Giang Sơn Một Màu - Chương 83

Chương 83: Ấm chăn.

Trường Thiên cười cười, con mắt ức chế không được mừng rỡ, nắm chặt tay hơi lạnh trên gương mặt, "Muốn thu liễm lại, nhưng mà không biết chơi ném thẻ vào bình rượu, đã bị phạt nhiều rồi."

"Các nàng không dám cùng tài nữ ngươi đây ngâm thơ đối nghịch, liền chọn mấy cái ngươi không sở trường chơi," Cốc Lương nghe xong lời này cũng không lưu ý, nhìn về phía Bạch Hân, gật đầu ra hiệu, lại nói: "Sinh thần của Trăn nhi, trẫm cũng không thể tay không mà đến, lễ vật ở phía sau, nếu đã như vậy, chúng ta đi về trước."

Hai người lên xe ngựa, vẫn chưa có vang động quá lớn, người thường xe ngựa tất nhiên là sẽ không gây nên người khác chú ý.

Đợi đến sau khi xe ngựa đi xa, góc đường ngõ tối mới ra ngoài một người một con ngựa, một mình đi về. Nửa đường gặp phải Cốc Lương Tín ngồi xe ngựa, xe ngựa treo lơ lửng vài chiếc đèn lồng, đem một người một ngựa  đối diện chiếu rõ rõ ràng ràng. Cốc Lương Tín xốc lên mành, tựa ở đó, cười đến như mùa xuân gió nhẹ lướt liễu, nói:" Đại tướng quân, từ đâu đến, để tiểu đệ đoán xem,chắc là từ Định Quốc Hầu phủ tới, Kỳ An Điện hạ chẳng lẽ không muốn ngươi hộ tống trở lại?"

Cốc Lương Uyên ngồi ở trên ngựa, mặt mày trầm thấp, nhìn cũng không nhìn hắn một cái, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, đi về phía trước.

Cốc Lương Tín lại dặn dò xe ngựa quay đầu, đuổi theo, xen mồm nói: "Cô mẫu hôm nay đi tới nhà cũ, ta liền biết nàng chắc chắn tiện đường đi đón Trường Thiên, nói sớm với ngươi, không tin ta, đáng đời vấp phải trắc trở, không đúng, đại tướng quân đáng thương, ngươi cả thành cũng không đụng tới."

"Cô mẫu đi nhà cũ làm cái gì?" Cốc Lương Uyên ghìm lại dây cương, giữa lông mày mang theo một luồng thanh khí, lúc này mới quay đầu hỏi Cốc Lương Tín. Theo hắn hiểu rõ đối với Cốc Lương, không chuyện gì chưa bao giờ sẽ đi nhà cũ.

Cốc Lương Tín vẫn tính tình lười biếng, trong tay nắm màn xe, ánh mắt nhìn về phía Cốc Lương Uyên có thêm một tia dị dạng, âm thanh nhẹ vô cùng, nói: "Các ngươi lo lắng nhiều lắm, thân thể cô mẫu khoẻ mạnh, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng hai mươi năm sẽ không thoái vị. Ngươi quên một điểm, phía sau Tuần Kỳ Hoan còn có ai, cô mẫu sẽ không lập một con rối làm trữ quân."

Âm thanh nhẹ nhàng chậm chạp, lại mang theo tâm ý hàn lạnh, dưới nguyệt ảnh thưa thớt, đêm khuya mùa xuân dường như lại lạnh thêm ba phần. Nói xong lại buông xuống màn xe, nghe tiếng móng ngựa cộc cộc ngoài xe. Đồng dạng là xe ngựa, Trường Thiên lại là cảm thấy xóc nảy có chút nóng, tay lại không tự chủ muốn vén lên mành hóng mát một chút, nhưng mới vừa đưa tay ra đã bị Cốc Lương đánh rồi, nàng quay đầu đi nhìn, sờ sờ tay của chính mình, lau lau mồ hôi mỏng trên trán, hiếm thấy thì thầm một câu: "Rất nóng."

"Qua đây," Cốc Lương không biết ý gì, thấy nàng ngồi đó vẫn cứ bất động, nơi hai người ngồi cách cự ly vài bước, cô duỗi dài tay đem người kéo qua, tựa ở ngực mình,vuốt lên trán của nàng, ướt lòng bàn tay, thuận tay chỉ trỏ đầu của nàng, oán trách nói: "Ngươi mười mấy năm qua chính mình làm sao chăm sóc chính mình, chút chuyện nhỏ này cũng không biết, say rượu có thể hong gió sao?”

