Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 9
Chương 9: Tạm biệt, nữ nhân đáng yêu.
Ở dưới căm tức của nam sinh cả lớp,
ba Trương không có đánh Tần lão sư nữa.
Ông ta có lẽ là bị chúng tôi đoàn kết
như vậy dọa đi.
Hoặc có lẽ, ông ta chỉ là cảm thấy ở
trước mặt chúng tôi đánh Tần lão sư, để mặt mũi của ông ta có chút giữ không được.
Nhưng mà sau đó, ba Trương vẫn là
mang theo Trương Nam Nam về nhà.
Hôm sau, Trương Nam Nam đến lớp,
trên mặt có thêm rất nhiều vết thương.
Chúng tôi đều biết đây là bị đánh,
hơn nữa cũng nghe nói, ba Trương dự định sau khi Trương Nam Nam học xong cấp
ba, thì để cậu ấy lấy chồng.
Đỡ phải gây thêm phiền toái, mất mặt
ông ta.
Khi tôi hỏi Trương Nam Nam, cậu ấy
một mặt không để ý.
"Đợi mình học xong cấp ba,
mình thì đi khỏi."
Cậu ấy nói.
"Đi khỏi? đi đâu? là đi tìm
Phùng Hiểu Lộ sao?" Tôi hỏi.
Trương Nam Nam sửng sốt đã lâu, mới
nói: "Cậu ấy không nhận điện thoại của mình."
Ai cũng không biết Phùng Hiểu Lộ đi
đâu.
Thế nhưng Trương Nam Nam chính là
có tự tin không tên.
Sau đó tôi mới biết, ngàyTrương Nam
Nam không về nhà, là bởi vì Tần lão sư gọi lại cậu ấy, cậu ấy thì cùng Tần lão
sư bàn chuyện tình yêu mấy tiếng.
Tần lão sư rất ủng hộ cậu ấy, cũng
khích lệ cậu ấy. Thế nhưng Tần lão sư cũng nói, con đường bách hợp không giống
với con đường khác, nếu như cậu ấy muốn đi con đường này, sẽ rất gian nan.
Nếu như không dũng cảm, con đường
gian nan, cũng sẽ biến thành ngõ cụt.
Đặc biệt là, bây giờ họ vẫn chỉ là
học sinh cấp ba. Nếu như sau này không thể học cùng một đại học, họ có thể thì
sẽ chia tay.
Trương Nam Nam lựa chọn khó khăn.
Chỉ là không nghĩ tới, cậu ấy chưa
kịp đợi Phùng Hiểu Lộ trả lời, thì đã mất đi liên lạc với Phùng Hiểu Lộ.
Một mình dũng cảm, và không có người
dũng cảm, không có gì khác biệt.
Tôi rất muốn an ủi Trương Nam Nam,
nhưng mà tôi rất rõ ràng, an ủi của tôi không có tác dụng.
Hơn nữa sau sự việc này, ba của
Trương Nam Nam còn khiếu nại Tần lão sư với trường học.
Thế là khi học kì sau của lớp 11
lúc kết thúc, Tần lão sư cũng nói tạm biệt với chúng tôi.
.................................................................................
"Tôi là đến nước Mỹ tìm bạn
gái tôi, các em không cần nhớ tôi."
Tần lão sư nói lời nói này.
Thế nhưng biểu tình trên mặt vẫn rất
nghiêm túc.
Nghiêm túc đến để người muốn cười.
Cũng không biết nàng là nghe ai
nói, làm lão sư nhất định phải có uy nghiêm, nếu không học sinh sẽ không sợ cô.
Chúng tôi vào lúc ấy đều rất khó vượt
qua, sau đó ngồi ở trong phòng học, hát cho Tần lão sư một bài 《 Nữ nhân đáng yêu 》
Tần lão sư còn đem tiểu thuyết Bách
Hợp cất giấu như đồ quý của nàng đều tặng cho tôi.
Vào lúc ấy tôi mặt khóc lóc, làm bộ
rất không cao hứng nói: "Tần lão sư, tôi có thể phải giống như người, trở
thành một bách hợp khống rồi."
Không ngờ Tần lão sư lại dựng thẳng
ngón tay cái, nói: "Lý Lương, yên tâm, lấy thân thể nhỏ bé của em, muốn
làm công phỏng chừng hết cách rồi, nhưng mà muốn làm thụ, vẫn là thỏa
đáng!"
Tần lão sư, cũng phải đi rồi, xin đừng
nói lời khiến người ta muốn khóc.
Tôi đắn đo nửa ngày, vẫn không có
đem câu nói này nói ra.
Cuối cùng, tôi cũng chỉ là nói một
câu "Cảm ơn", sau đó nhìn theo Tần lão sư rời khỏi căn phòng học này.
Mà ở ngày sau đó.
Chúng tôi thì không có gặp Tần lão
sư nữa.
Hết chương 9.

Nhận xét
Đăng nhận xét