Giang Sơn Một Màu - Chương 84
Chương 84: Tiểu nha hoàn chạy chân.
Gió bên tai, lời vừa rồi tuyệt đối
là từ tai trái vào, tai phải ra, chưa lưu chốc lát. Cốc Lương nửa tấc ánh mắt
cũng không thưởng cho nàng, lật người vẫn cứ ngủ, phong thủy luân lưu chuyển, chuyển
đến Trường Thiên nhìn bóng lưng ngẩn người, đầy đủ sững sờ một lát mới bình
tĩnh trở lại, "Ta không phải là mình dùng, ta muốn chính mình tặng người
mà thôi, mẫu thân, chớ tức giận."
Đáng tiếc không có người phản ứng
nàng, Trường Thiên đánh giá đoán hôm nay rượu chắc uống nhiều rồi, mẫu thân chắc
là tức giận rồi. Nằm ở nơi đó cũng không dám đi quấy nhiễu cô nữa, khép mắt lại
lại không buồn ngủ, bên trong suy nghĩ sâu sắc lành lạnh ép lấy một tia bi ai,
một mình buồn bực, mới chậm rãi ngủ đi.
Sau tảo triều, Trường Thiên lừa được
hai vò rượu tiến cống, để ở trong khố phòng có chút thời gian rồi, dường như
năm trước chư hầu tiến cống, Cốc Lương cũng không thường thưởng thức rượu, thỉnh
thoảng tiệc hội thì dùng chút, bởi vậy rượu ngon thì bỏ quên ở trong khố phòng.
Tiến vào Viên phủ, cũng chưa thấy
Hàn Mạc Ngôn, Trường Thiên cũng không thấy lạ, dù sao nàng trước hết muốn gặp
Viên Tử Thần. Không cần hạ nhân dẫn đường, chính mình theo kí ức liền đi tìm
căn phòng của Viên Tử Thần, cho lui A Cửu tùy thân mà đến, chính mình xách hai
vò rượu thì vào rồi.
Mặt trời mọc từ phía đông, chim hót
líu lo phía ngoài, có người càng còn ngủ, thực sự là không thích hợp thì ngủ thẳng
đến tự nhiên tỉnh. Trường Thiên vào cửa cố ý thả nặng bước chân, kinh động người
trên giường, vặn đầu ngưng mắt nhìn nàng, sắc mặt như tuyết, mấy ngày này sống
cũng không thoải mái, Trường Thiên từ trong lòng móc ra tấu chương đưa cho
nàng, cười nói: "Bệ hạ để ta chuyển giao cho ngươi."
Đầu ngón tay tái nhợt của Viên Tử
Thần đụng lên một góc tấu chương, chỉ cảm thấy ngực một trận buồn bực, trên mặt
miễn cưỡng cười nói: "Bệ hạ... Đồng ý rồi sao?"
Trường Thiên biết Viên Tử Thần thẳng
tính, cũng không nói vòng vo, nói: "Không có đồng ý, bây giờ biên cương đều
đã đến cầu hoà, đã không cần tướng sĩ xuất chiến, cớ sao nữ nhi anh hùng ngươi
đây đi phòng thủ biên cảnh, Hàn di hành động này không quá thỏa đáng."
Viên Tử Thần lắc đầu, "Ngươi
nên biết mẹ ta không phải ý tứ kia..."
"Ta biết, Hàn di tâm tư như thế
nào, A Thần, Hàn di nửa cuộc đời không thuận lợi, tất cả hi vọng đều ở một mình
ngươi, ngươi bình an nàng thì bình an, tính mạng của ngươi còn hơn tất cả của
nàng," Nhàn nhạt cười, thấy nàng nằm nhoài trên giường nhỏ cũng biết
chuyện trước đó, vỗ vỗ bờ vai của nàng, "A Thần, đùa nháo cũng nên đủ rồi,
chẳng lẽ ngươi muốn cả đời ở vị trí phó thống lĩnh sao? Phạm Điền có lẽ đã già
rồi, ngươi nên có điều mưu trù mới phải."
"Ta biết," Trong lòng
Viên Tử Thần dâng lên một luồng ấm áp, bên trong chăn dò ra tay nắm chặt tay của
Trường Thiên, "Trường Thiên, ta sẽ nỗ lực, dụng ý mẫu thân ta cũng rõ
ràng, nhưng ta không làm được cùng ngươi duy trì khoảng cách, ta chưa từng coi
ngươi là hoàng tự, bạn bè chi giao."