Trường Thiên yếu ớt đáp một tiếng, cũng không đẩy cản, toàn bộ thân thể miễn cưỡng tựa ở đó, rất là thoải mái.

Cốc Lương thấy nàng không cãi lại, cũng rất là kỳ quái, hỏi chuyện vừa rồi, "Ngươi vừa rồi khóc cái gì?"

"Không khóc, ánh đèn tối như vậy, không chừng ngài nhìn sai rồi," Âm thanh có chút yếu, vừa nghe đã biết không phải nói thật, Cốc Lương cũng không vạch trần nàng, chỉ là nắm chặt lòng bàn tay đổ mồ hôi của nàng, cười nói: "Lần này trở về, biết học thích khóc rồi, trước đây thấy ngươi cứng rắn như vậy, cho là ngươi không thích khhóc, không nghĩ tới ngươi cũng là một quỷ thích khóc."

"Nếu ngài không đến, ta liền không khóc," Trường Thiên mở ra con mắt, nương tựa vào Cốc Lương ngồi thẳng người, thực sự không muốn đem đề tài tiếp tục lưu lại nơi mặt trên này, thừa dịp Cốc Lương tâm tình không tệ, ngẫm nghĩ một chút, mới hỏi: "Mẫu thân, ta thấy được tấu chương của Hàn di lên thay A Thần, ngài trả lời rồi chưa?"

"Không có, nếu ngươi muốn trả lời, ngày mai chính mình đi trên điện cầm tấu chương trả lời thì được rồi," Mắt thanh tú Cốc Lương hơi chăm chú, làm như than thở: "Viên gia đã không lớn bằng lúc trước, tuy nói Viên Tử Thần công phu rất cao, nhưng nàng dù sao cũng là người thừa kế duy nhất Viên gia, nếu nàng đi phòng thủ biên cảnh, ta liền càng thêm có lỗi với tổ tiên Viên gia rồi."

Ngoài cửa xe tiếng gió lạnh lẽo.

Trường Thiên lại cảm thấy trong lòng vô cùng ấm không chút nghĩ ngợi liền nghiêng người ôm lấy bờ vai của Cốc Lương, đầu có chút trầm trọng cũng lại gần tới, khóe môi cong cong, nói: "Mẫu thân, ngài nghĩ như vậy, nhưng Hàn di không biết. Hôm nay sinh thần của Trăn nhi, hỏi rồi mới nói A Thần nhiễm phong hàn tới không được, ta biết suy nghĩ trong lòng Hàn di, nhưng ta lại không thể thay đổi thân phận mình, ta chỉ muốn kết giao bằng hữu, không nghĩ cái khác."

Đề cập hai chữ bạn bè, Cốc Lương mắt phượng cao cao nhướng một cái, chợt cười nói: "Trước khi Viên Tử Thần chưa vào kinh, không thấy ngươi giao hữu, thế nào, hai người ngươi chẳng lẽ tiếc rằng biết nhau quá muộn, không muốn chia lìa. Ta bác bỏ tấu chương cũng được, chỉ là làm sao bỏ đi nghi ngờ trong lòng của Hàn Mạc Ngôn chính là chuyện của ngươi rồi."

Trường Thiên theo lời xa xôi cười nói: "Ngài bác bỏ thì được, ta đành hỏi muốn đồ vật ngài, ngài cho rồi chắc chắn loại bỏ được nghi ngờ của Hàn di.”

Cốc Lương cũng cười theo nàng: "Được đó, chỉ cần ngươi không muốn ngọc tỷ trên bàn của trẫm thì được, ngày mai chính mình đi tìm đi."

"Ngài tin ta như vậy?" Trường Thiên bỗng dưng ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, con mắt trong trẻo, chớp chớp, lại mang chút nghi hoặc."

"Ngươi và ta ở chung năm năm, phẩm đức của ngươi ta quen thuộc trong lòng. Tất nhiên là tin ngươi, chỉ là..." Dừng một chút, Cốc Lương lấy tay lại vuốt lên trán của nàng, trong bóng tối thấy không rõ lắm, từng tấc từng tấc mò xuống, rơi vào trên vai nàng, do dự chốc lát, nói: "Chỉ là ngươi chưa bao giờ tin ta."

