấc ngủ,
bài đồng dao dỗ trẻ con ấy, đến cuối cùng Phó Nhận vẫn không thể hát thành lời.
Hết chương 20.

Đau lòng quá đi huhuhu
Trả lờiXóa