"A Thần, ta biết trong quân rất
nhiều người đều từng là tướng lãnh của Viên gia quân, bọn hắn tin là Viên gia
thương trong tay ngươi, ngươi nên cố kị là mấy thứ đó, tình cảm giữa ta và
ngươi, ngươi và ta hiểu nhau thì được, quản người khác có hiểu biết hay
không," Tay của Viên Tử Thần rất nóng, thân thể ngươi tập võ lửa nóng, điểm
này chính là văn nhân không sánh được,Trường Thiên nở nụ cười lành lành,
"Ta hỏi không thẹn với lòng, không chỉ đối với ngươi, đối với Thanh Loan
cũng vậy."
Kiến thức nữa vời, Viên Tử Thần mi
thanh vừa nhướng, trên mặt lại khôi phục anh khí, muốn hỏi rõ ràng: "Ngươi
ý gì, cùng Thanh Loan có quan hệ gì?"
“Không có gì, vẫn là mau dưỡng
thương," Trường Thiên đúng lúc vòng quanh đề thoại không đáp, vỗ vỗ đầu của
nàng, chỉ chỉ hai vò rượu trên bàn, "Đây là ta từ chỗ bệ hạ cuỗm được, rượu
là rượu ngon, chỉ bất quá Hàn di nếu như phát hiện, ta cũng không thừa nhận là
ta tặng."
"Mẫu thân gần đây cũng không
phản ứng ta," Viên Tử Thần quét vò rượu một chút, thì nằm xuống lại trên
giường, mặt ủ mày chau, đôi mắt sáng vô thần, kéo góc chăn trên giường.
"Vậy ngươi đi dỗ thì được rồi,
thừa dịp bây giờ vết thương chưa tốt nên xin lỗi thì xin lỗi, không chừng Hàn
di nhẹ dạ thì tha thứ cho ngươi, Hàn di lại không cấm ngươi không đi gặp
nàng."
Viên Tử Thần cười rộ nói: "Ta
nào dám đi nữa, vừa đi lại phải nhắc chuyện rời kinh, ta đây không chờ ngươi cứu
đâu."
Trường Thiên không nhịn được nhếch
lên ý cười khóe miệng, làm thế muốn hất chăn, bị Viên Tử Thần che lại, trừng về
nàng một chút. Trường Thiên càng vui, cười nói: "Quỷ nhỏ mọn, nhìn một
chút có cái gì đâu. Như vậy đi, ta giúp ngươi xóa bỏ quan tâm của Hàn di, ngươi
làm tiểu nha hoàn bưng trà rót nước bảy ngày cho ta, thế nào?"
Viên Tử Thần lườm một chút, kiêu ngạo,
giận nói: "Nếu không thành công, ngươi làm
nha hoàn cho ta một tháng."
Viên Tử Thần cũng sẽ 'tính kế'
nàng rồi, Trường Thiên đứng lên, mặt tràn đầy nghiêm túc gật đầu, thấy Viên Tử
Thần buông lỏng cảnh giác, gấp một bước tiến lên trước, vén ra chăn của nàng,
lui vài bước về sau, vô cùng mát mẻ chọt một câu "Viên tiểu thư, dưỡng
thương tốt đi, qua mấy ngày ta muốn đi ra ngoài du lịch mùa xuân, thiếu một tiểu
nha hoàn sai vặt."
Nói xong, liền không đoái hoài tiếng
quát mắng của Viên Tử Thần đi ra căn phòng, kêu A Cửu một bên, tiếp lấy hộp gỗ
đàn hương trong tay nàng đi đến phía sân luyện võ. Đi tới đình viện ở bên ngoài
trên đường gặp phải Mộc Tâm, nhóc con vốn mất nhuệ khí nhìn thấy Bách Lý Trường
Thiên, con ngươi chuyển chuyển, liền hướng phía Trường Thiên ôm đi.
Trường Thiên đi mau hai bước tiếp
được nàng, thay nàng lật qua lật lại nếp nhăn cổ áo, lại một bạt tay vỗ vào đỉnh
đầu nàng, trách nói: "Chạy nhanh như thế làm cái gì, coi chừng dưới chân."