Lời ấy Cốc Lương có lẽ vô ý nửa phần trách nàng, Trường Thiên ngẩn ra, nghe được thâm ý ẩn chứa bên trong đó, cụp mắt, dừng một lát, lẩm bẩm nói: "Ban đầu cấm túc, ta biết được ngài cũng không có ý phạt ta, ta liền an tâm chờ, khởi đầu ngài không tới gặp ta, ta liền viết thư giao cho Thanh Loan, để nàng chuyển giao cho ngài, nhưng mà mỗi lần nàng đều nói nhận thư rồi, thì nói rất bận. Như vậy mấy lần, ta liền... Ta liền..."

"Ngươi viết thư khi nào?"

Một tiếng hỏi nhẹ, Trường Thiên chỉ cảm thấy cái tay kia đè lại bờ vai của nàng hơi dùng sức, nặng cực kì, nàng lại không có ý nghĩ muốn tránh ra. Lúc này xe ngựa tiến vào cửa thâm cung, dưới cửa cung điện uy nghiêm trầm trọng tất cả cách trở phía ngoài. Nghe tiếng đóng cửa nặng nề, nàng nắm tay có chút run, cắn cắn môi, trên mặt sinh cười lạnh không dễ thấy, ánh mắt khúc xạ ánh sao nhỏ vụn, hỏi: "Mẫu thân, có thể... Đem Thanh Loan giao cho ta không... Ngài nói... Nói nàng là người của ta..."

Chân tướng rõ ràng ở trong lòng, nàng cũng không nguyện thừa nhận. Khi Cốc Lương Uyên nói cho nàng biết, ở sân dạy tìm không ra bất kỳ kẽ hở gì, nàng thì mơ hồ hoài nghi hung thủ chính là Thanh Loan. Mưu kế không một kẻ hở, ở chỗ mưu kế thành sự thật.

Bởi vì mũi tên là Thanh Loan lấy, khi đó cũng chỉ có nàng đứng ở phía sau của nàng và Viên Tử Thần, để nàng không thể không hoài nghi, nhưng hai người ở cùng nhau năm năm, nàng là người đầu tiên sau khi nàng vào kinh đối xử chân thành. Nàng không tin Cốc Lương Du Chi, cũng sẽ không hoài nghi Thanh Loan. Nhưng chuyện liên tiếp xảy ra, để nàng không thể nghĩ phương diện dơ bẩn nhất kia.

Vẻ mặt Cốc Lương như thường, vẫn chưa nói lời giáo huấn nữa, chỉ là ân cần giáo dục, "Có thể, chuyện trên sân dạy đã kết thúc, bất luận là Thanh Loan hay là Viên Tử Thần, người trong thiên hạ đều sẽ coi như là ngươi bày mưu đặt kế, không bằng là ngươi không biết cởi ngựa bắn cung bắn lầm, chỉ là Thanh Loan không lưu lại được, ngươi nên rõ ràng."

Không lưu lại được... Trường Thiên dừng một chút, vẫn chưa tiếp lời này, là ai làm chuyện này đều đáng chết, Cốc Lương không lưu lại được, nàng cũng không lưu lại được rồi, không phải cô lòng dạ ác độc, mà là chuyện này liên luỵ quá nhiều, không chắc Thanh Loan là người của Tuần Thế Nguyên. Có lẽ đây vốn là trận khổ nhục kế, nàng nhấc mắt nhìn Cốc Lương một chút, muốn nói rồi lại không dám nói, hai người nàng tuy là mẹ con, nhưng Tuần Kỳ Hoan cũng vậy, lời đến trong miệng lại bị nuốt vào trong bụng, chỉ bình tĩnh nói một câu: "Mẫu thân, đem Thanh Loan giao cho ta là được rồi, chủ tớ một hồi, ta cũng nên tiễn nàng một chút."

Cốc Lương thấy nàng đã có dự định, cũng không nói cái gì nữa, xuống xe ngựa, Cốc Lương dặn dò Phương Nghi mang Bách Lý Trường Thiên đi tắm, dường như Thanh Loan đi rồi, bên người Trường Thiên cả người thiếp thân hầu hạ không có, A Cửu quá nhỏ, không chắc ai chăm sóc ai. Suy nghĩ một chút, Cốc Lương nhìn một chút Ngô Duy giống như cọc gỗ một bên, lập tức bỏ đi từ bên trong ám vệ lại chọn người ra. Đặt chuyện này sang một bên trước, dù sao hiện tại người ở cùng một chỗ với cô, chậm rãi chọn là được rồi.

