Về Nhà - Chương 22
Chương 22: Thành lập tiêu cục.
"Ăn đi chứ, sao ngươi không ăn,
lát nữa là nguội ngắt bây giờ."
"Sao ngươi không tiếp tục ở lại
chốn đào nguyên của ngươi đi, sao lại quay về Hoài Châu rồi?"
"Đào nguyên tuy tốt, nhưng ta
đâu thể ăn đào cả đời được. Ta hỏi ngươi muội một chuyện, nếu ta có việc, ngươi
có sẵn lòng giúp ta không?"
"A Truy, ngươi cứ nói đừng
ngại. Nếu là chuyện của ngươi, ta nhất định sẽ toàn lực ứng cứu."
"Toàn bộ vùng Giang Nam có mấy
đại gia tộc lớn, lần lượt là Phó gia ở Thường Châu, Bạch gia ở Hoài Châu, Vương
gia ở Cẩm Châu, và Trương gia ở Minh Châu. Phó gia nổi danh nhờ nghề áp tiêu,
đồng thời kiêm cả các mối làm ăn khác; ba nhà còn lại tuy đều có sản nghiệp
riêng của mình, nhưng nghề đi tiêu thì chỉ có mỗi Phó gia làm. Ngươi còn nhớ
khoảng thời gian trước, tiêu cục của Phó gia từng sa sút một dạo không? Là do
ta làm đấy, ta đã mượn tay Bạch Tư để đả kích Phó gia. Giờ ta trở về chính là
muốn tranh đấu với Phó gia một phen. Ta muốn đánh cho Phó gia không ngẩng đầu
lên nổi, ta muốn bước ra khỏi cái gia tộc đó."
"Được, ta ủng hộ ngươi! Ngươi
cần ta giúp gì nào, người hay là tiền?"
"Nhân thủ thì ta có, nhưng
không nhiều, ta cần mượn tửu lầu của ngươi để tung tin tức rộng rãi nhằm chiêu
nạp nhân tài. Tiền bạc cũng cần, ngươi biết đấy, cái túi nhỏ này của ta thật sự
chẳng đào đâu ra nổi hai đồng bạc. Nhưng số tiền này coi như ta mượn ngươi, ta
nhất định sẽ hoàn trả."
"Người của ta ngươi cứ tự nhiên
dùng, còn tiền thì ngươi cứ việc mở lời, ta sẽ mang tới cho ngươi ngay."
Rất nhanh sau đó, tin tức về việc
Hoài Châu sắp mở một tiêu cục mới, trả giá cao, tuyển người vô điều kiện đã
truyền khắp Hoài Châu. Không ít thanh niên lủi thủi tìm đến tận cửa muốn xin
một chân sai vặt. Đối với những người này, Ảnh Vô đều thu nhận hết không sót
một ai, sắp xếp cho họ ăn ở và huấn luyện. Tất nhiên, trong số đông đảo người
tìm đến kia cũng bao gồm cả một vị khách không mời mà đến.
Bạch Tư đùng đùng sát khí xông thẳng
vào phủ của Ảnh Vô: "Liễu Gián Truy, ngươi có ý gì hả? Ngươi mở tiêu cục ở
Hoài Châu là có ý gì! Ngươi muốn đối đầu với ta sao? Ngươi chán sống rồi sao?"
Ảnh Vô bưng chén trà lên, thong thả
nhấp một ngụm rồi nói: "Tứ gia cứ ngồi trước đã. Việc này của ta là ý của
nghĩa mẫu. Chính nàng bảo ta đả kích Phó gia."
"Vậy ngươi hoàn toàn có thể trở
về Bạch gia, về dưới trướng của ta mà làm việc! Ngươi thừa biết ta cũng có một
tiêu cục, khó khăn lắm mới giành được chút miếng ăn từ tay Phó Nhận, giờ ngươi
lại đến tranh mối làm ăn với ta, chẳng phải là công nhiên khiêu khích ta
sao?"
"Những lời Tứ gia nói, Liễu mỗ
không rõ. Liễu mỗ hết thảy đều làm theo ý của chủ nhân."