Mộc Tâm có vài tháng chưa nhìn thấy nàng, đột nhiên thấy được nàng, trong lòng tất
nhiên là cao hứng, ôm ấp cổ nàng không hề buông tay, cười hì hì nói: "Sẽ
không, mẹ nuôi gần đây dạy ta luyện võ rồi, ta cũng lợi hại rồi, tiên sinh,
sau này người khác ức hiếp ngươi ta giúp ngươi đánh hắn."
Người nhỏ mà ma mãnh, đều là lời dỗ
người, Trường Thiên cũng không lưu ý lắm, nói chút lời liền để hạ nhân dẫn nàng
đi tìm Viên Tử Thần, chính mình dẫn A Cửu đi tìm Hàn Mạc Ngôn. Đi được mấy bước
đường, chưa thấy người, liền nghe được tiếng gió ác liệt, Trường Thiên biết đây
là thanh âm của kiếm vũ.
Trường kiếm sinh gió, từng luồng
hàn quang đâm thủng trời quang yên tĩnh, thanh phong du long, ý xanh giữa rừng,
bạch y theo gió, cũng là một đạo tuyến phong cảnh xinh đẹp. Chỉ là Viên gia nổi
danh chính là một ngân thương, thương pháp Viên Tử Thần tinh xảo, mà Hàn Mạc
Ngôn lại là dùng một thanh vân kiếm, hai người rất khác nhau. Thương pháp của
Viên Tử Thần kia lại là ai dạy ra? Chẳng lẽ Hàn Mạc Ngôn biết thương mà không
dùng? Thật là quái dị.
Hàn Mạc Ngôn chú ý tới người đến, dừng
lại, nắm kiếm đến gần trước, cúi người hành lễ, kính cẩn nói: "Kỳ An điện
hạ."
Đôi mắt sáng hiền từ nhưng bức người,
Trường Thiên ngại tính tình lành lạnh của nàng cũng không tính toán, đem hộp gỗ
trong tay dâng lên, thuận theo cười nói: "Hôm nay ta chẳng qua phụng mệnh
mà đến, bệ hạ bác lại tấu chương của ngài, để ta đưa cho ngài vật này."
Tâm ý đế vương, sao dám không thu.
Mạc Ngôn chần chờ chốc lát, mới tiếp lấy hộp, muốn nói chuyện lại bị Trường
Thiên ngắt lời, "Hàn di, ngông cuồng phỏng đoán lòng vua là quá đáng.
Nhưng bệ hạ nợ Viên gia hơn trăm tính mạng, cũng vì an ổn lòng trung thành
Viên tướng quân không thay đổi tâm ý, ban tặng ngài vật này, ngài cũng nên an
tâm rồi. Tương lai bất luận ai đăng vị, A Thần đều là tính mạng không lo."
Bách Lý Trường Thiên cũng không hề
nói lời khác nữa, dương tay áo rời khỏi, Hàn Mạc Ngôn mặt lộ vẻ nghi hoặc, sau
khi người ngoài đi xa, mới mở hộp gỗ. Trong con ngươi như giếng cạn không nước
hiện lên kình sóng, cái hộp rõ ràng vô cùng nhẹ nhỏ, nắm trong tay lại là trầm
trọng dị thường, Cốc Lương vậy mà ban Viên gia một viên miễn tử kim bài.
Lần nữa đến thiên lao thì lại là
thông suốt không trở ngại, ngục tốt gật đầu khòm người dẫn đường phía trước.
Trường Thiên đứng ở ngoài ngục sắt,
khó có thể tin người mặt đen nhẻm nhếch nhác bên trong hàng rào sắt khắp mình
máu đen là Thanh Loan ngày xưa xinh đẹp sảng lãng kia. Bên trong thiên lao nếu
không có Cốc Lương đặc thù dặn dò, tiến vào cần sẽ bị tra tấn. Nàng không đi
vào, cả người huyết dịch hình như bị khí lạnh bốn phía đông lạnh, hàn khí thẳng
thấu mi mắt.
"Tất cả chuyện đều là ngươi
làm?"