Trong điện không hề đốt hun hương, bây giờ bỏ một chút hoa quả và hoa Ngọc Lan hái ở gian ngoài cắm ở trong bình hoa ngọc bích, xen lẫn trong cùng nhau, hương thơm thanh đạm, so với hun hương cũng hơn một chút. Trường Thiên sau khi tắm rửa xong, đầu óc trái lại có chút hồ đồ, rõ ràng ở tại thiên điện, lại chạy tới chủ điện nằm ở trên giường của Cốc Lương, Phương Nghi nhìn thấy cũng không nhắc nhở nàng, trái lại thay nàng xê dịch xong góc chăn, kêu cung nhân gác đêm tới đây canh giữ.

Cốc Lương sau khi xuất cung trở về cũng có thói quen tắm rửa, chờ sau khi cô tắm xong trở lại, người chiếm giường cô đã ngủ rồi. Cô có chút kì quái, đúng lúc Phương Nghi đi vào thu thập chút đồ vật, giải thích: "Phỏng chừng sau khi say rượu choáng váng, đi nhầm cửa điện, nô tỳ thấy nàng buồn ngủ lợi hại, thì chưa nhắc nhở."

Cốc Lương gật đầu, đuổi đi cung nhân gác đêm, lại kêu lấy Phương Nghi, nhẹ nhàng nói: "Thông báo người phía dưới, sáng sớm ngày mai để Thanh Loan giao ra thư củaTrường Thiên trước."

Phương Nghi không biết ý gì, cũng chỉ đành theo lời truyền xuống.

Tắt đèn nơi xa, trước giường một chiếc đèn rõ ràng tắt rồi, bên cạnh có thêm một người, Trường Thiên có chút cảnh giác xốc lên mí mắt, cũng không giật mình, chỉ là lại nhắm mắt lại, cọ về phía trên trong gối xê dịch chút, dành ra chút địa phương, mơ hồ nói: "Ngài làm sao đến rồi?"

Cốc Lương mới vừa nằm xuống, còn chưa chất vấn nàng vì sao xuất hiện ở trên giường của chính mình, ngược lại bị nàng hỏi rồi. Bị hỏi cũng không có ý ngủ, đưa tay thì muốn véo lấy lỗ tai của nàng, đáng tiếc chăn cản cô làm việc, chỉ đành nặn nặn gò má của nàng, giận nói: "Đây là giường của ta, ngươi muốn ngủ về thiên điện của chính ngươi đi."

"Không đi," Trường Thiên cứ là bị đau tỉnh rồi, xoa xoa mặt bị dằn vặt của chính mình, vùi ở bên trong chăn, không cam lòng trả lời một câu, âm thanh mang chút khàn, "Ta đều ngủ lâu như vậy rồi, chăn đều nóng rồi, ngài coi như ta giúp ngài làm ấm chăn được rồi."

Cốc Lương đúng cách nói: "Ta không sợ lạnh."'

"Ta sợ lạnh, đó là ngài chưa rừng cảm nhận được lạnh, tuyết lớn đầy trời thổi lạnh tứ phía, có lạnh không."

Đối với mở mắt nói mò, Cốc Lương từ nhỏ luyện thành tu dưỡng tốt cũng là không lời gì để nói, dừng lại một lát, mới không thể không nói: "Bên ngoài là mùa xuân, không phải mùa đông, từ đâu tới tuyết lớn, chỉ biết nói vớ vẩn."

Trường Thiên nghiêng người mặt hướng vào trong, lầm bầm nói: "Ta nói chính là mùa đông, không phải hiện tại, dù sao bên ngoài lạnh, không ra ngoài, sai thì sai rồi."

Cốc Lương đối với lời ăn vạ này cũng nghe quen rồi, cong lên khóe môi cười nói: "Không quay về cũng được, lần sau không cho uống rượu."

Lệnh cấm rượu... Làm lớn rồi, Trường Thiên vén chăn lên dựa góc tường ngồi dậy, đôi mắt sáng sâu thẳm, trong bóng tối chớp chớp, nói: "Vậy ta bây giờ đi về được không?"

"Muộn rồi."

Hai chữ nhẹ nhàng mà tiến vào lỗ tai Trường Thiên, nàng cảm thấy Cốc Lương rõ ràng là nhất quốc chi quân, có lúc còn muốn trẻ con hơn nàng. Nàng thật cảm thấy có chút lạnh, lại tiếp tục nằm trở về bên trong chăn, thay đổi phương hướng, quay lưng mặt tường, hướng về bên cạnh Cốc Lương nhích nhích qua, "Niệm tình ta thay ngài làm ấm chăn, tặng ta hai vò rượu được không?"

Hết chương 83.



 

👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48