Về Nhà - Chương 32
Chương 32: Dược nhân.
"Chủ nhân, đây là liều thuốc
mới nhất, đã đủ để sánh ngang với dược nhân mà Phó Nhận làm ra năm đó. Thế
nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, đa số những người bị bắt uống thuốc bây
giờ đều không sống được lâu. Kẻ nào thể chất cường tráng thì có thể chống chọi
thêm được vài ngày."
"Nghĩa là loại thuốc này cực kỳ
kén chọn vật chủ?"
"Đúng vậy."
"Chẳng phải chúng ta đang có
sẵn một vật chủ thích hợp sao? Cho nàng uống đi."
"Rõ."
...
Mật thất.
Giữa mật thất, trên chiếc giá hình
cụ là một thiếu nữ tử khí trầm trầm đang bị trói chặt, trong miệng đang bị ép
đổ một loại thang thuốc không rõ tên. Theo ngụm thuốc bị đổ vào miệng thiếu nữ,
những tiếng thét thảm thiết cũng vang lên khắp mật thất.
Thiếu nữ trên giá hình không ngừng
giãy giụa, dây thừng trói trên cổ tay đã hằn sâu vào da thịt. Nhưng chẳng bao
lâu sau, sợi dây thừng bỗng bị cô gồng đứt, thiếu nữ cũng theo đó ngã nhào từ
trên giá xuống đất.
...
Thường
Châu — Phó gia.
"Gia chủ, hành tung của những
tên ăn mày mất tích bí ẩn đã có manh mối rồi. Số ăn mày biến mất ở Hoài Châu là
nhiều nhất. Thuộc hạ tra được phần lớn bọn họ đều bị bí mật vận chuyển đến một
sơn trang hẻo lánh ở Hoài Châu. Mà chủ nhân của sơn trang này chính là Dương
Phương."
Phó Nhận trầm ngâm: "Bắt nhiều
người như vậy, xem ra nàng ta sắp có hành động lớn rồi. Trước đây Ngọc Nhi có
nói với ta rằng Dương Phương luôn nghiên cứu dược nhân và đã đến bước then
chốt. Ta nghĩ lần này nàng ta bắt nhiều người như vậy chính là để hoàn thành
bước chế luyện dược nhân cuối cùng. Xem ra, Hoài Châu này chúng ta phải đi một
chuyến nữa rồi."
Sau khi bàn xong chính sự ở thư
phòng, Phó Nhận đi đến phòng của Phó Ngọc. Kể từ sau khi thẳng thắn với Phó Nhận,
xuất phát từ lòng hổ thẹn với Ảnh Vô và Phó Nhận, Phó Ngọc luôn né tránh cô, cố
gắng chỉ quanh quẩn trong phòng.
"Ngọc Nhi, ta phải đi Hoài Châu
một chuyến. Ngươi sống dưới trướng Dương Phương nhiều năm, chắc chắn hiểu rõ về
nàng ta. Đi cùng ta có được không, Ngọc Nhi?"
"Ta đi cùng người sao? Nhưng...
nhưng dù sao ta cũng đã làm việc cho Dương Phương nhiều năm. Người tin ta
sao?"
"Ta đương nhiên tin ngươi rồi,
đứa con ngoan của ta. Ngươi là đứa trẻ mà a mẫu mang thai mười tháng sinh ra,
mang theo hy vọng của ta và cha ngươi. Cho dù ngươi có phạm phải sai lầm gì, ta
đều bao dung ngươi, tin tưởng ngươi. A mẫu mãi mãi là đường lui của ngươi."
"Mẫu thân..."
Nghe những lời Phó Nhận nói, Phó
Ngọc không kìm được lòng liền nhào vào lòng cô khóc nức nở. Phó Nhận ôm lấy con
gái, một tay nhè nhẹ vỗ về tấm lưng để giúp nàng xuôi lòng, tay kia thì nhẹ
nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.
...
Hoài Châu.
Nhân thủ tiên phong do Phó Nhận phái
đi thám thính đã mò vào được tiền viện sơn trang của Dương Phương.
"Đại ca, huynh nhìn xem, ở giữa
sân kia là cái... cái quái vật gì thế?" Tên thuộc hạ kinh hãi thúc thúc
vào người tên dẫn đầu, bảo gã nhìn vào bóng người đứng giữa sân.
Màn mưa xối xả trút xuống người đứng
trong sân, nhưng nàng cứ đứng thẳng tắp như vậy giữa làn mưa gió, thậm chí
không thèm che ô, mặc cho nước mưa gột rửa thân mình. Tay trái nàng nắm chặt
một thanh trường đao, đầu hơi cúi xuống, giống như một vị hộ vệ của sơn trang
này, nửa bước không lùi.
"Có gì mà phải sợ, chúng ta
đông người thế này, chẳng lẽ lại sợ một mình nàng sao? Đội tiên phong thì...
thì... thì làm gì biết sợ!"
"Lên!" Tên đội trưởng ra
lệnh một tiếng, đám ảnh vệ lập tức xông ra, mười mấy thanh kiếm tựa như mưa sa
bão táp đâm thẳng về phía người trong sân.
Thế nhưng, người đó vẫn bất động như
tờ. Ngay khoảnh khắc mũi kiếm suýt chạm vào người, nàng đột ngột tung người lên
không trung, vậy mà lại đứng vững chãi ngay trên mũi kiếm. Đôi mắt dưới vành mũ
đấu lạt nhìn xuống đám ảnh vệ như thể nhìn lũ kiến cỏ nực cười.
"Kẻ qua cửa này, chết!"
Ngay sau đó, người này mượn lực nhảy
lên, vung trường đao chém mạnh xuống. Mười mấy thanh kiếm trong nháy mắt đều bị
chém gãy vụn. Dư lực chấn động khiến lồng ngực đám ảnh vệ tê dại. Người trong
sân xoay người vung đao, chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại một vũng xác
chết nằm ngổn ngang.
Tên cầm đầu đã mai phục trong bóng
tối từ lâu, ngay khoảnh khắc đối phương thu đao, gã tung ra đòn chí mạng dốc
toàn lực chém về phía nàng.
Ánh đao lóe lên, tên cầm đầu đã nằm
gục trên đất, hộc máu, trước ngực hằn lên một vết đao đáng sợ. Đòn đánh lén của
gã tuy thất bại nhưng đã chém rụng chiếc mũ đấu lạt của đối phương.
Theo chiếc mũ rơi xuống, gương mặt
của người đó cũng lộ ra, tên cầm đầu lập tức nhận ra đây là ai:
"Ảnh... Ảnh Vô! Là ngươi!"
Hết chương 32
Tác giả: Đăng một chương thấy hơi ngắn nên gộp luôn hai chương lại đăng cho mọi người nè. Thấy ta có tâm như vậy, mọi người có thể thả tim và bình luận thật nhiều để ủng hộ ta không ạ? Bình luận! Bình luận! Bình luận! Đó chính là động lực lớn nhất của ta. Bình luận nhiều sẽ có bất ngờ rơi xuống đó nha!

Nhận xét
Đăng nhận xét