Thanh Loan nằm ở trên một đống cỏ,
nghe được thanh âm không có nửa phần kinh ngạc, chưa đứng dậy chưa quay đầu,
cũng không trả lời nàng, ngoại trừ mi mắt rung động ra, lại không tức giận. Đã
từng khủng hoảng cực độ để nàng điên cuồng, nhưng hôm nay lại là hết sức tỉnh
táo, chuyện tới đầu lại không nửa phần ý sợ.
"Không sao, không nói cũng
không sao, ngươi không nguyện ý bày tỏ người chỉ điểm cũng không sao, đều không
có sao," Trường Thiên liền nói bốn tiếng không sao, nhưng thành thực hai mắt
bán đứng nàng, khóe mắt áp chế không được lệ thủy lướt xuống trong miệng, có
chút chua chát, dây thanh run nhẹ: "Uống chén rượu này, giữa ngươi và ta không
liên quan nữa, ngươi cũng không nợ ta."
Ngục tốt cầm một một chén rượu đi
vào, cùng lúc đó, Trường Thiên xoay người rời đi, hai mắt thất thần bốc lên liệt
diễm nóng bỏng, nàng chưa chú ý tới người bên trong hàng rào bỗng nhiên đứng dậy,
hướng về phương hướng nàng rời đi mà quỳ, dập đầu, bưng lên chén rượu trong
tay ngục tốt, ngửa đầu uống sạch, khóe môi nhếch lên ý cười thư thái, chết đối
hình phạt dằn vặt vô tận mà nói, đó không phải là một sự nhẹ nhõm sao?
Trong Viên phủ Mộc Tâm quấn lấy
Viên Tử Thần một chút, thấy nàng mặt ủ mày chau ngoan ngoãn chuồn ra cửa, tự
mình đi chơi. Viên phủ to lớn cũng chỉ có nàng một đứa trẻ, đầu nhỏ suy nghĩ
một chút vẫn đi tìm mẹ nuôi luyện võ.
Ngày tháng tư đã có chút nóng rồi,
Mộc Tâm chạy qua, víu ở bên trên cửa nhìn động tĩnh bên trong, trên đầu chảy ra
chút mồ hôi, đến mức Hàn Mạc Ngôn từ trong phòng ra ngoài, chưa thấy được cái
khác thì thấy được một cái đầu mồ hôi, có chút đau lòng đem người ôm vào, dặn
dò người cầm xiêm y đến thay.
Mộc Tâm một thân nhẹ nhàng khoan
khoái ngồi ở trên giường nhỏ, uống hoa hồng lộ nhà bếp nhỏ đưa đến, hai cái
chân không ngừng lắc lư trước sau, liếm môi một cái, nhớ tới lời tiên sinh trước
lúc đi nhích đến bên tai nàng nói, mắt đen thùi ở trên váy màu xanh của Hàn Mạc
Ngôn xoay chuyển, nói: “Mẹ nuôi, ta vừa rồi thấy được tiên sinh, sau đó đến
thăm tỷ tỷ, nhưng mà nói vài câu nàng lại ngủ rồi."
Hàn Mạc Ngôn rủ mắt không nói chuyện,
chỉ là dặn dò hạ nhân cố gắng chăm nom tiểu thư, đừng ở ngoài chạy loạn phơi mặt
trời. Ra cửa cho lui hạ nhân, một mình đi ra ngoài.
Viên Tử Thần trong sân thì có trồng
một cây chuối, lá đã lớn, nhìn từ xa trông xanh tươi, đi tới cảm giác có chút
mát mẻ, đi một chút thì bồn chồn. Tiểu nha hoàn hầu hạ nhìn thấy phu nhân mấy
ngày chưa tới đầu tiên là giật mình, lại vui vẻ chút, vội vội vã vã mở cửa
phòng, sau khi người ngoài vào lại không quên tốt bụng mà đóng cửa.
Khi Hàn Mạc Ngôn đi vào, thì thấy
Viên Tử Thần kề bên gối mềm ngủ rồi, gò má mượt mà, mũi hơi thẳng, sắc mặt lại
là trắng rất nhiều, đứa trẻ tựa như cuộn ở chỗ đó, trẻ con chưa thoát hình dạng,
chăn trượt xuống đầu vai cũng không biết. Hàn Mạc Ngôn không tiếng thở dài, đáy
mắt tràn lên ý cười, đến gần đem chăn đắp cho nàng, không ngờ tới làm nàng tỉnh
dậy.