"Này, ngươi bớt lấy chủ nhân ra
để ép ta đi! Ngươi chỉ là một ảnh vệ, một đứa ti tiện, sao ngươi xứng ngồi
chung mâm với ta chứ."
Ảnh Vô đặt chén trà xuống, hướng về
phía đông chắp tay hành lễ rồi nói: "Những gì ta làm ở Hoài Châu đều là ý
của Trang chủ. Bạch tứ thiếu gia không tôn trọng ý muốn của chủ nhân, ngươi
muốn phản sao? Ta quả thực không ngồi chung mâm với Bạch tứ thiếu gia, dù sao
thì đứa con của một ả kỹ nữ nhìn thế nào cũng thấy hạ đẳng, sao có thể đặt lên
bàn cân với ta được. Ta là nghĩa nữ của Trang chủ, năm đó nếu không có Trang
chủ tương trợ, giờ này ở Hoài Châu ai biết đến cái danh Bạch Tư của ngươi chứ?
Gọi ngươi một tiếng 'Gia', ngươi lại thật sự nghĩ mình là cái thá gì rồi. Sao
không tự soi gương xem bản thân mình là loại đức hạnh gì đi."
Bạch Tư bị chọc giận điên người,
vung một đấm lao thẳng về phía Ảnh Vô. Ảnh Vô nghiêng người né tránh, khóa chặt
hai tay hắn, đá mạnh vào nhượng chân làm hắn bủn rủn gối quỳ sụp xuống đất.
"Chẳng qua cũng chỉ là một con
chó, chủ nhân bảo ngươi làm gì thì ngươi làm cái đó. Đừng tự xem mình là nhân
vật máu mặt." Ảnh Vô nói xong liền quay người bỏ đi.
Bạch Tư quỳ rạp dưới đất, ánh mắt
độc địa nhìn theo bóng lưng Ảnh Vô rời đi. Trong lòng hắn bắt đầu vạch ra một
kế hoạch u ám đầy hiểm ác.
Liễu gia tiêu cục.
Ảnh Vô đứng trên đài cao, nói với
đám đông bên dưới:
"Trước tiên, Liễu mỗ xin đa tạ
các vị huynh đệ đã tin tưởng ta, cùng ta chung một con đường kiếm sống. Liễu
Gián Truy ta định bụng sẽ không phụ lòng tin của các vị. Ta có lòng tin rằng
Hoài Châu này rồi sẽ là của chúng ta, sau này cho đến cả vùng Giang Nam rộng
lớn cũng sẽ là của chúng ta. Thế nhưng tiêu cục vạn sự khởi đầu nan, chuyến đi
tiêu đầu tiên này ta cần phải tuyển chọn nhân thủ thật kỹ càng để đánh vang
danh tiếng của chúng ta ra ngoài. Hôm nay, các vị hãy dùng võ đài để phân thắng
bại, tuyển ra hai mươi vị huynh đệ cùng ta đi chuyến tiêu này."
Kể từ khi bước chân vào tiêu cục,
mỗi ngày họ đều được ăn một bữa cơm gạo trắng, cứ ba ngày lại có một bữa rau
thịt. Đối với những người vốn có xuất thân từ nông hộ nghèo khổ mà nói, đãi ngộ
này quả thực là quá tốt. Trong thời buổi loạn lạc, mấy đại châu đều do các đại
gia tộc dắt díu các tiểu gia tộc, các mối quan hệ vô cùng chằng chịt, phức tạp.
Một hộ nông dân bình thường muốn ăn một bữa cơm trắng cũng chẳng hề dễ dàng.
Cho nên dẫu Ảnh Vô có là phận nữ nhi, nhưng từ khi họ vào tiêu cục đến nay chưa
từng hà khắc với họ bao giờ. Chỉ là huấn luyện thường ngày, thậm chí chưa cần
làm việc đã có thể nhận được tiền công, đãi ngộ cực kỳ tốt này đã khiến họ hoàn
toàn tâm phục khẩu phục Ảnh Vô, cam tâm tình nguyện bán mạng cho nàng.
Hết chương 22
Lời tác giả: Phần ngoại truyện sẽ có ở chương sau. Gần đây phần lớn các chương sẽ tập trung vào cốt truyện chính là nhiều.

Nhận xét
Đăng nhận xét