Trong ban ngày chẳng qua chợp mắt
chốc lát, ở đâu đúng như ban đêm ngủ đến thâm trầm. Viên Tử Thần thoáng động,
giơ tay xoa xoa con mắt, nhìn thấy Hàn Mạc Ngôn, thường ngày kêu một tiếng:
"Mẫu thân."
"Ừm," Hàn Mạc Ngôn lên tiếng
đáp lại, chưa bỏ bớt qua sắc mặt vui mừng trên khuôn mặt nàng, do dự chút nói:
"Ở trên giường cũng có hai ngày rồi, muốn đi trong sân một chút
không?"
"Tùy tiện," Viên Tử Thần
từ nhỏ làm nũng quen rồi, thấy Hàn Mạc Ngôn có thể đến thăm chính mình, liền biết
nàng đã hết giận rồi. Liền duỗi ra cánh tay ôm lấy eo của mẫu thân, lún đồng
tiền lộ ra, cười nói: "Ngài không giật ta rồi?"
Hàn Mạc Ngôn cũng mặc nàng làm om
sòm, không cười không bực, im lặng nói: "Phạt qua ngươi dĩ nhiên là hết giận
rồi."
Viên Tử Thần ôm cũng không buông
tay, thấy Hàn Mạc Ngôn không phản ứng nàng, liền tự mình nói chuyện: "Mới
không phải, ngài vài ngày nay cũng không đến, giận còn chưa tan, ngài tức giận thì
ở một mình, đều không gặp người. Ta biết ta không nên cãi lại ngài, nhưng ngài
ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi, may mắn bệ hạ cho ta thời gian nghỉ ngơi mười
ngày, nếu không ta còn phải đi tìm Phạm thống lĩnh xin nghỉ. Chỉ là sau này
ngài đừng luôn sinh buồn bực thì được, tổn hại thân thể nhất."
Hàn Mạc Ngôn hơi run, rũ mày thu mắt,
vỗ vỗ chăn trên người nàng, an ủi nói: "Muốn đi ra ngoài không? Bên trong
tiền viện mặt trời lặn cũng có chút mát mẻ, ta cùng ngươi đi một chút được
không?"
"Được," Lời không nhiều,
nhưng đối với Hàn Mạc Ngôn mà nói đã là không dễ dàng, Viên Tử Thần tất nhiên
là vui thích ha ha xuống giường, mặc Hàn Mạc Ngôn mặc quần áo chải chuốc cho
nàng, mười phần hưởng thụ lấy một hồi.
Ngoài cửa có một 'con mèo’ nằm
nhoài bên trong khe cửa nhìn chằm chằm rất lâu, Hàn Mạc Ngôn cùng Viên Tử Thần
đều là người tập võ, đã sớm phát hiện người nghe trộm, liếc mắt nhìn nhau, Hàn
Mạc Ngôn cong môi, lặng lẽ đi tới bên cửa, mở cửa, một bóng nhóc con ngã đến dưới
chân, mang đến một câu tiếng kêu đau giòn tan.
'Mèo nhỏ' thẳng tắp ngã ở dưới chân
Hàn Mạc Ngôn, Hàn Mạc Ngôn eo cong đỡ nàng dậy, mặt mang theo hơi giận, trách
mắng: "Muốn nghe thì vào nhìn, trốn ở cửa nghe trộm làm chi."
Mộc Tâm đứng thẳng người, eo thẳng
tắp, khuôn mặt hồng nhìn hàn Mạc Ngôn, "Mẹ nuôi, ngươi cùng tỷ tỷ nói chuyện,
ta làm sao quấy nhiễu chỉ là lại muốn nghe, thì..." Lại chuyển đầu liếc trộm
Viên Tử Thần một chút, chạy đến dưới chân nàng, kéo kéo tay áo của nàng, để
nàng cúi eo xuống, chính mình nhón chân, nhích đến bên tai Viên Tử Thần, lặng lẽ
nói: "Tiên sinh nói, để ngươi đừng quên đi ước định với nàng."
Viên Tử Thần lúc này mới nhớ tới,
nàng phải làm tiểu nha hoàn chạy chân cho Trường Thiên bảy ngày.
Hết chương 84.

Nhận xét
Đăng nhận xét